Lãnh Thiên Vũ ngồi trong văn phòng, ánh đèn vàng hắt lên những bức tường sang trọng. Anh nhìn vào màn hình máy tính, những số liệu, biểu đồ nhảy múa trước mắt. Dù công việc bận rộn, tâm trí anh vẫn không thể rời khỏi những lo lắng đang quẩn quanh. Áp lực từ cha mẹ, từ công ty, và từ chính bản thân khiến anh cảm thấy như đang đứng giữa một cuộc chiến không có điểm dừng.
“Cậu không sao chứ?” Đoàn Hạo bước vào, phá vỡ không khí nặng nề. “Mặt cậu trông có vẻ căng thẳng.”
“Chỉ là công việc thôi,” Thiên Vũ đáp, giọng điệu bình thản nhưng trong ánh mắt có điều gì đó không ổn.
“Công việc không phải là tất cả,” Đoàn Hạo nói. “Cậu cần phải đối mặt với những gì đang diễn ra trong gia đình mình.”
Lời của Hạo như một mũi tên trúng đích. Thiên Vũ không thể chối cãi, áp lực từ cha mẹ, đặc biệt là từ cha anh, luôn là một gánh nặng. “Cha tôi muốn tôi kế thừa công ty, nhưng tôi không thể cứ mãi sống trong cái bóng đó.”
“Cậu phải hiểu rằng cha cậu yêu cậu theo cách riêng của ông ấy,” Đoàn Hạo nói, nhẹ nhàng. “Ông ấy không biết cách thể hiện tình cảm. Nhưng cậu có thể chọn con đường của riêng mình.”
Thiên Vũ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh trăng rực rỡ soi sáng thành phố Luna. “Tôi muốn được là chính mình, không phải là một bản sao của cha.”
“Cậu không cần phải là bản sao,” Đoàn Hạo khẳng định. “Cậu có thể là một phiên bản tốt hơn.”
“Đôi khi tôi cảm thấy đơn độc,” Thiên Vũ thừa nhận, giọng anh thấp hơn. “Không ai hiểu được tôi.”
“Tống Ngọc hiểu,” Hạo nói, ánh mắt anh đầy thấu hiểu. “Cô ấy có một trái tim ấm áp và luôn sẵn lòng lắng nghe. Cậu nên nói chuyện với cô ấy.”
Lời nói ấy khiến Thiên Vũ dừng lại. Ngọc, cô gái bình dân với những giấc mơ lớn lao, luôn mang đến cho anh cảm giác bình yên. “Cô ấy không thuộc về thế giới của tôi,” anh đáp, nhưng trong lòng đã có chút lay động.
“Đừng để những rào cản ngăn cản cậu,” Đoàn Hạo nhấn mạnh. “Tình yêu không phân biệt giai cấp.”
Thiên Vũ biết Hạo nói đúng, nhưng những áp lực từ gia đình vẫn như một tảng đá lớn đè nặng lên vai anh. Anh thở dài, “Có lẽ tôi nên gặp cô ấy.”
“Đúng vậy,” Đoàn Hạo cười. “Hãy để cô ấy giúp cậu. Cô ấy có sức mạnh mà cậu chưa nhận ra.”
Khi Đoàn Hạo rời đi, Thiên Vũ cảm thấy lòng mình như có một tia sáng. Anh quyết định sẽ gặp Tống Ngọc, nhưng trong lòng vẫn đầy lo lắng về những điều cha anh sẽ nghĩ.
---
Tống Ngọc đang trong phòng thí nghiệm nhỏ của mình, nơi cô chế tạo các sản phẩm từ linh tuyền. Mùi hương nhẹ nhàng của thảo dược hòa quyện với không khí, mang lại cảm giác dễ chịu. Cô đang chăm chú vào một lọ thuốc khi có tiếng gõ cửa.
“Ngọc, là tôi,” Thiên Vũ nói, giọng anh bình tĩnh nhưng có phần căng thẳng.
Cô mở cửa, nụ cười tươi sáng trên môi lập tức tắt ngấm khi thấy vẻ mặt của anh. “Có chuyện gì vậy?”“Chúng ta cần nói chuyện,” Thiên Vũ bước vào, ánh mắt anh lướt qua những sản phẩm bày trên bàn, rồi dừng lại ở cô. “Tôi… tôi cảm thấy rất áp lực từ gia đình.”
“Áp lực?” Ngọc hỏi, ngạc nhiên.
“Đúng vậy,” anh gật đầu. “Cha tôi luôn kỳ vọng tôi phải hoàn hảo. Điều đó khiến tôi cảm thấy như mình đang sống trong một cái lồng.”
Ngọc nhìn anh, lòng cô thắt lại. “Thiên Vũ, cậu không cần phải hoàn hảo. Cậu chỉ cần là chính mình.”
“Nhưng tôi không biết mình là ai nữa,” anh thừa nhận, ánh mắt đượm buồn. “Tôi chỉ muốn được yêu thương, nhưng lại không biết cách mở lòng.”
“Đó là điều bình thường,” Ngọc nói, tiến lại gần hơn. “Tôi cũng từng cảm thấy cô đơn trong cuộc sống của mình. Nhưng tình yêu có thể giúp chúng ta vượt qua.”
“Cô có nghĩ rằng… chúng ta có thể là một phần của nhau?” Thiên Vũ hỏi, giọng anh thấp hơn, như thể sợ hãi điều gì đó.
Ngọc ngước lên, ánh mắt cô lấp lánh. “Tôi muốn như vậy. Nhưng tôi không muốn trở thành gánh nặng cho cậu.”
“Cô không phải gánh nặng,” anh vội vàng nói. “Cô là ánh sáng duy nhất trong cuộc đời tôi.”
Một khoảng lặng ngắn ngủi trôi qua, cả hai đều cảm nhận được sự kết nối ngày càng mạnh mẽ. Nhưng giữa lúc ấy, một suy nghĩ chợt vụt qua trong đầu Thiên Vũ. “Ngọc, liệu tôi có thể tin tưởng vào cô không?”
“Tôi sẽ không bao giờ phản bội cậu,” Ngọc khẳng định. “Tình yêu không bao giờ phản bội.”
Thiên Vũ gật đầu, nhưng nỗi lo lắng trong lòng anh vẫn không dễ dàng tan biến. Giữa những áp lực từ gia đình, anh không thể không nghĩ đến Lãnh Nguyệt và Hạ Vũ. Họ sẽ không dễ dàng buông tha cho anh.
“Chúng ta cần chuẩn bị cho những gì sắp tới,” anh nói, quyết tâm hiện rõ trong giọng nói.
Ngọc cảm nhận được sự nghiêm túc trong lời anh. “Cậu muốn tôi giúp đỡ như thế nào?”
“Tôi muốn cô tham gia vào kế hoạch của tôi,” anh đáp, ánh mắt kiên định. “Chúng ta sẽ không chỉ chiến đấu cho tình yêu, mà còn cho quyền tự do của chính mình.”
“Được,” Ngọc đồng ý, nụ cười trở lại trên môi. “Tôi sẽ làm tất cả để giúp đỡ.”
Nhưng ngay lúc ấy, một cảm giác lạnh lẽo ập đến. Tống Ngọc không biết rằng Lãnh Nguyệt đang quan sát từ xa, trong bóng tối, với một nụ cười nham hiểm. Kế hoạch của cô ta vẫn đang tiếp diễn, và những thử thách phía trước sẽ không dễ dàng như họ tưởng.
---
Đêm xuống, ánh trăng sáng rực rỡ trên bầu trời. Thiên Vũ và Ngọc đứng bên cửa sổ, ngắm nhìn thành phố Luna. Mọi thứ dường như tĩnh lặng, nhưng trong lòng họ, một cuộc chiến đang âm thầm diễn ra. Tình yêu và quyền lực, hạnh phúc và đau khổ, tất cả đều đang chờ đợi họ phía trước.