Mục Dực co chân lao đi, bắt đầu chạy như điên trong đường hầm.
Chưa chạy được bao lâu, anh đã cảm thấy nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm xuống mấy độ.
Ngửi thấy mùi sương tuyết quen thuộc, Mục Dực biết mèo lớn tới rồi.
Quả nhiên, nửa phút sau, Trọng Tuyết Chi mang theo tàn ảnh xuất hiện ngay trước mặt anh.
Hai người đều đang chạy gấp, lúc phanh lại liền đâm sầm vào nhau.
Trọng Tuyết Chi nhân cơ hội lập tức s* s**ng kiểm tra khắp người anh một lượt, "Thế nào, có bị thương không?"
Mục Dực không kịp nói nhiều, chỉ kịp thốt một câu:
"Ra ngoài trước đã!"
Anh vừa dứt lời, tiếng vỗ cánh của bướm Âm Dương phía sau liền trở nên rõ ràng vô cùng.
Trọng Tuyết Chi ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy vô số bướm Âm Dương biến dị chen chúc vỗ cánh, tranh nhau tràn ra ngoài.
"?!"
Đội trưởng Trọng kinh đến mức còn chưa kịp chửi, đã lập tức quấn lấy Mục Dực lao thẳng ra ngoài.
Tốc độ hắn cực nhanh, Mục Dực chỉ cảm thấy trước mắt lóe lên, ngay sau đó ánh trời chói lòa đã tràn xuống.
Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, ánh sáng lại đột ngột tối sầm, bởi vì hàng ngàn con bướm Âm Dương biến dị ào ạt tràn ra từ cửa hang, tụ lại trên không trung, phủ kín trời đất thành một mảng đen kịt.
Cùng lúc đó, đàn bướm Âm Dương bình thường đang đi săn bên ngoài cũng cuốn gió bay về tổ, nhanh chóng nhập vào đội hình.
Số lượng bướm Âm Dương lập tức tăng vọt, dưới sự che phủ của chúng, hai người đàn ông cao lớn như Trọng Tuyết Chi và Mục Dực cũng trở nên nhỏ bé hẳn.
Trọng Tuyết Chi mang theo Mục Dực đáp xuống đất, ngay sau đó gọi ra băng liêm, sắc mặt nghiêm trọng nhìn đàn bướm Âm Dương biến dị đang xoay vòng trên không.
Bướm Âm Dương vậy mà đã dị biến tiến hóa lần hai, mảnh thảo nguyên này không thể để chúng tiếp tục tồn tại.
Trước khi hai bên giao chiến, các thành viên khác của đội săn cũng kịp chạy tới, sau khi nhìn rõ tình hình, ai nấy đều lộ vẻ nặng nề.
Trọng Tuyết Chi nghiêng đầu liếc họ một cái, phát hiện thiếu một người.
"An Bối Trạch đâu?"
Khâu Tài đáp:
"Bối Bối thấy không ổn nên đi gọi viện binh rồi."
Dù chính hắn cũng không biết giữa nơi hoang dã thế này lấy đâu ra viện binh để gọi.
Trọng Tuyết Chi lại không hỏi thêm, từ trước đến giờ hắn luôn tin tưởng đồng đội.
Chỉ nói một câu:
"Đánh hết sức."
Mục Dực đẩy kính nhìn đêm l*n đ*nh đầu, mở miệng nhắc một câu:
"Cẩn thận cánh của bướm biến dị, bị quẹt một cái là tàn phế luôn."
Anh vừa dứt lời, đàn bướm đang xoay trên không liền rít gió lao thẳng xuống phía họ.
Mọi người lập tức tản ra, đồng thời thi triển dị năng phản kích.
Sau lần dị biến thứ hai, bướm Âm Dương rõ ràng đã mạnh hơn, không chỉ lực công kích tăng vọt, mà phòng ngự cũng nâng cao đáng kể, đánh cực kỳ khó chịu.
Thêm vào đó số lượng của chúng quá lớn, đòn đánh vừa nhanh vừa dày, đến cả tank max cấp của hai đội cũng bắt đầu không chịu nổi, năng lượng tiêu hao cực nhanh.
Lá chắn phòng ngự diện rộng của Văn Nhân Cẩn còn chưa kịp hấp thu và sao chép kỹ năng, đã bị phá nát, căn bản không có cơ hội phản kích.
Bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể lùi một bước, liên tục gia hạn lá chắn đơn thể cho đồng đội.
Không chỉ tank, áp lực lên đội dps cũng cực lớn.
Khâu Tài vác súng lửa, loại vũ khí công kích mạnh nhất trong bộ vũ khí mô phỏng, xả hỏa lực hết cỡ một trận, kết quả đám bướm to bên kia chẳng hề hấn gì.
Hắn vội đổi sang súng máy tốc độ cao, lại xả thêm một tràng, chỉ nghe đinh đinh đang đang, toàn là tiếng kim loại va chạm.
Cánh của bướm biến dị có thể tùy ý chuyển mềm cứng, khi gân cánh sung huyết chuyển đỏ, độ cứng còn trâu hơn cả đạn năng lượng, đạn bắn vào căn bản không xuyên nổi!
"Cụ nội nó! Tiến hóa kiểu quái gì vậy trời!"
Tên mập vừa chửi, vừa lần nữa đổi vũ khí, chuyển sang chế độ bắn điểm.
Canh lúc cánh bướm lật lên, hắn bắn đạn rỗng năng lượng thẳng vào ngực chúng, rồi cho nổ tung bên trong.
"Bà nội nó chứ!"
Đỗ Kinh cũng chửi theo, vì ma quỷ đằng sau lưng hắn bị chém cụt từng đoạn một, chỉ riêng việc chữa lành cũng đã tiêu hao không ít năng lượng.
Cuối cùng hắn đành thả ra hoa mục khẩu thối hoắc, khống chế hướng mùi, tấn công chúng bằng vũ khí hóa học.
Bên đội 401 còn khổ hơn, đối mặt với đám bướm Âm Dương biến dị công thủ toàn diện, nhất thời ai cũng bó tay.
Ngay cả đội trưởng 401 là Phó Xuyên, cũng cảm thấy hơi quá sức, những phi nhận cánh bọ ngựa hắn ném ra đa số đều một đi không trở lại.
Hắn không khỏi nghiêng đầu, nhìn sang phía Trọng Tuyết Chi.
Tình hình bên kia khá hơn nhiều, có băng liêm trong tay, dù cánh bướm đã được cường hóa vẫn chém đứt như thường.
Nhưng số lượng bướm quá đông, chỉ dựa vào vũ khí chém là không đủ.
Vì vậy, hắn không chút do dự mở đại chiêu, lấy bản thân làm tâm, nhanh chóng dựng lên một kết giới băng tuyết.
Trong kết giới, không con bướm Âm Dương nào thoát, toàn bộ bị đông cứng thành tượng băng, cuối cùng vỡ nát rơi xuống.
Ngay lúc kết giới tan ra, Mục Dực vừa xoay người lướt qua bên cạnh Trọng Tuyết Chi, huýt sáo khen một tiếng:
"Đẹp đấy ~"
Sau đó anh mang theo âm cuối còn kéo dài, xoay người dịch chuyển sang phía khác, tiếp tục chơi theo kiểu của mình.
Hiện tại anh đang đội vỏ trứng của Văn Nhân Cẩn, không sợ bị chém, nên đánh cực kỳ thoải mái, chỗ nào bướm nhiều, anh chui vào chỗ đó.
Chui vào rồi thả điện áp cấp mười, hút cả đám dính lại thành một cục, muốn chạy cũng không được, chỉ có thể ngoan ngoãn hưởng trọn dịch vụ sấy khô toàn thân do anh cung cấp.
Đang chơi rất vui, xung quanh anh bỗng nổi lên vô số luồng gió xoáy nhỏ, đàn bướm đồng loạt vỗ cánh bay cao, lên không trung xoay vòng.
Sau khi xoay một lúc, một phần trong số đó nhanh chóng xếp thành một vòng tròn khổng lồ, rồi từ từ hạ xuống, bao vây kín hai đội săn.
Trọng Tuyết Chi thấy không ổn, lập tức quát:
"Dựa lưng lại! Nhắm mắt!"
Mọi người nhanh chóng tụ lại, nhắm chặt mắt, tai nghe bốn phía, tay cầm vũ khí cảnh giác cao độ.
Mục Dực sau khi nhắm mắt, liền chuyển sang tầm nhìn điện cảm không chút gián đoạn.
Trong tầm nhìn xanh lam, đàn bướm vây quanh họ đều xòe cánh, những con mắt khổng lồ trên cánh không ngừng chuyển động.
Còn đám đang xoay trên không, lại tách ra một phần, sau khi đảo vòng một lượt liền lao thẳng xuống.
Cái gọi là bóp quả mềm, dị chủng cũng hiểu đạo lý này, mục tiêu tập kích đầu tiên của chúng chính là trị liệu sư của đội 401.
Hai người DPS đứng hai bên lập tức cảm nhận được, kịp thời ra tay cản lại.
Nhưng vì tầm nhìn bị hạn chế, độ chính xác của nhiều kỹ năng giảm hẳn, đám bướm thậm chí không cần mở phòng ngự, chỉ cần lượn vài vòng là né được.
Thấy vậy, Mục Dực quăng ra một tấm lưới điện, chụp gọn chúng lại rồi điện thành tiêu bản bướm.
Ngay sau đó, toàn bộ bướm trên không đồng loạt lao xuống, mở ra đợt tấn công dày đặc.
Thành viên đội săn cũng bắt đầu ném kỹ năng loạn xạ.
Mục Dực thì không tham gia, anh trực tiếp đi xử lý đám bướm đang mở đại chiêu.
Chỉ là đánh được một lúc, anh phát hiện lá chắn trên người thỉnh thoảng lại bị hụt nhịp.
Chắc là vì Văn Nhân Cẩn không nhìn thấy màu của lá chắn, chỉ dựa vào cảm giác để duy trì, nên trong việc nối vòng phòng hộ không thể hoàn toàn chính xác.
Mục Dực biết Văn Nhân Cẩn đã cố hết sức, nên chỉ có thể vừa né vừa đánh.
Nhưng số lượng đối phương thật sự quá nhiều, muốn tránh hết toàn bộ công kích gần như là chuyện không thể.
Chẳng bao lâu sau, chỉ nghe một tiếng xoẹt, ống tay áo bên trái của anh bị cánh sắc của bướm Âm Dương rạch toạc một đường dài.
Mục Dực giơ tay sờ một cái, lập tức nghiến răng:
"Đệt!"
Quần áo mới của ông đây!
Trước khi ra khỏi thành còn đặc biệt giặt sạch, mặc đồ khô nhanh cho tiện chiến đấu đấy!