Dưới Ánh Đèn Đỏ

Chương 4: Cái Bẫy

Minh Huy đứng giữa không gian u ám của căn phòng, ánh đèn vàng nhạt hắt lên những mảng tường xỉn màu. Trước mặt anh là một tập hồ sơ dày cộp, bên trong chứa đựng những manh mối liên quan đến Kim Liên và những vụ án mà anh đang điều tra. Anh lật từng trang, lòng trăn trở khi nhận ra rằng mọi chỉ dấu đều dẫn về phía cô. Cô không chỉ là một người phụ nữ xinh đẹp, mà còn là một phần của bức tranh phức tạp này.

"Đúng là cái bẫy," anh thầm nghĩ. "Chỉ có điều, bẫy này có thật sự là do cô giăng ra không?" Minh Huy thở dài, cảm giác như mình đang đứng giữa hai lựa chọn: một là lật tẩy Kim Liên, hai là chấp nhận rủi ro để tìm hiểu sâu hơn.

Quyết tâm, anh cầm điện thoại và gọi cho Kim Liên. "Chúng ta cần gặp nhau," anh nói, giọng điệu lạnh lùng.

“Có chuyện gì vậy, Minh Huy?” Kim Liên hỏi, âm thanh của cô đầy sự thách thức.

“Cô hãy đến chỗ tôi. Tôi có một số câu hỏi cần giải đáp,” anh đáp, không cho cô cơ hội từ chối.

Một tiếng đồng hồ sau, Kim Liên xuất hiện. Cô diện một bộ váy ôm sát, tôn lên những đường cong quyến rũ, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự lạnh lùng. "Cậu gọi tôi gấp gáp như vậy, chắc hẳn có điều gì nghiêm trọng."

“Cô biết nhiều hơn những gì cô nói,” Minh Huy bắt đầu, không vòng vo. “Tôi đã tìm thấy bằng chứng cho thấy cô có thể liên quan đến những vụ án.”

“Và cậu nghĩ tôi là kẻ sát nhân?” Kim Liên cười khẩy, nhưng trong ánh mắt cô có phần mất tự nhiên. “Cậu nên cẩn thận với những gì mình đang nghĩ.”

“Cô có lý do gì để phản bác không?” Anh tiếp tục, không nhượng bộ. “Tôi có tài liệu chứng minh rằng những nạn nhân đều có liên quan đến cô.”

“Cậu đang nói về cái gì vậy?” Kim Liên bước lại gần, ánh mắt dường như đang tìm kiếm sự thật trong đôi mắt Minh Huy. “Họ đều là những người không có giá trị trong xã hội, không ai cần họ.”

“Nhưng cái chết của họ lại mang một thông điệp mà không ai dám chạm vào. Tôi không tin cô lại không biết gì về điều này.” Minh Huy khẳng định, giọng điệu của anh trở nên sắc bén hơn.

Kim Liên lùi lại một bước, nhưng ngay lập tức lấy lại bình tĩnh. “Cậu không hiểu đâu, Minh Huy. Đôi khi, những quyết định khó khăn lại cần thiết để bảo vệ những thứ lớn hơn.”

“Bảo vệ cái gì? Những bí mật của cô? Những gì cô đang che giấu?” Anh không bỏ qua cơ hội tấn công.

“Cậu thật sự nghĩ tôi là một kẻ tội phạm?” Kim Liên hỏi, nhưng sự thách thức trong câu hỏi của cô lại mang đến cảm giác hoài nghi.

“Có thể không phải là một kẻ tội phạm theo cách thông thường,” Minh Huy thừa nhận, “Nhưng nếu cô không liên quan đến những cái chết này, tại sao lại có bằng chứng dẫn về phía cô?”

“Bởi vì những kẻ muốn hãm hại tôi sẽ không ngần ngại dùng bất kỳ thủ đoạn nào để đạt được mục đích,” Kim Liên đáp, giọng cô bỗng trở nên nghiêm túc. “Cậu cần phải cẩn thận, Minh Huy. Tôi không phải là kẻ thù của cậu.”

“Cô muốn tôi tin vào điều đó sao?” Minh Huy hỏi, không che giấu sự hoài nghi.

“Cậu có thể không tin, nhưng tôi đang cố gắng giải quyết một vấn đề lớn hơn.” Kim Liên quay lưng lại, như thể không muốn để lộ thêm bất kỳ yếu điểm nào.

“Vấn đề lớn hơn là gì?” Minh Huy chớp lấy cơ hội, cố gắng kéo cô trở lại cuộc trò chuyện.“Tôi không thể nói ra ngay bây giờ. Nhưng nếu cậu muốn biết, hãy theo tôi.” Cô xoay người lại, ánh mắt đầy quyết tâm.

“Tại sao tôi lại phải làm theo lời cô?” Minh Huy hỏi, nhưng trong lòng đã bắt đầu hình thành một sự tò mò.

“Bởi vì tôi có thông tin mà cậu cần. Nhưng cậu phải hứa sẽ giữ kín,” Kim Liên nói, giọng điệu của cô có phần nghiêm túc.

“Được,” anh đồng ý, nhưng không thể không cảm thấy sự mạo hiểm trong quyết định này.

Kim Liên dẫn anh đến một quán cà phê nhỏ nằm khuất trong hẻm. Không gian yên tĩnh, chỉ có tiếng nhạc nhẹ nhàng phát ra từ loa. Minh Huy quan sát cô, nhận ra sự khác biệt trong thái độ của Kim Liên. Cô không còn là người phụ nữ tự tin và kiêu ngạo, mà giờ đây trông có vẻ lo lắng hơn.

“Cậu có biết về ‘Bóng Đêm’ không?” Kim Liên hỏi, ánh mắt lướt qua xung quanh như thể đang kiểm tra xem có ai đang theo dõi.

“Đó là tổ chức mà cô đề cập trước đó,” Minh Huy trả lời, lòng hồi hộp. “Nhưng cô không nói rõ về chúng.”

“Đúng vậy,” cô thở dài. “Họ không chỉ là những kẻ tội phạm thông thường. Họ có quyền lực lớn và ảnh hưởng đến nhiều người.”

“Và cô có liên quan đến họ không?” Anh hỏi, không thể kiềm chế sự nghi ngờ.

“Tôi không muốn dính dáng, nhưng đôi khi, người ta không có sự lựa chọn,” Kim Liên thừa nhận, giọng cô đầy nỗi buồn.

“Tại sao lại chọn những nạn nhân này?” Minh Huy hỏi, cố gắng tìm hiểu động cơ của cô.

“Bởi vì họ là những kẻ bị bỏ rơi, những người mà xã hội không cần,” Kim Liên nói, ánh mắt cô bỗng trở nên mờ mịt. “Nhưng điều đó không có nghĩa là tôi đồng ý với cách mà họ bị xử lý.”

“Vậy ai là người đứng sau?” Minh Huy hỏi, không bỏ lỡ cơ hội.

“Tôi không thể nói ra, nhưng cậu phải tin rằng có những kẻ còn nguy hiểm hơn cả tôi.” Kim Liên nhìn thẳng vào mắt Minh Huy, khiến anh cảm thấy có một sự thật đen tối đang ẩn chứa.

“Cô thật sự muốn tìm ra sự thật chứ?” Minh Huy hỏi, lòng vẫn không thể dứt ra khỏi sự nghi ngờ.

“Đúng. Tôi cần sự giúp đỡ của cậu.” Kim Liên gật đầu, nhưng trong ánh mắt vẫn có điều gì đó khó nói.

Cuộc trò chuyện của họ kéo dài, nhưng không ai trong hai người cảm thấy thuyết phục hoàn toàn. Minh Huy bắt đầu cảm thấy như mình đang rơi vào một cái bẫy, nhưng không biết bẫy này do ai giăng ra. Kim Liên hay chính anh?

Khi cuộc gặp gỡ kết thúc, Minh Huy rời quán cà phê trong tâm trạng nặng nề. Ánh đèn neon bên ngoài vẫn chói lóa, nhưng giờ đây, nó dường như càng làm nổi bật những bí mật mà anh đang cố gắng tìm hiểu. Anh biết rằng cuộc chiến này sẽ không chỉ là giữa anh và Kim Liên, mà còn là giữa những thế lực tăm tối mà cả hai không thể ngờ tới.

“Phải rồi, mình đang ở trong một cái bẫy,” Minh Huy thầm nghĩ, “nhưng không biết ai là người đang giăng ra.” Cảm giác hồi hộp bao trùm lấy anh khi bước ra khỏi quán cà phê, ánh đèn đỏ vẫn chớp nháy, như một lời cảnh báo cho những gì sắp xảy ra.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn