Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 48

Bữa tối hôm nay, ngoài canh đầu cá vược hầm đậu phụ và rau tề dại trộn lạnh, còn có cá vược áp chảo, và măng tây xào nấm khẩu ma với tôm.

Tay nghề của Trọng Tuyết Chi rất tốt, Mục Dực ăn cực kỳ nể mặt, đến cả mấy miếng ớt xanh ớt đỏ dùng để trang trí cũng gắp ra ăn sạch.

Cuối cùng, lúc Trọng Tuyết Chi đang rửa bát, anh lại đột nhiên đề nghị:

"Hay là tôi mua cho nhà anh một cái máy rửa bát nhé?"

Trọng Tuyết Chi quay đầu nhìn anh một cái:

"Sao tự nhiên lại nói vậy?"

Mục Dực dựa vào bệ bếp, thản nhiên đáp:

"Vì muốn mua thôi."

Anh không giỏi biểu đạt lòng cảm ơn, chỉ hiểu trao đổi ngang giá.

Người ta thường nói, nấu ăn thì không rửa bát, rửa bát thì không nấu ăn, mà anh vừa không biết nấu, lại cũng không thích rửa, nên dứt khoát chọn cách mua luôn một cái máy rửa bát.

Nhưng Trọng Tuyết Chi lại nói:

"Đừng mua, mua về cũng không dùng đâu."

Mục Dực không ép, liền đổi sang cách khác, lại đưa cho Trọng Tuyết Chi một túi trữ vật đựng tinh thạch, giải thích:

"Tiền công rửa bát."

Trọng Tuyết Chi lập tức bị anh chọc cười, vừa cười vừa hỏi:

"Thiếu gia, ai dạy cậu dùng tinh thạch như dùng tiền thế này?"

Mục Dực ngẩng mắt hỏi ngược:

"Anh không thích à?"

Anh rõ ràng là đang đúng ý người ta mà làm.

Trọng Tuyết Chi đáp:

"Thích thì thích, nhưng tôi cũng không thể tùy tiện nhận tinh thạch của cậu, lúc trước cậu đưa đã đủ nhiều rồi."

Mục Dực lại không thấy là nhiều, từ trước tới giờ anh tiêu tiền chỉ quan tâm đáng hay không đáng.

Ở chỗ Trọng Tuyết Chi ăn ngon, ở thoải mái, ngủ còn có thể sờ được đuôi báo tuyết, anh thấy quá đáng giá.

Vì vậy, anh lại đẩy túi trữ vật tới trước:

"Cầm đi."

Trọng Tuyết Chi không dám nhận, cân nhắc rồi nói:

"Mục Dực, cậu thật sự không cần như vậy, làm thế lại thành ra xa lạ."

Mục Dực giật giật lông mày:

"Ít làm thân với tôi, chúng ta mới quen mấy ngày, vốn dĩ đã là người ngoài, đã tính thì phải tính rõ."

Nghe vậy, lông mày Trọng Tuyết Chi cũng giật theo, không vui nói:

"Cậu đúng là nuôi không thân nổi!"

Nói xong, hắn cầm luôn túi trữ vật, nhét thẳng vào túi áo mình.

Mục Dực đã quyết cho, hắn có từ chối cũng chỉ phí thời gian, chi bằng nhận luôn.

Mục Dực lại rất thích cái kiểu dứt khoát này, nhe răng cười.

Chỉ là, ba phút sau anh không cười nổi nữa.

Bởi vì Trọng Tuyết Chi phải tới viện nghiên cứu dị biến trực đêm.

Anh lập tức hỏi:

"Trực cả đêm?"

Trọng Tuyết Chi vừa mặc đồ phòng hộ mới, vừa đáp:

"Nửa đêm thôi, tầm bốn giờ sáng là xong."

Mục Dực vừa nghe, sắc mặt lập tức không đẹp, nửa đêm với cả đêm khác gì nhau.

Đệt, vậy gần đây anh không được ôm đuôi báo tuyết ngủ nữa à?

Thấy sắc mặt anh khó coi, Trọng Tuyết Chi nghĩ một chút, rồi ngoắc ngoắc ngón tay:

"Qua đây."

Mục Dực mang vẻ mặt khó ở lết tới huyền quan:

"Gì?"

Trọng Tuyết Chi cởi lại bộ phòng hộ vừa mặc dở, hiện ra hình thái dị biến, sau đó đưa cái đuôi về phía anh, cười nói:

"Cho cậu sờ trước."

Sắc mặt Mục Dực khá lên chút, hai tay túm lấy cái đuôi, tranh thủ nghịch tới tấp.

Trọng Tuyết Chi cúi mắt nhìn anh chơi, thỉnh thoảng vung vung đuôi, lúc có lúc không mà tương tác với anh.

Đến khi nếp nhíu giữa mày đối phương dần giãn ra, lông mày cũng hơi nhướng lên, Trọng Tuyết Chi mới nói:

"Tôi phải đi rồi."

Ai ngờ, Mục Dực bỗng siết chặt mười ngón tay, ngẩng lên nhìn hắn:

"Tôi cũng đi."

Anh vẫn không muốn chui trong cái hộp bê tông kia, ở lâu chắc sinh bệnh mất.

Trọng Tuyết Chi lập tức tố cáo:

"Lúc trước nói rồi, cậu không được ra ngoài gây chú ý, sao lại giở trò nữa?"

Mục Dực lý thẳng khí hùng:

"Chúng ta đâu có nói phải ở trong nhà bao lâu, giờ hết hạn rồi, tôi muốn ra ngoài."

Trọng Tuyết Chi đưa tay vò vò mái tóc hơi xoăn của mình, cảm giác như sắp hói tới nơi.

Với cái tính của Mục Dực, hắn không đồng ý, thì đối phương cũng sẽ lén chạy ra ngoài.

Đến lúc đó bị đội săn hoặc quân phòng thành phát hiện, thế nào cũng xảy ra xung đột.

Mà đã xung đột, Mục Dực chắc chắn sẽ bị coi là dị chủng thứ hai xâm nhập Tinh Thành.

Nghĩ tới đây, Trọng Tuyết Chi bỗng thấy hối hận.

Vốn dĩ hắn định để Mục Dực ở yên trong thành vài ngày, chờ việc kết nối với dự án nghiên cứu ổn thỏa, rồi mới báo cáo lên cấp trên về tình huống đặc biệt của Mục Dực.

Làm vậy sẽ thuận lợi hơn, cũng bớt được một đống phiền phức.

Ai ngờ đúng lúc này lại gặp dị chủng xâm nhập, khiến tình cảnh của Mục Dực trở nên vô cùng lúng túng.

Mà bản thân Mục Dực còn chẳng có chút tự giác, cứ một mực muốn chạy ra ngoài.

Lúc này càng mất kiên nhẫn, thúc giục:

"Anh nghĩ nửa ngày rồi, rốt cuộc xong chưa? Được hay không, nói một câu."

Được thì tốt, không được anh tự trốn ra.

Trọng Tuyết Chi cúi mắt nhìn anh hồi lâu, cuối cùng thở dài một tiếng, nhượng bộ:

"...Vậy đi cùng tôi."

Suy đi tính lại, vẫn là để người trong tầm mắt mình mới yên tâm nhất.

Cũng may hắn trực ca đêm, người có thể gặp không nhiều, chắc sẽ không xảy ra vấn đề lớn.

Mục Dực nghe được lời chắc chắn, lập tức cười tươi, vừa lắc lắc cái đuôi dài đang nắm trong tay vừa nói:

"Anh em tốt, giờ hai ta là người trong nhà rồi nhé."

Anh em tốt thì chẳng cười nổi, trái lại còn nghiêm túc bổ sung:

"Đi cùng thì được, nhưng cậu phải đồng ý với tôi ba điều kiện."

Mục Dực hỏi:

"Điều kiện gì?"

Trọng Tuyết Chi giơ ngón tay lên, vừa ra hiệu vừa nói:

"Thứ nhất, không được nói chuyện với người lạ, càng không được hỏi lung tung, tốt nhất là đừng mở miệng."

"Thứ hai, bất kể gặp tình huống gì cũng không được dùng dị năng, trừ khi thật sự nguy cấp."

"Thứ ba, toàn bộ thời gian phải ở trong tầm mắt của tôi, khoảng cách không được quá ba mét."

Nói xong ba điều, Trọng Tuyết Chi lại hỏi:

"Làm được không?"

Mục Dực lập tức gật đầu:

"Dễ thôi!"

Trọng Tuyết Chi vẫn chưa yên tâm, nheo mắt nói:

"Đừng để đến lúc đó lại chui vào kẽ hở lời tôi nói đấy nhé?"

"Sao có thể."

Mục Dực chắp hai tay ra sau lưng, mặt mũi ngoan ngoãn vô cùng.

Trọng Tuyết Chi:

"Vậy nói trước, cậu mà còn giở trò, sau này không có đuôi cho chơi nữa đâu."

Nghe đến đuôi báo tuyết, sắc mặt Mục Dực lập tức nghiêm túc hơn hẳn, gật đầu:

"...Được."

Trọng Tuyết Chi cuối cùng cũng yên tâm hơn chút.

"Vậy đi thôi."

Cuối cùng, hai người đều mặc đồ phòng hộ, rồi thông qua đường truyền tống khẩn cấp đặc biệt, nhanh chóng tới viện nghiên cứu dị biến.

Những người khác của đội 404 đã tới từ sớm, vừa thấy đội trưởng còn dẫn theo một người bên cạnh, tim ai nấy lập tức treo lơ lửng.

Khâu Tài lén lút ghé lại, hạ giọng như kẻ trộm hỏi:

"Đội trưởng, sao anh lại mang Mục Dực ra ngoài rồi?"

Mục Dực bước lên trước Trọng Tuyết Chi, tích cực giành trả lời:

"Vì ở trong nhà chán quá chịu không nổi thôi."

"Ai ya..."

Khâu Tài túm chặt vạt áo, cảm giác trái tim mình trong lồng ngực cũng sắp không chịu nổi nữa rồi.

"Thình thịch thình thịch", đập vang đến mức nghe rõ mồn một.

Cậu em kia thì thích tìm cảm giác mạnh, nhưng cái tâm lý chịu đựng của cậu mập này thật sự không theo kịp.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn