Mục Dực sau khi đã mò gần hết tính năng của thiết bị cảm ứng sinh vật điện thì chậm rãi hạ tay xuống.
Trọng Tuyết Chi lập tức hỏi:
"Chơi đủ chưa? Vậy trả lại đi."
Mục Dực còn chưa kịp nói gì, Phùng Chính Khanh đã nhìn không nổi, lên tiếng:
"Nhìn cái bộ keo kiệt của mày kìa, để cậu ấy chơi đi!"
Trọng Tuyết Chi cười khẩy hai tiếng:
"Ồ, tao không keo, vậy lỡ làm hỏng thì tính vào sổ mày nhé?"
"Tại sao?" Phùng Chính Khanh lập tức ngẩng cằm lên cao, "Cậu ấy đâu phải bé yêu nhà tao."
Trọng Tuyết Chi vừa nghe xong đã nhấc chân làm bộ muốn đá:
"Mày mơ đẹp quá rồi đấy!"
"Cứ ngoan ngoãn làm chó độc thân của mày đi, kẻo ngày nào đó đột tử lại hại người ta."
Hai câu này hắn gào ngay bên tai Mục Dực, chấn đến mức tai anh đau cả lên.
Mục Dực nhíu mày:
"Tự nhiên hét cái gì, ồn chết đi được."
Trọng Tuyết Chi nhe răng cười lấy lòng, hạ giọng hỏi:
"Chơi xong chưa?"
Mục Dực không để ý hắn, mà nhìn sang Phùng Chính Khanh, nói:
"Cái thiết bị cảm ứng của các anh, chức năng hình như khá hạn chế."
"Ồ?" Phùng Chính Khanh lập tức hứng thú, "Nói thử xem?"
Thiết bị từ viện bọn họ làm ra xưa nay luôn được đánh giá cao, gần như chưa từng bị ai nghi ngờ.
Mục Dực nghĩ một chút rồi nói:
"Hình ảnh sinh vật điện nó mô phỏng ra, ngoài hình dạng mạch ra thì người với nấm nhìn không khác gì nhau."
Nghe vậy, Phùng Chính Khanh trong lòng khẽ động, hỏi tiếp:
"Vậy theo cậu, giữa hai cái này nên có khác biệt gì nữa?"
Mục Dực cầm thiết bị vỗ nhẹ trong lòng bàn tay, giọng thản nhiên:
"Dù sao cũng là hai loài hoàn toàn khác nhau, sinh vật điện ngoài khác hình dạng..."
"Có lẽ còn khác về màu sắc, cường độ tín hiệu, quy luật truyền dẫn, cách thức truyền dẫn... đủ kiểu."
"Thiết bị của anh độ chính xác và độ nhạy theo hướng này quá thấp, quét cái gì cũng không ra, nhìn chẳng có gì hay."
Nói xong, Mục Dực tỏ vẻ mất hứng, giống như chơi chưa đã.
Nhưng Phùng Chính Khanh nghe xong lại lộ vẻ bừng tỉnh.
Hắn xoa xoa cằm đầy râu lún phún, đi qua đi lại tại chỗ, miệng lẩm bẩm:
"Ý này hay... ý này hay..."
Trước giờ hướng nghiên cứu và ứng dụng sinh vật điện của bọn họ, quả thật quá hạn hẹp.
CPU trong đầu Phùng Chính Khanh quay điên cuồng, quay một hồi bỗng mắt sáng lên, như nghĩ ra điểm mấu chốt nào đó.
"Tôi về phòng thí nghiệm trước!"
Hắn không ngồi yên nổi nữa, lập tức sải bước ra khỏi phòng quan sát.
Phùng Chính Khanh vừa đi, cậu trợ lý cũng vội vàng chạy theo, đến cả thiết bị cảm ứng sinh vật điện cũng chưa kịp lấy lại.
Mục Dực nhìn theo bóng lưng hai người rời đi vội vã, nhún vai, rồi đưa thiết bị trong tay về phía Trọng Tuyết Chi:
"Đây."
Trọng Tuyết Chi liên tục xua tay:
"Không không không, cậu chơi đi, cứ chơi thoải mái!"
Đoạn vừa rồi Mục Dực nói, hắn tuy nghe không hiểu hết, nhưng vẫn cảm nhận được đối phương đã cung cấp cho Phùng Chính Khanh một hướng đột phá rất quan trọng đối với vấn đề nghiên cứu hiện tại.
Nhìn bộ dạng mắt sáng lên rồi vội vàng bỏ đi của Phùng Chính Khanh là biết, chắc chắn đã tìm được phương hướng có thể bắt tay làm ngay.
Hướng nghiên cứu càng rõ ràng, hy vọng Tinh Thành thoát khỏi nguy cơ càng lớn, nên bây giờ dù Mục Dực có đem toàn bộ thiết bị trong viện ra chơi hết một lượt, cũng chẳng ai dám đòi hắn một xu.
Nhưng Mục Dực lại tiện tay ném thẳng thiết bị qua,
"Có gì hay đâu, chán chết."
Ném xong, anh không hề lưu luyến, quay người đi, lại ngồi lên cái tủ lúc nãy.
Trọng Tuyết Chi ôm lấy thiết bị vừa kịp đỡ được, lúc này mới hiểu ra, hóa ra bộ dạng tỏ vẻ hứng thú ban nãy của Mục Dực, chỉ là để tìm một cơ hội thích hợp, truyền thông tin cho Phùng Chính Khanh.
Hắn cong môi cười, cẩn thận nhét thiết bị vào túi rộng của bộ đồ phòng hộ, đồng thời thầm nghĩ trong lòng: Sau này phải đem cậu em này thờ lên mới được.
Lúc này, cậu em nào đó đang âm thầm cân nhắc tình trạng pheromone của mình.
Hiện tại, Mục Dực mơ hồ cảm nhận được nguồn năng lượng mới hấp thu đang chậm rãi dung hợp với pheromone của anh, trong quá trình dung hợp, pheromone không ngừng muốn tràn ra ngoài, từng đợt từng đợt cọ rửa lên tuyến thể của anh.
Điều này khiến tuyến thể lại bắt đầu nóng lên, còn có chút bỏng rát.
Anh suy nghĩ một chút, liền ép toàn bộ pheromone trở lại, rồi chủ động vận chuyển chúng để tương tác với nguồn năng lượng, nhằm tăng tốc độ dung hợp giữa hai bên.
Nhưng làm như vậy, nhiệt độ ở tuyến thể nhanh chóng lan ra toàn thân, thân nhiệt tăng vọt, giống hệt như say rượu.
Mục Dực không nhịn được kéo kéo bộ đồ phòng hộ mặc ngoài cùng, vì chất liệu kín không lọt gió, khiến hơi nóng trên người không thoát ra được, cực kỳ khó chịu.
Cảm giác ngột ngạt này làm anh bực bội, cứ liên tục kéo bộ đồ phòng hộ, muốn quạt cho mình mát bớt.
Động tĩnh anh gây ra không nhỏ, Trọng Tuyết Chi đang đứng không xa xem hình ảnh giám sát nghe thấy liền ngẩng đầu, thấy bộ dạng anh như vậy thì lập tức đi tới hỏi:
"Sao thế?"
"Anh đến đúng lúc."
Mục Dực kéo hắn ngồi xuống, nói:
"Mau mau, hạ nhiệt cho tôi."
Trọng Tuyết Chi quen tay nắm lấy cổ tay anh, vừa truyền khí lạnh vừa hỏi:
"Đang yên đang lành, sao nóng thành thế này?"
Mục Dực thở ra một hơi nóng, nói thật:
"Chắc là hấp thu hơi nhiều năng lượng."
Trọng Tuyết Chi lập tức hỏi tiếp:
"Cậu hấp thu quá lượng rồi?"
Nghe giọng hắn có vẻ lo, Mục Dực khựng lại, chợt nhớ đến nội dung trong sổ tay và trên diễn đàn trước đó, nói về lõi năng lượng của dị biến giả.
Hình như có nói tác dụng lớn nhất của lõi năng lượng không phải là tích trữ năng lượng, mà là khống chế nghiêm ngặt lượng năng lượng mỗi lần dị biến giả hấp thu.
Bởi vì năng lượng không chỉ là nguồn sức mạnh vô hạn, mà cũng là nguồn xâm nhập vào hành tinh của họ, khiến sinh vật phát sinh dị biến.
Nếu một lần hấp thu quá nhiều, độ bão hòa năng lượng trong cơ thể quá cao, sẽ có nguy cơ phát sinh biến dị gen, cũng chính là biến thành dị chủng.
Mà lõi năng lượng, chính là một khóa bảo vệ quan trọng được cấy vào cơ thể họ trong quá trình cải tạo của kế hoạch dung hợp gen.
Lõi năng lượng có tổng cộng năm nấc dự trữ, sau khi đầy thì không thể hấp thu thêm, hoàn toàn ngăn chặn việc dị biến giả vì hấp thu quá nhiều năng lượng mà xảy ra biến dị gen.
Nói cách khác, lõi năng lượng cực kỳ quan trọng, mà trong mắt Trọng Tuyết Chi, anh lại không có lõi, rất dễ nạp quá mức.
Mục Dực nghĩ xong, liền lên tiếng trấn an:
"Không có."
Không nói đến việc hấp thu nhiều có biến dị hay không, tính theo lượng năng lượng bình thường, anh quả thật cũng chưa quá mức.
Trọng Tuyết Chi thở phào, lại hỏi:
"Cậu không có lõi năng lượng, vậy bình thường kiểm soát lượng hấp thu kiểu gì?"
Mục Dực nhắm mắt bịa bừa:
"Trong lòng tôi có cái cân, đủ rồi thì dừng."
Trọng Tuyết Chi nghi ngờ:
"Vậy cậu không tham hấp thu à?"
Dù sao, sức mạnh với thực lực, đều là thứ hấp dẫn chết người.
"Không!"
Mục Dực bắt đầu mất kiên nhẫn, "Sao anh lắm câu hỏi thế?"
Trọng Tuyết Chi giơ một ngón tay:
"Câu cuối, không có lõi năng lượng, vậy bình thường năng lượng cậu chứa ở đâu?"
Mục Dực vươn tay vỗ vào vị trí tuyến thể sau gáy, nói thật:
"Sau cổ."
Trọng Tuyết Chi khựng lại, rồi ngửa đầu cười hai tiếng:
"Ha ha, sau cổ... cậu bịa thì cũng bịa cho giống thật chút chứ."
Mục Dực hừ lạnh:
"Tin hay không tùy anh."