Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 191

Thế giới dường như chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn lại hai nhịp tim khác tần số đang đập liên hồi, vang dội bên tai.

Tiếng "thình thịch" dồn dập hết đợt này đến đợt khác, khiến người ta chẳng thể phân biệt nổi rốt cuộc là nhịp tim của ai mãnh liệt hơn.

Theo độ sâu của nụ hôn, cơ bắp của Trọng Tuyết Chi bất giác căng cứng, hơi thở cũng ngày một nặng nề, tựa như dưỡng khí trong không khí cũng trở nên loãng đi.

Dopamine trong đại não như thủy triều trào dâng, mang lại cảm giác kh*** c*m và thỏa mãn chưa từng có trước đây.

Mục Dực có lẽ cũng có cảm giác giống như hắn, bởi vì hắn cảm nhận được Mục Dực đang nhẹ nhàng v**t v* sau gáy mình hai cái, như thể đang âm thầm trao cho hắn sự cổ vũ và tán thưởng.

Nhận được sự cổ vũ này, Trọng Tuyết Chi càng thêm ra sức thể hiện. Những ngón tay hắn lặng lẽ luồn vào vạt áo của Mục Dực, nhẹ nhàng m*n tr*n dọc theo vùng eo sườn nóng bỏng, cảm nhận nhiệt độ khiến lòng người an tâm ấy.

Dưới tác dụng của cồn, nhiệt độ cơ thể của Mục Dực nóng rực đến lạ thường, tạo nên sự tương phản rõ rệt với sự mát lạnh trên người Trọng Tuyết Chi.

Theo thời gian trôi đi, hơi nóng của Mục Dực dần truyền sang cho Trọng Tuyết Chi, khiến cơ thể hắn cũng bắt đầu ấm áp lên.

Các lỗ chân lông chậm rãi giãn nở trong hơi ấm, dấy lên một luồng kh*** c*m và sảng khoái không gì sánh bằng.

Cũng giống như vậy, Mục Dực bị những tia mát lạnh truyền đến từ người Trọng Tuyết Chi quấn lấy, sự khô nóng trong cơ thể dần được xoa dịu.

Anh vô thức rên khẽ một tiếng trong cổ họng, khiến lực đạo nụ hôn của Trọng Tuyết Chi lập tức nện xuống nặng nề hơn, hôn càng lúc càng sâu.

"Ưm...!"

Mục Dực đột ngột túm lấy tóc sau gáy Trọng Tuyết Chi, lộn xộn giật tung mái tóc vốn định giữ nếp suốt cả tối của đối phương chỉ trong nháy mắt.

Tức thì, hàng vạn sợi tóc màu xám bạc khẽ khàng xõa xuống, lấp lánh ánh bạc rực rỡ dưới sự soi rọi của ánh trăng.

Mái tóc mềm mại khẽ lướt qua gò má và cổ Mục Dực theo từng cử động của nụ hôn, mang lại từng trận ngứa ngáy đầy vi diệu.

Mục Dực nhắm nghiền mắt, giơ tay loạn xạ vuốt gọn những lọn tóc rủ xuống của Trọng Tuyết Chi sang một bên.

So với những nụ hôn trước đó, kỹ năng môi lưỡi lúc này của Trọng Tuyết Chi rõ ràng đã thuần thục hơn nhiều, công thế cũng thêm phần mãnh liệt, khiến anh gần như không chống đỡ nổi.

Đối với Mục Dực mà nói, hôn là một trải nghiệm cực kỳ đặc biệt, nó còn k*ch th*ch và khiến anh hưng phấn hơn đại đa số những thử thách mà anh từng nếm trải trước đây.

Giống như việc đạp lút ga điên cuồng đua xe không giới hạn tốc độ trên một con phố vắng tanh không một bóng người, trái tim cũng theo đó mà bay bổng.

Anh cảm nhận được một sự giải phóng và sảng khoái chưa từng có.

Trong trạng thái ấy, những ngón tay của Mục Dực khẽ lướt nhẹ trên sau gáy Trọng Tuyết Chi, một lần nữa trao cho hắn sự tán thưởng không lời.

Nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, Trọng Tuyết Chi lại vội vã kết thúc nụ hôn, gục trên người anh không ngừng th* d*c.

Chẳng mấy chốc, giọng nói khàn đặc của Trọng Tuyết Chi trầm thấp vang lên: "Không được rồi..."

