Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 293

 

Ngọn lửa xanh trắng rất nhanh đã áp sát tới mũi chân Mạnh Trí Uyên, luồng nhiệt độ cao đến cực hạn ập thẳng vào mặt.

Tâm thần Mạnh Trí Uyên đại loạn, nhưng vẫn gắng gượng không chịu yếu thế, cười lớn nói: "Nhìn xem! Chỉ vì một dị chủng mà hoàn toàn không màng tới tương lai của toàn nhân loại!!"

"Tỉnh lại đi! Trọng Tuyết Chi sớm đã hóa thành tro bụi ở trung tâm vòng xoáy năng lượng rồi, tuyệt đối không có khả năng sống sót!"

Những lời này của lão vừa là nói cho Mục Dực nghe, vừa là nói cho mọi người có mặt ở đây nghe, cố gắng khiến bọn họ nhìn rõ, rốt cuộc giữa hai bên, bên nào nặng bên nào nhẹ.

Hai chữ "dị chủng" như tiếng sét nổ vang bên tai mọi người, khiến tim họ đều giật thót một cái.

Những người biết thân phận thật sự của Trọng Tuyết Chi vẫn có thể giữ được bình tĩnh, còn những người hoàn toàn không hay biết thì trên mặt đều lộ ra vẻ kinh ngạc hoặc bối rối, hiển nhiên khó lòng chấp nhận được chân tướng này.

Đặc biệt là Đỗ Kinh, khi nghe tin đội trưởng mà mình theo suốt bao năm lại là dị chủng, cả người như bị sét đánh, đứng ngây ra tại chỗ.

Cậu theo bản năng nhìn về phía đồng đội của mình, lại thấy Khâu Tài và An Bối Trạch đều không tỏ ra kinh ngạc, rõ ràng đã sớm biết chuyện này.

Lại nhìn sang Mục Dực, càng là thần sắc như thường.

Đại não Đỗ Kinh hoàn toàn chết máy, hay lắm, hóa ra chỉ có mình cậu bị giấu thôi!

Mặc dù trong lòng không dễ chịu gì, nhưng Đỗ Kinh vẫn theo bản năng đứng ra bảo vệ Trọng Tuyết Chi ngay lập tức, chỉ vào những mạch máu màu lam không ngừng ngọ nguậy trên ngực Mạnh Trí Uyên, quát lớn: "Tôi thấy ông mới càng giống dị chủng hơn!"

Bảo vệ đội trưởng gần như đã trở thành phản ứng bản năng của Đỗ Kinh, chỉ tiếc cậu vốn ăn nói vụng về, lời phản bác nghe có phần yếu ớt.

May mà lúc này, Bùi Thừa kịp thời lên tiếng, giọng nói rõ ràng, trầm ổn, mang theo sự khẳng định không cho phép nghi ngờ: "Tuyết Chi là thành viên ưu tú của đội săn bắn nhiều năm qua, luôn xông pha vì phúc lợi của nhân loại, lập nên vô số công lao hiển hách."

"Đồng thời cũng là người cống hiến vô tư suốt thời gian dài cho các dự án nghiên cứu khoa học, góp phần thúc đẩy sự tiến bộ của khoa học."

Nói rồi, ánh mắt Bùi Thừa dần trở nên lạnh lẽo, chăm chú nhìn Mạnh Trí Uyên, tiếp tục nói: "Còn ngươi, những việc ngươi làm từ lâu đã đi ngược lại với nhân loại, ngươi có tư cách gì để bàn về tương lai của nhân loại?"

Những lời này của Bùi Thừa tựa như tiếng trống nặng nề vang vọng, không một ai có mặt dám phản bác, vẻ nghi ngờ trên mặt cũng lập tức tan biến.

Xung quanh đột nhiên trở nên yên tĩnh, tiếng lửa dữ thiêu đốt càng thêm rõ ràng. Giữa những tiếng lách tách không ngừng vang lên, điện diễm đã cháy tới bắp đùi Mạnh Trí Uyên.

Mạnh Trí Uyên hoảng hốt giơ tay vỗ dập lửa, nhưng ngọn lửa lại càng bùng cháy dữ dội hơn, ngay cả ống tay áo của lão cũng bốc cháy theo.

Rất nhanh, Mạnh Trí Uyên hoàn toàn bị biển lửa bao trùm, nhiệt độ cao đến cực hạn cùng dòng điện giày vò khiến lão đau đớn gào thét.

Cuối cùng lão cũng cảm nhận được nguy cơ cận kề cái chết, vội vã tung ra lá bài tẩy cuối cùng trong tay.

"Nhân loại vốn dĩ không có tương lai! Ở thời không khác, vào đúng thời điểm này, nhân loại đã sớm suy tàn. Tất cả những gì ta làm chẳng qua là để ngăn cản nhân loại một lần nữa đi tới diệt vong!"

"Các người tự cho mình thanh cao, nhưng thực chất lại bảo thủ cố chấp, thà ngu muội đi vào chỗ chết, cũng không chịu phá cũ lập mới, tìm kiếm một con đường sống!"

Mạnh Trí Uyên gào xong, rốt cuộc không thể chịu nổi sự thiêu đốt của liệt hỏa, nặng nề ngã xuống mặt đất, sau đó đau đớn lăn lộn.

Trong miệng lão không ngừng chửi rủa, lúc thì liên tục kêu thảm, lúc lại lớn tiếng mắng nhiếc những người xung quanh ngu muội vô tri.

Sự giày vò mà Mạnh Trí Uyên phải chịu ai cũng có thể nhìn thấy rõ, nhưng lão từ đầu đến cuối vẫn không tiết lộ bất kỳ thông tin nào liên quan đến việc đóng truyền tống trận, xem ra thật sự là bó tay hết cách.

An Bối Trạch thấy cũng gần đủ rồi, bèn ghé đến trước mặt Mục Dực, thấp giọng nhắc nhở: "Bây giờ vẫn chưa phải lúc lấy mạng lão."

Sắc mặt Mục Dực âm trầm, không ép hỏi ra được phương pháp đóng truyền tống trận, anh thật sự muốn trực tiếp g**t ch*t Mạnh Trí Uyên.

Sát ý trong mắt anh quá mức nồng đậm, khiến Bùi Thừa không thể không lên tiếng khuyên can: "Tiểu Dực, trước tiên đừng vội."

Mục Dực ngước mắt, đối diện với Bùi Thừa vài giây, cuối cùng vẫn chậm rãi thu tay lại.

Đợi ngọn lửa hừng hực tan biến, Mạnh Trí Uyên nằm sấp trên mặt đất, toàn thân run rẩy dữ dội, trông đã là nửa sống nửa chết.

Phùng Chính Khanh vươn cổ nhìn ngó một lúc, căm hận nhổ một bãi nước bọt, vậy mà lại cảm thấy tiếc nuối: "Chưa chết được, vẫn còn thoi thóp."

Khâu Tài cũng cảm thấy vô cùng đáng tiếc, thấp giọng chửi: "Phi! Không hổ là thứ tai họa, mẹ nó mạng đúng là cứng thật!"

Mục Dực thờ ơ với sống chết của Mạnh Trí Uyên, ánh mắt anh vẫn dừng trên người Bùi Thừa, sau đó hỏi: "Chú Bùi, Tinh Tài Hội có thể cứu Trọng Tuyết Chi không?"

Hiếm khi anh để lộ một tia mờ mịt và bất lực, lớp vỏ ngoài luôn kiên cường lúc này đã xuất hiện những vết nứt mong manh.

Khả năng mất đi Trọng Tuyết Chi khiến Mục Dực cảm thấy nỗi sợ hãi chưa từng có.

Nhưng người có lớp vỏ ngoài xuất hiện vết nứt đâu chỉ có một mình Mục Dực.

Đối diện với câu hỏi của Mục Dực, trong lòng Bùi Thừa dâng lên sự bất lực và đau xót sâu sắc. Ông không thể đưa ra câu trả lời khẳng định, nhưng cũng không thể phủ nhận.

Vì thế, sau khi hai người nhìn nhau hồi lâu, Bùi Thừa đưa tay vỗ vai Mục Dực, dùng giọng điệu của bậc trưởng bối an ủi: "Đừng sợ, Tuyết Chi sẽ không sao đâu."

Lời an ủi này không phát huy tác dụng gì mấy. Mục Dực hít sâu một hơi, quay đầu dời ánh mắt sang chỗ khác.

Sau khi hít sâu, Mục Dực giơ tay phóng ra một tấm lưới điện, ngang ngược kéo Mạnh Trí Uyên ra khỏi phạm vi của tấm lá chắn năng lượng.

Phản ứng của An Bối Trạch cũng cực kỳ nhanh nhạy. Cậu ba bước gộp thành hai lao tới trước mặt Mạnh Trí Uyên, khom người tháo chiếc nhẫn ban chỉ đang đeo trên ngón cái của lão xuống.

Động tác nhấn công tắc trên chiếc ban chỉ của Mạnh Trí Uyên tuy kín đáo, nhưng An Bối Trạch tâm tư tỉ mỉ, từ lâu đã chú ý đến từng động tác nhỏ của lão.

An Bối Trạch nhanh chóng mò mẫm trên chiếc ban chỉ một lúc, chuẩn xác tìm được công tắc nhỏ kia rồi ấn xuống.

Tiếng ù ù chói tai lại vang lên, mặt đất cũng theo đó rung chuyển dữ dội.

Không lâu sau, động tĩnh long trời lở đất dần dần lắng xuống, tòa tháp pha lê khổng lồ lơ lửng phía trên Tinh Thành cũng dần trở nên ảm đạm.

Khi ánh sáng chói mắt biến mất, nồng độ năng lượng trong không khí giảm mạnh theo đường thẳng, rất nhanh đã khôi phục lại trạng thái bình thường.

Mọi người nhìn giá trị dị biến không còn tiếp tục tăng vọt nữa, ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm, như thể vừa gỡ xuống được một thanh kiếm sắc vẫn luôn treo lơ lửng trên đỉnh đầu.

【Chú thích: Về thân phận thật sự của Trọng Tuyết Chi, cho dù trước đó An Bối Trạch không thể hoàn toàn khẳng định, cậu cũng đã mơ hồ có suy đoán, vì vậy vào khoảnh khắc biết được chân tướng, cậu chỉ cảm thấy quả nhiên là như vậy, chứ không hề kinh ngạc.】

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn