Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 37

Khi hai người đến nơi đăng ký, vừa khéo chỉ còn hơn mười phút nữa là quầy dịch vụ đóng cửa.

Do kết quả kiểm tra của Mục Dực được xác định là người bình thường, nên khi làm đăng ký thân phận cũng được ghi là thường dân, chiếc vòng nhận dạng nhận được vì thế cũng là màu bạc, hoàn toàn khác với loại của các dị biến giả.

Sau khi hoàn tất đăng ký, Mục Dực nhận từ nơi đăng ký một sổ tay phổ cập dành cho cư dân mới của Tinh Thành, cùng với gói trợ cấp lớn dành cho người thường.

Anh nhét cuốn sổ tay vào túi trước, rồi mở chiếc túi vải buồm trắng ra xem thử đồ trợ cấp cho cư dân mới bên trong.

Trong đó có hai bộ đồng phục của Tinh Thành để thay giặt, chất vải sờ vào chỉ ở mức bình thường, nhưng cũng không đến nỗi tệ.

Ngoài ra còn có năm ống dinh dưỡng, giống hệt loại lần trước Trọng Tuyết Chi từng đưa cho anh uống.

Sau đó nữa là một chồng lớn tờ rơi tuyển dụng, hẳn là vì người mới vào thành cần tìm việc làm.

Mục Dực không khỏi bật cười, nhận xét:

"Chu đáo thật đấy."

Trọng Tuyết Chi đi bên cạnh anh, tiếp lời:

"Cái vòng thân phận của cậu hiện tại chỉ là tạm thời. Sau này nếu cậu quyết định ở lâu dài tại Tinh Thành, có thể đổi sang vòng thân phận vĩnh viễn."

"Đến lúc đó, họ còn phân nhà cho cậu nữa."

Mục Dực không nói mình có định ở lâu hay không, chỉ gật đầu:

"Nghe cũng không tệ."

Nói xong, anh mở giao diện vòng thân phận của mình, phát hiện giao diện của thường dân đơn giản hơn của dị biến giả rất nhiều, vì thiếu hẳn một đống chức năng phức tạp.

Trong lúc lật xem, anh nhìn thấy mục số dư tài khoản, không phải bốn số 0, mà là 10.00J.

Chắc đây cũng là một phần trong gói trợ cấp cho người thường.

Nhìn 10J thì có vẻ ít, nhưng anh cũng không rõ giá cả ở thế giới này thế nào.

Nghĩ vậy, Mục Dực ngẩng đầu hỏi:

"10J mua được gì?"

Trọng Tuyết Chi hỏi ngược lại:

"Cậu chưa từng ra khỏi thành à? Chưa tiêu tiền bao giờ sao?"

Mục Dực lộ vẻ hung dữ:

"Đơn vị tiền tệ bên các người khác bên tôi chứ sao. Đừng dài dòng, nói nhanh xem 10J mua được gì."

Trọng Tuyết Chi lùi lại một bước, ngoan ngoãn đáp:

"Mười ống dinh dưỡng, một ống đủ cho một bữa."

"Còn gì khác không?" Mục Dực không muốn đụng tới dinh dưỡng dịch nữa.

Trọng Tuyết Chi cười:

"Với 10J hiện tại của cậu, mua dinh dưỡng dịch là lời nhất. Còn những thứ khác thì hai bát khoai lang nghiền loãng đến không thể loãng hơn, hoặc một ly rượu kém chất lượng."

Mục Dực lập tức hiểu ra:

"Đồ ăn bình thường đắt lắm à?"

"Cũng không hẳn." Trọng Tuyết Chi hơi sắp xếp lại lời nói, rồi giải thích:

"Hiện tại thực phẩm ở Tinh Thành chủ yếu được chia thành ba loại lớn."

"Loại thứ nhất là nguyên chủng thực phẩm. Vì cực kỳ hiếm, nên giá đúng là khá đắt, một phần nhỏ cũng phải từ bốn chữ số trở lên."

"Loại thứ hai là thực phẩm đột biến gen được nuôi trồng bằng công nghệ. Loại này giá dễ chịu hơn, tầm hai chữ số là ăn no, ba chữ số là ăn ngon."

Nói rồi, Trọng Tuyết Chi giơ hai tay lên trước mặt: một tay giơ chữ V, tay kia ra dấu OK.

Mục Dực nhướng mày hỏi:

"Vậy loại thứ ba thì sao?"

Trọng Tuyết Chi hạ tay xuống, tiếp tục nói:

"Loại thứ ba là thực phẩm thuần dị chủng đã qua xử lý đặc biệt. Giá của loại này dao động khá lớn."

"Vì độ khó khi săn bắt các loại dị chủng khác nhau, cộng thêm hương vị và cấp độ khẩu cảm cũng khác nhau, nên giá cả có thể từ vài chục, vài chục nghìn, thậm chí vài trăm nghìn hay mấy triệu cũng có."

Nghe xong, Mục Dực giơ tay gãi đầu, cuối cùng cũng nhận ra mình bây giờ là một tên nghèo đến mức ngay cả cơm cũng sắp không ăn nổi.

Một lát sau, anh lại tò mò hỏi:

"Phỏng vấn một chút nhé. Anh Tuyết thần thực lực xuất chúng, lại còn thường xuyên ra ngoài săn dị chủng, tiền trong túi chắc nhiều lắm nhỉ?"

Tuyết thần thực lực xuất chúng lập tức xụ vai, mặt hơi khổ:

"Thu không đủ chi, mua toái tinh tốn tiền lắm."

"Ồ." Mục Dực cười vô cùng vô lương tâm, "Quên mất các anh là đội cơm thùng thiếu sữa rồi."

Trọng Tuyết Chi: "......" Cách nói chuyện đúng là chu đáo quá đi.

Việc Trọng Tuyết Chi cũng là một tên nghèo rớt mồng tơi, khiến Mục Dực cười mấy tiếng liền, rồi mới hỏi tiếp:

"Tiếp theo làm gì nữa?"

Không ngờ vừa hỏi xong, trên đỉnh đầu bỗng vang lên một chuỗi tiếng chuông đặc biệt. Cũng chẳng biết phát ra từ đâu, nhưng cảm giác cả Tinh Thành chắc đều nghe thấy.

Chuỗi chuông vừa vang lên, Trọng Tuyết Chi lập tức dựng thẳng vai, nói:

"Không làm gì được nữa rồi, trong thành sắp giới nghiêm."

"Giới nghiêm?" Mục Dực không hiểu, "Bây giờ còn chưa tới bảy giờ tối."

Trọng Tuyết Chi lại tỏ ra đương nhiên:

"Tinh Thành từ trước đến giờ đều vậy. Qua tám giờ tối là không được lảng vảng bên ngoài. Không thì bị phạt tiền, vi phạm nặng thì ngồi tù."

Nói xong, hắn lại nghi hoặc hỏi:

"Thành của cậu không vậy à?"

Mục Dực lập tức lớn tiếng:

"Đương nhiên là không!"

Anh vốn không thích ở trong nhà, thường 24 tiếng đều lượn bên ngoài.

Lượn mệt thì tìm đại chỗ nào thuận mắt nằm xuống.

Chết thì thôi, còn nếu chưa chết thì tỉnh dậy lại tiếp tục lượn.

Cái từ giới nghiêm đối với anh thực sự quá xa lạ, huống chi mới tám giờ tối đã bắt đầu.

Trời đất, người ở thế giới này chẳng lẽ không có cuộc sống về đêm sao?

Trong lúc còn đang ngạc nhiên, Trọng Tuyết Chi cười, vươn tay khoác lên vai anh, nói:

"Không còn cách nào, giờ cậu phải nhập gia tùy tục thôi."

Sau đó hắn dẫn Mục Dực đi thêm mấy bước, tiếp lời:

"Đi thôi, tối nay ở tạm nhà tôi, mai tôi tìm chỗ ở tạm cho cậu."

Mục Dực cúi người chui ra khỏi cánh tay đối phương, ghét bỏ nói:

"Đừng có suốt ngày bám lên người tôi."

Trọng Tuyết Chi duỗi duỗi năm ngón tay, cười:

"Ai bảo chiều cao của cậu vừa đúng tầm cho tôi khoác vai, tiện tay là treo lên thôi."

Mục Dực cau mày.

Chính vì vậy anh mới không thích để Trọng Tuyết Chi khoác vai, rõ ràng thấp hơn đối phương hẳn một cái đầu!

Thấy anh không vui, Trọng Tuyết Chi vội nhét hai tay vào túi quần, nói liên hồi:

"Được được được, không bám cậu nữa."

Lông mày Mục Dực hơi giãn ra, rồi nói tiếp điểm bất mãn thứ hai:

"Trong thời gian giao dịch, tôi không ở chỗ tạm. Tôi ở nhà anh."

Trọng Tuyết Chi lập tức hiểu ra, Mục Dực muốn tiện hơn để sờ được cái đuôi của hắn.

Hắn không khỏi thầm nghĩ: Chậc, thích đến vậy sao?

Mục Dực cũng "xì" một tiếng, thúc:

"Đứng đơ ra làm gì? Cho câu trả lời đi."

Trọng Tuyết Chi hoàn hồn. Nghĩ rằng trong nhà thêm một cậu em ở cùng cũng chẳng sao, liền gật đầu:

"Được."

Hắn đáp ứng rất dứt khoát, động tác cũng rất nhanh gọn. Gật đầu xong liền hai tay đút túi, lắc lư đi trước dẫn đường.

Còn Mục Dực thì nhếch môi, vui vẻ đi theo sau.

Hai người đi trên con phố vắng chừng ba năm phút, rồi dừng lại trước một tháp thủy tinh mini.

Nhìn thấy tháp thủy tinh, Mục Dực hơi ngạc nhiên:

"Đến nhà anh còn phải đi trận truyền tống à?"

Trọng Tuyết Chi vừa nhanh tay bấm vòng thân phận, vừa giải thích:

"Vì vị trí địa lý hơi đặc biệt, tàu điện ngầm không tới được."

Hắn thao tác xong, đưa tay nắm cổ tay Mục Dực, nhắc:

"Sắp bắt đầu rồi."

Mục Dực còn chưa kịp phản ứng thì trước mắt đột nhiên hoa lên, khung cảnh rực rỡ đủ màu lần trước lại xuất hiện.

Nhưng chỉ hai ba giây sau, tất cả đã biến mất.

Lần truyền tống này cực kỳ ngắn, nên sau khi kết thúc, Mục Dực không chóng mặt, không hoa mắt, hoàn toàn không có cảm giác khó chịu.

Vì vậy anh rất rõ ràng nhìn thấy. Phía trước đứng sừng sững một căn biệt thự độc lập, thiết kế cực kỳ độc đáo.

Anh chậm rãi quay đầu, hỏi Trọng Tuyết Chi bên cạnh:

"Đây là nhà anh?"

Trọng Tuyết Chi gật đầu:

"Đúng vậy."

Mục Dực im lặng.

Nghèo rớt mồng tơi đã nói đâu?

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn