Dưới Ánh Trăng

Chương 20: Sự hy sinh

Cuộc chiến vẫn đang diễn ra, tiếng hò reo và tiếng đấm đá vang vọng khắp nơi. Lạc Huyền và những người bạn của cô không còn là những Omega yếu đuối như trước. Họ đã tìm thấy sức mạnh bên trong mình, sức mạnh không chỉ để bảo vệ bản thân mà còn để bảo vệ những người mà họ yêu thương.

Bích Huy, với đôi mắt sáng rực, đang chiến đấu bên cạnh Kha Lâm. “Chúng ta phải giữ vững trận địa!” cô hô lớn, tay nắm chặt một thanh gỗ, vẻ mặt quyết tâm. “Không ai có thể đẩy lùi chúng ta!”

“Đúng vậy! Không ai có thể ngăn cản chúng ta!” Kha Lâm đáp, mồ hôi lấm tấm trên trán. Anh dồn hết sức lực vào từng cú đánh, mỗi lần đánh trúng đều mang theo sự giận dữ và khát khao tự do.

Nhưng khi chiến đấu, nỗi lo lắng trong lòng Lạc Huyền không ngừng gia tăng. Cô nhìn về phía Nguyên Hạo, đang giao đấu với Tùng Vũ. Ánh mắt của anh sắc lạnh, không cho phép bất kỳ ai cản đường. “Nguyên Hạo!” Lạc Huyền kêu lên, lo lắng cho sự an toàn của anh.

“Em hãy ở lại phía sau!” Anh quát, nhưng Lạc Huyền không thể chỉ đứng yên. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ, như thể có điều gì đó sắp xảy ra.

Đột nhiên, một tiếng thét đau đớn vang lên từ phía bên trái. Lạc Huyền quay lại, và hình ảnh Bích Huy ngã xuống đất khiến trái tim cô thắt lại. “Bích Huy!” Cô lao về phía em gái, nhưng Kha Lâm đã nhanh chóng đến bên cạnh, cố gắng nâng Bích Huy dậy.

“Em không sao, chỉ bị trầy xước thôi!” Bích Huy thều thào, nhưng Lạc Huyền biết rằng đó chỉ là vẻ ngoài. Cô cảm nhận được sự yếu đuối đang dần lan tỏa trong cơ thể em gái.

“Chúng ta không thể dừng lại!” Kha Lâm nói, giọng đầy quyết tâm. “Chúng ta phải chiến đấu đến cùng!”

Cuộc chiến tiếp tục diễn ra, nhưng trong lòng Lạc Huyền, sự lo lắng dành cho Bích Huy càng lúc càng lớn. Cô cảm thấy nỗi đau đang len lỏi vào từng ngóc ngách trái tim, khiến cô không thể bình tĩnh được. Nguyên Hạo đang chiến đấu một cách quyết liệt, nhưng khi nhìn thấy cô, anh nheo mắt lại, như thể muốn cô hãy tự bảo vệ bản thân.

“Đừng lo cho tôi!” Anh hét lên, giọng đầy kiên định. “Chỉ cần em an toàn!”

Nhưng Lạc Huyền không thể ngồi yên. Cô lao về phía Tùng Vũ, lòng dũng cảm dâng trào. “Ngươi sẽ không làm hại được ai nữa!” Cô hét lên, nắm chặt thanh gỗ trong tay.

Tùng Vũ quay lại, ánh mắt lạnh lùng. “Ngươi nghĩ mình có thể ngăn ta sao?” Hắn tiến lại gần, vẻ mặt đầy thách thức.

“Chúng ta sẽ không để ngươi làm tổn thương bất kỳ ai!” Lạc Huyền đáp, trái tim đập nhanh trong lồng ngực. Cô cảm nhận được sức mạnh từ những người xung quanh, từ những Omega đang đứng lên vì chính mình.

Cuộc chiến trở nên căng thẳng hơn. Những cú đấm của Tùng Vũ mạnh mẽ như bão tố, nhưng Lạc Huyền không lùi bước. Cô chiến đấu với tất cả sức lực, không chỉ vì mình mà còn vì Bích Huy, Kha Lâm và những Omega khác.Nhưng rồi, một cú đánh mạnh mẽ từ Tùng Vũ khiến cô ngã xuống đất. Cảm giác đau đớn lan tỏa khắp cơ thể, nhưng Lạc Huyền không thể dừng lại. Cô nhìn thấy Bích Huy đang nằm bên cạnh Kha Lâm, vẻ mặt nhợt nhạt, và một nỗi sợ hãi trào dâng trong lòng.

“Bích Huy!” Cô gọi, nhưng không có ai trả lời. Ánh mắt của em gái dần mờ đi, và Lạc Huyền cảm thấy sự tê dại trong lòng.

“Không!” Kha Lâm gào lên, ánh mắt hoảng loạn. “Chúng ta không thể để điều này xảy ra!”

Nhưng mọi thứ dường như vượt ra ngoài tầm kiểm soát. Lạc Huyền cảm thấy nỗi đau như một mũi dao đâm vào trái tim. Cô không chỉ mất đi em gái mà còn mất đi tất cả những gì cô đã chiến đấu vì. “Chúng ta phải rút lui!” Cô hét lên, lòng đầy bất lực.

Nguyên Hạo, sau khi đánh bại một Alpha khác, quay lại nhìn. Ánh mắt của anh chuyển từ hoảng hốt sang quyết tâm. “Chúng ta không thể thua!” Anh chạy về phía Lạc Huyền, kéo cô đứng dậy. “Chúng ta sẽ không từ bỏ!”

Nhưng Lạc Huyền biết rằng mọi thứ đã thay đổi. Cuộc chiến không chỉ là về tự do, mà còn là nỗi đau và sự hy sinh. “Bích Huy!” Cô thét lên, nước mắt tràn khóe mắt. “Tại sao lại như vậy?”

Kha Lâm ôm chầm lấy Bích Huy, nhưng không còn chút sức lực nào. “Chúng ta cần phải rút lui. Để bảo vệ những người còn lại,” anh nói, giọng trầm xuống.

“Không! Chúng ta không thể bỏ cuộc!” Lạc Huyền phản đối, nhưng trong lòng cô cũng hiểu rằng họ cần phải bảo vệ những người còn sống.

Cuối cùng, họ quyết định rút lui. Khi bước ra khỏi vùng chiến sự, Lạc Huyền cảm thấy trái tim mình nặng trĩu. Họ đã mất đi một phần quan trọng của mình trong cuộc chiến này. Nỗi đau không chỉ đến từ sự hy sinh mà còn từ những giấc mơ chưa thực hiện.

“Chúng ta sẽ trở lại,” Nguyên Hạo nói, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không để Bích Huy chết vô nghĩa.”

Lạc Huyền gật đầu, nhưng trong lòng cô vẫn chất chứa nỗi lo âu. Họ sẽ phải đối mặt với nhiều thử thách hơn nữa. Cuộc chiến này chưa bao giờ dễ dàng, và giờ đây, nó đã trở nên khó khăn hơn bao giờ hết.

Dưới ánh trăng, những giọt nước mắt của cô hòa quyện với những giấc mơ chưa thành hình. Cuộc chiến sẽ tiếp tục, nhưng cái giá phải trả đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết. Cô sẽ phải tìm cách để biến nỗi đau thành sức mạnh, để dẫn dắt những Omega khác trong cuộc chiến vì tự do.

Cô cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng. Họ đã bước qua một cánh cửa mới, nhưng con đường còn dài và đầy thử thách. Sự hy sinh của Bích Huy sẽ trở thành động lực cho cuộc chiến sắp tới. Họ sẽ không bao giờ quên, và sẽ không bao giờ từ bỏ.