Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 75

Trong ánh mắt chăm chú của tất cả mọi người, từ bên trong cánh cửa mục nát của lầu chuông, lần lượt bước ra ba người đàn ông cao lớn mặc đồ tác chiến màu đen.

Bọn họ lần lượt là tank Lưu Kim, DPS số hai Trịnh Tuấn Phong, và DPS số ba Tùng Kiệt của đội săn 395.

Ba người vừa xuất hiện, đội tìm người bên ngoài lầu chuông theo phản xạ lập tức mở vòng thân phận.

Nhưng thao tác được một lúc, mọi người mới nhớ ra vòng thân phận hiện đang mất kết nối tinh nguyên, ngay cả hệ thống kiểm tra dữ liệu an toàn cũng không vào được.

"Không cần kiểm tra nữa."

Trọng Tuyết Chi siết chặt liềm băng trong tay, giọng trầm xuống:

"Bọn họ đã trở thành con rối của ong ký sinh xuân rồi."

Khứu giác của Trọng Tuyết Chi rất nhạy, trên người ba kẻ đối diện tỏa ra mùi dịch nước bọt hòa tan chỉ xuất hiện khi ấu trùng ong ký sinh xuân phá thể chui ra.

Không cứu được nữa.

Một lời phán của hắn, khiến sắc mặt mọi người đồng loạt khó coi.

Không lâu trước đó, họ còn vì không tìm thấy thi thể người mất tích mà thầm thấy may mắn.

Còn bây giờ ai nấy đều cảm thấy, có lẽ trở thành thi thể, mới là kết cục nhân từ nhất mà những người mất tích kia có thể gặp phải.

"Cái này... đánh kiểu gì đây..."

Khâu Tài vác khẩu phóng đã nạp sẵn, nhưng chần chừ mãi không dám thực hiện bước tiếp theo.

Bọn họ đã gia nhập đội săn nhiều năm, tình huống như thế này đương nhiên không phải lần đầu gặp.

Nhưng chuyện chĩa vũ khí vào đồng đội, dù trải qua bao nhiêu lần, vẫn không thể quen, cũng không thể thản nhiên chấp nhận.

"Đánh hết sức đi!"

Trọng Tuyết Chi nghiến răng, vừa nhắc đồng đội, cũng là tự nhắc chính mình.

"Cho họ được giải thoát cho nhanh!"

Dù gặp bất kỳ tình huống nào, Đỗ Kinh luôn là người đầu tiên vô điều kiện chấp hành mệnh lệnh đội trưởng, và lập tức hành động.

Hắn thả toàn bộ ma đằng sau lưng ra, gào lớn một tiếng:

"Anh em! Xin lỗi nhé!"

Tiếp đó, các thành viên khác của đội săn cũng lần lượt mang vẻ mặt đau đớn nhưng kiên quyết, giơ vũ khí lên, chuẩn bị dốc toàn lực.

Ở phía đối diện, ba thành viên đội săn 395 từ đầu đến cuối đều không biểu cảm, thậm chí con ngươi cũng không hề chuyển động.

Cho đến khi ấu trùng ong ký sinh trong cơ thể phát ra mệnh lệnh tấn công, bọn họ mới như con rối vừa được giật dây, động tác cứng đờ mà bắt đầu hành động.

Ba người vừa động, Mục Dực cũng lập tức lao theo.

Anh chờ lâu lắm rồi.

Điện quang lóe lên, anh nhảy thẳng tới trước mặt tên DPS trông mạnh nhất trong ba người.

Tên này là người sở hữu thiên phú hệ tự nhiên, thuộc tính kỹ năng là [Phong].

Lúc này, hai bên người hắn lơ lửng tổng cộng sáu lưỡi phong nhận màu xanh, mỗi bên ba cái.

Mục Dực khẽ nhướng mày, bởi vì kỹ năng thiên phú này trông khá quen mắt.

Ở thế giới trước, anh từng có một trải nghiệm cực kỳ k*ch th*ch, cướp máy bay riêng, rồi lái thẳng chiếc máy bay đó đến vùng đồng cỏ nhiệt đới hoang dã.

Trong bộ lạc thổ dân ở thảo nguyên, anh từng gặp một người có đặc tính công kích pheromone gần giống hệt tên trước mặt này, một anh chàng dùng phong nhận.

Lúc đó, anh ta bị người họ Thích kiềm chế, khiến Mục Dực không có cơ hội giao thủ.

Giờ thì vừa hay, có thể bù lại.

Mục Dực hơi hưng phấn.

Từ khi tới thế giới này, anh đánh quái thì nhiều, nhưng đánh nhau đàng hoàng với người, đây vẫn là lần đầu tiên.

Nghĩ thôi đã thấy kích động rồi.

Dưới ánh mắt rực cháy của anh, sáu lưỡi phong nhận của dị biến giả hệ gió đồng loạt bắn về phía Mục Dực.

Anh né được năm cái, còn một cái thì giơ tay thử đón.

Nhưng khi hai lòng bàn tay vừa khép lại, lưỡi phong nhận màu xanh lập tức hóa thành một làn khói mỏng, tan đi, rồi lại ngưng tụ phía sau lưng anh, khóa thẳng vào vị trí tim sau lao tới cực nhanh.

Mục Dực xoay người tránh, nhưng thân hình còn chưa kịp đứng vững, năm lưỡi còn lại đã ập tới trước mặt.

Tốc độ quá nhanh, gần như không kịp né.

Mục Dực dứt khoát không tránh nữa, định tiện thể dùng lớp khiên của Văn Nhân Cẩn thử xem sát thương phong nhận mạnh đến đâu.

Nhưng kỳ lạ là, khi năm lưỡi phong nhận chỉ còn cách anh trong gang tấc, hướng lao bỗng rẽ ngoặt chín mươi độ, "vút vút" bay sang bên.

"?"

Mục Dực đứng lại, quay đầu nhìn, thì thấy cả năm lưỡi phong nhận đã bị Văn Nhân Cẩn đang đội vỏ trứng xanh hấp thụ hết.

Kỹ năng khiêu khích của tanker có thể cưỡng ép chuyển mục tiêu sát thương sang bản thân mình.

Sau khi hấp thụ và sao chép phong nhận, Văn Nhân Cẩn lớn tiếng nói với Mục Dực đang khó chịu:

"Trịnh Tuấn Phong là chiến sĩ max cấp, đừng có đứng ăn đòn, không chịu nổi đâu."

Trong mắt tanker, DPS đều là da giấy, không có phòng ngự nền, lớp vỏ trứng bọc lên người họ cũng rất mỏng, giới hạn chịu sát thương thấp.

Một khi vượt quá mức hấp thụ, khiên sẽ vỡ, phần còn lại người được bảo vệ phải tự chịu.

Năm lưỡi lúc nãy mà trúng thật, kiểu gì Mục Dực cũng phải đổ máu.

Nghe nhắc, Mục Dực hiểu ra, nhưng ánh mắt lại càng sáng hơn.

Mạnh hơn càng tốt.

Anh lập tức điều chỉnh pheromone, chuyển điện quang trên người thành điện diễm, rồi ném thẳng về phía Trịnh Tuấn Phong.

Ngọn lửa trắng giữa không trung tách thành sáu luồng, quấn lấy sáu lưỡi phong nhận mà đối phương vừa triệu hồi lại.

Gió xanh - lửa trắng va chạm, tiếng lách tách nổ liên hồi.

Nửa phút sau, Mục Dực cảm thấy phản ứng nguyên tố đã đủ, liền ngẩng lên nhìn Trịnh Tuấn Phong, cười nói:

"Lần đầu gặp, không có gì tặng, cho anh xem pháo hoa nhé."

Dứt lời, anh búng tay.

"Cạch!"

Sau tiếng khớp ngón tay, liền là hàng loạt tiếng nổ —"BÙM! BÙM BÙM——!"

Hỏa hệ + Phong hệ tương tác mạnh trong không khí tạo ra hiệu ứng nổ cực lớn.

Nồng độ nguyên tố càng cao, vụ nổ càng dữ.

Phong nhận của chiến sĩ cấp năm max độ nén nguyên tố cực mạnh, nên ánh lửa bùng lên chói lòa, nuốt trọn cả người Trịnh Tuấn Phong.

Trong tiếng nổ dồn dập, khiên bảo hộ trên người hắn cũng bị phá từng lớp.

Khi khiên vỡ, thân hình hắn bị nhiệt và lực nổ hất mạnh một cái.

Nhưng hắn không còn cảm nhận đau, chỉ lảo đảo vài bước, liền mượn gió tăng tốc, thoát khỏi vùng nổ.

Phản ứng không chậm, nhưng đồ tác chiến trên người đã rách tả tơi, dưới lớp vải cháy sém, còn thấy thấp thoáng ấu trùng ong ký sinh trong cơ thể.

Mục Dực ghét bỏ quay mặt đi, không ngờ vừa vặn đụng phải ánh mắt Trọng Tuyết Chi.

Trọng Tuyết Chi muốn nói lại thôi, cuối cùng vẫn lớn tiếng:

"Nhẹ tay chút! Cố gắng đừng phá hỏng thân thể họ!"

Hắn biết Mục Dực không thích bị cướp quái, nên không qua giúp, chỉ thỉnh thoảng quay đầu nhìn.

Ai ngờ nhóc điên kia đánh hăng quá, đốt luôn pháo hoa, nếu hệ gió không chạy nhanh, khéo nổ đến mức không còn nguyên xác.

Mục Dực đoán được phần nào, dù sao cũng từng là đồng đội, dù phải ra tay, cũng khó mà làm đến mức nổ nát xác.

Thế là anh nhún vai, giơ tay làm dấu OK, tỏ ý hiểu.

Anh cũng không có sở thích nổ xác, vừa rồi chỉ muốn thử lại cảm giác năm xưa người họ Thích dùng hiệu ứng nguyên tố đốt cho anh gió kia khóc lóc thôi.

Phải nói gió + lửa bắn pháo hoa, nổ lên đúng là đã thật.

【Bổ sung tình tiết: Người họ Thích năm đó có đặc tính pheromone [Hỏa], từng đốt pháo hoa cho anh phong nhận [Phong], nổ đến mức anh kia khóc đi tìm bố.】

【Nhóc điên: Chiêu này được đấy, giờ là của tôi.】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn