Đuôi Báo Tuyết? Rõ Ràng Là Cái Bẫy Dụ Kẻ Điên

Chương 136

Sau nhiều lần nỗ lực, Đỗ Kinh cuối cùng cũng thành công thiết lập được một mối liên kết đặc biệt với quái cầu hoa.

Mặc dù thông tin mà quái cầu hoa truyền đến cứ đứt đoạn liên tục, có rất nhiều câu Đỗ Kinh phải vừa mò mẫm vừa đoán mới bổ sung trọn vẹn được, nhưng dù sao thì hai bên cũng đã có thể giao tiếp.

Mục Dực hỏi: "Nó nói gì thế?"

Đỗ Kinh vỗ vỗ vào cái đầu rối bời của mình, đáp: "Đợi chút đã, để tôi sắp xếp lại thông tin cái."

Dẫu sao quái cầu hoa cũng không phải con người, cho nên ngay cả khi đã kết nối được thì lời lẽ của nó vẫn vô cùng lộn xộn. Nó thường nghĩ gì nói nấy, hơn nữa đa số chỉ phát ra những tín hiệu ngắn ngủi, cần phải trải qua một quá trình xâu chuỗi và chỉnh lý kỹ càng thì mới có thể thấu hiểu được.

"Ừ." Mục Dực không làm phiền cậu ta sắp xếp thông tin nữa, anh cúi đầu xuống, tiếp tục công việc dang dở trên tay.

Anh cầm một con dao nhỏ, học theo dáng vẻ của Trọng Tuyết Chi, dùng lưỡi dao từ từ gọt sạch phần đất dính dưới chân nấm.

Rửa nấm là một công việc vừa tốn thời gian công sức, lại vừa bào mòn lòng kiên nhẫn.

Mục Dực mới gọt được một lát đã bắt đầu đứng ngồi không yên, cảm thấy chẳng có gì thú vị.

Anh dừng động tác lại, ngước mắt liếc nhìn Trọng Tuyết Chi ở phía đối diện. Đối phương vẫn đang tập trung gọt nấm, động tác vô cùng dứt khoát, chỉ loáng cái đã xong một cây, sau đó liền ném vào chiếc chậu đầy nước muối ở bên cạnh.

Có lẽ cảm nhận được ánh mắt của anh, Trọng Tuyết Chi ngẩng đầu nhìn lại, sau đó mỉm cười nói: "Cứ để đó đi, để tôi rửa cho."

Mục Dực suy nghĩ vài giây nhưng không bỏ xuống, anh đứng dậy dời bước sang ngồi ngay cạnh Trọng Tuyết Chi.

"Ngồi không yên, mượn chút hơi lạnh của anh để đè xuống."

Trọng Tuyết Chi đưa tay ra, truyền sang cho anh một luồng khí mát lạnh, lại nói lần nữa: "Đừng gượng ép bản thân."

Mục Dực tiếp tục gọt, thản nhiên đáp: "Lần nào cũng chỉ đứng nhìn, cảm giác cứ như ăn bám vậy."

Nghe anh nói thế, Trọng Tuyết Chi thấy hơi buồn cười, không nhịn được mà trêu một câu: "Thiếu gia, sao cậu không dùng tinh thạch đè chết tôi để thuê sức lao động nữa đi?"

Lúc trước, ngay cả việc hắn rửa cái bát, Mục Dực cũng đòi trả tiền công cho bằng được, nghĩ lại thật thú vị.

Mục Dực liếc mắt một cái, thấy bộ dạng cười he he có phần đáng đòn của Trọng Tuyết Chi, anh dứt khoát chọn cách phản công.

Anh đột ngột vươn tay, dùng lực ôm siết lấy eo Trọng Tuyết Chi, đồng thời gọi bằng cái xưng hô đã lâu không dùng đến: "Bé yêu."

Ngay sau đó, anh ngẩng đầu ghé sát lại gần đối phương, khẽ thì thầm: "Bây giờ chúng ta là 'người nhà' rồi, nói chuyện tiền bạc sứt mẻ tình cảm lắm."

"...?"

Nụ cười trên mặt Trọng Tuyết Chi tức khắc cứng đờ, cả người cũng cứng nhắc theo, não bộ càng giống như bị kẹt băng, không tài nào xoay chuyển nổi.

Tuy nhiên, nụ cười không hề biến mất, nó chỉ chuyển từ mặt người này sang mặt người khác mà thôi.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, Mục Dực đã tái hiện hoàn hảo biểu cảm của Trọng Tuyết Chi lúc nãy, bật cười một cách vô cùng láu cá.

Anh đã phát hiện ra từ lâu, Trọng Tuyết Chi vốn dị ứng với hai chữ "bé yêu", lại còn đặc biệt nhạy cảm với việc bị ôm eo. Cứ kết hợp cả hai chiêu này lại là y như rằng, lần nào cũng khiến đối phương rơi vào trạng thái sập nguồn tạm thời.

Nguyên nhân thì chưa rõ, nhưng chiêu này chưa bao giờ thất bại.

Mục Dực khẽ ngửa đầu, tâm trạng đầy hân hoan mà thưởng thức những thay đổi vi diệu trên nét mặt của đối phương.

Trọng Tuyết Chi ban đầu là sững sờ, kế đến là nửa kinh ngạc nửa hoài nghi, sau đó chuyển thành vẻ mặt thẫn thờ, ngây ngô ra tại chỗ.

Và rồi, đôi đồng tử hơi nhỏ trong mắt hắn dần dần giãn ra, bờ môi khẽ mở, thốt ra một câu nói lí nhí: "Đệt..."

Mục Dực nhướng mày, biết ngay là đối phương đã khởi động máy thành công rồi.

Quả nhiên, chỉ một lát sau, Trọng Tuyết Chi đã nghiêng người lùi về phía sau, đồng thời đưa tay muốn đẩy anh ra xa.

Mục Dực lại dùng lực ở cánh tay, bám chặt lấy eo Trọng Tuyết Chi nhất quyết không buông, anh cười he he rồi đem đúng những lời đối phương từng nói để trả đũa:

"Kìa, đừng đẩy chứ, anh em với nhau ôm một cái thì đã sao?"

Trọng Tuyết Chi ấn l*n đ*nh đầu Mục Dực rồi tiếp tục đẩy: "Để lần sau hãy ôm, đang làm việc cơ mà!"

Mục Dực vốn thù dai, dĩ nhiên sẽ không buông tha cho hắn dễ dàng như vậy. Anh tiện tay nhéo loạn lên eo Trọng Tuyết Chi vài cái, thành công khiến cả người hắn căng cứng như dây đàn.

"Ha ha!" Mục Dực cười một cách đầy ác ý, "Thú vị thật đấy."

Cứ như vừa chạm vào một cái công tắc kỳ diệu nào đó vậy.

"Đệt..." Trọng Tuyết Chi thì chẳng thấy thú vị tí nào, hắn đưa tay quệt mặt, thần sắc tê dại.

Xem ra làm người không nên tạo nghiệp quá nhiều, vì sớm muộn gì cũng phải trả thôi.

Sau khi cả người căng cứng, cái bệnh tim đập mất kiểm soát của hắn lại tái phát, bắt đầu nhảy nhót thình thịch loạn xạ cả lên.

May mắn là lúc này họ đang ở bên bờ sông, tiếng nước chảy xiết rất lớn, che lấp hoàn toàn những tiếng động không rõ lý do phát ra từ lồng ngực hắn.

Hắn cố gắng giữ bình tĩnh, không đẩy Mục Dực nữa mà chọn phương án đánh lạc hướng đối phương.

"Đỗ Kinh! Cậu sắp xếp xong thông tin chưa đấy?"

Đỗ Kinh đang dắt tiểu cầu hoa, chẳng muốn lên tiếng chút nào: "..."

Một gã cao to lực lưỡng như cậu, lúc này lại thu mình thành một cục, cố gắng hạ thấp sự tồn tại của bản thân xuống mức tối thiểu.

Tại sao cậu lại ở đây?

Tại sao lại luôn là cậu?

Đỗ Kinh cậu là loại chó dễ giết lắm sao?

Đỗ Kinh muốn giả chết, hiềm nỗi đội trưởng không cho phép, lại gọi thêm một tiếng nữa: "Đỗ Kinh! Làm gì đấy?"

Hết cách, Đỗ Kinh đành phải dắt tiểu cầu hoa, chậm chạp lết đến trước mặt hai con người đang ôm ôm ấp ấp kia.

May mắn là sau khi cậu ngồi xuống, Mục Dực đã thu tay lại, tư thế cũng ngồi thẳng trở lên.

Hành động này của Mục Dực khiến hai người còn lại đồng thời thở phào nhẹ nhõm.

Đặc biệt là Trọng Tuyết Chi, hắn cảm thấy triệu chứng tim đập loạn xạ của mình lập tức giảm bớt không ít.

Hắn hắng giọng, tiếp tục dẫn dắt chủ đề, nói với Đỗ Kinh: "Nói thử xem, cậu tổng hợp được những gì rồi?"

Nhắc đến chính sự, Đỗ Kinh tự tại hơn hẳn, cậu chỉ vào tiểu cầu hoa đang dắt trên tay nói: "Nó phun ra một đống thứ lộn xộn, em vừa mò mẫm vừa đoán thôi, không bảo đảm độ chính xác đâu nhé."

Trọng Tuyết Chi gật đầu: "Biết rồi, cứ coi như tham khảo đi."

Đỗ Kinh tổ chức lại ngôn ngữ một chút rồi chậm rãi nói: "Theo thông tin em nắm được thì quái cầu hoa và nhện bọ cạp hồng đều là những dị chủng cấp A loại mới vừa đột ngột tiến hóa trong vòng một tháng trở lại đây."

"Em đã thử hỏi nguyên nhân chúng đột ngột tiến hóa, tiểu khí cầu hừ hừ hừ hừ nửa ngày cũng không trả lời được, không biết là chính nó cũng không rõ hay đơn giản là không diễn đạt được."

"Còn về những thông tin khác, nó có nhắc tới việc gần đây có rất nhiều 'thứ đáng sợ' đi ngang qua biển hoa."

"Những 'thứ đáng sợ' đó, ước chừng là các dị chủng cấp cao khác."

"Nó còn nhắc tới việc rất nhiều 'cọc hồng' đã dời nhà rồi, chắc là chỉ một số cây hoa hồng trong rừng hoa đã xảy ra dị biến, rời khỏi biển hoa để đi thiết lập quần thể dị chủng mới."

Nói đến đây, nét mặt Đỗ Kinh trở nên nghiêm túc hơn đôi chút, cậu tiếp tục: "Đội trưởng, nếu những thông tin em phân tích được là chính xác, kết hợp với tình trạng các dị chủng loại mới mà chúng ta liên tục chạm trán trong thung lũng..."

"Hiện tượng biến dị sinh học tăng mạnh trong thời gian gần đây, chắc chắn là có điều gì đó khuất tất."

Trọng Tuyết Chi đưa tay vuốt cằm, rủ mắt trầm tư.

Những thông tin Đỗ Kinh phân tích được có xác suất chính xác rất cao.

Dựa theo các quan sát hiện tại, dường như đang có một luồng sức mạnh vô hình nào đó lặng lẽ tác động lên toàn bộ giới dị chủng.

Luồng sức mạnh này dẫn đến việc các hiện tượng biến dị sinh học hoặc đột biến thăng cấp xảy ra với tần suất dày đặc.

Tuy nhiên, nhân loại lại hoàn toàn chẳng hay biết gì về điều đó, chỉ có thể cảm nhận mập mờ về sự hiện diện của một loại lực đẩy nào đó thông qua những thay đổi ở quy mô vĩ mô của đám dị chủng.

Nói một cách chính xác, lực đẩy này vẫn luôn tiềm ẩn bấy lâu nay, chỉ là dạo gần đây tác động của nó đột ngột tăng mạnh một cách rõ rệt.

Trước đây, họ cũng từng đưa ra suy đoán rằng có lẽ trường năng lượng giữa đất trời đã xảy ra một sự chuyển biến nào đó mà con người chưa biết đến và cũng không thể giám sát được.

Giờ nhìn lại, khả năng này là cực kỳ lớn.

Bởi lẽ, thứ có thể tạo ra biến động khổng lồ đến vậy cho giới dị chủng, ngoài năng lượng - nguồn cơn dẫn đến sự biến dị gen sinh học - thì khó còn yếu tố nào khác.

Thế nhưng...

Trong lòng Trọng Tuyết Chi dấy lên nỗi nghi hoặc, tại sao bản thân hắn lại hoàn toàn không cảm nhận được gì, cũng chưa từng chịu bất kỳ ảnh hưởng nào?

Có phải vì hắn làm con người quá lâu, đến mức độ nhạy cảm đối với những thay đổi năng lượng đã bị giảm sút đi rất nhiều rồi không?

Trọng Tuyết Chi và Đỗ Kinh đồng thời rơi vào im lặng, khiến người thứ ba có mặt tại hiện trường bắt đầu cảm thấy hơi khó nhịn.

Mục Dực khẽ lắc lư người, lên tiếng hỏi vào một thời điểm không mấy thích hợp: "Có thông tin gì về ân oán tình thù giữa quái cầu hoa và nhện bọ cạp hồng không?"

Thay vì lo lắng sau này thế giới sẽ sụp đổ, chẳng thà cứ nghe chuyện hóng hớt trước đã.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn