Giữa rừng nấm, ngoại trừ những cây nấm cam khổng lồ bị biến dị gen, trên mặt đất còn mọc đầy rẫy các loại khuẩn nấm nhỏ xinh khác.
Địa mạo thung lũng Lạc Nhai vốn đặc thù, tự hình thành một hệ khí hậu riêng biệt. Hiện tại đang là mùa mưa trong hẻm núi, đủ loại nấm hoang dã đua nhau đội đất mà lên.
Trọng Tuyết Chi vừa dẫn dắt Mục Dực nhận diện những loại nấm an toàn có thể ăn được, vừa dịu dàng nói với anh: "Đợi đến mùa mưa tầm cuối tháng Sáu, chủng loại nấm sẽ còn phong phú hơn nhiều."
"Tới lúc đó, tôi sẽ làm một bữa 'toàn nấm đại tiệc' cho cậu."
Mục Dực tự nhiên là gật đầu tán thành, không quên nhắc nhở thêm một câu: "Còn có cả măng Mạnh Tông ngâm ớt nữa."
"Có đủ cả, bao ăn đến no thì thôi!" Trọng Tuyết Chi vừa cười đáp lời, vừa ném những tai nấm hoang dã vừa hái được vào chiếc giỏ đựng kết bằng băng sương.
Mục Dực xách một chiếc giỏ băng khác đi bên cạnh, trong lúc cúi đầu hái nấm, anh thầm nghĩ: ở bên cạnh Trọng Tuyết Chi càng lâu, hình như chính mình cũng sắp bị đồng hóa thành một "tâm hồn ăn uống" thực thụ mất rồi.
Tại đoạn giữa của rừng nấm, các loại thực vật phù du phát triển cực kỳ tươi tốt, cứ cách vài bước lại có thể bắt gặp một thảm nấm lớn. Tuy nhiên, chiếm đa số lại là những cụm nấm độc với màu sắc rực rỡ đến lạ lùng.
Trọng Tuyết Chi dùng băng ngưng tụ thành một chiếc xẻng nhỏ, cẩn thận đào lấy một khóm nấm độc có màu sắc lộng lẫy và hình dáng kỳ quái nhất, sau đó khéo léo bỏ vào túi chân không.
Mục Dực tò mò hỏi: "Anh hái nấm độc làm gì thế?"
Trọng Tuyết Chi lắc lắc cái túi trong tay, đáp: "Để bổ sung thêm vào kho độc dược cho Sầm Như Hoa."
Những kẻ bước ra từ trại huấn luyện dị biến giả đa phần đều không ưa gì nhau, nhưng trong thâm tâm họ vẫn xem đối phương là anh em vào sinh ra tử.
Mục Dực nhướn mày: "Tình cảm giữa các anh cũng tốt quá nhỉ."
"Làm gì có chuyện đó." Trọng Tuyết Chi lập tức phủ nhận, "Tôi với anh ta ấy à, đứa nào mà gặp xui xẻo là đứa kia nhất định sẽ cười trên nỗi đau của người khác cho xem."
Mục Dực nghe xong, chỉ cảm thấy đối phương rõ ràng là đang ngoài mặt thì đấu khẩu nhưng thực chất lại là đang âm thầm "khoe" sự thân thiết.
Anh đưa tay quẹt ngang lớp hơi nước bám đầy trên mặt, dáng vẻ có chút khó chịu.
Nhưng cái sự khó chịu này lại nảy sinh một cách đầy vô lý, đến mức chính anh cũng chẳng thể phân định rõ nó từ đâu mà ra. Thế là, anh chỉ hờ hững "ồ" một tiếng, rồi xoay người xách giỏ tiến về phía một khóm nấm hoang khác.
Trọng Tuyết Chi nhận ra cảm xúc của Mục Dực thay đổi, đầy nghi hoặc đuổi theo, gọi khẽ: "Mục Dực?"
Mục Dực không đáp, anh ngồi xổm xuống, vùi đầu nhổ nấm trên mặt đất.
Trọng Tuyết Chi cũng ngồi xuống theo, nghiêng đầu nhìn sắc mặt của anh, tiếp tục gọi: "Em trai?"
Vừa nghe thấy tiếng gọi này, Mục Dực đột ngột dừng mọi động tác, rồi "xoẹt" một cái đứng bật dậy.
"Mẹ kiếp." Mục Dực chửi thề một tiếng, từ trên cao nhìn xuống Trọng Tuyết Chi, gằn giọng: "Sau này anh đừng có gọi tôi là em trai nữa."
Cuối cùng thì anh cũng đã hiểu ra vấn đề rồi. Anh chỉ có một con báo tuyết là Trọng Tuyết Chi, nhưng Trọng Tuyết Chi lại có vô số anh em, anh anh em em đầy một rổ.
"Nghe thấy chưa?" Mục Dực trưng ra bộ mặt thối, nhấn mạnh từng chữ: "Từ giờ trở đi, đừng có gọi tôi là em trai."
"Không phải chứ..." Trọng Tuyết Chi vội vàng đứng lên, mặt mũi đầy vẻ mờ mịt: "Em trai à, nãy giờ tôi có câu nào đắc tội với thiên đình đâu?"
"Đã bảo là đừng có gọi như thế nữa!" Mục Dực nhấc chân, dùng lực đá mạnh vào người hắn một cái.
Trọng Tuyết Chi không né, cứ thế chịu trọn một cú đá của đối phương.
Hắn tóm lấy cổ tay Mục Dực, kiên trì hỏi tiếp: "Cậu cũng phải cho tôi biết là mình phạm vào điều lệ nào chứ?"
Sửa ngay lập tức không được sao?
Trọng Tuyết Chi chăm chú quan sát từng thay đổi nhỏ trên nét mặt Mục Dực, mím môi chờ đợi câu trả lời. Đôi mắt màu xanh xám vốn mang đầy vẻ hung hăng, ngạo nghễ thường ngày, lúc này lại hiện rõ vẻ mong chờ, tội nghiệp đến lạ.
Mục Dực: "..."
Mục Dực im lặng đưa tay lên vò rối mái tóc, trong lòng bị một cơn bức bối không tên làm cho khó chịu đến phát điên.
Một lúc sau, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Trọng Tuyết Chi, hỏi: "Thích gọi thế lắm à?"
Trọng Tuyết Chi lập tức gật đầu, cái đó là chắc chắn rồi.
Mục Dực thấy vậy, tùy tiện buông một câu: "Được thôi, nhưng những anh em khác của anh, đều không được có."
Trọng Tuyết Chi ngẩn người ra một lúc, sau đó liền đáp: "Tôi chỉ có mỗi cậu là em trai thôi, không có ai khác nữa."
Đôi mắt Mục Dực hơi nheo lại: "Thế còn đám Sầm Như Hoa thì sao?"
"Họ không giống." Trọng Tuyết Chi đáp ngay tắp lự, chẳng cần tốn lấy một giây suy nghĩ.
Mục Dực truy hỏi đến cùng: "Chẳng phải đều là anh em sao? Khác ở chỗ nào?"
Câu hỏi này thực sự có chút làm khó người khác.
Ngay cả chính Trọng Tuyết Chi cũng chưa kịp bóc tách rõ ràng cảm xúc trong lòng mình, rốt cuộc là khác ở chỗ nào cơ chứ?
Thế là, hai người cứ thế đứng nhìn nhau, không gian rơi vào tĩnh lặng.
Mục Dực vốn chẳng phải kẻ kiên trì, chờ không được bao lâu đã mất kiên nhẫn lên tiếng trước: "Thôi được rồi, nghĩ không ra thì đừng nghĩ nữa."
Vừa rồi anh cũng chỉ tùy tiện nói thế thôi, chứ chẳng có ý định bắt đối phương phải đoạn tuyệt tình nghĩa anh em với đám đồng đội vào sinh ra tử kia.
Anh phủi sạch lớp bùn đất ẩm ướt bám trên tay, một lần nữa nhấn mạnh: "Sau này đừng gọi tôi là em trai nữa, nghe phiền lắm."
"Đừng...!" Chỉ số IQ trong đầu Trọng Tuyết Chi cuối cùng cũng "load" xong, hắn nói với tốc độ cực nhanh: "Thực sự là không giống nhau!"
"Cái đám đó chỉ cần lượn qua lượn lại trước mắt lâu một chút là tôi đã thấy chướng mắt rồi, nhưng cậu là người tôi muốn cùng chung sống cả đời, là người mà lúc nào tôi cũng muốn được nhìn thấy."
"Tôi cũng chẳng rảnh rỗi đến mức nấu cơm, làm đồ ăn vặt hay mua quần áo cho bọn họ, lại càng không đời nào để họ chạm vào đuôi của mình."
Vì quá nôn nóng, Trọng Tuyết Chi tuôn một tràng dài như súng liên thanh, hoàn toàn chẳng kịp lựa lời hay trau chuốt câu chữ.
Thế nên, khi giọng hắn vừa dứt, cả hai lại một lần nữa rơi vào bầu không khí im lặng đến quái dị.
"..."
Cuối cùng, vẫn là Mục Dực có động tác trước. Anh đưa tay xoa xoa hình đầu báo tuyết thêu trên cửa tay áo mình, đổi giọng: "Bỏ đi, cứ coi như tôi chưa nói gì."
"Em trai." Trọng Tuyết Chi lập tức gọi một tiếng, sau đó hỏi khẽ: "Hết giận rồi chứ?"
"Tôi giận cái gì?" Mục Dực thực hiện combo phủ định ba lần liên tiếp: "Tại sao tôi phải giận? Tôi không có giận."
Sau một hồi chối đây đẩy, anh lại hỏi thêm một câu: "Sau này, anh sẽ không đột nhiên lòi ra thêm 'anh chị em' nào khác nữa chứ?"
"Sẽ không." Trọng Tuyết Chi đưa tay choàng lên vai anh, trưng ra bộ dạng thân thiết kiểu 'với cậu là tốt nhất', khẳng định chắc nịch: "Tôi chỉ nhận mỗi mình cậu thôi."
Thấy dáng vẻ đó, tâm trạng Mục Dực thoải mái hơn nhiều, đôi chân mày vốn luôn nhíu chặt cũng dần giãn ra. Chỉ cần Trọng Tuyết Chi không kết hôn, không tìm thêm anh em gì khác, thì hắn sẽ mãi là thú cưng độc nhất vô nhị của riêng anh.
Suy tính xong xuôi, anh mới rộng lượng ban cho đối phương đặc quyền: "Được rồi, anh thích gọi thì cứ gọi đi."
Ngay sau đó, anh xoay chuyển tông giọng: "Quên hết mấy người trước đây anh từng gọi đi, sau này có muốn gọi ai khác thì cũng nhịn cho bằng hết, tốt nhất là ngay cả trong đầu cũng đừng có ý nghĩ đó."
"Được, được." Trọng Tuyết Chi đáp liên tiếp hai tiếng, khóe môi không tự chủ được mà cong lên, suýt chút nữa là ngửa mặt cười lớn.
Một lúc sau, hắn mới sực nhớ ra mà giải thích: "Trước đây tôi chưa từng gọi ai là em trai cả."
Mục Dực hừ nhẹ một tiếng không rõ ý vị, sau đó khẽ lắc vai, bất mãn nói: "Tránh ra, đừng có đè lên người tôi."
Trọng Tuyết Chi vẫn lỳ ra không nhúc nhích, duy trì tư thế đó mà nói: "Em trai, giờ đến lượt tôi rồi."
"Đến lượt anh cái gì?" Mục Dực ngước mắt nhìn hắn, thần sắc đầy vẻ khó hiểu.
Trọng Tuyết Chi nhoẻn miệng cười tươi, thừa cơ đưa ra yêu cầu: "Sau này, cậu cũng không được nuôi thêm con báo tuyết nào khác."
Nửa giây sau, hắn bồi thêm một câu chắc nịch: "Bất kể thú cưng nào cũng không được nuôi."
Mục Dực không dám gật đầu ngay lập tức, vì ngộ nhỡ sau này bắt gặp một con báo tuyết nào có nhan sắc vượt xa Trọng Tuyết Chi, chắc chắn anh sẽ lại rục rịch lòng tham cho xem.
Trọng Tuyết Chi cúi đầu, bắt lấy ánh nhìn của anh, chậm rãi thương lượng: "Chỉ có mình tôi đơn phương bị trói buộc, chẳng phải là quá bất công rồi sao?"