Trang phục huấn luyện do Ngô Lão Xà cung cấp dù kích cỡ vừa vặn, nhưng suy cho cùng không phải đồ của mình, vẫn cần vài chỗ điều chỉnh đặc biệt mới có thể ôm sát hoàn hảo.
Mục Dực thì không sao, nhưng Trọng Tuyết Chi đang cải trang thành người nhiễm bệnh hệ Tuyết Diên, bắt buộc phải giữ lại hình thái đôi cánh.
Khốn nỗi, chủ nhân cũ của bộ đồ này không có cánh, phần lưng không hề chừa lỗ hổng.
May thay, điều đó chẳng phải vấn đề với Mục Dực. Anh nhanh nhẹn rạch hai đường trên lưng áo, rồi dùng tơ của nhện bụng tơ nhiều màu có màu sắc tương tự khâu lại, gia cố một cách tỉ mỉ.
Sau khi Trọng Tuyết Chi mặc lại vào người, hắn thích vô cùng, rất, đặc biệt, cực kỳ chủ động tặng cho Mục Dực một phần thưởng.
Hai giờ chiều, buổi huấn luyện cho binh sĩ tập sự của Chiến Minh bắt đầu đúng giờ.
Ngô Lão Xà xuất hiện trước cửa ký túc xá của Trọng Tuyết Chi và Mục Dực từ sớm, dẫn họ đến khu tập trung dành riêng cho binh sĩ tập sự.
Đối mặt với sự gia nhập của hai thành viên mới, Ngô Lão Xà giải thích với các thành viên trong tiểu đội rằng tạm thời đổi thành viên với đội trưởng khác, vài ngày nữa sẽ khôi phục nguyên trạng.
Các thành viên trong tiểu đội chẳng hề quan tâm đến điều này, họ vốn không có khái niệm đoàn kết yêu thương, giữa họ cũng chẳng nảy sinh cảm giác gần gũi hay luyến tiếc. Dù đồng đội có bị đổi hay chết đi, họ cũng chẳng buồn chớp mắt lấy một cái.
Còn những thành viên khác và huấn luyện viên thì càng không để ý đến binh sĩ tập sự của các tiểu đội khác, nên chẳng hề nhận ra việc thay người.
Vì vậy, Trọng Tuyết Chi và Mục Dực thuận lợi hòa nhập vào đội ngũ, bắt đầu tham gia huấn luyện.
Mỗi tiểu đội tập sự gồm sáu người, nội dung huấn luyện chính là nâng cao kinh nghiệm chiến đấu cho tân binh thông qua các hình thức khác nhau.
Sau khi buổi huấn luyện bắt đầu, Trọng Tuyết Chi và Mục Dực vô cùng ngạc nhiên, bởi họ nhìn thấy rất nhiều dị chủng cấp A trong đấu trường tân binh.
Những dị chủng cấp A này chính là đối thủ đối kháng chính của binh sĩ tập sự.
Giữa sân huấn luyện thiết lập một khu vực chiến đấu rộng rãi, binh sĩ tập sự và dị chủng được đưa vào võ đài cùng lúc để giác đấu.
Dị chủng cùng cấp bậc đương nhiên có thực lực cao hơn người nhiễm bệnh, nhưng người nhiễm bệnh lại có trí tuệ nhất định, cộng thêm sự hướng dẫn chiến thuật của đội trưởng đội săn bắt cấp S, thông thường đều có thể giành chiến thắng.
Còn đối với những tập sự cá biệt ngu dốt, không biết xoay xở, huấn luyện viên cũng sẽ không ra tay cứu giúp, mặc kệ đối phương bị dị chủng cắn xé đến chết.
Bởi vì ở dưới lòng đất, kẻ yếu không xứng đáng được tồn tại.
Các binh sĩ tập sự tử chiến trên võ đài, còn khán giả bên dưới thì xem đến mức máu nóng sôi sục.
Người nhiễm bệnh cũng hiếu chiến y hệt dị chủng thuần túy, có niềm say mê cuồng nhiệt với máu tươi và chiến đấu.
Họ không quan tâm kẻ đang đứng trên võ đài là ai, đánh hay thì hò reo cổ vũ, đánh dở thì chửi bới liên hồi.
Không thiếu những lời lẽ cay nghiệt như: "Phế vật!", "Đừng giãy giụa nữa, chết cho nhanh đi!", "Mời vị tiếp theo!"...
Chẳng bao lâu sau, đến lượt Mục Dực lên sân, đối đầu với một con hươu đực cấp A.
Anh nhớ kỹ lời dặn của Trọng Tuyết Chi, khi đối đầu với dị chủng không được lộ quá nhiều mũi nhọn, nhưng cũng không để bản thân chịu thiệt.
Nói ngắn gọn là: làm màu một cách tinh tế.
Mục Dực căn ke mức độ dòng điện, lúc thì phóng ra, lúc lại thu liễm, đứt quãng so chiêu với con hươu đực, coi như luyện tập khả năng kiểm soát chính xác đòn tấn công bằng pheromone của mình.
Cùng lúc đó, với tư cách là đấu sĩ tiếp theo, Trọng Tuyết Chi đứng sẵn ở khu chờ bên phải võ đài.
Nhờ tầm nhìn bao quát từ vị trí cao, hắn nhìn xuống toàn trường, lặng lẽ quan sát tình hình của những người nhiễm bệnh ở đây.
Hắn nhẩm tính sơ qua, đợt tân binh được tuyển vào này có khoảng ba bốn mươi người, phụ trách huấn luyện họ là sáu huấn luyện viên, tất cả đều đạt cấp S.
Chẳng bao lâu, ánh mắt Trọng Tuyết Chi bị thu hút bởi một trong số các huấn luyện viên, hắn cứ thấy gương mặt này quen quen.
Công việc của Trọng Tuyết Chi vô cùng bận rộn, người hắn chủ yếu giao tiếp là các thành viên đội săn bắt trong Liên minh Dị biến và đội ngũ nghiên cứu khoa học của Viện nghiên cứu Dị biến.
Vì nhân sự của đội nghiên cứu khoa học ít khi thay đổi trong khoảng thời gian hắn tiếp xúc, nên hắn khá quen thuộc với đặc điểm ngoại hình của họ.
Do đó, gương mặt của người nhiễm bệnh này rất có khả năng là có nét tương đồng với một thành viên đội săn bắt nào đó mà hắn từng gặp trước đây.
Trọng Tuyết Chi cố gắng lục lại trí nhớ, nhưng ký ức mơ hồ, không thể tìm ra manh mối cụ thể hơn.
Đột nhiên, dưới đài bùng nổ những tràng pháo tay nhiệt liệt, những người nhiễm bệnh hào phóng vỗ tay không ngớt.
Mục Dực đã diễn xong màn làm màu của mình, đã đến lượt hắn lên sân.
Trọng Tuyết Chi kết thúc dòng suy nghĩ, từ khu chờ bước ra giữa võ đài, bắt đầu phần trình diễn của mình.
Hắn diễn vô cùng chân thực và quyết liệt, ra chiêu qua lại với con lợn lòi cấp A đối diện, khiến Mục Dực cũng không kìm được mà vỗ tay khen ngợi cho hắn.
Năm giờ chiều, buổi huấn luyện cho binh sĩ tập sự kết thúc.
Đám người nhiễm bệnh đồng loạt trào dâng như thủy triều, tranh nhau chen lấn đổ xô về phía nhà ăn ở tầng hai.
Ngô Lão Xà đi đến trước mặt Trọng Tuyết Chi và Mục Dực, bắt đầu khẩy bàn tính trong đầu.
"Này, bọn mày đừng đi nhà ăn làm gì, có mấy tên người nhiễm bệnh cấp cao của đội săn bắt ở đó, đám tập sự như bọn mày chỉ có thể bưng khay đứng đợi dài cổ, rồi ăn đồ bọn họ thừa lại thôi."
"Chậc chậc..." Ngô Lão Xà bày ra vẻ mặt ghẻ lạnh, bồi thêm, "Toàn là mấy khúc xương cứng không dính lấy hai lạng thịt, tiên ẩm cũng hết sạch rồi, chỉ còn nước canh loãng, chẳng có vị gì cả."
"Tiên ẩm" chính là máu tươi, Trọng Tuyết Chi và Mục Dực từng thấy trong nhà ăn ở Tinh Tiến Viện, chúng được chứa trong những thùng sắt khổng lồ đặt tại một khu vực nhất định, mỗi học viên được giới hạn một bát, xếp hàng lần lượt lấy.
Ngô Lão Xà vẫn lải nhải không ngừng, chê bai đủ điều, sau khi chê bai xong liền chuyển giọng, hỏi hai người trước mặt: "Nhưng mà, nếu bọn mày muốn ăn một bữa ra hồn, cũng không phải là không có cách."
Trong lòng Mục Dực cười lạnh, nhưng vẻ mặt không hề lộ ra chút nào, thuận thế hỏi: "Ồ? Cách gì?"
Lưỡi rắn màu đen của Ngô Lão Xà nhanh chóng co duỗi hai nhịp, cười nói: "Hai thẻ đạo cụ cấp cao, hoặc một món đạo cụ có thể tái sử dụng, đổi cho hai bọn mày một bữa cơm tử tế."
"Thì ra là vậy..." Mục Dực giả vờ như đang trầm tư, rồi kiên định đáp, "Đội trưởng Ngô có lòng rồi, nhưng hai chúng ta lại thích ăn cơm thừa canh cặn hơn."
Đáp xong, anh đưa tay nắm lấy cổ tay Trọng Tuyết Chi, sải bước đi về phía cửa thang máy.
Vốn dĩ họ không định đến nhà ăn, vì không khí trong nhà ăn ở địa cung vừa đầy mùi máu tanh nồng lại vừa có mùi hôi đặc trưng, sàn nhà, bàn ghế cũng luôn dính đầy máu nhầy nhụa và cặn thức ăn.
Nói chung, đây là thử thách cực đại đối với cả khứu giác lẫn thị giác.
Thế nhưng, vừa rồi Ngô Lão Xà nhắc đến việc thành viên đội săn bắt và binh sĩ tập sự dùng chung một nhà ăn, họ buộc phải đến đó quan sát một phen.
Đợi khi họ đi xa, Ngô Lão Xà sau một hồi ngẩn ngơ mới định thần lại, nghiến răng chửi thề: "Cái thứ tật xấu gì thế không biết?!"
Uổng công hắn ta tốn bao nhiêu lời lẽ!
Phía bên kia, Trọng Tuyết Chi và Mục Dực đã đi thang máy đến nhà ăn tầng hai.
Trải qua mấy chục năm tự kiềm chế và điều chỉnh, khao khát với thịt sống của Trọng Tuyết Chi đã giảm đi rất nhiều, mùi vị trong nhà ăn đối với hắn chẳng có chút cám dỗ nào.
Cộng thêm việc liên tưởng đến cảnh những nguyên liệu này phần lớn đến từ các dị chủng bại trận trong đấu trường và những người nhiễm bệnh bị đào thải, một cảm giác ghê tởm khó tả trào dâng, khiến hắn hoàn toàn không còn chút cảm giác thèm ăn nào nữa.
Trong sảnh nhà ăn, người đông như kiến cỏ, náo nhiệt vô cùng.
Trọng Tuyết Chi nắm chặt tay Mục Dực, kéo anh sát lại để tránh bị đám đông xô đẩy làm lạc mất.
Mục Dực cúi đầu liếc nhìn, không mấy để tâm.
Trọng Tuyết Chi dẫn Mục Dực chầm chậm di chuyển giữa đám người nhiễm bệnh, thỉnh thoảng liếc nhìn xung quanh, quan sát tỉ mỉ những người nhiễm bệnh cấp cao thuộc đội săn bắt.
Chẳng bao lâu sau, mày hắn càng nhíu chặt.
Người huấn luyện viên mà hắn chú ý lúc trước, sợ là hắn thực sự đã từng gặp qua.
Bởi vì trong sảnh nhà ăn, hắn còn nhìn thấy nhiều gương mặt quen thuộc hơn nữa, những gương mặt đó hầu hết đều thuộc về các thành viên đội săn bắt từng đi làm nhiệm vụ rồi một đi không trở lại.
Nhiệm vụ săn bắt vô cùng hung hiểm, người ta chỉ nghĩ họ đã anh dũng hy sinh, thi thể không còn toàn vẹn.
Ai mà ngờ được, họ lại vẫn còn sống, hơn nữa còn biến thành người nhiễm bệnh, trở thành tinh nhuệ của đội săn bắt tại địa cung.
Sắc mặt Trọng Tuyết Chi trầm xuống, để mở rộng quy mô của nhóm người nhiễm bệnh, những kẻ trốn trong bóng tối kia rốt cuộc đã làm những gì?