Dưới Ánh Trăng Đỏ

Chương 5: Ánh Trăng Đỏ

Lucian đứng giữa những bóng cây, ánh trăng đỏ chiếu xuống, tạo nên những hình ảnh ma mị xung quanh anh. Cảm giác trống rỗng lại một lần nữa dâng lên trong lòng khi anh nhớ về những gì đã qua. Quá khứ vẫn hiện hữu như một bóng ma, không thể nào gạt bỏ. Mặc dù đã quyết tâm sống vì người khác, nhưng những ký ức về cái chết của người yêu đầu tiên luôn khiến anh đau đớn.

“Lucian.” Giọng nói nhẹ nhàng nhưng mạnh mẽ khiến anh giật mình. Elena đứng trước mặt, ánh mắt xanh biếc của cô lấp lánh dưới ánh trăng đỏ. Cô không còn là cô gái ngây thơ mà anh từng gặp; giờ đây, trong đôi mắt ấy là sự quyết tâm và thách thức.

“Em đã trở lại.” Lucian nói, giọng anh trầm và có phần lạ lẫm. Anh không biết phải cảm nhận thế nào khi thấy cô. Một phần trong anh cảm thấy vui mừng, nhưng phần còn lại lại dấy lên sự cảnh giác.

“Tôi không thể không trở lại,” Elena đáp, từng chữ phát ra như một lời khẳng định. “Tôi cần biết sự thật. Tại sao anh lại xuất hiện trong giấc mơ của tôi? Tại sao lại có sự kết nối này giữa chúng ta?”

Lucian chần chừ, cảm giác nặng nề đè lên vai. “Đôi khi, những giấc mơ là cách mà số phận nói với chúng ta. Nhưng em phải hiểu, giữa chúng ta có quá nhiều rào cản.”

“Rào cản?” Elena cười khẩy, nhưng nụ cười của cô lại không trọn vẹn. “Tôi không thể để những định kiến và truyền thống gia đình ngăn cản mình tìm kiếm sự thật.”

“Em không biết gì về tôi,” Lucian nói, giọng nghiêm nghị. “Tôi không phải là người mà em nghĩ tôi là. Tôi đã gây ra quá nhiều đau thương.”

“Vậy thì hãy cho tôi biết,” Elena tiến gần hơn, ánh mắt cô kiên định. “Hãy cho tôi biết lý do mà anh sống cô độc.”

Lucian cảm thấy sự thôi thúc trong lòng, nhưng anh không thể. Anh đã quyết định bảo vệ cô khỏi những mối đe dọa, từ những ký ức đau thương cho đến những kẻ thù đang rình rập. “Em không thể hiểu được. Tình yêu giữa chúng ta chỉ mang lại đau khổ.”

“Tôi không sợ đau khổ,” Elena đáp, giọng cô mạnh mẽ. “Tôi sợ sự thật sẽ mãi mãi bị chôn vùi.”

Một khoảng lặng trôi qua, cả hai chỉ nhìn nhau, cảm xúc dâng trào như sóng biển. Lucian muốn bước tới, ôm lấy cô và nói rằng mọi thứ sẽ ổn, nhưng sự lạnh lẽo trong tâm hồn anh lại giữ chân anh lại.

“Em là con gái của thợ săn,” Lucian nói, giọng anh trở nên chua chát. “Em không thể đứng giữa tôi và những người của em.”

“Cái gì? Anh đang đe dọa tôi?” Elena bỗng trở nên giận dữ. “Tôi không phải là một con cờ trong trò chơi của các anh. Tôi có quyền quyết định cuộc đời mình.”

“Em có quyền, nhưng không phải khi quyết định của em có thể dẫn đến cái chết,” Lucian đáp, ánh mắt anh như lửa. “Đừng mạo hiểm bản thân vì tôi.”

“Vậy thì anh có thể để tôi ra đi?” Elena hỏi, từng chữ của cô như dao cắt vào lòng anh. “Nếu tình yêu của anh đủ lớn, hãy để tôi tự quyết định.”

Lucian khẽ lắc đầu, cảm giác như có một ngọn lửa đang thiêu rụi trái tim anh. “Tôi không thể. Tôi không thể nhìn thấy em bị tổn thương.”

Giữa họ, sự im lặng nặng nề trôi qua, như thể không gian xung quanh cũng cảm nhận được sự căng thẳng. Elena cúi đầu, ánh trăng đỏ phản chiếu trên gương mặt cô, tạo nên những mảng sáng tối đối lập. Cô đang phải đối mặt với sự thật về bản thân, về mối liên hệ giữa cô và Lucian, nhưng những điều đó không hề dễ dàng.

“Lucian, tôi không thể sống mãi trong bóng tối của quá khứ. Tôi cần phải hiểu điều này.” Elena nhẹ nhàng nói, giọng cô như một làn gió, dịu dàng nhưng kiên quyết.“Tôi không thể cho em điều đó,” Lucian nói, từng chữ như đâm vào tim anh. “Em phải rời xa tôi.”

“Không! Tôi sẽ không rời đi,” Elena đáp, ánh mắt cô rực sáng. “Tôi đã quyết tâm. Dưới ánh trăng này, tôi sẽ tìm ra sự thật, cho dù nó có đau đớn thế nào.”

Lucian nhìn cô, cảm giác như thời gian ngừng lại. Anh đã từng nghĩ rằng mình có thể sống một cuộc đời cô độc, nhưng giờ đây, sự hiện diện của Elena khiến mọi thứ trở nên phức tạp. Anh không chỉ phải bảo vệ cô khỏi những mối đe dọa bên ngoài, mà còn phải bảo vệ cô khỏi chính bản thân mình.

“Em không hiểu mình đang đối mặt với cái gì,” Lucian thốt lên, giọng anh như một lời cầu xin. “Tôi không muốn em phải chịu đựng.”

“Tôi sẽ không chịu đựng nếu không biết sự thật,” Elena kiên quyết. “Và tôi sẽ không để ai, kể cả anh, ngăn cản tôi.”

Ánh mắt của họ va chạm, như thể hai ngọn lửa đang giao tranh, và trong khoảnh khắc đó, Lucian nhận ra rằng anh không thể tiếp tục chối bỏ những cảm xúc của mình. Nhưng anh cũng biết rằng tình yêu của họ không chỉ là một điều tốt đẹp. Nó còn là một cuộc chiến, không chỉ giữa họ mà còn giữa các thế lực bên ngoài đang rình rập.

“Lucian!” Giọng nói của một người khác vang lên, cắt đứt khoảnh khắc căng thẳng. Armand xuất hiện, đôi mắt anh lấp lánh như ánh trăng, nhưng nét mặt lại thể hiện sự nghiêm túc. “Chúng ta có vấn đề.”

Elena quay lại, nhận ra sự xuất hiện của Armand. Cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng cô. “Có chuyện gì?”

“Victor đã trở lại,” Armand nói, giọng nghiêm nghị. “Hắn đang tập hợp lực lượng. Chúng ta phải hành động ngay.”

“Victor?” Lucian nhíu mày, nỗi lo lắng lan tỏa trong lòng. “Hắn không thể biết về chúng ta.”

“Nhưng hắn đã biết,” Armand đáp, ánh mắt anh nhìn vào Lucian, như thể đang cố gắng truyền đạt điều gì đó quan trọng. “Và hắn không dừng lại cho đến khi có được em.”

Elena cảm thấy như có một cơn gió lạnh lướt qua, lòng cô tràn ngập sự lo lắng. “Chúng ta phải làm gì?”

“Chúng ta sẽ phải hợp tác,” Lucian nói, giọng anh đầy quyết đoán. “Dù có chuyện gì xảy ra, tôi sẽ không để Victor làm tổn thương em.”

“Còn tôi sẽ không để anh làm tổn thương chính mình,” Elena đáp, ánh mắt cô kiên định. “Chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với hắn.”

Dưới ánh trăng đỏ, ba con người đứng bên nhau, mỗi người mang một nỗi lo riêng, nhưng cùng nhau hướng về một mục tiêu chung. Lucian cảm nhận được sức mạnh của tình yêu và sự quyết tâm, nhưng cũng biết rằng mối quan hệ giữa họ sẽ không dễ dàng. Cuộc chiến không chỉ là giữa các loài, mà còn là cuộc chiến trong trái tim mỗi người.

“Chúng ta phải chuẩn bị,” Armand nói, quay sang Lucian. “Victor sẽ không ngần ngại ra tay.”

Lucian gật đầu, nhưng trong lòng anh, một câu hỏi vẫn chưa có lời đáp. Liệu tình yêu của anh dành cho Elena có đủ sức mạnh để vượt qua những thử thách phía trước? Hay cuối cùng, nó sẽ chỉ dẫn đến sự hủy diệt?

Những suy nghĩ đó cuộn trào trong tâm trí Lucian khi họ chuẩn bị cho cuộc chiến sắp tới, nhưng một điều chắc chắn: dưới ánh trăng đỏ, mọi thứ sẽ thay đổi mãi mãi.

truyenfull,truyenfull vn