"Ái chà, say đến mức này cơ à?"
Sau khi trở về phòng ngủ, Trọng Tuyết Chi vỗ vỗ vào đôi gò má ửng đỏ của Mục Dực, rồi to gan lớn mật dùng hai ngón tay nhéo một cái.
"Tôi không say." Mục Dực khăng khăng phủ nhận, anh ôm lấy Trọng Tuyết Chi để giữ thăng bằng, nhân tiện tìm kiếm chút hơi mát từ người đối phương.
"Được được được, cậu không say." Trọng Tuyết Chi vừa gật đầu hùa theo ý anh, vừa lục tìm đồ ngủ trong tủ quần áo.
Sau khi đã lấy xong đồ ngủ của cả hai, Trọng Tuyết Chi một tay bế bổng Mục Dực đang bám dính trên người mình lên, sải bước đưa anh vào phòng tắm.
Sắp đến chín giờ rồi, thời gian cung cấp điện nước có hạn, phải nhanh chóng tắm rửa thôi.
Người đang trong trạng thái say rượu thường không thích hợp để tắm, nhưng thể chất của cả hai đều không phải dạng vừa, thế nên hoàn toàn chẳng bị ảnh hưởng gì. Tuy nhiên, cân nhắc đến vấn đề ai đó đang đứng không vững, Trọng Tuyết Chi đã chọn cách tắm bồn.
Hắn xả nước ấm, ném thêm vài viên bom tắm vào, sau đó cúi đầu nhìn người vẫn đang tựa vào lòng mình.
"Em trai, tự tắm được không?"
"Được." Mục Dực hơi đứng thẳng dậy, bắt đầu c** q**n áo trên người, loáng cái đã l*t s*ch.
Ánh mắt Trọng Tuyết Chi khẽ dao động, vẫn còn chút gượng gạo, nhưng lần này mức độ tiếp nhận đã tốt hơn trước rất nhiều.
Hắn đỡ Mục Dực ngồi vững trong bồn tắm, rồi đặt các vật dụng vệ sinh cá nhân ở nơi anh có thể dễ dàng với tới.
"Ngồi cho vững vào, cần gì thì gọi tôi."
Trước khi hắn kịp quay người rời đi, Mục Dực đã đưa tay túm lấy ống tay áo của hắn, ngước lên hỏi: "Anh đi đâu đấy?"
"Tôi cũng đi tắm mà." Trọng Tuyết Chi đưa tay chỉ về phía khu vực vòi sen bên cạnh.
Mục Dực nheo mắt, ước lượng khoảng cách giữa hai vị trí, rồi dứt khoát lắc đầu: "Xa quá."
Anh không hấp thụ được hơi lạnh, cũng không sờ được cái đuôi báo tuyết.
Mục Dực dùng bộ não đang hỗn loạn của mình suy nghĩ trong hai giây, sau đó xê dịch cơ thể trong bồn tắm, khẳng định chắc nịch: "Anh vào đây, tắm chung đi."
Trọng Tuyết Chi dở khóc dở cười, nói: "Em trai à, bồn tắm nhỏ lắm, tôi mà vào là chật chội lắm đấy."
"Thì cứ chen chúc một chút." Mục Dực dùng lực ở cánh tay đang túm ống tay áo, kéo đối phương hơi cúi người xuống.
"Nhanh lên nào, tôi rửa đuôi cho anh."
Trọng Tuyết Chi đưa bàn tay còn lại lên, cong ngón tay gõ nhẹ một cái không nặng không nhẹ vào trán anh.
Hắn bật cười: "Cậu đã say đến mức này rồi mà vẫn còn nhớ thương cái việc rửa đuôi cơ à?"
"Tôi không say!" Mục Dực bắt đầu mất kiên nhẫn, hai tay nắm chặt lấy cánh tay Trọng Tuyết Chi, dùng sức kéo mạnh hắn vào trong bồn tắm.
"Kìa, đừng vội." Trọng Tuyết Chi nỗ lực giữ thăng bằng cho cơ thể, "Tôi còn chưa c** q**n áo mà."
Mục Dực nới lỏng lực tay một chút, thúc giục: "Cởi nhanh lên."
Trọng Tuyết Chi bất lực, chỉ đành một tay l*t s*ch quần áo trên người, sau đó cùng ngồi vào trong bồn tắm.
Đối với hai người đàn ông trưởng thành có khung xương cao lớn và rộng bè, chiếc bồn tắm này quả thực hơi nhỏ.
Sau khi Trọng Tuyết Chi ngồi xuống, đôi chân dài miên man chẳng biết để vào đâu cho hết, cuối cùng đành phải uất ức mà khoanh chân chồng lên nhau.
Mục Dực đẩy đẩy hắn, không hài lòng nói: "Anh phải quay lưng lại."
"Không vội." Trọng Tuyết Chi vừa xoa xoa lòng bàn tay để tạo ra lớp bọt dầu gội dày đặc, vừa nói: "Tôi gội đầu cho cậu trước đã."
Dứt lời, hắn đưa tay ra, phủ lớp bọt trắng xóa lên tóc của Mục Dực.
Đây là lần đầu tiên Trọng Tuyết Chi gội đầu cho người khác, động tác có phần còn lóng ngóng nhưng hắn làm rất nghiêm túc. Mười ngón tay thon dài không ngừng xoa nhẹ từ ngọn tóc, rồi lại nhẹ nhàng ấn lên da đầu.
Mục Dực được phục vụ thoải mái nên không từ chối, anh đưa tay quệt đi lớp bọt sắp chảy xuống lông mày và mắt mình.
Trọng Tuyết Chi thấy anh cứ chớp mắt liên tục, bèn không nhịn được mà dành ra một tay, rửa sạch rồi vuốt nhẹ lên đuôi mắt đối phương.
Đôi mắt của Mục Dực rất đẹp, dáng mắt hơi cong, ngay cả khi không biểu lộ cảm xúc gì trông cũng như đang cười. Đồng tử bên trong rất đen và thuần túy, khi phản chiếu ánh đèn từ trên trần hắt xuống, nó giống như bầu trời đêm sâu thẳm đầy rẫy những vì sao.
Trọng Tuyết Chi nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy vài giây, sau đó mỉm cười hỏi Mục Dực: "Sao lại trông như này nhỉ?"
Mục Dực không trả lời, mà cũng đưa tay ra, chạm nhẹ vào đuôi mắt màu xanh xám của Trọng Tuyết Chi.
Anh hỏi ngược lại: "Sao lại trông như này nhỉ?"
Ngay sau đó, Mục Dực lại dùng lòng bàn tay vỗ nhẹ lên khuôn mặt đẹp như tạc tượng của Trọng Tuyết Chi, tiếp tục hỏi: "Sao lại trông như này?"
Trọng Tuyết Chi bật cười thành tiếng, dùng hai ngón tay nhéo nhéo má Mục Dực, đáp lễ bằng một câu hỏi tương tự: "Thế sao lại trông như này?"
Hắn vừa hỏi, Mục Dực cũng hỏi tới tấp. Năm ngón tay anh rời khỏi khuôn mặt hoàn hảo kia, trượt dài xuống dưới, chọc chọc vào hai hàng cơ bụng trông chẳng khác nào những tác phẩm nghệ thuật.
"Sao lại thành được như này?"
Mục Dực vốn sở hữu những ưu thế trời ban về mọi mặt trên cơ thể. Thế nhưng cứ hễ đứng trước mặt Trọng Tuyết Chi, anh lại luôn bị lép vế ở mọi phương diện.
Mục Dực trong lòng không phục, lại thầm thắc mắc: Cái thân hình này của Trọng Tuyết Chi, rốt cuộc là làm sao mà thành ra được như thế nhỉ?
Thế nhưng, chính Trọng Tuyết Chi cũng không có câu trả lời cho vấn đề này, hắn cảm thấy mặt mình hơi nóng lên một cách lạ kỳ.
"Cái đó... không còn sớm nữa, mau tắm đi thôi."
Trọng Tuyết Chi nói vội một câu, rồi tăng tốc giúp Mục Dực vò tóc.
Tuy nhiên, càng gội, hai bên khóe miệng của Trọng Tuyết Chi lại càng không kìm được mà nhếch lên, nén thế nào cũng không xuống.
Để nhận được một lời khen từ Mục Dực vốn không hề dễ dàng, vậy mà vừa rồi Mục Dực lại khen hắn liên tục mấy câu, hơn nữa lời khen nào cũng, khụ... rất thực tế.
Tâm trạng vui vẻ, Trọng Tuyết Chi nhanh chóng gội xong đầu cho Mục Dực, rồi vớ lấy bông tắm bên cạnh, định bụng sẽ lau rửa cơ thể cho anh.
Mục Dực lùi về phía sau một chút, giơ tay từ chối: "Tôi tự tắm."
Trọng Tuyết Chi đánh giá kẻ đang ngủ gà ngủ gật kia vài lần, nếu để mặc anh tự tắm, chẳng biết phải kỳ cọ dây dưa đến bao giờ.
Đội trưởng Trọng suy nghĩ một lát, sau đó dùng hai tay chống vào hai bên thành bồn tắm, làm bộ định đứng dậy: "Vậy cậu tự tắm đi, tôi đi đây."
Đầu óc Mục Dực lúc này không được nhạy bén cho lắm, thấy người định đi liền vội vàng vươn tay kéo lại, ngoan ngoãn gật đầu: "Anh tắm đi."
Nụ cười đắc ý trên mặt Trọng Tuyết Chi vụt qua trong thoáng chốc, rồi hắn nghiêm túc ngồi trở lại. Hắn cầm lấy miếng bông tắm đã được vò ra lớp bọt dày đặc, chậm rãi chà xát lên cơ thể Mục Dực.
Gội đầu cho người khác là lần đầu tiên, mà tắm cho người khác đương nhiên cũng là lần đầu, Trọng Tuyết Chi cảm thấy trải nghiệm này khá mới mẻ.
Các khối cơ bắp dưới lòng bàn tay rất cân đối, mỗi một đường nét nhấp nhô đều vừa vặn đến mức hoàn hảo, khi ấn vào mang lại cảm giác săn chắc và đầy đàn hồi. Quan trọng nhất là, hơi nóng truyền đến từ những nơi tiếp xúc có một sức hút cực kỳ mãnh liệt.
Trọng Tuyết Chi vô thức cảm thấy hơi hăng máu, vừa kỳ cọ vừa dùng năm ngón tay m*n tr*n thăm dò tỉ mỉ.
Mục Dực đang ngửa đầu tựa vào thành bồn tắm, đưa đẩy chiếc bàn chải đang ngậm trong miệng một cách uể oải. Đang đánh răng dở, anh bỗng nhiên cau mày, cúi đầu nhìn cái vuốt đang không ngừng tác oai tác quái trước bụng mình.
Đầu óc mụ mị của Mục Dực xoay chuyển một hồi, sau khi tải xong dữ liệu, anh vươn tay vỗ bay cái vuốt đang tác quái kia ra, không vui nói: "Đừng có ấn bậy."
Nếu Trọng Tuyết Chi là một Beta mà lại ấn vào vùng nhạy cảm của Alpha như thế này, thì chẳng khác nào đang quyến rũ một cách lộ liễu. Tất nhiên, với Mục Dực, anh chỉ thấy đối phương đang quấy rối t*nh d*c mà thôi.
Nhưng xét thấy Trọng Tuyết Chi không phải người khác phái, lại còn là thú cưng của mình, anh có thể cân nhắc án treo, cho rằng đối phương chỉ là ngứa tay thôi.
Kẻ ngứa tay nào đó cười gượng gạo thu tay về, chuyển sang kỳ cọ những chỗ khác.
Mục Dực lườm hắn một cái, cầm lấy một miếng bông tắm khác, tự mình cũng bắt đầu động thủ. Say rượu xong khiến anh buồn ngủ rũ rượi, chỉ muốn nhanh chóng tắm xong để nằm vật ra mà tắt máy đi ngủ.