Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 241

 

Sau khi ba người chốt xong giao kèo, Ngô Lão Xà liền xoay người, vội vã rời khỏi nhà kho.

Gần đây Chiến Minh vừa sàng lọc ra một đợt thành viên mới, vận may của hắn ta không tốt lắm, bị phân vào đội huấn luyện, phụ trách dẫn dắt đám tân binh vẫn còn đang trong thời gian thử việc.

Đám lính thử việc mới gia nhập Chiến Minh đứa nào đứa nấy đều ngu ngốc như bò, phải túc trực giám sát và hướng dẫn từng li từng tí, căn bản chẳng thể tranh thủ nhàn rỗi lấy nửa khắc.

Hắn ta một lòng vội vã lên đường, hoàn toàn không hề hay biết phía sau mình đang có hai cái đuôi bám theo.

Ngay khoảnh khắc Ngô Lão Xà rời đi, Trọng Tuyết Chi không chút do dự kích hoạt một thẻ đạo cụ truy tung cấp S, rồi cùng Mục Dực cẩn trọng dõi theo phía sau.

Nhờ vào thính lực siêu phàm của Trọng Tuyết Chi, cùng góc nhìn điều hướng tựa như Thượng Đế của Mục Dực, cả hai đã hoàn hảo né tránh tầm mắt của mọi kẻ nhiễm bệnh.

Họ lần theo tọa độ định vị của Ngô Lão Xà, thành công đặt chân tới trại huấn luyện của các tân binh Chiến Minh.

Ngô Lão Xà đang trên đường tới ký túc xá của tiểu đội mà hắn ta phụ trách, định bụng lôi cổ đám người đó ra huấn luyện sớm hơn dự kiến.

Hắn ta đối với đám ngu xuẩn mới gia nhập Chiến Minh cực kỳ nghiêm khắc, chuyện không cho nghỉ ngơi hoặc bắt huấn luyện sớm xảy ra như cơm bữa. Hắn ta còn ngầm ép buộc đám tân binh phải dâng nộp lợi ích, ai biết điều cung kính thì mới may ra có được chút thời gian th* d*c.

Do vừa mới đào được một mẻ lớn, tâm trạng Ngô Lão Xà đang vô cùng phấn khởi, hắn ta vừa nghêu ngao vài câu tiểu khúc vừa chậm rãi tiến về phía mục tiêu ký túc xá.

Hiện tại vừa mới bước vào giờ nghỉ trưa, hành lang khu ký túc xá tân binh vắng vẻ đìu hiu.

Giọng nói già nua, thô ráp của Ngô Lão Xà vang vọng trong hành lang vô cùng rõ rệt, khúc hát hắn ngâm nga lộn xộn, chẳng hề có chút giai điệu nào.

Trọng Tuyết Chi và Mục Dực vừa mới đuổi kịp đã bị "ma âm" xuyên tai này tra tấn.

Cả hai đồng loạt lộ ra biểu cảm ghét bỏ, cảm giác như đôi tai mình đang bị miếng cọ nồi chà xát mạnh bạo, gốc tai đau nhói âm ỉ.

Trọng Tuyết Chi ước lượng thời cơ, cảm thấy đã đến lúc, lập tức quyết đoán kéo Mục Dực hiện thân, chuyển sang đi theo một cách công khai.

Việc họ kiên trì hoàn thành các bước tiền đề trong giao dịch với Ngô Lão Xà, rồi dùng thẻ đạo cụ cấp cao "treo" lấy hắn, chính là vì nghe Mặc Khôi nói rằng hắn đang phụ trách dẫn dắt nhóm thành viên đang trong thời gian thử việc tại Chiến Minh.

Nếu trực tiếp yêu cầu Ngô Lão Xà sắp xếp họ vào đội tân binh, hắn chắc chắn sẽ nảy sinh nghi ngờ.

Dẫu sao thì, tuy hắn có gan lén lút giao dịch với người bên ngoài Chiến Minh, nhưng tuyệt đối không dám đưa người ngoài vào Chiến Minh trà trộn cùng tân binh.

Bởi hành vi này chẳng khác nào là sự thách thức cực hạn đối với quyền uy của thống lĩnh.

Tuy nhiên, trong tình thế khẩn cấp và bị động, hắn sẽ không thể suy xét chu toàn.

Ngô Lão Xà đang định nhấc chân tung một cú đá mạnh vào cánh cửa ký túc xá trước mặt, thì từ phía xa chợt vang lên tiếng quát lớn của đội tuần tra: "Đứng lại! Hai đứa bây ở đâu ra đấy?!"

Hắn khựng lại, lập tức ngoảnh đầu nhìn sang, quả nhiên thấy hai kẻ nhiễm bệnh bậc thấp vừa mới giao dịch với mình lúc nãy.

Tim Ngô Lão Xà đập thịch một cái, mà Tuyết Diên đối diện sau khi ngẩng đầu đối mắt với hắn, như thể nhìn thấy cứu tinh, lập tức gọi: "Đội trưởng!"

Ngô Lão Xà: "..."

Để che đậy giao dịch bí mật của mình và giữ lấy món bảo bối mà hai tên ngốc kia đang giữ, Ngô Lão Xà buộc phải ứng phó.

Hắn ta gầm lên: "Đang tìm tụi bây đây! Rốt cuộc là lăn đi đâu rồi? Đồng phục huấn luyện cũng không mặc!"

Hắn ta quát tháo, quở trách Trọng Tuyết Chi và Mục Dực một hồi, sau đó quay sang đội tuần tra, vẻ mặt kiêu ngạo, giải thích cực kỳ ngắn gọn: "Người mới dưới tay ta."

Gần đây Chiến Minh có nhiều gương mặt mới, đám tân binh này cũng chỉ mới được sàng lọc vào đây không quá hai ngày, đội tuần tra không thể nào nhớ rõ từng đặc điểm ngoại hình của mọi kẻ nhiễm bệnh được.

Ngô Lão Xà vừa mở miệng, họ liền tin là thật, sảng khoái cho đi qua.

Đợi đội tuần tra đi xa, Ngô Lão Xà trừng mắt nhìn Trọng Tuyết Chi và Mục Dực đầy hung ác, rồi tung một cước vào cánh cửa đá trước mặt.

Cửa đá nhanh chóng nâng lên, Ngô Lão Xà sải bước đi vào, Trọng Tuyết Chi và Mục Dực vội vàng theo sát phía sau.

Vừa lúc cửa đá đóng lại, Ngô Lão Xà không chút khách khí phóng ra nọc rắn, đánh ngất toàn bộ đám lính thử việc trong ký túc xá.

Tiếp đó, hắn ta chậm rãi xoay người, ánh mắt âm u, lạnh lẽo nhìn chằm chằm hai kẻ lẽ ra không nên xuất hiện ở đây.

"Hai người bọn mày gan lớn lắm, dám theo đuôi tao?" Giọng Ngô Lão Xà trầm xuống, trong mắt chứa đựng nộ khí và sát ý rõ rệt.

Trọng Tuyết Chi lập tức tiếp lời: "Đâu có ạ! Tụi này sao dám chứ, chỉ là luyến tiếc cơ hội được tham quan Chiến Minh hiếm có này, nhất thời mải mê quá nên lạc đường, vô tình đi nhầm đến đây thôi."

Trọng Tuyết Chi chân thành cảm kích: "May mà lại gặp được đội trưởng Ngô, nếu không thì tụi này nguy to rồi."

Ngô Lão Xà không đáp, chỉ dùng ánh mắt độc địa lạnh lùng soi xét họ.

Trọng Tuyết Chi mặt không đổi sắc, tiếp tục nói: "Đội trưởng Ngô, đội vận chuyển hàng hóa đó đã rời khỏi Chiến Minh rồi, còn phải phiền ngài che chở đưa tụi này ra ngoài."

Nghe thấy thế, Ngô Lão Xà cuối cùng cũng có phản ứng.

Hắn cười lạnh một tiếng, âm u nói: "Không che chở được, chỉ có đội vật tư mới có thể tự do ra vào Chiến Minh."

"Đội vật tư không đến, bọn mày đừng hòng ra ngoài."

Nói đoạn, hắn nhìn chằm chằm vào mặt hai người đối diện, cẩn thận quan sát phản ứng của họ.

Trọng Tuyết Chi và Mục Dực thoáng ngẩn người, sau đó trên mặt cả hai cùng lúc lộ ra vẻ lo lắng.

Trọng Tuyết Chi hỏi: "Vậy lịch học của chúng ta ở Tinh Tiến Viện phải làm sao đây?"

Mục Dực phối hợp diễn xuất với Trọng Tuyết Chi, lập tức tiếp lời: "Tụi này mới xin giáo viên nghỉ có một buổi chiều thôi đó."

Ngô Lão Xà: "......?"

Phản ứng và câu trả lời của hai người bọn họ hoàn toàn nằm ngoài dự tính của Ngô Lão Xà, hơn nữa đây có phải là trọng điểm không vậy?

