Năm giờ chiều, Trọng Tuyết Chi cùng Mục Dực từ biệt Bùi Thừa, sải bước ra khỏi cửa lớn của Cục Dị Biến.
Thời gian này vừa vặn chuẩn bị cho bữa tối, thế là hai người tự nhiên như chuẩn mực mà rẽ sang con đường hướng về phía chợ nông sản Tinh Thành.
Mới bước đi được vài bước, Mục Dực đã quay sang chất vấn Trọng Tuyết Chi: "Thành thật khai báo mau, mấy lời chú Bùi của anh nói lúc trước rốt cuộc là có ý gì hả?"
Trọng Tuyết Chi da đầu căng suýt nữa tê rần, nhưng vẫn nghiêm túc sửa lưng: "Là chú Bùi của chúng ta."
Mục Dực khoanh hai tay trước ngực, ánh mắt găm thẳng vào Trọng Tuyết Chi: "Đừng có mà lảng sang chuyện khác."
Trọng Tuyết Chi nhìn quanh bốn phía, thấy người qua đường thưa thớt mới hạ thấp giọng, đem toàn bộ ngọn ngành câu chuyện kể lại một năm một mười cho Mục Dực nghe.
Cuối cùng, hắn cũng không quên vội vàng quăng nồi gánh tội: "Chuyện này không thể trách tôi được đâu nha, là tại thằng Phùng chó mồm loa mép giải kia đến chỗ chú Bùi phao tin đồn nhảm đó."
Mục Dực nghe xong thì tức quá hóa cười, giọng điệu tràn ngập châm chọc: "Anh mọc cái miệng ra chỉ để ăn cơm thôi hả? Không biết giải thích cho rõ ràng à?"
"Tôi có giải thích rồi chứ, nhưng chú Bùi không tin." Trọng Tuyết Chi xòe hai tay ra, tỏ vẻ bản thân cực kỳ vô tội.
Mục Dực cười lạnh: "Chú ấy không tin, anh không biết giải thích thêm vài lần chắc?"
Nhắc tới điểm này, Trọng Tuyết Chi lập tức lấy lại sự hùng hồn lý thẳng khí tráng, hắng giọng một cái rồi tiếp tục đá văng cái nồi.
"Tôi giải thích rất nhiều lần rồi, nhưng họ cứ không chịu tin, tôi thật sự hết cách rồi."
Nói đoạn, giọng điệu của hắn bỗng trở nên có chút ngập ngừng: "Với lại..."
"Với lại cái gì?" Mục Dực truy hỏi.
Trọng Tuyết Chi lại hắng giọng lần nữa, thẳng tay ném cái nồi thứ ba: "Không phải trước đây cậu từng nói, không muốn tôi nhắc lại mấy lời kiểu như vạch rõ giới hạn với cậu nữa sao?"
"Sau đó tôi đều khắc cốt ghi tâm yêu cầu của cậu đấy chứ, có dám hó hé lời nào đâu."
Mục Dực: "?"
Không hổ danh là đầu bếp thượng hạng, cái nồi này quăng đỉnh thật đấy, thế mà cuối cùng lại úp ngược lên đầu anh.
Mục Dực có chút nghiến răng nghiến lợi: " Phùng chó coi là thật, mà mẹ nó anh cũng coi là thật luôn đấy à?"
Nghe vậy, ánh mắt Trọng Tuyết Chi hơi loé lên một chút, nhưng ngay sau đó lại kiên định nhìn Mục Dực, thấp giọng nói: "Dù sao thì bây giờ cũng thành thật rồi."
Mục Dực ngẩn người: "Cái gì?"
Trọng Tuyết Chi lại quay đầu nhìn quanh bốn phía một lượt, sau đó túm lấy cổ tay Mục Dực, kéo anh đi về phía một góc càng hẻo lánh hơn.
Đến nơi, hắn rũ mắt nhìn Mục Dực, nghiêm túc nói: "Tôi đã nói rồi, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu."
Nghe câu này, Mục Dực lập tức vứt sạch thái độ chất vấn vừa rồi, ánh mắt bắt đầu có chút né tránh.
Sau một chút đắn đo, anh mới đáp lời: "Khụ... tôi cũng có phải thiếu nữ khuê các gì đâu, thật ra anh không cần..."
"Cậu đừng nói nữa." Trọng Tuyết Chi nhẹ giọng ngắt lời anh, sau đó đem những lời từ lâu đã ấp ủ trong lòng, từng câu từng chữ chậm rãi bộc bạch.
"Mục Dực, giữa chúng ta không cần một định nghĩa mối quan hệ quá rõ ràng, cho dù tạm thời chưa thể rạch ròi cũng không sao cả."
"Dù sao đi nữa, bất kể kết quả ra sao, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên cạnh nhau."
"Cho nên..." Trọng Tuyết Chi vừa nói, bàn tay đang nắm cổ tay Mục Dực vừa chậm rãi trượt xuống, nhẹ nhàng đan lấy những ngón tay thuôn dài của đối phương.
Hắn nói tiếp: "Cậu đừng áp lực tâm lý, cũng đừng né tránh tôi, có được không?"
Mục Dực: "..."
Thôi xong, nghe Trọng Tuyết Chi nói thế này, trông anh có khác gì một gã tra nam thiên lý bất dung không cơ chứ.
Để nhanh chóng thoát khỏi sự quấy nhiễu của kỳ nhạy cảm, anh đã kéo anh em chí cốt còn đang ngơ ngác của mình lên giường ngủ cùng, thế mà xong chuyện lại lật mặt không nhận nợ, không muốn cho người ta một danh phận đàng hoàng.
Bây giờ, "nạn nhân" Trọng Tuyết Chi đang nhìn anh bằng ánh mắt đáng thương khôn tả, bảo rằng không có danh phận chính thức cũng chẳng sao, vẫn nguyện ý cùng anh đi hết cuộc đời, vẫn cứ nấu cơm, mua quần áo, làm đồ ăn vặt cho anh như cũ...
Mẹ kiếp.
Mục Dực càng nghĩ càng thấy chột dạ, trong lòng không khỏi âm thầm nghi ngờ, chẳng lẽ anh thật sự thừa hưởng cái thuộc tính tra nam từ ông bố rác rưởi của mình rồi sao?
Anh khó khăn nuốt nước bọt một cái, yếu ớt đáp lại lời của Trọng Tuyết Chi: "Tôi mắc gì phải né tránh anh chứ."
Nghe anh nói vậy, Trọng Tuyết Chi liền gật đầu lia lịa phụ họa: "Tôi biết ngay mà, cậu từ trước đến nay luôn thẳng thắn, làm việc lại quả quyết, gặp tình huống nào cũng không dễ dàng chùn bước."
Mục Dực một lần nữa rơi vào im lặng: "..."
Mẹ nó, sao anh cứ có cảm giác mình đang bị người ta đưa vào thế cưỡi cọp vậy nhỉ?
Ngay lúc Mục Dực còn đang suy tư, Trọng Tuyết Chi lại lên tiếng lần nữa: "Bất kể mối quan hệ của chúng ta được định nghĩa thế nào, cũng đều không thay đổi phương thức chung sống hiện tại của chúng ta."
"Cho nên, chúng ta không cần quá để tâm đến ánh mắt của người khác, cứ để họ tự hiểu theo cách của mình đi."
Trọng Tuyết Chi nói xong, rũ mắt nhìn chằm chằm Mục Dực không rời một tấc, chờ đợi câu trả lời từ anh.
Hai hàng lông mày anh khí của Mục Dực nhíu chặt lại, trông có vẻ khá xoắn xuýt.
Một lúc sau, anh ngước mắt lên hỏi: "Nhưng thế này thì đối với chú Bùi không phải là lừa dối sao?"
"Chắc là không tính đâu nhỉ?" Trọng Tuyết Chi hơi cúi đầu, ghé sát vào phân tích cho Mục Dực nghe, "Tôi nguyện ý chịu trách nhiệm với cậu, cậu cũng sẽ không bóc bánh trả tiền rồi bỏ rơi tôi."
"Thật ra... so với những gì họ nghĩ cũng chẳng khác biệt là bao."
Mục Dực nghe xong, liền thốt ra một câu khẳng định như đinh đóng cột: "Anh đang gài bẫy tôi."
"Sao lại thế được chứ." Trọng Tuyết Chi bày ra khuôn mặt tràn ngập chân thành, "Những gì tôi nói chẳng phải đều là sự thật sao, hay là... Cậu thật sự muốn bóc bánh trả tiền rồi bỏ rơi tôi?"
"Chậc." Trên mặt Mục Dực thoáng hiện lên vẻ bực bội, "Anh đừng có mà dùng từ lung tung."
Trọng Tuyết Chi cảm thấy vô tội: "Từ này là do cậu dùng trước mà."
Qua hai giây sau, Trọng Tuyết Chi lại nói: "Nếu cậu cảm thấy thế này không ổn, vậy bây giờ chúng ta quay lại, đem tất tần tật mọi chuyện giữa hai đứa mình giải thích rõ ràng một năm một mười với chú Bùi."
Nói đoạn, hắn dắt tay Mục Dực xoay người, hướng về phía cửa lớn của Cục Dị Biến mà đi.
"Khoan đã!" Mục Dực nhanh chóng vươn tay giật ngược Trọng Tuyết Chi lại, dứt khoát kéo hắn dừng bước.
Khá khen cho hắn, làm gì có cái đạo lý gạt tình cháu trai lớn nhà người ta xong còn vác mặt đến tận cửa trần tình cơ chứ?
Dù cho Mục Dực có là trời không sợ đất không sợ, nhưng đã làm ra loại chuyện thẹn với lòng này thì anh có cho tiền cũng không dám nghênh ngang, người ta có lao vào tẩn anh một trận anh cũng chẳng dám hoàn thủ ấy chứ!
Nghĩ đến đây, Mục Dực vội vàng phụ họa: "Anh nói đúng, không có gì khác biệt, quả thực chẳng có gì khác biệt cả."
Trọng Tuyết Chi dừng lại, quay người nhìn anh đầy nghi vấn: "Không giải thích nữa à?"
"Không giải thích nữa." Mục Dực đáp nhanh như chớp, "Người khác thích nhìn nhận thế nào thì tùy họ, tôi trước giờ chưa từng để tâm mấy chuyện này."
Trọng Tuyết Chi lại truy hỏi: "Nhưng biểu hiện trước đó của cậu trước mặt chú Bùi đã khiến chú ấy nghi ngờ mối quan hệ của chúng ta rồi, sau này chắc chắn sẽ gặng hỏi, tụi mình giải thích thế nào đây?"
Mục Dực trầm ngâm một lát, ôm một tia may mắn mà đề nghị: "Hay là chúng ta thống nhất khẩu cung, nói với chú Bùi đây chỉ là một sự hiểu lầm?"
"Như vậy thì đến cả cái cớ để che đậy chân tướng sau này tụi mình cũng đỡ phải nghĩ luôn."
Nghe vậy, Trọng Tuyết Chi im lặng nhìn Mục Dực vài giây, sau đó dùng giọng điệu phẳng lặng như nước hồ thu mà buông lời lên án: "Ồ, hóa ra là cậu định bóc bánh trả tiền rồi bỏ rơi tôi thật."
"Không phải..." Hệ thống ngôn ngữ của Mục Dực dần dần hỗn loạn, "Tôi không có... Hazzz!"
Sai sai rồi nha, chuyện quái gì đang xảy ra thế này? Chẳng phải ngay từ đầu là anh đang đến để hưng sư vấn tội Trọng Tuyết Chi sao?
Anh còn đang nghệch mặt ra vì hoang mang, thì đã nghe thấy giọng nói của Trọng Tuyết Chi lại vang lên, dường như còn mang theo một chút tủi thân như có như không.
"Không sao đâu, cứ trả lời theo ý cậu đi, tôi đều nghe theo cậu hết."
"Đừng!" Mục Dực lập tức đón lời, "Anh đừng nghe tôi, tôi nghe anh được chưa hả?"
"Anh tự đi mà trả lời, thích trả lời thế nào thì trả lời thế ấy!"
Trọng Tuyết Chi nắm chặt lấy tay Mục Dực, cẩn thận xác nhận lại: "Thật chứ?"
Mục Dực thiếu kiên nhẫn mà gật đầu lia lịa: "Thật thật thật!"
Tôi mẹ nó mặc kệ đấy.