Trong điều kiện bình thường, kỳ mẫn cảm của Alpha thường xảy ra từ 1 đến 2 lần mỗi năm.
Để thuận lợi vượt qua giai đoạn này, các Alpha thường có ba sự lựa chọn:
Một là kịp thời tiêm thuốc ức chế chuyên dụng dành cho Alpha. Đây là phương pháp tiện lợi nhất, bởi sau khi tiêm, Alpha không cần phải cách ly. Mặc dù tâm trạng vẫn sẽ có những dao động nhất định, nhưng ít nhất không đến mức mất kiểm soát.
Hai là dựa vào tin tức tố và sự an ủi từ Omega.
Ba là giải tỏa t*nh d*c đơn thuần.
Cả hai phương pháp sau đều có thể rút ngắn thời gian kéo dài kỳ mẫn cảm một cách hiệu quả. Chẳng hạn, khi một Alpha bước vào kỳ mẫn cảm, trạng thái bất thường thông thường sẽ kéo dài từ 3 đến 4 ngày. Nhưng nếu nhận được sự xoa dịu của Omega hoặc hoàn thành việc giải tỏa đầy đủ, thời gian này sẽ được rút ngắn xuống chỉ còn khoảng 2 ngày.
Tuy nhiên, việc giải tỏa đơn thuần vốn không thể làm giảm bớt nỗi đau đớn mà Alpha phải gánh chịu trong kỳ mẫn cảm. Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, thường sẽ chẳng có ai chọn cách này để chống chọi qua những ngày đó.
Tình cảnh hiện tại của Mục Dực chính là thuộc về loại vạn bất đắc dĩ kia, anh chỉ có thể làm thế mà thôi.
Bởi lẽ, nếu chỉ đơn thuần cắn răng chịu đựng, kỳ mẫn cảm do không được xoa dịu kịp thời sẽ kéo dài ra, từ 3 đến 4 ngày ban đầu có thể lên tới tận một tuần.
Nếu là ở thế giới cũ của Mục Dực thì đây cũng chẳng phải vấn đề gì to tát, nhưng hiện tại anh lại đang ở Quỷ Thế. Nơi này dị chủng hoành hành, nguy hiểm rình rập khắp nơi, chỉ cần một chút sơ sẩy thôi cũng đủ để mất mạng.
Nếu phải mang theo trạng thái mẫn cảm suốt một tuần trời, khả năng hành động của anh sẽ bị hạn chế cực lớn, khả năng phán đoán cũng sẽ xuất hiện những sai sót rõ rệt. Những sơ hở này chắc chắn sẽ trở thành mối đe dọa chí mạng đối với anh.
Và tất nhiên, điều quan trọng nhất là, trong trạng thái hỗn loạn của kỳ mẫn cảm, anh chẳng thể nào chơi đùa một cách tận hứng được.
Sau khi suy tính kỹ càng, Mục Dực quyết định:
Anh sẽ lừa gạt Trọng Tuyết Chi thiết lập một loại quan hệ đặc biệt lâu dài với mình, để trong mỗi kỳ mẫn cảm sau này, hắn có thể kịp thời giúp anh hoàn thành việc giải tỏa.
Thân là một Alpha, kỳ mẫn cảm chắc chắn sẽ đeo bám anh cả đời. Nếu bắt buộc phải tìm một người để cùng ổn định vượt qua những ngày đó, thì Trọng Tuyết Chi là lựa chọn duy nhất mà Mục Dực có thể chấp nhận được.
Vừa bước chân vào sơn động, Mục Dực đã ngẩng đầu nhìn về phía Trọng Tuyết Chi, lên tiếng hỏi: "Trọng Tuyết Chi, chuyện trước đây anh nói muốn cùng tôi sống cả đời, lời đó còn tính không?"
Trọng Tuyết Chi nghe vậy thì khựng lại, không hiểu tại sao Mục Dực đột nhiên lại xác nhận chuyện này với mình.
Hắn gật đầu theo bản năng: "Tính."
"Được." Mục Dực cũng gật đầu theo, nói tiếp: "Tôi nhớ là dường như mình vẫn chưa cho anh câu trả lời."
"Bây giờ..." Mục Dực bỗng nhiên giảm tốc độ nói, chậm rãi và rõ ràng thốt ra: "Tôi đồng ý với anh, hai chúng ta sẽ sống cùng nhau cả đời."
Hạnh phúc đến quá bất ngờ khiến Trọng Tuyết Chi nhất thời không kịp phản ứng.
Sau giây lát ngẩn ngơ, trên gương mặt Trọng Tuyết Chi hiện lên niềm vui sướng không thể kìm nén.
Hắn phấn khích nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên sườn của Mục Dực, cấp thiết muốn xác nhận lại: "Cậu nói thật sao?!"
Thấy bộ dạng vui mừng đến mức chẳng còn biết trời trăng mây đất gì của Trọng Tuyết Chi, Mục Dực bỗng cảm thấy có chút chột dạ, không tự chủ được mà dời tầm mắt đi chỗ khác.
Thế nhưng ngoài miệng anh vẫn đáp lại: "Dĩ nhiên là thật."
Để không lộ ra sơ hở, Mục Dực vội vàng chuyển chủ đề, quăng ra câu hỏi thứ hai:
"Vậy còn chuyện anh từng nói, cả đời này không tìm đối tượng, không kết hôn sinh con, cũng vẫn tính chứ?"
Đối với câu hỏi này, Trọng Tuyết Chi không biết vì sao lại hơi do dự một chút, không lập tức trả lời ngay.
Sự chần chừ ngắn ngủi ấy ngay tức khắc khơi dậy vẻ bất mãn của Mục Dực, giọng điệu anh cũng trở nên kém khách khí: "Sao thế, giờ anh muốn nuốt lời à?"
"Không có!" Sống lưng Trọng Tuyết Chi lập tức dựng thẳng tắp, vội vàng đáp lời: "Vẫn tính, đương nhiên là tính chứ."
Hắn vẫn còn nhớ như in lời Mục Dực từng đe dọa rằng nếu hắn dám đổi ý thì sẽ tống hắn đi triệt sản, thế nên sao dám bảo là không tính cho được.
Mục Dực khẽ nheo mắt, dùng ánh mắt mang theo sự dò xét tỉ mỉ đánh giá Trọng Tuyết Chi một lúc lâu, rồi sau đó lại quăng ra thêm một câu hỏi nữa.
"Vậy còn nhu cầu sinh lý của anh, anh định giải quyết thế nào?"
"Khụ...!" Trọng Tuyết Chi suýt chút nữa lại bị nước bọt của chính mình làm cho sặc, thầm nghĩ trong lòng sao Mục Dực toàn hỏi mấy câu mang tính sát thương cao như vậy không biết.
Hắn hắng giọng, cố gắng trả lời một cách tự nhiên nhất có thể: "Nhu cầu của tôi về phương diện đó không lớn lắm."
Mỗi ngày của hắn nếu không phải đang thực hiện nhiệm vụ thì cũng là đang trên đường đi làm nhiệm vụ, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi hay tâm trí đâu mà cân nhắc đến vấn đề này. Chẳng thà dành thời gian đó để nghĩ xem làm sao hoàn thành nhiệm vụ thuận lợi, sống sót trở về thành ngắm hoa thì hơn.
Thế nhưng, sau khi nghe câu trả lời của hắn, Mục Dực lại khẽ bật cười một tiếng.
"Cười gì thế?" Trọng Tuyết Chi cúi đầu, nghi hoặc nhìn về phía Mục Dực.
Mục Dực áp sát vào người hắn, nhướng mày cười hỏi: "Nhu cầu không lớn sao?"
Trọng Tuyết Chi nghe ra được ý vị sâu xa trong lời nói của anh, nhưng vẫn cứng miệng đáp: "Nhịn được."
"Được thôi." Mục Dực không tranh cãi thêm với hắn, vừa gật đầu vừa tiếp lời: "Anh nhịn được, nhưng tôi thì không."
"Cái gì?"
Trọng Tuyết Chi mất hai giây để tiêu hóa thông tin, sau đó lập tức cuống cuồng cả lên, lực đạo nơi bàn tay đang siết lấy cổ tay Mục Dực cũng vô thức mạnh thêm mấy phần.
"Không nhịn được là có ý gì? Cậu đột nhiên muốn yêu đương rồi sao?!"
Vì quá nôn nóng, Trọng Tuyết Chi chẳng đợi Mục Dực trả lời mà đã b*n r* một tràng dài với tốc độ cực nhanh:
"Chẳng phải trước đây đã nói kỹ rồi sao? Cả tôi và cậu đều không tìm đối tượng, không kết hôn sinh con, cũng không tìm anh chị em gì hết, chỉ có hai chúng ta sống với nhau cả đời thôi mà."
Nghe xong, Mục Dực chỉ thờ ơ nhún vai một cái, thản nhiên đáp: "Mấy chuyện đó thì có liên quan gì đến việc tôi có nhu cầu sinh lý đâu?"
Đúng là không có mối liên hệ trực tiếp nào thật, nhưng Trọng Tuyết Chi cứ luôn cảm thấy trong lời nói của Mục Dực ẩn chứa hàm ý khác, cứ toát ra vẻ gì đó sai sai.
Hắn không thể suy nghĩ ra được ngọn ngành, dứt khoát hỏi thẳng: "Mục Dực, rốt cuộc là cậu muốn nói cái gì?"
Mục Dực ngửa đầu nhìn hắn một hồi lâu, sau đó mất kiên nhẫn lầm bầm một câu: "Chậc, cái đồ không hiểu chuyện."
Dứt lời, thân hình Mục Dực hơi đổ về phía trước, nhanh như chớp hôn lên má Trọng Tuyết Chi một cái.
Trọng Tuyết Chi: "!"
Cái hôn này giống như một loại định thân thuật thi triển lên người Trọng Tuyết Chi, khiến hắn trong nháy mắt không thể nhúc nhích.
Mục Dực chẳng đợi y kịp phản ứng đã tiếp tục tấn công, đặt nụ hôn thứ hai lên cằm hắn.
Nụ hôn thứ hai này đã hóa giải định thân thuật cho Trọng Tuyết Chi, khiến hắn như được sống lại một lần nữa, nhãn cầu khẽ rung động, đôi con ngươi vốn hơi nhỏ trong đó dần dần giãn ra.
"Cậu..." Trọng Tuyết Chi theo bản năng đưa tay lên che lấy phần cằm vừa bị hôn, cả người thẫn thờ đến mức không thốt nên lời.
Mục Dực... vừa hôn hắn sao?
Dưới ánh mắt đầy kinh ngạc của Trọng Tuyết Chi, Mục Dực khẽ ho khan hai tiếng, vừa mở miệng đã buông lời chấn động:
"Dù sao anh và tôi đều đã quyết định sẽ sống độc thân cả đời, lại còn muốn cùng nhau trải qua quãng đời còn lại, vậy thì một vài vấn đề nào đó, có thể giúp đỡ lẫn nhau để giải quyết."
Trọng Tuyết Chi: "...?"
Lời của Mục Dực tuy ngắn gọn, nhưng đối với Trọng Tuyết Chi mà nói, đây là điều cực kỳ khó tiêu hóa.
"Cậu... và tôi?" Trọng Tuyết Chi nghi ngờ bản thân nghe nhầm, dè dặt hỏi lại lần nữa để xác nhận với Mục Dực.
Mục Dực gật đầu khẳng định, đưa ra câu trả lời dứt khoát: "Đúng vậy, anh và tôi, giúp nhau giải quyết nhu cầu sinh lý."
Mục Dực cảm thấy, chuyện như thế này một khi đã đem ra thương lượng thì không được mập mờ nước đôi, nhất định phải trực diện và rõ ràng, có như vậy mới nâng cao được tỷ lệ thành công.
Dù ở thế giới này, nam nữ thành đôi mới là chủ lưu, nhưng cũng không thiếu một bộ phận nhỏ những nhóm người đặc biệt. Trọng Tuyết Chi có phản ứng với anh, chứng tỏ mục tiêu hứng thú của hắn không chỉ giới hạn ở phái nữ.
Mục Dực tự nhận thấy điều kiện các mặt của bản thân đều không tệ, hơn nữa Trọng Tuyết Chi từ trước đến nay luôn nghe lời anh...
Muốn dỗ dành người này về tay, hẳn không phải là chuyện gì quá khó khăn.