Linh Đan ngồi bên gốc cây cổ thụ, hai tay ôm gối, ánh mắt hướng về phía những người đi bộ qua lại. Cô cảm nhận được hơi ấm từ những tia nắng chiếu qua tán lá, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác bất an. Từ khi cô phát hiện ra khả năng chữa lành của mình, cuộc sống bình lặng của cô đã dần thay đổi. Những người xung quanh thường tìm đến cô khi họ gặp khó khăn, và mỗi lần như vậy, cô lại cảm thấy một phần sức mạnh của mình đang dần bị tiêu hao.
“Linh Đan, chị có ở đây không?” Thảo Nguyên gọi, giọng điệu vui vẻ nhưng vẫn có chút lo lắng. Cô chạy đến, mái tóc vàng rực rỡ như ánh nắng. “Em vừa nghe thấy tin có người bị thương ở gần đây. Chị có muốn đi cùng em không?”
Linh Đan gật đầu, lòng tràn đầy sự đồng cảm. “Chúng ta phải giúp họ.” Cô đứng dậy, đôi mắt sáng lên khi nghĩ đến việc có thể làm điều tốt đẹp. Họ cùng nhau rời khỏi gốc cây, hướng về phía âm thanh của đám đông đang tụ tập.
Khi đến nơi, Linh Đan thấy một cậu bé khoảng chín tuổi, nằm trên đất, mặt mày nhăn nhó vì đau đớn. Một người phụ nữ đứng bên cạnh, vẻ mặt hoảng loạn. “Con tôi, nó bị ngã!” cô ta kêu lên.
Linh Đan nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh cậu bé, đặt tay lên vai cậu. Cảm giác đau đớn của cậu truyền đến cô, như một làn sóng xô vào bờ. Cô nhắm mắt lại, tập trung vào việc xoa dịu nỗi đau. Một luồng ánh sáng nhẹ nhàng phát ra từ bàn tay cô, lan tỏa khắp cơ thể cậu bé. Chỉ sau vài giây, cậu mở mắt, nụ cười dần hiện lên trên gương mặt.
“Con không còn đau nữa!” cậu bé reo lên, ánh mắt ngạc nhiên và biết ơn. Người mẹ ôm chầm lấy con mình, nước mắt rơi xuống, nhưng lần này là những giọt nước mắt hạnh phúc.
“Cảm ơn, cảm ơn cô!” Người mẹ nghẹn ngào, lòng tràn đầy biết ơn.
Thảo Nguyên đứng bên cạnh, nở một nụ cười mãn nguyện. “Chị thật tuyệt vời, Linh Đan!” Cô quay sang, nhưng cảm giác hào hứng bỗng chốc bị thay thế bởi sự lo lắng. “Nhưng… chúng ta không nên ở đây quá lâu.”
Linh Đan không nhận ra sự chú ý mà cô đang thu hút. Cô chỉ mỉm cười, cảm thấy hạnh phúc khi có thể giúp đỡ người khác. Nhưng trong bóng tối, một ánh mắt sắc lạnh đang theo dõi họ.
Quốc Huy đứng lặng lẽ bên lề, nắm chặt tay. Những hình ảnh về tổ chức Hắc Mộc và những mối nguy hiểm mà nó mang lại lại hiện lên trong đầu anh. Anh biết rằng Linh Đan đang dần trở thành mục tiêu, và điều đó khiến anh không thể ngồi yên.“Cậu đang nghĩ gì?” Minh Tâm hỏi, đã đến bên cạnh Quốc Huy. Anh cũng cảm thấy không yên tâm khi thấy Linh Đan giúp đỡ người khác.
“Tôi không biết, nhưng tôi cảm thấy có điều gì đó không ổn,” Quốc Huy thở dài. “Hắc Mộc đang tìm kiếm những người có khả năng như cô ấy.”
Minh Tâm gật đầu, ánh mắt trầm ngâm. “Chúng ta cần phải bảo vệ cô ấy. Nếu không, sẽ có điều tồi tệ xảy ra.”
Quốc Huy cảm thấy sự quyết tâm trỗi dậy trong lòng. Anh không thể để Linh Đan và Thảo Nguyên bị tổn thương. “Chúng ta phải theo dõi cô ấy. Đừng để bất kỳ ai đến gần.”
Quay lại với Linh Đan, cô và Thảo Nguyên đã rời khỏi hiện trường, lòng vẫn đầy ắp niềm vui. Nhưng khi họ đi qua một con hẻm nhỏ, Linh Đan chợt dừng lại. Cô cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo lướt qua, như thể có ai đó đang theo dõi họ.
“Chị có cảm thấy gì không?” Thảo Nguyên hỏi, ánh mắt lo lắng.
“Có,” Linh Đan đáp, nhưng không thể xác định rõ ràng cảm giác đó. “Chúng ta nên về nhà thôi.”
Khi họ quay lưng, một bóng đen thoáng hiện lên trong góc tối. Thiên Ân, với ánh mắt lạnh lùng, theo dõi từng bước đi của Linh Đan. Hắn mỉm cười, trong lòng nảy ra những ý tưởng tàn ác. “Chỉ cần thêm một chút thời gian,” hắn thì thầm, “sức mạnh của cô sẽ thuộc về ta.”
Sự căng thẳng trong không khí dày lên, mỗi nhân vật đều cảm nhận được rằng một cuộc đối đầu sắp diễn ra. Linh Đan, Quốc Huy và Thảo Nguyên đang tiến gần đến những bí mật mà họ chưa từng hình dung nổi. Cây cổ thụ, nơi bắt đầu mọi chuyện, giờ đây trở thành trung tâm của những âm mưu và thử thách. Ai sẽ là người chiến thắng trong cuộc chiến giữa ánh sáng và bóng tối?