Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 139

Đêm ấy, tâm trí Trọng Tuyết Chi rối bời, mấy bận thử chợp mắt mà chẳng thành.

Hắn nghiêng người, đưa tay kéo người đang nằm sát bên cạnh vào lòng, cứ như làm vậy là có thể lây chút hơi thở say ngủ từ đối phương. Thực tế chứng minh, cách này quả thật có tác dụng, nhiệt độ trên người Mục Dực luôn khiến hắn cảm thấy thả lỏng và an tâm.

Hắn ôm chặt người hơn, khiến hơi ấm ấy dán sát vào mình nhất có thể. Chẳng ngờ trong lúc cử động lại vô tình làm kinh động đến Mục Dực vừa mới lờ mờ ngủ chưa lâu.

Mục Dực khẽ "hừ" một tiếng cực nhẹ, sau đó mang theo giọng mũi nồng đậm hỏi: "Làm gì thế? Còn chưa ngủ à."

"Xin lỗi... làm cậu thức giấc rồi." Trọng Tuyết Chi như để vỗ về, khẽ v**t v* sau gáy Mục Dực, thấp giọng nói: "Cậu ngủ tiếp đi."

Mục Dực không chọn ngủ tiếp. Anh nhắm mắt nghỉ ngơi một hồi, cũng vỗ nhẹ lên lưng Trọng Tuyết Chi hai cái để trấn an.

"Đừng có nghĩ nhiều quá, vốn dĩ não bộ đã chẳng tốt lắm rồi, nghĩ nữa là hỏng hóc luôn đấy."

Trọng Tuyết Chi không nói nhiều, chỉ phản bác một câu: "Đầu óc tôi không có vấn đề gì cả."

Mục Dực cười hừ một tiếng, chậm rãi di chuyển cánh tay, lần mò đến chiếc đuôi phía sau hắn, vừa mân mê nghịch ngợm vừa trầm ngâm suy nghĩ.

Một lúc sau, anh lên tiếng: "Yên tâm đi, thế giới này chắc không xong đời nhanh thế đâu."

Trọng Tuyết Chi nghe vậy, lập tức cúi đầu hỏi lại: "Sao lại nói thế?"

Mục Dực lười biếng ngáp một cái, giọng điệu tùy hứng: "Hừ, nói thế nào à, thì lão Phùng Tiên Tri nói chứ đâu."

Lão đầu ấy bảo anh phải đi thật lâu thật xa, mà anh mới bước được mấy bước, hẳn là không đến mức vừa đi đã tới đường cùng sớm như vậy.

Trọng Tuyết Chi hơi ngạc nhiên, truy hỏi thêm một câu: "Phùng thái công đã tiết lộ gì với cậu sao?"

"Đừng hỏi." Mục Dực lầm bầm, "Cũng đừng nghĩ ngợi lung tung, nói chung là chẳng có chuyện gì lớn đâu, cứ yên tâm."

Giọng anh nghe thì nhẹ nhõm, nhưng thực tế những lời lão Phùng nói, chính anh cũng chẳng dám chắc chắn. Nhưng thôi kệ đi, cứ dỗ dành mèo lớn này trước đã.

Cũng may, mèo lớn vốn dễ dỗ, vừa nghe xong đã lập tức mỉm cười, khẽ đáp một tiếng: "Được."

Trọng Tuyết Chi quả thực không hỏi thêm nữa. Dù biết lời Mục Dực nói phần lớn là không chịu nổi sự suy xét kỹ càng, nhưng điều đó chẳng hề quan trọng. Chỉ riêng việc Mục Dực sẵn lòng nói ra những lời ấy với hắn, đã đủ để vỗ về mọi xao động trong lòng.

Trọng Tuyết Chi hơi cúi đầu, nhẹ nhàng cọ vào trán Mục Dực, đồng thời khẽ nói: "Giờ không nghĩ quẩn nữa, ngủ thôi."

Nói đoạn, hắn hơi điều chỉnh lại tư thế ngủ, dán sát vào Mục Dực hơn nữa để cảm nhận trọn vẹn hơi ấm từ cơ thể đối phương.

Mục Dực khựng lại một chút, rồi chậm nửa nhịp đưa tay lên chạm nhẹ vào vầng trán vừa bị cọ qua. Chạm trán là hành động thân mật mà thuở nhỏ mẹ anh vẫn thường làm, giờ anh em trưởng thành rồi mà còn sát sạt thế này, kể cũng hơi kỳ quặc.

Ngay sau đó, anh chợt nhận ra: Dạo này Trọng Tuyết Chi có vẻ ngày càng có nhiều hành động nhỏ nhặt đầy ẩn ý với mình thì phải?

Mục Dực xoa trán, bộ não hoạt động hết công suất được vài vòng thì bắt đầu đình trệ, load không nổi, chẳng thể suy luận ra được căn nguyên gì.

Thôi bỏ đi, buồn ngủ quá, đi ngủ là chuyện đại sự.

Mục Dực dứt khoát từ bỏ việc suy nghĩ, chật vật xoay người lại trong lòng Trọng Tuyết Chi, đổi sang tư thế quay lưng về phía hắn.

Cánh tay trái gối lâu quá đã bắt đầu tê rần, anh phải đổi sang phía bên kia nằm.

Anh vừa động đậy, Trọng Tuyết Chi cũng bám theo ngay lập tức, dính sát không một kẽ hở. Cánh tay hắn vòng qua eo anh, hai bàn tay đan nhẹ vào nhau để ôm lấy anh chặt hơn.

Thân hình Mục Dực lại khựng lại lần nữa. Anh chậm chạp hồi tưởng lại một chút: Hai đứa khi ngủ vẫn luôn ôm nhau chặt thế này à?

Sau một hồi lục lọi trí nhớ, Mục Dực phát hiện hình như đúng là vậy thật, vả lại đa phần là anh chủ động bám lấy Trọng Tuyết Chi vì tham cái cảm giác mát mẻ trên người hắn.

"..."

Mục Dực rơi vào im lặng ngắn ngủi, sau đó cựa quậy trong lòng Trọng Tuyết Chi, phàn nàn: "Nghẹt thở mất, nới ra chút đi."

Trọng Tuyết Chi khẽ nhúc nhích, lực ôm trên cánh tay nới lỏng ra đôi chút nhưng vẫn không chịu rút tay về.

Mục Dực vỗ vỗ lên mu bàn tay hắn, nhắc lại: "Bảo anh buông ra mà."

Trọng Tuyết Chi ở phía sau lưng anh phát ra âm thanh nghèn nghẹn: "Tôi ôm cậu mới dễ ngủ."

"Còn dễ ngủ nữa chứ, anh coi tôi là tinh linh thuốc ngủ đấy à?" Mục Dực không bằng lòng, bắt đầu vung tay múa chân vùng vẫy.

Trọng Tuyết Chi cũng dùng cả tay lẫn chân, nhanh chóng trấn áp "cuộc khởi nghĩa" này, đồng thời thương lượng với anh: "Người cậu ấm, cho tôi mượn sưởi một chút không được sao?"

"Không được! Anh buông tôi ra ngay!"

Thấy thương lượng không thành, Trọng Tuyết Chi giở quẻ ăn vạ, hắn siết chặt vòng tay giữ chặt người trong lòng, lại còn nói năng vô cùng lý sự:

"Không buông, lúc cậu siết tôi có thấy khi nào cậu chịu buông ra đâu."

Trên người Mục Dực xẹt qua một tia điện quang: "Mẹ kiếp, anh muốn đánh nhau à?"

Đầu óc Trọng Tuyết Chi nảy số cực nhanh, hắn thừa biết với Mục Dực thì không thể dùng biện pháp mạnh. Thế là, hắn lập tức xuống nước, vùi đầu vào hõm cổ Mục Dực, hạ thấp giọng vẻ tội nghiệp:

"Em trai, trong lòng tôi cứ thấy không yên."

Mục Dực ngay lập tức tắt đài: "..."

Trọng Tuyết Chi bồi thêm một câu: "Cứ để tôi ôm thế này không được sao? Nếu không cả đêm tôi sẽ chẳng tài nào chợp mắt nổi mất."

Mục Dực không đáp lời, Trọng Tuyết Chi đành gọi thêm tiếng nữa: "Mục Dực?"

"Được rồi." Mục Dực hục hặc cựa quậy hai cái rồi nhanh chóng nằm im, "Đừng ồn nữa, ngủ đi."

Giọng anh nghe vẫn còn chút bực bội, nhưng dẫu sao cũng đã chịu nhượng bộ. Nhận được sự cho phép, Trọng Tuyết Chi mỉm cười trong bóng tối bao trùm, hắn thỏa mãn ôm chặt người kia vào lòng, dần dần chìm sâu vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau.

Sau một đêm nghỉ ngơi hồi sức, đội săn bắn lại chỉnh đốn trang bị, tiếp tục lên đường tiến về phía Đầm Rồng Lửa nằm ở nơi sâu nhất của Thung lũng Lạc Nhai.

Vào ban ngày, phần lớn các sinh vật dị chủng và bầy đàn đều lặng lẽ ẩn mình. Điều này mang lại thuận lợi không nhỏ cho đoàn người, họ tranh thủ thời gian, nhanh chóng tiến quân về phía đáy thung lũng.

Tuy nhiên, khí hậu ở Thung lũng Lạc Nhai vốn dĩ thất thường, nắng mưa thay đổi xoạch xoạch trong ngày. Lúc xuất phát trời vẫn còn hửng nắng ấm áp, thế mà mới đi được hơn hai tiếng đồng hồ, một trận mưa rào đã bất ngờ đổ xuống.

Thời tiết quá mức quái gở này khiến chẳng ai lường trước được, làm cả đoàn người đang vội vã lên đường bị dội cho một vố ướt lướt thướt.

"Chịu luôn đấy!" Sầm Tự Ngọc một mặt vội vàng trùm áo mưa lên người, một mặt nghiến răng nghiến lợi phàn nàn: "Cái thời tiết này không thể yên ổn một chút được à, đừng có làm không khí ẩm thêm nữa có được không?"

"Mẹ kiếp, lát nữa còn phải đánh nhau với lũ cá đuôi đỏ, đúng là tạo điều kiện cho phe đối thủ mà."

Trước trận mưa bất ngờ này, những người còn lại trong đoàn cũng cảm thấy phiền muộn không kém, thầm rủa trong lòng đúng là "số nhọ". Khổ nỗi mưa rơi vô tình, cứ thế ào ào trút xuống chẳng hề có dấu hiệu sẽ ngơi nghỉ trong sớm chiều. Đối mặt với môi trường tự nhiên nằm ngoài tầm kiểm soát, họ chỉ còn cách tự điều chỉnh tâm thế, cố gắng thích nghi với mọi thứ xung quanh và tiếp tục dấn thân vào màn mưa dày đặc.

Mục Dực đi ở đoạn giữa cuối của đội hình. Anh không khoác áo mưa mà dùng chính tin tức tố của mình để dựng lên một tấm màn chắn nước trên đỉnh đầu. Trọng Tuyết Chi thừa hiểu tính anh ghét sự bí bách của áo mưa, mặc vào thấy ngột ngạt nên hắn cũng không nhắc đến việc duy trì màn chắn sẽ tiêu tốn năng lượng.

Chỉ đến khi Mục Dực có ý định che luôn cho cả mình, hắn mới lắc đầu từ chối: "Tôi không cần đâu, cậu cứ lo cho mình là được."

Mục Dực không vui, cau mày nói: "Thật không chịu nổi cái vẻ keo kiệt này của anh."

Anh vừa nói vừa kéo Trọng Tuyết Chi lại gần sát bên mình. Sau đó, anh phất tay một cái, mở rộng diện tích màn chắn nước trên đầu, bao bọc cả hai vào trong.

Trọng Tuyết Chi không từ chối nữa. Hắn sóng bước bên cạnh Mục Dực, tâm trạng cùng bước chân vốn có chút nặng nề bỗng chốc trở nên nhẹ nhàng, thư thái hơn hẳn.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn