Nhắc đến tốc chiến tốc thắng, Đỗ Kinh là người hưởng ứng đầu tiên.
"Bà nội nó chứ, tiết kiệm cái khỉ gì mà đánh đấm cứ dè dè xẻn xẻn, nghẹn chết ông đây rồi!"
Dứt lời, hắn thu chiến phủ lại, vung tay ném ra một nắm hạt giống, đồng thời kích hoạt kỹ năng chủ của hệ Mộc.
[Vạn Vật Sinh]
"Lên——!"
Theo tiếng quát trầm thấp của hắn, vài cây thực vật khổng lồ lập tức phá đất vươn lên. Ngay khoảnh khắc xuất hiện, chúng liền phô bày vũ khí chí mạng của mình, rồi giương nanh múa vuốt lao về phía những cây Cần Cột Sống ở gần đó.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Đại chiêu thực sự của hắn là dị biến ký sinh thể — Ma Quỷ Đằng.
Chỉ nghe mấy tiếng "phụt phụt", vài sợi dây leo đen sì đột ngột phá lưng hắn chui ra, vung vẩy ngông cuồng giữa không trung.
Sau khi duỗi gân cốt chốc lát, chúng lập tức tản ra, ăn ý lao về các hướng khác nhau. Trong phạm vi hình tròn bán kính mười mét, tất cả đều là chiến trường của chúng.
Bất kỳ cây Cần Cột Sống nào bị quấn trúng, trong khoảnh khắc sẽ như mất đi sinh mệnh, nhanh chóng teo tóp, khô héo, cuối cùng đổ rạp xuống đất.
Tất cả cảnh tượng ấy đều lọt vào mắt Mục Dực ở phía xa, người vẫn đang không ngừng vật lộn với dải băng băng giá.
Trong nháy mắt, mắt anh sáng rực. Tin tức tố hiếu chiến trong cơ thể bồn chồn xông loạn.
Anh lại hét lên một tiếng: "Trọng Tuyết Chi!"
Trọng Tuyết Chi nghe thấy, nhưng vẫn không đáp vì đang bận.
Lúc này, đôi đồng tử vốn đã nhỏ của hắn co lại thành một vệt dọc hẹp. Ánh lạnh mờ ảo lưu chuyển trong đáy mắt.
Đó là tín hiệu hắn sắp bùng nổ công kích.
Đột nhiên, hàn sương lạnh thấu xương từ dưới chân hắn cuộn trào dữ dội, mang theo thế như lôi đình vạn quân, điên cuồng quét ra bốn phía.
Chỉ trong chớp mắt, toàn bộ Cần Cột Sống còn sót lại, bao gồm cả thủ lĩnh của chúng, đều bị nuốt chửng và bao bọc trong lớp băng giá ấy.
Một vùng băng tuyết thu nhỏ đột ngột hình thành.
Nhưng đó vẫn chưa phải kết thúc.
Ngay sau đó, từng tràng "rắc rắc" chồng lên nhau vang lên, cả khoảng không băng giá bắt đầu nứt vỡ.
Những vết nứt lan ra như mạng nhện, không ngừng mở rộng, cho đến khi phát ra một chuỗi âm thanh chấn động.
"Rắc—rầm!!"
Cuối cùng, toàn bộ Cần Cột Sống theo vùng thiên địa ấy cùng sụp đổ, tan vỡ, nghiền thành vô số mảnh nhỏ li ti.
Mục Dực đang ra sức giãy khỏi trói buộc nghe tiếng động liền ngẩng đầu, lập tức chửi ầm lên:
"Trọng Tuyết Chi! Cụ tổ nhà anh!!"
Mẹ nó chứ, đánh xong hết rồi thì còn cho anh chơi cái gì nữa?!
Nghe tiếng hỏi thăm, Trọng Tuyết Chi cuối cùng cũng định đáp lại. Hắn xoay người, đang định nở nụ cười với Mục Dực, nhưng ngay sau đó như cảm ứng được điều gì, sắc mặt chợt biến đổi.
"Bọn thừa nước đục thả câu đến rồi! Nhanh, gom đồ rút lui!"
Các đội viên vừa nghe, sắc mặt cũng đồng loạt thay đổi, vội cúi người quơ vội những mảnh tinh thạch vỡ trên mặt đất.
Trong Quỷ U Lâm thế lực đan xen phức tạp này, những kẻ chuyên ngồi chờ hưởng lợi, nhân lúc cháy nhà hôi của không hề ít.
Bọn họ hiện giờ năng lượng hao hụt, lại không nỡ tùy tiện tiêu hao số tinh thạch vừa thu được, đương nhiên lựa chọn chuồn là thượng sách.
Đáng tiếc, dù động tác có nhanh đến đâu, lúc rút lui vẫn bị đối phương đuổi kịp.
Mục Dực vừa ngoảnh đầu lại, đã thấy phía xa một mảng đen kịt, toàn là những con kiến khổng lồ cao hơn hai mét.
Còn chưa kịp nhìn kỹ thêm, Trọng Tuyết Chi đã đột ngột xuất hiện bên cạnh anh, bế thốc anh lên rồi đẩy sang cho những người khác.
"Các cậu đi trước, tôi chặn sau."
Đỗ Kinh nhíu mày nhìn bảng đánh giá dữ liệu an toàn hiện tại của hắn, đề nghị: "Đội trưởng, để tôi chặn sau cho. Gần đây anh tiêu hao năng lượng quá nhiều, chỉ số dị biến đã..."
"Không cần." Trọng Tuyết Chi giơ tay cắt ngang, thản nhiên nói: "Tôi vẫn gánh được. Mau đi đi, đừng làm vướng chân tôi."
Một khi đã quyết định, Trọng Tuyết Chi rất khó thay đổi. Những đội viên đã theo hắn nhiều năm đương nhiên hiểu rõ điều đó, nên không nói thêm gì nữa, đồng loạt gật đầu.
Nhưng Mục Dực thì cực kỳ không vui.
Anh vươn cổ, ngoạm một phát vào vạt áo Trọng Tuyết Chi, nói lúng búng: "Tôi ở lại, tháo cho tôi."
Trọng Tuyết Chi một tay ấn l*n đ*nh đầu anh, dùng sức đẩy ra ngoài: "Chậc, đừng có phá nữa!"
Mục Dực cắn chặt không buông, đồng thời phóng ra điện áp cao, khiến những người xung quanh bị giật đến giật mình.
Anh đã lỡ mất Cần Cột Sống, không muốn lỡ thêm bầy kiến khổng lồ. Giờ mà không tháo trói cho anh, thì khỏi ai mong đi được.
"Tháo tháo tháo...!" Trọng Tuyết Chi sốt ruột đành nhượng bộ, vội giơ tay thu dải băng băng giá về.
Những người khác cũng không còn thời gian ý kiến gì thêm, quay đầu là bật tốc độ sinh tử.
Ngay khoảnh khắc sau đó, đại quân kiến khổng lồ đã ầm ầm nghiền ép tới.
Khi chúng áp sát, Mục Dực mới phát hiện toàn thân chúng được bao phủ bởi lớp giáp đen cứng rắn, dưới ánh mặt trời bóng loáng đến chói mắt.
Không tệ, trông rất chịu đòn.
Mục Dực hài lòng gật đầu, xoay xoay hai tay hai chân đã bị trói quá lâu, rồi hưng phấn lao thẳng vào đàn kiến.
Trong lúc bật người, điện quang trên thân anh "xoẹt!" một tiếng, điện diễm thuần trắng trong nháy mắt hoàn tất chuyển đổi.
Vừa chạm đất, anh tách điện diễm thành nhiều tia, ném về phía những con kiến khổng lồ xung quanh.
Thế nhưng, không rõ vì sao, khi điện diễm chạm vào chúng, bầy kiến lại không hề hấn gì, ngọn lửa thậm chí còn có xu hướng tắt đi.
Mục Dực thoáng ngạc nhiên, lớp giáp của chúng hóa ra là một tầng cách điện tự nhiên, lại còn có khả năng chống cháy cực tốt.
Một đòn không thành, anh lập tức lướt người đổi vị trí, tránh né mấy cặp càng khổng lồ đang bổ nhào tới.
Ngoảnh đầu lại, vừa hay thấy những chiếc càng hụt mục tiêu đập vào nhau, phát ra tiếng "keng keng" như thép va chạm.
Mục Dực: "Vãi..."
Có cặp càng lợi hại như thế, làm gì mà chẳng như chém dưa bổ củi.
Đang cảm khái, Trọng Tuyết Chi đột ngột nhảy tới bên cạnh anh, một liềm chém ngang, chặt đứt ngang lưng mấy con kiến khổng lồ gần đó.
Mục Dực sững lại.
Đệt, còn có vụ cướp quái nữa à?
Trong lúc ngây người, anh nghe Trọng Tuyết Chi hỏi, giọng mang chút kinh ngạc: "Cậu là người sở hữu thiên phú song hệ tự nhiên à?"
Mục Dực càng ngơ ngác hơn: "?"
Song hệ tự nhiên cái gì?
Là đang nói đến tin tức tố của anh sao?
Thuộc tính tin tức tố của anh là điện, hơn nữa có thể tự do chuyển đổi giữa hai hình thái dòng điện và điện diễm, xét theo nghĩa nào đó, đúng là song thật.
Chỉ là, người ở đây dường như đã nhầm lẫn đặc tính tin tức tố của anh với cái gọi là thiên phú hay dị năng gì đó.
Mục Dực lười giải thích với một Beta không cảm nhận được dao động tin tức tố, trực tiếp đưa tay đẩy Trọng Tuyết Chi sang một bên.
"Tránh ra, đừng có cướp quái của tôi!"
Trọng Tuyết Chi bị đẩy lảo đảo một chút. Vừa đứng vững, hắn tiện tay chém chết một con kiến khổng lồ đang lao tới.
Ngoảnh đầu lại, đã thấy Mục Dực nhảy sang phía xa, giao chiến với đám kiến khác. Trong lúc đó, điện lưu và điện diễm trên người anh liên tục hoán đổi, trông chẳng khác nào một chiếc đèn hình người lúc sáng lúc tối.
Trọng Tuyết Chi nhìn chiếc đèn hình người ấy vài giây, suy nghĩ xoay chuyển không ngừng.
Bất kể là dị chủng hay dị biến giả, trong số các loại thiên phú có thể đạt được, hệ Tự Nhiên luôn là hiếm nhất.
Theo lời các dị biến giả, tính đến hiện tại, cộng tổng số người sở hữu thiên phú hệ Tự Nhiên của tất cả các căn cứ an toàn lại, e rằng còn chưa tới hai chữ số.
Vậy mà bây giờ, hắn tiện tay nhặt được một người, lại còn là kẻ sở hữu song hệ Tự Nhiên.
Người này rốt cuộc...