Nghe thấy câu này, khóe môi Mục Dực nhếch lên một nụ cười, vừa định mở miệng nói một câu: Tôi thắng rồi.

Nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, Trọng Tuyết Chi đột nhiên siết chặt lấy eo anh, mạnh mẽ nâng người lên một cái, khiến phần bụng của hai người trong nháy mắt dính chặt vào nhau.

Ngay sau đó, Trọng Tuyết Chi cúi đầu ghé sát vào tai Mục Dực, nỗ lực truyền đạt nhu cầu của bản thân: "Mục Dực... Tôi, tôi muốn..."

Mục Dực khẽ giật mình, ý tứ chưa nói hết trong lời của Trọng Tuyết Chi quá mức rõ ràng, sự biến hóa trên cơ thể cũng đủ phần thành thật.

Sau thoáng ngẩn ngơ ngắn ngủi, đại não của Mục Dực vận hành với tốc độ ánh sáng, bắt đầu phân tích tình trạng trước mắt.

Thực ra chuyện này cũng đã từng xảy ra một lần, có thêm vài lần nữa thì cũng chẳng sao.

Nhưng anh có thể khẳng định, với độ giảo hoạt của Trọng Tuyết Chi, sau khi chiếm được hời một lần thì chỉ có nước được đằng chân lân đằng đầu.

Đặc biệt là ở phương diện này, tuyệt đối không có chuyện có qua có lại.

Thế này thì không ổn.

Mục Dực hồi tưởng lại trải nghiệm lần trước, Trọng Tuyết Chi suýt chút nữa đã tháo tung anh ra luôn rồi!

Nghĩ đến đây, Mục Dực nhanh chóng đưa ra phản ứng, giơ tay ấn lên vai Trọng Tuyết Chi, mưu toan đẩy hắn ra xa.

Đồng thời, miệng anh cũng nhanh nhảu nói: "Khoan đã, cái rượu này hậu kình hình như hơi mạnh, shhh, đầu tự dưng đau quá, sắp nổ tung rồi, tôi phải tắt máy đây."

Nói xong, Mục Dực dứt khoát nằm vật trở lại ghế nằm, hai mắt nhắm nghiền, bộ dạng vô cùng an tường.

Trọng Tuyết Chi: "..."

Thái độ trốn tránh của Mục Dực khiến Trọng Tuyết Chi có chút thất vọng mà cụp mắt xuống, nhưng sau một hồi suy ngẫm, một niềm không cam lòng mãnh liệt bỗng chốc lan tràn trong tim hắn.

Sự không cam tâm này thúc đẩy hắn một lần nữa siết chặt cánh tay đang vòng qua eo Mục Dực, rồi cúi đầu xuống, cắn nhẹ một cái lên cằm anh.

Hắn dùng hai chiếc răng nanh cẩn thận cọ cọ lên làn da của Mục Dực, lầm bầm nói: "Mục Dực, đừng ngủ."

Mục Dực không đáp lại, vẫn nhắm nghiền hai mắt như cũ, toàn thân tỏa ra một hơi thở an tường.

Đã chết, miễn làm phiền.

Trọng Tuyết Chi thấy thế liền buông cằm Mục Dực ra, chuyển sang vùi đầu vào hõm cổ anh, giọng điệu nghẹn lại đầy oán trách.

"Mục Dực, cậu không thể biến tôi trở nên kỳ lạ rồi lại bỏ mặc tôi như thế này được."

Nghe thấy lời này, Mục Dực có chút chột dạ bèn hé mắt ra một khe hở nhỏ, nhìn lén Trọng Tuyết Chi đang ủ rũ gục trên vai mình.

Trọng Tuyết Chi im lặng một lát rồi lại lên tiếng, vẫn là giọng điệu lên án như trước: "Cậu làm vậy sẽ khiến tôi hiểu lầm rằng mình chỉ là một công cụ có thời hạn để cậu tùy ý sử dụng bất cứ lúc nào."

Câu này vừa thốt ra, Mục Dực vội vàng thoát khỏi chế độ an tường, liên thanh phủ nhận: "Tôi không có, tôi không làm thế, anh đừng có nói bừa."

Trọng Tuyết Chi cuối cùng cũng nhận được phản hồi, hắn ngẩng đầu lên nhìn Mục Dực, chân thành hỏi vặn lại: "Vậy tại sao bây giờ lại không được?"

