Thảo Nguyên và Lâm Huyền rời khỏi bờ hồ, lòng đầy lo lắng. Họ bước vào rừng cây, nơi bóng tối dường như dày đặc hơn bao giờ hết. Tiếng động lạ vẫn vang vọng, như một lời nhắc nhở rằng những kẻ thù không bao giờ ngủ yên.
“Chúng ta cần phải cẩn thận,” Lâm Huyền thì thầm, ánh mắt cô quét qua những tán cây dày đặc. “Có thể có ai đó đang theo dõi chúng ta.”
“Em biết,” Thảo Nguyên đáp, nắm chặt tay Lâm Huyền hơn. “Chúng ta phải tìm nơi an toàn để bàn về những gì sắp tới.”
Họ đi sâu vào rừng, mùi ẩm ướt của đất và lá cây hòa quyện lại, khiến không khí trở nên nặng nề. Thảo Nguyên cảm thấy như có một sự hiện diện nào đó ở gần, khiến trái tim cô đập nhanh hơn.
“Chị có nghĩ rằng nhóm pháp sư đó đã nhận ra sức mạnh của chúng ta không?” Thảo Nguyên hỏi, lòng đầy lo âu.
“Có thể,” Lâm Huyền trả lời, giọng cô nghiêm túc. “Họ có thể sẽ tìm cách lợi dụng chúng ta. Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ về họ.”
“Nhưng làm thế nào?” Thảo Nguyên nhìn Lâm Huyền, ánh mắt cô tràn đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần lo lắng. “Chúng ta không thể đơn độc đối đầu với họ.”
“Chị nghĩ chúng ta cần tìm một người có thể giúp đỡ,” Lâm Huyền nói, ý tưởng lóe lên trong đầu. “Một người đã từng đối mặt với nhóm pháp sư đó và có thể hiểu rõ về họ.”
Thảo Nguyên gật đầu, cảm giác rằng ý tưởng của Lâm Huyền rất hợp lý. “Nhưng ai có thể là người đó?”
“Có một pháp sư sống ở vùng ngoại ô, người mà em từng nghe nói đến. Họ có thể biết về nhóm pháp sư này,” Lâm Huyền đáp, ánh mắt sáng lên. “Chúng ta có thể tìm đến họ.”
“Vậy thì chúng ta phải đi ngay bây giờ,” Thảo Nguyên quyết định, không muốn chần chừ thêm. “Mỗi phút trôi qua đều có thể mang lại nguy hiểm.”
Hai cô gái nhanh chóng tiến về phía cửa rừng, nhưng khi họ vừa rời khỏi bóng cây, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên từ phía sau. Họ quay lại, thấy một nhóm người đứng đó, ánh mắt sắc lạnh như dao.“Chúng ta đã chờ đợi các cô lâu lắm rồi,” một người trong số họ nói, giọng điệu đầy kiêu ngạo. “Nhóm pháp sư không dễ bị quên lãng.”
Thảo Nguyên và Lâm Huyền nhìn nhau, cảm giác sợ hãi bao trùm. Họ đã bị phát hiện.
“Chúng tôi không có ý gây hấn,” Thảo Nguyên lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi chỉ muốn tìm hiểu về sức mạnh của ánh trăng.”
“Thật đáng tiếc,” người đàn ông cười nhạt. “Sức mạnh của ánh trăng không phải là thứ dành cho những kẻ yếu đuối. Các cô sẽ phải trả giá cho sự tò mò của mình.”
Lâm Huyền cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. “Chúng tôi không sợ,” cô dứt khoát nói. “Chúng tôi sẽ không để các người chiếm đoạt sức mạnh của mình.”
“Thật thú vị,” người đàn ông đáp, ánh mắt chứa đầy sự thách thức. “Hãy xem các cô có thể làm gì khi bóng tối bao trùm.”
Họ bắt đầu tiến lại gần, và Thảo Nguyên cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí. Lâm Huyền nắm chặt tay cô, sự quyết tâm trong ánh mắt khiến Thảo Nguyên cảm thấy vững tâm hơn.
“Chúng ta không đơn độc,” Thảo Nguyên thì thầm. “Chúng ta sẽ cùng nhau chiến đấu.”
“Đúng vậy,” Lâm Huyền gật đầu. “Chúng ta sẽ không để họ chia rẽ.”
Hai cô gái đứng vững trước những kẻ thù đang tiến lại gần, ánh trăng chiếu sáng từ phía sau như một dấu hiệu của hy vọng. Dù biết rằng cuộc chiến phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng tình yêu và sự quyết tâm đã thắp sáng trong lòng họ một sức mạnh không thể lay chuyển.
“Bắt đầu thôi,” Lâm Huyền nói, âm thanh mạnh mẽ đầy tự tin.
Và ngay khi cuộc chiến bắt đầu, giữa những bóng tối và ánh sáng, họ đã bước vào một hành trình mới, nơi tình yêu sẽ là vũ khí mạnh mẽ nhất để chống lại mọi mưu đồ xấu xa.