Trọng Tuyết Chi tiếp tục màn kịch: "Tụi này là đối tượng được Tinh Tiến Viện trọng điểm bồi dưỡng, vắng mặt không lý do chắc chắn sẽ khiến các thầy để ý, đến lúc đó thì khó mà giải thích, e là giao dịch lần này của chúng ta cũng sẽ bị bại lộ."

Trọng Tuyết Chi tỏ vẻ rất lo lắng, hỏi Ngô Lão Xà: "Đội trưởng Ngô, ngài là đội trưởng đội săn bắt, chắc chắn có cách đưa bọn này ra ngoài đúng không?"

Mục Dực lại phối hợp, trong giọng nói mang theo vài phần thiếu kiên nhẫn: "Biết thế đã không mạo hiểm chuyến này, đúng là được không bù mất!"

Hai người bọn họ kẻ xướng người họa, dọa cho Ngô Lão Xà không phân biệt nổi thật giả.

Một lúc lâu sau, dưới ánh mắt đầy mong đợi của Trọng Tuyết Chi và Mục Dực, Ngô Lão Xà cuối cùng cũng lên tiếng trả lời: "Không có cách nào, không ra được đâu."

"Vậy giờ phải làm sao?" Trọng Tuyết Chi giả vờ thất vọng, trực tiếp ném quả bóng trách nhiệm cho Ngô Lão Xà.

Ngô Lão Xà hoàn toàn không hề hay biết, trầm ngâm một lát rồi nói: "Tuy không ra ngoài được, nhưng tao có cách kéo dài thời gian nghỉ phép cho bọn mày."

Đường dây giao dịch trong tay hắn không chỉ có mỗi Mặc Khôi, ở phía Tinh Tiến Viện cũng có không ít, giữa bọn họ tồn tại phương thức truyền tin, gửi một tin nhắn ra ngoài nhờ họ thao tác một chút cũng chẳng khó khăn gì.

Tiện thể, còn có thể thăm dò thông tin về hai tên nhiễm bệnh cấp thấp này, kiểm tra thực hư xem sao.

Nghĩ đoạn, Ngô Lão Xà dụ dỗ từng bước: "Muốn tao giúp cũng được, nhưng truyền tin ra ngoài cần phải mạo hiểm nhất định, bọn mày có thể cung cấp gì làm thù lao?"

Mục Dực suy nghĩ một chút rồi đề nghị: "Việc đã đến nước này, chi bằng trong hai ngày tới, ngài dẫn tụi này đi tham quan Chiến Minh nhé?"

"Còn về thù lao, bên tụi này vẫn còn một cặp vòng tay tơ mềm, có thể tái sử dụng, phẩm cấp cũng là cấp S."

"Ta thấy trong mô tả đạo cụ có đề cập, cặp vòng tay đó có thể phóng ra tên độc năng lượng, chỉ cần cung cấp đủ năng lượng và nọc độc thì có thể tấn công vô hạn, có lẽ rất hợp với ngài."

Ngô Lão Xà nghe vậy, mắt lập tức sáng rực lên. Thứ vũ khí này nghe như được thiết kế riêng cho hắn vậy, hơn nữa đạo cụ có tính sát thương lại cực kỳ hiếm gặp, huống chi đây còn là đạo cụ cấp cao có thể tái sử dụng.

Sức hấp dẫn của vòng tay tơ mềm quá lớn, Ngô Lão Xà không sao cưỡng lại được.

Hắn nghĩ ngợi rồi tham lam yêu cầu: "Kéo dài thời gian nghỉ phép và dẫn bọn mày đi tham quan Chiến Minh là hai yêu cầu, bắt buộc phải trả hai phần thù lao."

Mục Dực sảng khoái gật đầu: "Vậy thêm một đạo cụ cấp S loại dùng một lần nữa."

Ngô Lão Xà bị lợi ích làm mờ mắt, quyết định đánh cược canh bạc này: "Thành giao!"

Hắn thầm tính toán trong lòng: Có thêm thời gian tiếp xúc cũng tốt, thuận tiện cho việc lừa hết sạch bảo bối trên người hai tên ngốc này về túi mình.

Mục Dực nở nụ cười, cũng đang thầm tính toán: Chỉ là hứa suông thôi mà, muốn gì cứ việc cho.

Trọng Tuyết Chi nhìn em trai mình cười giống như một chú hồ ly, bất giác thầm nghĩ: Có chút đáng yêu.

Ý nghĩ này vừa nảy ra, Trọng Tuyết Chi thoáng nghi hoặc một lát, không hiểu tại sao mình lại đột nhiên nghĩ như vậy.

Mục Dực rõ ràng chẳng phải kiểu người mềm mỏng, đáng yêu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn