Dưới Ánh Trăng

Chương 11: Mối đe dọa lớn hơn

Nguyên Hạo đứng bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm nhìn ra phía cánh đồng tối mịt. Trái tim anh nặng trĩu trước áp lực từ phía Tùng Vũ, kẻ đã bắt đầu xây dựng một liên minh đầy quyền lực. Không chỉ đơn thuần là một Alpha, Tùng Vũ đã thu hút những Alpha khác, tạo thành một lực lượng mà Nguyên Hạo không thể xem nhẹ.

"Chúng ta cần phải hành động," Kha Lâm nói, bước vào phòng với vẻ mặt nghiêm túc. "Nếu không, chúng ta sẽ trở thành mục tiêu."

Nguyên Hạo gật đầu, nhưng trong lòng anh vẫn còn nhiều lo lắng. "Hắn không chỉ muốn chiếm lấy tài nguyên. Hắn muốn kiểm soát tất cả chúng ta. Sức mạnh của hắn đang lớn lên từng ngày."

"Và chúng ta cũng vậy," Kha Lâm khẳng định. "Chúng ta có thể tạo ra một liên minh của riêng mình. Những Omega và Beta khác trong làng sẽ đứng về phía chúng ta nếu chúng ta kêu gọi họ."

"Nhưng làm sao để thuyết phục họ?" Nguyên Hạo hỏi. "Nhiều người vẫn còn sợ hãi."

"Chúng ta phải cho họ thấy rằng họ không đơn độc," Kha Lâm đáp, ánh mắt sáng lên với quyết tâm. "Cần phải tổ chức một cuộc họp. Mọi người cần biết rằng chúng ta đang chiến đấu vì một lý do lớn hơn."

Nguyên Hạo nhắm mắt lại, tưởng tượng ra viễn cảnh đó. Nếu họ có thể kết nối với những người khác, có thể họ sẽ tạo ra một sức mạnh mà Tùng Vũ không thể phá vỡ. "Được, chúng ta sẽ làm vậy. Nhưng chúng ta cũng cần phải chuẩn bị cho những phản ứng từ hắn."

Khi họ bàn bạc, Lạc Huyền và Bích Huy bước vào. "Chúng ta nghe thấy mọi người đang thảo luận," Lạc Huyền nói, ánh mắt lo lắng. "Có chuyện gì xảy ra không?"

"Chúng ta đang lên kế hoạch," Nguyên Hạo đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. "Chúng ta sẽ tổ chức một cuộc họp để thu hút sự ủng hộ từ những Omega và Beta khác."

"Em có thể giúp," Bích Huy nhanh chóng đề nghị. "Chúng ta có thể làm một buổi họp ngoài trời, dưới ánh trăng. Nó sẽ tạo ra một không gian thân thiện và ấm áp."

"Ý hay," Kha Lâm đồng tình. "Chúng ta có thể chuẩn bị một vài món ăn nhẹ. Điều đó sẽ giúp mọi người cảm thấy thoải mái hơn."Lạc Huyền nhìn các bạn, lòng tràn đầy hy vọng. "Nếu chúng ta có thể tạo ra một không khí thân thiện, mọi người sẽ dễ dàng mở lòng hơn."

Nguyên Hạo gật đầu, cảm thấy lòng mình ấm áp trước sự quyết tâm của nhóm bạn. "Vậy thì chúng ta sẽ bắt đầu chuẩn bị ngay. Thời gian không còn nhiều."

***

Tối đến, ánh trăng sáng rực rỡ chiếu xuống khu vườn. Họ đã chuẩn bị xong mọi thứ, từ món ăn đến không gian ngồi. Mọi người trong làng bắt đầu tụ tập, vẻ mặt ngập tràn sự tò mò. Lạc Huyền cảm nhận được sự hồi hộp trong lòng, nhưng cô cũng cảm thấy tự hào khi đứng cùng những người bạn của mình.

Nguyên Hạo đứng lên, ánh mắt hướng về đám đông. "Cảm ơn mọi người đã đến đây tối nay. Chúng ta không chỉ là những cá nhân riêng lẻ. Chúng ta là một cộng đồng, và chúng ta cần phải bảo vệ lẫn nhau."

Tiếng vỗ tay vang lên, nhưng không ít người vẫn tỏ ra lo lắng. "Tùng Vũ đang xây dựng một liên minh," Nguyên Hạo tiếp tục, giọng nói dõng dạc. "Hắn không chỉ muốn chiếm lấy đất đai mà còn muốn kiểm soát cuộc sống của chúng ta. Chúng ta không thể để điều đó xảy ra."

"Mỗi người trong chúng ta đều có một vai trò quan trọng," Lạc Huyền lên tiếng, ánh mắt sáng rực. "Chúng ta không yếu đuối. Chúng ta có sức mạnh khi đoàn kết."

Hơn một trăm người đứng đó, lắng nghe từng lời họ nói. Một không khí hy vọng dần lan tỏa. "Nếu chúng ta cùng nhau, chúng ta có thể tạo ra một lực lượng mạnh mẽ. Một lực lượng mà không ai có thể chống lại," Nguyên Hạo nhấn mạnh.

Khi cuộc họp tiếp tục, Lạc Huyền cảm nhận được sự chuyển biến trong lòng mọi người. Họ bắt đầu gật đầu, ánh mắt đầy quyết tâm. Nhưng trong lúc đó, cô cũng cảm thấy một mối đe dọa lớn hơn. Ánh mắt Tùng Vũ đang dõi theo họ từ xa, như một bóng ma lảng vảng trong đêm.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” cô thầm nhủ, quyết tâm của cô càng thêm mãnh liệt. Dưới ánh trăng, một cuộc chiến vì tự do đang bắt đầu, và cô sẽ là người dẫn dắt nó.