Quốc Huy ngồi bên bờ hồ, nơi ánh trăng lấp lánh phản chiếu trên mặt nước. Mọi thứ xung quanh dường như trở nên mờ nhạt, chỉ còn lại tiếng gió rì rào và tiếng nhịp tim của chính anh. Ký ức về những ngày đau thương bỗng trỗi dậy, khi anh mất đi người thân trong một cuộc chiến mà anh không thể ngăn cản. Những hình ảnh đó như một cơn ác mộng, ám ảnh tâm trí anh không nguôi.
“Quốc Huy!” Giọng nói của Thiên Ân vang lên, lạnh lẽo như băng giá. “Ngươi không thể trốn tránh mãi được.”
Quốc Huy quay lại, ánh mắt sắc bén. “Tôi không trốn tránh. Tôi chỉ không muốn đối diện với những điều đã qua.”
Thiên Ân tiến lại gần, nụ cười của hắn đầy kiêu ngạo. “Ngươi nghĩ rằng có thể cứu Linh Đan mà không chạm vào quá khứ của mình sao? Những nỗi sợ hãi đó sẽ chỉ khiến ngươi yếu đuối hơn.”
“Câm miệng!” Quốc Huy gầm lên, bóng tối quanh anh quẩn quanh như những con quái vật. “Tôi sẽ không để ngươi làm tổn thương cô ấy!”
“Tốt thôi,” Thiên Ân đáp, giọng điệu đầy mỉa mai. “Nhưng hãy nhớ, để cứu Linh Đan, ngươi phải vượt qua chính mình. Đó mới là điều khó khăn nhất.”
Quốc Huy siết chặt tay, cảm giác giận dữ trào dâng. Nhưng bên trong anh, một phần nhỏ vẫn còn yếu đuối, sợ hãi khi phải đối diện với quá khứ. Ký ức về cái đêm định mệnh ấy, khi anh không thể bảo vệ người thân yêu, lại hiện về rõ mồn một. Anh đã chạy trốn, nhưng cái giá phải trả là gì? Linh Đan cần anh, và anh không thể để những nỗi sợ hãi đó cản trở.
“Ngươi không thể làm gì khi ngươi còn yếu đuối như vậy,” Thiên Ân nói, ánh mắt hắn như một con rắn đang chờ đợi cơ hội.
“Tôi sẽ không để ngươi kiểm soát tôi nữa!” Quốc Huy quyết tâm, ánh sáng trong mắt anh bừng lên. “Tôi sẽ tìm cách chữa lành những vết thương trong quá khứ.”
Thiên Ân nhướng mày, vẻ thích thú hiện rõ. “Vậy hãy xem ngươi có thể làm gì.”
Quốc Huy quay lưng, quyết định không để Thiên Ân có thêm cơ hội nào nữa. Anh biết mình phải đi tìm Linh Đan và Thảo Nguyên, phải tìm cách vượt qua những nỗi đau của chính mình để bảo vệ họ. Anh cần sức mạnh từ tình bạn, từ những người mà anh yêu quý.
Khi đến gần cây cổ thụ, nơi mà Linh Đan thường ngồi để chữa lành cho mọi người, Quốc Huy cảm nhận được một nguồn năng lượng mạnh mẽ. Anh hít một hơi thật sâu, lòng đầy quyết tâm. Linh Đan cần anh, và anh không thể để quá khứ lấn át hiện tại.
“Quốc Huy!” Giọng Linh Đan vang lên, nhẹ nhàng nhưng đầy lo lắng. “Em đã tìm anh khắp nơi!”“Xin lỗi, anh chỉ cần một chút thời gian để suy nghĩ,” Quốc Huy đáp, nhưng anh biết rằng không chỉ là thời gian. Đó là cuộc chiến bên trong anh.
“Có chuyện gì xảy ra?” Linh Đan hỏi, đôi mắt sáng của cô như muốn nhìn thấu tâm hồn anh.
“Thiên Ân… hắn đã xuất hiện,” Quốc Huy nói, giọng anh thấp hơn, như thể nói ra tên hắn sẽ khiến mọi thứ trở nên thật hơn. “Hắn nói… nói rằng anh phải đối diện với quá khứ.”
“Quá khứ của anh?” Linh Đan nhíu mày, sự quan tâm hiện rõ trong ánh mắt cô. “Quốc Huy, em biết anh đang chịu đựng rất nhiều. Nhưng anh không đơn độc. Em sẽ ở đây bên anh.”
Câu nói của Linh Đan như một liều thuốc an thần, nhưng Quốc Huy vẫn cảm thấy nặng trĩu trong lòng. “Nhưng nếu anh không vượt qua được nó, em sẽ phải chịu đựng hậu quả.”
“Chúng ta sẽ làm điều đó cùng nhau,” Thảo Nguyên xuất hiện, nụ cười tươi rói trên môi. “Đừng quên, anh không chỉ chiến đấu cho bản thân mà còn cho chúng ta.”
“Đúng vậy,” Linh Đan gật đầu. “Chúng ta là một đội. Anh không thể từ bỏ.”
Quốc Huy nhìn vào mắt họ, cảm nhận được sự ấm áp và lòng tin mà họ dành cho anh. Đó là sức mạnh mà anh cần. “Tôi sẽ làm mọi thứ có thể,” anh khẳng định. “Tôi sẽ đối diện với quá khứ.”
“Thế thì hãy bắt đầu,” Thảo Nguyên nói, ánh mắt cô quyết tâm. “Chúng ta cần tìm hiểu thêm về cây cổ thụ. Nó có thể giúp chúng ta.”
Họ cùng nhau tiến về phía cây cổ thụ, nơi mà mọi bí mật đang chờ đợi. Quốc Huy cảm thấy một luồng năng lượng ấm áp từ cây cổ thụ, như một lời gọi từ sâu thẳm bên trong. Anh biết rằng đây sẽ là bước đầu tiên trong hành trình chữa lành không chỉ cho bản thân mà còn cho những người xung quanh.
“Chúng ta sẽ không chỉ tìm kiếm sức mạnh,” Quốc Huy nói, quyết tâm trong giọng nói. “Chúng ta sẽ tìm kiếm sự thật.”
Cả ba người đứng trước cây cổ thụ, ánh sáng từ nó như một ngọn đèn dẫn đường giữa đêm tối. Quốc Huy hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho những gì sắp diễn ra. Những ký ức đau thương vẫn còn đó, nhưng giờ đây, anh đã sẵn sàng đối diện với chúng.
“Bắt đầu thôi,” Quốc Huy thì thầm, và họ cùng nhau bước vào hành trình khám phá những bí mật mà cây cổ thụ đang giữ kín.