Mục Dực nhất thời cứng họng, nói thật thì bằng định nhận thua, nói dối thì lại sợ bị Trọng Tuyết Chi bóc trần.

Thế là anh lại giơ tay lên đỡ trán, bổn cũ soạn lại: "Aiya, đau đầu quá, đau thật đấy."

Trọng Tuyết Chi im lặng nhìn anh diễn trò, một lúc sau, hắn dùng ngữ khí đầy khẳng định nói: "Cậu quả nhiên là muốn dùng một lần xong liền bạc tình bạc nghĩa bỏ rơi tôi."

"Không phải..." Mục Dực lần này thực sự cảm thấy đau đầu rồi, anh dùng hai tay ôm đầu, vẻ mặt vừa phiền muộn vừa bất lực, "Anh có thể đừng có luôn nói như vậy được không?"

Anh vừa phiền muộn một cái, thái độ của Trọng Tuyết Chi liền dịu xuống thấy rõ, hắn cúi đầu nói khẽ: "Xin lỗi, tôi cũng uống say rồi, dễ không nhịn được lời, cậu không thích nghe thì tôi sẽ im lặng một chút."

Thái độ xin lỗi của Trọng Tuyết Chi vô cùng thành khẩn, trong giọng nói còn mang theo một chút xíu tủi thân, nghe mà lòng Mục Dực cứ bồn chồn không yên.

Cảm xúc áy náy dần dần lan rộng trong lòng Mục Dực, khiến quyết tâm vốn đang kiên định của anh bắt đầu dao động.

Mà ngay lúc này, Trọng Tuyết Chi lại gục đầu về hõm cổ của Mục Dực, lùi một bước để thỏa hiệp trước.

Hắn khẽ nói: "Đừng cử động, tôi nhịn một lát là được."

Mục Dực: "..."

Lời nói của Trọng Tuyết Chi nhìn qua thì là từng bước nhường nhịn, nhưng thực chất mỗi chữ mỗi câu đều đang đâm mạnh vào lương tâm của anh.

Anh biết Trọng Tuyết Chi đang gài bẫy mình, nhưng không thể phủ nhận, nếu đứng ở góc độ của Trọng Tuyết Chi mà nhìn nhận thì những lời kia lại đều là lời tâm can, thậm chí có một phần còn nói trúng tim đen.

Nghĩ như vậy, lương tâm của Mục Dực hiếm khi lại âm ỉ đau nhói lên, hơn nữa còn có xu hướng ngày một mãnh liệt.

Xu hướng này đang âm thầm hối thúc anh đưa ra một quyết định nào đó.

Anh không đắn đo quá lâu, chỉ mới qua năm sáu giây, anh liền bày ra bộ dạng phá vỡ nồi dìm, dang rộng hai tay, hai mắt nhắm nghiền, mặc cho Trọng Tuyết Chi định đoạt.

"Được rồi được rồi, anh tới đi!"

Thế nhưng, Trọng Tuyết Chi không hề lập tức hành động, mà lặng lẽ đăm đăm nhìn Mục Dực, sau đó bảo: "Mục Dực, tôi sẽ không miễn cưỡng cậu."

Mục Dực mở bừng mắt ra lần nữa, không cảm xúc mà đối thị với Trọng Tuyết Chi, thẳng thừng vạch trần: "Anh còn giả vờ nữa à?"

Trọng Tuyết Chi vẫn không nhúc nhích, bờ môi dần dần mím chặt.

"Tôi thực sự chịu thua rồi..." Kiên nhẫn của Mục Dực hoàn toàn cạn sạch, anh giơ tay túm chặt lấy cổ áo của Trọng Tuyết Chi, dùng lực kéo mạnh hắn về phía mình.

"Tôi không miễn cưỡng, là tôi dục hỏa phần thân được chưa! Bớt nói nhảm đi, mau lên!"

Lần này, Trọng Tuyết Chi không thèm rụt rè giả vờ nữa, khóe môi hắn chậm rãi cong lên, cúi người xuống đặt một nụ hôn lên trán Mục Dực.

Sau khi tách ra, hắn khẽ khàng nói: "Chúng ta về phòng."

Thế nhưng, ngay vào khoảnh khắc hắn định đứng lên, Mục Dực đã túm lấy chéo áo lại một lần nữa giật hắn trở về.

Mục Dực nói: "Ngay tại đây."

Đã chơi thì phải chơi cho k*ch th*ch.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn