Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 53

Rạng sáng bốn giờ, nhiệm vụ trực đêm khô khan vô vị cuối cùng cũng kết thúc.

Mục Dực buồn chán đến mức muốn ngủ gật, nên sau khi theo Trọng Tuyết Chi về nhà, anh vội vàng dùng nước dự trữ tắm rửa xong liền nhào lên giường.

Trọng Tuyết Chi cũng vừa tắm xong từ phòng tắm tầng ba đi xuống, đi thẳng tới bên giường, cúi người nói với anh:

"Mục Dực, cho tôi 'xì' một cái được không?"

Mục Dực nhắm mắt giơ tay lên, khẽ búng ngón tay một cái.

Sau tiếng búng, hơi nước trên người Trọng Tuyết Chi lập tức bị bốc hơi sạch sẽ, mái tóc vốn còn ướt sũng cũng trở nên bồng bềnh khô ráo.

Trọng Tuyết Chi cảm thấy toàn thân dễ chịu, tiện tay ném chiếc khăn khô trong tay sang một bên, rồi cũng nhào lên giường.

Mục Dực vẫn nhắm mắt, quen tay lần lên cái đuôi của hắn, sau đó nhích người tìm một tư thế tương đối thoải mái, chuẩn bị đi tìm họ Chu chơi cờ.

Trọng Tuyết Chi nghiêng đầu, nhìn gương mặt hiếm khi ngoan ngoãn của anh một lúc, rồi khẽ hỏi:

"Mục Dực, cậu có trách tôi không?"

Mục Dực không hiểu, cau mày mở hé mắt: "Hỏi cái quái gì thế?"

"Vì tôi đã đưa cậu vào Tinh thành," Trọng Tuyết Chi nói tiếp, "khiến cậu rơi vào lần nguy hiểm này."

"Bây giờ toàn thành bị phong tỏa, tôi cũng không thể đưa cậu ra khỏi thành."

Mục Dực lại nhắm mắt, thản nhiên đáp:

"Tôi vào Tinh thành, không phải do anh dẫn hay không, mà là do tôi muốn hay không, liên quan quái gì tới anh."

Nghe vậy, Trọng Tuyết Chi cười cười, nhận xét:

"Cái mạch não với tâm lý của cậu, đúng là ổn định đến lạ."

Mục Dực nhắm mắt giơ ngón giữa về phía hắn, giọng không chút cảm xúc:

"Anh còn lải nhải thêm câu nữa, tâm lý tôi lập tức nổ tung cho anh xem."

Lải nhải không ngừng, còn cho người ta ngủ không vậy?

"...."

Trọng Tuyết Chi ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám nói nữa.

Hắn xoay người nằm thẳng, trừng mắt nhìn trần nhà ngẩn người.

Bây giờ đã gần năm giờ sáng, vậy mà hắn vẫn không có chút buồn ngủ nào.

Bởi vì vừa thả lỏng, trong đầu hắn đột nhiên trào ra một đống thứ, chen chúc đến mức ngũ cảm lục thức cũng căng lên theo.

Nhưng lý trí nhắc nhở hắn, lúc này nhất định phải nhanh chóng tiến vào trạng thái ngủ sâu, chỉ khi hồi phục đủ tinh lực mới có thể đối phó hiệu quả với mọi chuyện có thể xảy ra sau này.

Trọng Tuyết Chi làm theo lý trí, chậm rãi nhắm mắt, ép bản thân đi ngủ.

Có lẽ vì hơi thở bên cạnh quá nhẹ và dài, khiến nhiệm vụ này không còn khó khăn như tưởng.

Hắn dần dần bị cơn buồn ngủ lây sang, những hình ảnh hỗn loạn không ngừng phát lại trong đầu cũng theo đó mờ đi từng cái một, cuối cùng trở về yên tĩnh.

Thế nhưng, chúng rút khỏi hiện thực, lại liền mạch mở màn trên sân khấu của giấc mơ.

"Trọng Tuyết Chi! Con nhìn cho kỹ, nhìn rõ bộ dạng ta bây giờ!"

Người phụ nữ đã biến dị một nửa cơ thể run rẩy đứng vững, câu vừa gào lên dường như đã dùng hết hơn nửa sức lực của bà.

Bà th* d*c, lỗ thủng nơi bụng bị xuyên thủng hoàn toàn phập phồng dữ dội, đỏ tươi chói mắt cùng màu đen đục xen lẫn nhau, từng đợt trào ra từ cái lỗ đó.

Cảnh tượng quá mức kinh hãi, khiến thiếu niên đứng đối diện sững sờ, mặt trắng bệch.

Toàn thân thiếu niên cứng đờ, chỉ có đôi đồng tử nhỏ trong đôi mắt xám xanh chậm rãi kéo dài, cuối cùng biến thành một đường thẳng mảnh.

Những giọt nước mắt to như hạt đậu chậm một nhịp mới ồ ạt lăn xuống từ hốc mắt thiếu niên, cậu cũng rốt cuộc hoàn hồn khỏi cơn chấn động.

Cậu run chân bước lên một bước, giọng khàn khô bật ra:

"Giáo sư..."

"Đừng lại đây!"

Người phụ nữ quát lớn chặn lại, "Đứng yên đó!"

Thiếu niên hoảng sợ đứng cứng tại chỗ, trong mắt đầy bất lực và kinh hoàng.

Sau khi quát xong, người phụ nữ thở gấp một lúc, rồi đưa tay sờ lên nửa bên mặt đã biến dị đến mức dính nhớp.

Bà hỏi thiếu niên phía trước:

"Ta bây giờ khác trước rất nhiều, đúng không?"

Thiếu niên không dám gật, cũng không dám nói phải, chỉ đứng cứng người mà khóc, lại gọi một lần nữa:

"Giáo sư Doãn..."

Giáo sư Doãn thở hổn hển, ngắt quãng nói:

"Nghe đây, ta... sắp không còn là giáo sư Doãn nữa."

"Từ bây giờ, con phải nhìn cho rõ từng chút một, và nhớ kỹ những lời ta nói tiếp theo."

Giáo sư Doãn phát âm đã vô cùng khó khăn, mỗi chữ dường như phải dùng hết sức mới ép ra được.

"Ta... với tư cách là con người, ý thức, tư tưởng, tình cảm... đang dần biến mất."

"Tiếp theo, ta cũng sẽ từ bỏ... ngôn ngữ, đạo đức... và văn minh của loài người."

Giáo sư Doãn vừa nói, vừa chậm rãi giơ hai tay đã mọc đầy những sợi xúc tu màu thịt, tiếp tục nói:

"Ta sẽ biến thành giống như đám sên đất dưới lầu kia."

"Bị bản năng ăn uống, giết chóc, sinh sản chi phối."

"Không đâu! Giáo sư Doãn, sẽ không đâu..." thiếu niên cuống quýt xoay người, "Con đi gọi người tới cứu giáo sư ngay!"

"Đứng lại!!"

Giáo sư Doãn gào khàn một tiếng, đồng thời kéo dài những xúc tu trên cánh tay, vươn ra quấn lấy thiếu niên đang định lao đi, kéo cậu trở lại trong chớp mắt.

"Nghe ta nói hết."

Tốc độ nói của bà đột nhiên tăng nhanh, như thể nếu không nói gấp thì sẽ không kịp dặn dò.

"Sự khác biệt lớn nhất giữa con người và dị chủng, là con người có trí tuệ và ý thức, còn chín mươi chín phần trăm dị chủng chỉ có bản năng sinh tồn."

"Trọng Tuyết Chi, hãy ghi nhớ tên họ, thân phận và cách sống của con với tư cách là con người."

"Kiên trì giữ lấy suy nghĩ, cảm nhận và lời nói hành động của con với tư cách là con người."

Nói tới đây, tốc độ của giáo sư Doãn lại chậm xuống đôi chút, bà nhìn thiếu niên ở phía xa, hỏi:

"Con... không giống chúng, hiểu chưa?"

"Giáo sư... hiểu, ư... hu hu..." thiếu niên theo phản xạ trả lời câu hỏi của bà.

Giáo sư Doãn th* d*c gật đầu, liên tiếp nói hai tiếng:

"Được, được..."

Trong lúc nói "được", tay bà lặng lẽ trượt vào túi áo choàng rộng, run run lấy ra một khẩu súng lục bạc nhỏ tinh xảo.

Động tác của bà rất kín đáo, nhưng thị lực của thiếu niên nhạy bén hơn, lập tức trợn to mắt.

Khi bà mượn xúc tu che chắn, đưa nòng súng chĩa vào thái dương mình, thiếu niên vội vàng bước lên, muốn chạy tới ngăn lại.

"Giáo sư Doãn, đừng!"

Giáo sư Doãn kéo dài cánh tay còn lại, đột ngột vươn tới trước mặt thiếu niên, những xúc tu dày đặc lật ra ngoài, lộ ra trong lòng bàn tay một cái miệng đầy răng nanh xanh vàng.

Thiếu niên gần như mặt đối mặt với cái miệng đó, vội vàng dừng bước, chút huyết sắc ít ỏi trên mặt cũng rút sạch trong khoảnh khắc, trắng bệch như tuyết.

"Bây giờ, ta đã không còn là giáo sư Doãn trong miệng con nữa."

Giọng người phụ nữ trở nên khàn ráp, the thé, phát âm dính lại không rõ, phải nghe thật kỹ mới miễn cưỡng nhận ra.

Thiếu niên vừa khóc vừa lắc đầu, không hiểu nổi,

"Giáo sư, vì sao... phải làm vậy?"

Người phụ nữ khẽ động gương mặt gần như sắp tan chảy thành một khối, trầm đục đáp:

"Ta không thể thay cô ấy chuyển lời cho con."

"Có lẽ... vào một ngày nào đó trong tương lai, con sẽ tự hiểu rõ."

Nói xong, bà khẽ xoay nòng súng, đẩy viên đạn vào buồng, rồi không chút do dự bóp cò.

"Đoàng ——!"

Tiếng nổ kinh tâm động phách khiến người trong cơn ác mộng đột ngột tỉnh giấc.

"Hộc... hộc...!" Trọng Tuyết Chi bỗng mở bừng mắt, lồng ngực phập phồng dữ dội, như kẻ chết đuối may mắn bò được lên bờ, há miệng từng ngụm lớn hít lấy không khí.

Hắn giơ tay túm chặt vạt áo trước ngực, th* d*c liên hồi, trong lòng rất lâu vẫn không thể bình tĩnh lại.

Một lát sau, hắn chậm rãi nghiêng đầu, nhìn sang Mục Dực đang ngủ say bên cạnh, gương mặt anh yên tĩnh an hòa, từng tia hơi ấm nhè nhẹ từ trên người anh tỏa ra.

Sự ấm áp ấy khiến người ta không kìm được muốn lại gần, Trọng Tuyết Chi bất giác nhích sang.

Hắn trước tiên áp lên đùi và cánh tay anh, rồi lại lần mò leo lên ôm luôn cả cánh tay người ta.

Mục Dực bị hắn quấy đến nhíu mày, rồi nặng nề hé mắt ra, sắc mặt âm trầm.

Mẹ nó, dạo này sao cứ bị mấy động tĩnh phiền phức làm cho tỉnh giấc suốt.

Mục Dực giơ tay túm lấy mớ tóc xoăn rối tung của Trọng Tuyết Chi, giọng cực kỳ khó chịu:

"Anh mẹ nó đang làm cái gì vậy?"

Trọng Tuyết Chi lén lén lút lút bị bắt tại trận, nhưng không hiểu sao gan lại nổi lên, trực tiếp ôm chặt lấy người.

"Mục Dực... Mục Dực, người cậu ấm quá, cho tôi sưởi nhờ chút."

Hắn ôm chặt người ta, như thở phào một hơi thật dài, cảm giác nặng nề trong lồng ngực cũng theo đó bị thở ra cùng.

Mục Dực vốn còn chưa tỉnh hẳn, giờ bị ôm cái là đứng hình luôn.

"......?"

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn