Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 41

Trước khi đi ra chợ, Mục Dực tiện tay lật xem cuốn Sổ tay tân thủ Tinh Thành mà hôm qua mình vừa nhận được.

Kết quả phát hiện, ngay phần mở đầu của cuốn sổ là một đoạn lời tựa rất dài, trông giống như lịch sử tiền kỳ của thế giới này.

[Năm Tinh Nguyên 3912], hành tinh gặp phải nguồn năng lượng chưa xác định xâm nhập, dẫn đến đột biến gen ở sinh vật phi nhân loại, vô số dị chủng được sinh ra.

[Năm Tinh Nguyên 3918], để tìm đường sống, các bậc tiên trí khởi động Kế hoạch dung hợp gen, tiêm vào cơ thể nguồn lây nhiễm đã được xử lý, nhằm đạt được sức mạnh dị biến mà vẫn giữ được lý trí.

[Năm Tinh Nguyên 3930], sau vô số hy sinh và nỗ lực, kế hoạch bước đầu thành công, Liên minh Dị Biến Giả được thành lập, trở thành lực lượng tiên phong chống lại dị chủng.

[Năm Tinh Nguyên 3954], cuộc phản công của nhân loại bắt đầu có kết quả, một phần không gian sinh tồn được giành lại, các căn cứ an toàn lần lượt được xây dựng.

Niềm tự hào của chúng ta, thành trì kiên cố Tinh Thành, cũng từ đó mà đứng vững.

Nhưng đây vẫn chưa phải kết cục.

Con đường phía trước của nhân loại vẫn đầy chông gai.

Đây sẽ là một thử thách gian nan và lâu dài...

Mong hậu thế phải mạnh mẽ, kế thừa chí nguyện tiền nhân, bảo vệ hỏa chủng nhân loại, duy trì ánh sáng văn minh!

Mục Dực đọc lướt qua một lượt, chỉ cảm thấy giống như đang xem lịch sử nước ngoài, hoàn toàn không có chút cảm giác nhập tâm nào.

Vì thế anh lại lật sang phía sau.

Mấy trang cuối ghi chép tư liệu cơ bản của các anh hùng liệt sĩ, cùng với phần tóm tắt những cống hiến của họ cho nhân loại.

Anh đặc biệt tìm thử xem có người họ Doãn hay không. Không ngờ thật sự có.

Doãn Hướng Đồng, nữ.

Khi còn sống giữ chức Phó viện trưởng Viện Nghiên cứu Dị biến, không may vào mùa hè năm Tinh Nguyên 4006, do bị dị chủng lây nhiễm mà anh dũng hy sinh, hưởng dương 46 tuổi.

Trong cuộc đời huy hoàng của bà, đã có nhiều cống hiến không thể xóa nhòa cho phúc lợi và an toàn của nhân loại:

Thành công tối ưu hóa thuốc ức chế dị biến giả

Hoàn thiện hệ thống vòng nhận dạng dị biến giả

Xây dựng hệ thống phân tích dữ liệu dị chủng

Củng cố nền tảng cho Kế hoạch dung hợp gen và công tác phòng chống dị chủng.

"Hưởng dương 46 tuổi..."

Mục Dực vuốt cằm suy nghĩ.

Từ thái độ có phần lúng túng của Trọng Tuyết Chi, anh đã đoán rằng giáo sư Doãn chắc là đã qua đời, nhưng không ngờ lại mất sớm đến vậy.

Chỉ là...

Theo như phần ghi chép này, cuộc đời của giáo sư Doãn rực rỡ huy hoàng, vậy tại sao Trọng Tuyết Chi lại luôn tỏ ra không muốn nhắc tới?

Nghĩ tới nghĩ lui, Mục Dực đột nhiên tự vỗ vào đầu mình một cái.

"Chậc...Tự nhiên cứ đi suy nghĩ mấy chuyện người ta không muốn nói làm gì chứ."

Vẫn nên lo chuyện của mình trước thì hơn.

Anh nhận ra trong phần tư liệu của những nhân vật kia, ở mục giới tính chỉ ghi đơn giản là nam hoặc nữ, hoàn toàn không hề có bất kỳ thông tin nào liên quan đến giới tính thứ hai.

Điều này khiến một suy đoán mơ hồ trong lòng anh, dần dần trở nên rõ ràng hơn.

Sau khi suy nghĩ một lúc, Mục Dực mở vòng nhận dạng trên cổ tay, truy cập vào giao diện tìm kiếm mạng.

Tiếp đó, anh lần lượt nhập ba từ khóa: Alpha, Beta, Omega.

Kết quả tìm được toàn là những từ vựng có chữ cái tương tự, ý nghĩa thì chẳng liên quan gì tới thứ anh muốn tìm.

Anh nhanh chóng quay lại trang tìm kiếm, lần này gõ lại: "sự phân hóa giới tính thứ hai của loài người".

Không ngờ sau khi bấm tìm kiếm, trang web lại quay vòng rất lâu như bị đơ, đợi mãi mới xong, cuối cùng chỉ hiện ra một dòng: Không có kết quả tìm kiếm.

Mục Dực lập tức không còn bình tĩnh nữa.

Bởi vì anh gần như có thể chắc chắn rằng thế giới này e rằng không hề có Alpha, cũng không có Omega, chỉ tồn tại những con người trông có vẻ giống Beta, nhưng lại không hẳn là Beta.

Ngay sau đó, suy nghĩ của anh chợt xoay chuyển, bỗng mơ hồ nhận ra.

Trong tình huống hiện tại, kẻ kỳ lạ lại chính là anh.

"Chậc..."

Anh khẽ động đôi chân đang gác trên sofa, cảm thấy chuyện này có hơi rắc rối rồi.

Là Alpha duy nhất của thế giới này, vậy thì kỳ mẫn cảm của anh phải làm sao đây?

Trong một thế giới chỉ có hai giới tính nam - nữ, không hề tồn tại phân hóa giới tính thứ hai, vậy thì chắc chắn cũng không thể có thuốc ức chế chuyên dụng cho Alpha.

Mục Dực cau mày suy nghĩ hồi lâu, nghĩ tới nghĩ lui vẫn không ra được cách nào, cuối cùng chỉ có thể nói một câu:

"Thôi bỏ đi."

Chuyện về sau thì để sau tính, tạm thời nghĩ không thông thì khỏi nghĩ nữa.

Anh trực tiếp ném vấn đề này ra sau đầu, rồi lại nhớ tới chuyện khác.

Sau khi hiểu rõ cách phân chia giới tính của thế giới này, cuối cùng anh cũng hiểu ra sự thật vì sao Trọng Tuyết Chi cứ động một tí là c** s*ch trước mặt mình.

Hóa ra là anh luôn xem Trọng Tuyết Chi là khác giới, còn người ta lại xem anh là cùng giới.

Vậy thì trước đó, vì để giữ thể diện cho Trọng Tuyết Chi với thân phận Beta, mà anh làm ra một loạt hành động né tránh, chẳng phải ngu hết phần thiên hạ sao?

"Đệt..."

Mục Dực quệt mạnh một cái lên mặt, trong đầu nghiêm túc suy nghĩ xem khả năng giết người diệt khẩu Trọng Tuyết Chi là bao nhiêu.

Kết luận cuối cùng là: Đánh không lại.

Anh im lặng một lúc, rồi cũng nói:

"Thôi bỏ đi."

Chỉ cần mình không ngại, thì người ngại sẽ là người khác.

Mục Dực từ trước tới giờ chưa từng tự làm khó bản thân, liền khoanh chân ngồi trên sofa, tiếp tục lật xem cuốn Sổ tay tân thủ trong tay.

Phần nội dung tiếp theo trong sổ giới thiệu về ba cơ cấu lớn trực thuộc Hội Tinh Tài, gồm: Liên minh Dị Biến Giả, Viện Nghiên cứu Dị biến, Sở Phòng vệ Thành

Ba cơ cấu này được gọi chung là Tam giác Tinh Thành, phần giới thiệu chủ yếu kể sơ lược quá trình phát triển của tam giác này.

Nhưng dù sao cũng là sổ tay phổ cập cho toàn dân, toàn viết những lời hoa mỹ, tâng bốc không tiếc chữ, đọc mà thấy toàn mùi tuyên truyền.

Mục Dực lập tức lần mò vào mạng nội bộ của Tinh Thành, lại mở thêm diễn đàn, kết hợp hai bên mà xem.

Như vậy, thông tin thu được chi tiết và đầy đủ hơn nhiều.

Trong đó, thứ khiến anh hứng thú nhất, đương nhiên là những tin tức liên quan đến Dị Biến Giả.

Sau một hồi lật xem, anh biết được rằng muốn trở thành Dị Biến Giả, bắt buộc phải tham gia Kế hoạch dung hợp gen, tức là tiêm nguồn lây nhiễm của dị chủng vào cơ thể.

Thế nhưng kế hoạch này cực kỳ nguy hiểm, số người tình nguyện chết ngay trên bàn cải tạo vì dung hợp thất bại không đếm xuể.

Cho dù may mắn thành công, Dị Biến Giả vẫn phải đối mặt với tác dụng phụ nghiêm trọng.

Một khi chỉ số dị biến quá cao, sẽ có nguy cơ mất lý trí, sa đọa thành dị chủng, khi đó được gọi là Người nhiễm.

Đọc tới đây, Mục Dực chợt hiểu ra.

Mượn sức nghịch thiên, làm gì có chuyện không phải trả giá.

Kế hoạch dung hợp gen tuy mang lại cho nhân loại cơ hội chưa từng có, nhưng đồng thời, nguy hiểm và thử thách phía sau cũng lớn không kém.

Hiếm khi anh lại nảy sinh chút cảm thông:

"Nhân loại ở thế giới này sống cũng hơi vất vả đấy."

Nói xong, anh tiếp tục lật, nhưng chưa xem được hai trang đã dừng lại.

Phần còn lại toàn là quy định dành cho cư dân mới nhập thành, chữ chi chít, ai thích đọc thì đọc.

Mục Dực "cạch" một cái đóng sổ lại, giơ tay vươn vai.

Bây giờ đã gần mười giờ sáng, Trọng Tuyết Chi ra ngoài cũng được một lúc rồi, anh cũng nên đi làm việc chính.

Anh đứng dậy khỏi sofa, thong thả đi ra ngoài.

Trước khi đi, Trọng Tuyết Chi đã dạy anh cách dùng truyền tống trận cỡ nhỏ, anh dựa vào trí nhớ thao tác, rất dễ dàng truyền tống thành công.

Chợ của Tinh Thành có diện tích cực lớn, lượng người qua lại cũng đông kinh khủng.

Mục Dực vừa đặt chân xuống, trước mắt toàn là sau gáy người ta.

Anh tuy thích náo nhiệt, nhưng lại không thích chen chúc, liền tìm một cửa hàng đổi vật tư ít khách, bước vào.

Cửa tiệm trang trí rất cổ xưa, diện tích cũng nhỏ, chỉ đủ bày ba bốn bộ bàn ghế.

Ngay đối diện cửa là một quầy dài, sau quầy có một ông lão nhỏ thó đang ngồi, chắc là ông chủ.

Ông lão đeo kính lão một bên, ngẩng đầu thấy Mục Dực thì khóe miệng hơi nhếch lên, nhưng ngay sau đó lại xụ xuống.

Bởi vì ông thấy, tuy khí chất của Mục Dực không tầm thường, nhưng trên tay đeo vòng nhận dạng bạc dành cho người thường, trên người mặc cũng là đồng phục miễn phí của cư dân tầng thấp nhất trong Tinh Thành...

Thế là nụ cười vừa hiện ra liền biến mất sạch, ông lão uể oải chống cằm, rõ ràng là không mấy muốn tiếp khách.

Ông chủ đã vậy, ngay cả nhân viên phục vụ duy nhất trong tiệm cũng chẳng khá hơn.

Chỉ liếc Mục Dực vài cái, rồi quay sang làm việc khác, căn bản lười bước tới tiếp đón anh.

Mục Dực chẳng để bụng, nhún vai một cái, khoanh tay lững thững đi thẳng tới trước quầy của ông lão.

Sau đó, anh dùng giọng đầy vẻ quan tâm mà hỏi:

"Ô, sao mặt mày lại như đưa đám thế kia, trong nhà có người chết à?"

Ông lão vừa nghe xong liền bật dậy khỏi ghế, quát lên:

"Phi! Nhà cậu mới có người chết!!"

Ý cười trên mặt Mục Dực càng đậm hơn, anh chân thành khen:

"Ông lão à, gân cốt còn khỏe ghê."

"Nhảy một cái cao thật."

Ông lão bị chọc cho tức không nhẹ, trực tiếp giơ tay chỉ thẳng ra cửa, nói:

"Ra ngoài! Chỗ tôi không thu mấy thứ rách nát của cậu đâu!"

"Ồ?"

Mục Dực lập tức thấy thú vị.

Đây vẫn là lần đầu tiên có người cho rằng anh là kẻ đi bán đồ ve chai.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn