Dưới Ánh Đèn Đỏ

Chương 19: Sự Hy Sinh

Trong một góc khuất của thành phố Ánh Đèn Đỏ, không khí nặng nề bao trùm khi Minh Huy và Kim Liên tiến vào một cuộc chiến mà cả hai đều chưa từng chuẩn bị tâm lý. Ánh đèn neon lấp lánh như những ngọn lửa trong đêm tối, nhưng không thể xua tan được sự u ám đang lơ lửng trong lòng họ.

“Chúng ta không thể chần chừ thêm nữa,” Minh Huy nói, đôi mắt anh ánh lên sự quyết tâm. “Nếu tổ chức đó thực sự đang theo dõi chúng ta, thì mọi giây phút đều đáng giá.”

Kim Liên gật đầu, nhưng sự lo lắng vẫn hiện rõ trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. “Tôi sẽ gọi cho người bạn cũ. Anh ấy có thể giúp chúng ta.”

“Nhưng hãy cẩn thận,” Minh Huy nhắc nhở. “Đừng để họ nhận ra chúng ta đang điều tra.”

Cô khẽ thở dài, rồi rút điện thoại ra. Trong khoảnh khắc, ánh mắt họ giao nhau, như thể cả hai đều biết rằng một khi đã bước vào cuộc chơi này, không có đường lui.

Khi Kim Liên quay lưng, Minh Huy cảm nhận được một sự hiện diện khác. Một cái bóng lướt qua, nhanh như chớp. Anh lập tức trở nên cảnh giác. “Có ai đó,” anh thì thầm.

“Tôi không thấy ai cả,” Kim Liên đáp, nhưng sự bồn chồn trong giọng nói của cô không thể che giấu.

“Đi thôi,” Minh Huy nói, kéo cô vào một con hẻm nhỏ. Cảm giác rùng rợn khiến anh không thể ngừng nhìn quanh.

“Anh nghĩ họ biết chúng ta đang ở đây?” Kim Liên hỏi, vẻ mặt cô trở nên căng thẳng.

“Có thể,” Minh Huy thừa nhận. “Chúng ta cần phải nhanh chóng tìm ra thông tin.”

Giữa những âm thanh ồn ào của thành phố, họ tìm một nơi tạm trú an toàn. Một quán cà phê cũ kỹ, nơi mà những người lạ thường không đặt chân tới. Họ ngồi xuống một góc khuất, ánh đèn yếu ớt tạo nên không khí nặng nề.

“Có thể chúng ta cần một kế hoạch khác,” Minh Huy nói, sau khi lướt qua những thông tin trên điện thoại. “Nếu Kim Liên có mối quan hệ trong tổ chức, đó có thể là cách duy nhất để chúng ta vào sâu hơn.”

“Nhưng tôi không thể chắc chắn họ sẽ tin tưởng tôi,” Kim Liên lo lắng.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Hãy dùng tất cả mọi thứ mà chúng ta có,” Minh Huy khẳng định.

Bỗng, một tiếng nổ lớn vang lên từ bên ngoài. Minh Huy và Kim Liên giật mình. “Đó là gì?” Kim Liên hoảng hốt.

“Chúng ta phải ra xem,” Minh Huy nói, đẩy ghế ra và đứng dậy.

Họ chạy ra ngoài, không khí bên ngoài như bị nén lại. Đám đông đã bắt đầu tụ tập, những ánh mắt hoảng loạn đổ dồn về một chiếc xe hơi bị lật nghiêng giữa đường.

“Đó là xe của một trong những người chúng ta đang tìm,” Minh Huy nhận ra khi thấy biểu tượng trên chiếc xe. “Chúng ta cần phải tìm hiểu xem chuyện gì đang xảy ra.”

“Chúng ta có thể bị cuốn vào,” Kim Liên cảnh báo.

“Rủi ro là một phần của cuộc chơi,” Minh Huy đáp. “Hãy theo tôi.”

Họ len lỏi qua đám đông, cố gắng nghe ngóng những gì đang diễn ra. Những tiếng nói xôn xao, sự hoang mang hiện rõ trên gương mặt mọi người. Trong khoảnh khắc đó, một hình ảnh chớp nhoáng vụt qua tâm trí Minh Huy. Anh nhớ lại những nạn nhân trước đó, tất cả đều không ai quan tâm, nhưng giờ đây, sự chú ý đã đổ dồn vào một cái chết, cho thấy rằng những gì đang diễn ra không chỉ đơn thuần là một vụ tai nạn.

“Chúng ta phải tìm ra người trong xe,” Minh Huy nói. “Họ có thể biết điều gì đó.”Khi họ đến gần chiếc xe, một cảnh sát đứng chặn lại. “Xin lỗi, không ai được phép qua đây.”

“Chúng tôi là thám tử tư,” Minh Huy nói, cố gắng giữ bình tĩnh. “Chúng tôi cần thông tin.”

Người cảnh sát nhìn họ một lúc, rồi gật đầu. “Được rồi, nhưng hãy cẩn thận. Có điều gì đó không ổn ở đây.”

Minh Huy và Kim Liên nhanh chóng lén lút tiếp cận chiếc xe. Một cảm giác bất an lan tỏa. Khi họ nhìn vào bên trong, một người đàn ông nằm bất động, máu chảy ra từ đầu. Minh Huy nhận ra đó chính là một trong những nhân vật quan trọng mà họ đang truy tìm.

“Đây không phải là ngẫu nhiên,” Kim Liên thì thầm, ánh mắt cô lạnh băng. “Họ đang cố gắng bịt miệng những người biết quá nhiều.”

“Chúng ta phải rời khỏi đây,” Minh Huy nói, lòng chùng xuống. “Họ có thể đang theo dõi chúng ta.”

Nhưng khi họ quay lưng, một tiếng súng vang lên. Minh Huy và Kim Liên vội vàng cúi xuống, tim đập thình thịch. Họ biết rằng cuộc chơi đã thực sự bắt đầu, và mọi thứ đều có thể xảy ra.

“Mau!” Minh Huy kéo Kim Liên chạy, không kịp nhìn lại. Họ lẩn vào những con hẻm, lòng đầy lo lắng nhưng cũng tràn đầy quyết tâm.

“Chúng ta cần tìm một nơi an toàn,” Minh Huy nói, thở hổn hển.

“Có thể về nhà tôi,” Kim Liên đề nghị, ánh mắt cô vẫn không rời khỏi những bóng hình đang lén lút theo dõi.

“Chúng ta không thể về nhà. Họ có thể biết cả địa chỉ,” Minh Huy phản bác. “Hãy tìm một nơi khác.”

“Vậy thì đi đâu?” Kim Liên hỏi, sự bối rối hiện rõ.

“Chúng ta cần phải gặp một người có thể giúp đỡ,” Minh Huy nói, rồi dừng lại. “Chỉ có một người mà tôi nghĩ có thể.”

“Người nào?” Kim Liên tò mò.

“Nguyễn Hoàng, một hacker có tiếng trong giới. Anh ta biết mọi thứ về tổ chức này,” Minh Huy trả lời.

“Liệu anh ta có chịu giúp chúng ta không?” Kim Liên lo lắng.

“Nếu chúng ta đưa ra lý do chính đáng, chắc chắn anh ta sẽ giúp,” Minh Huy tự tin. “Đi thôi.”

Họ tiếp tục di chuyển, lòng đầy căng thẳng nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Cuộc chiến vì sự thật đã chính thức bắt đầu, và không có gì có thể ngăn cản họ.

Khi bóng đêm buông xuống, một cơn gió lạnh lẽo thổi qua, mang theo sự bất an. Minh Huy nhìn Kim Liên bên cạnh, thấy trong mắt cô là sự quyết tâm mạnh mẽ. Họ đều biết rằng con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng họ không thể dừng lại.

“Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua,” Minh Huy nói, giọng chắc nịch.

Kim Liên mỉm cười, nhưng nụ cười đó không che giấu được nỗi lo lắng trong lòng. “Tôi tin tưởng anh.”

Và trong khoảnh khắc đó, giữa những con phố tối tăm của thành phố Ánh Đèn Đỏ, họ đã sẵn sàng cho những thử thách tiếp theo, dù cho phía trước có là gì đi chăng nữa.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn