Đêm ấy.
Tiểu viện biệt thự.
Sau khi thời tiết khôi phục bình thường, trăng sao lại treo lên bầu trời đêm.
Vầng trăng trắng trong sáng treo cao, vô số vì sao rải rác trong vòng tay ngân hà rộng lớn, tựa như một bức họa mỹ lệ đến cực điểm.
Phong cảnh hiếm có này, tự nhiên phải thưởng thức cho thật kỹ.
Trọng Tuyết Chi và Mục Dực nằm song song trên ghế nằm trong sân, ngửa đầu nhìn trời sao.
Gió đêm mang theo hương hoa thanh nhã.
Buổi chiều, Mục Dực lại dùng dị năng hệ thực vật của Hoa Lạc Lạc, cố gắng để những đóa hoa trong sân nở rộ hết mức.
Anh cố ý dỗ Trọng Tuyết Chi vui vẻ, chuyện nhỏ như vậy hoàn toàn không cảm thấy phiền.
Trọng Tuyết Chi quả thật bị cảm động đến rối tinh rối mù, đến mức hiện tại trong đầu toàn là khảm làm mờ.
Hai người vốn đang yên lặng ngắm hoa, Trọng Tuyết Chi đột nhiên nghiêng người lại gần Mục Dực, ghé sát tai anh thấp giọng hỏi:
"Em trai, có thể cho anh thêm một cơ hội không?"
"Sáng nay trên tường thành anh biểu hiện không tốt, bây giờ muốn làm lại thật tốt một lần."
Nói xong, tay hắn chậm rãi luồn vào vạt áo Mục Dực.
Mục Dực một tay bắt lấy cái "vuốt" không an phận kia, nghiến răng đe dọa:
"Đừng ép em tát anh."
Theo lý mà nói, vào ngày đặc biệt này, hai người bọn họ quả thật nên thân mật gần gũi một chút.
Nhưng dạo gần đây anh ngày nào cũng bị Trọng Tuyết Chi hành hạ, thân thể suýt nữa đã rã rời!
"Buông ra." Giọng Mục Dực không hề có chút đường thương lượng, "Nếu không em lập tức dọn đến căn nhà ở phía tây thành ở."
Căn nhà ở phía tây thành, vốn là căn hộ cao cấp đặc biệt mà Tam Giác Châu đã phân bổ cho Mục Dực dựa trên thân phận người sở hữu song dị năng hệ tự nhiên của anh.
Mục Dực không nhắc tới thì Trọng Tuyết Chi suýt nữa đã quên chuyện này.
Hắn cũng không muốn phải ở một mình trong căn nhà trống, nên đành ngoan ngoãn rút "vuốt" lại.
Nhưng hôm nay hắn thực sự rất vui, đặc biệt muốn gần gũi với Mục Dực.
Suy đi nghĩ lại, ánh mắt hắn lóe lên, đứng dậy khỏi ghế nằm, bước đến bên chân Mục Dực.
Mục Dực có chút không hiểu, trừng mắt hỏi: "Anh làm gì?"
Trọng Tuyết Chi khẽ ho một tiếng, ánh mắt dao động, đáp: "Lần này, chúng ta đổi một cách khác."
Nói xong, ánh mắt hắn trở nên kiên định, chậm rãi quỳ xuống trước mặt Mục Dực.
.............
Sau một lúc lâu.
Mục Dực khẽ th* d*c, lười biếng nửa tựa trên ghế nằm, thần sắc mang đầy vẻ thỏa mãn.
Anh hạ mắt nhìn xuống, ánh mắt chạm vào Trọng Tuyết Chi.
Sau đó, anh giơ chân, chuẩn xác đạp vào điểm yếu của đối phương.
Trọng Tuyết Chi: "!!"
Cú này đúng là đánh úp không kịp trở tay, trên trán Trọng Tuyết Chi rất nhanh đã rịn ra một tầng mồ hôi mỏng, gân xanh bên thái dương giật giật liên hồi.
"Xem như anh hầu hạ tận tâm, em có thể thưởng cho anh một cơ hội thể hiện thêm."
Giọng Mục Dực thản nhiên, trong thanh âm mang theo một tia khàn khàn khó nhận ra.
Trọng Tuyết Chi giơ tay lau nhẹ khóe môi, giọng cũng khàn đi: "Anh không sao."
Ánh mắt Mục Dực dần trở nên sâu hơn, dưới chân anh không nặng không nhẹ mà nghiền một cái, như cười như không: "Xác định là không sao?"
"......"
Trong mắt Trọng Tuyết Chi lóe lên một tia giãy giụa, cuối cùng vẫn lắc đầu: "Không cần, anh đi vào phòng tắm một chuyến."
Ngay khi hắn vừa đứng dậy lùi lại, Mục Dực liền nhấc hai chân dài, khẽ móc một cái, vòng lấy eo hắn.
Mục Dực khẽ cười nhạt, giọng đầy khinh ý: "Đến nước này rồi còn giả vờ cái gì."
Bị Trọng Tuyết Chi trêu chọc một phen, anh cũng nổi hứng.
Trọng Tuyết Chi có thể nhịn, nhưng anh thì không nhịn được.
Đường nét cằm sắc lạnh của Trọng Tuyết Chi siết chặt, trầm giọng nhắc nhở: "Em phải nghĩ kỹ, lát nữa không được đổi ý giữa chừng."
"Đừng nói nhảm, nhanh lên!"
Mục Dực từ lâu đã chuẩn bị sẵn tâm lý gánh chịu hậu quả, cùng lắm thì... lại giở trò ăn vạ.
Đêm còn dài, đủ để băng và hỏa từ từ đối chọi.
......