Minh Huy và Kim Liên trở lại căn hộ của mình, lòng nặng trĩu với những gì vừa nghe. Không khí dường như trở nên ngột ngạt, mỗi bước đi như kéo dài hơn hàng giờ. Minh Huy nhìn Kim Liên, đôi mắt cô phản chiếu sự lo lắng và không chắc chắn.
“Chúng ta cần lên kế hoạch.” Minh Huy phá vỡ sự im lặng, giọng anh cứng rắn hơn bao giờ hết. “Nếu tên của tôi có trong danh sách đó, có thể tôi cũng đã bị theo dõi.”
“Vậy chúng ta không thể ở lại đây lâu hơn.” Kim Liên gật đầu, nét mặt nghiêm túc. “Chúng ta cần tìm hiểu ai là người đứng sau tất cả.”
“Đúng. Nhưng trước tiên, tôi cần phải biết chính xác những gì đã xảy ra trong quá khứ của mình.” Minh Huy thở dài, cảm giác như một gánh nặng vô hình đang đè lên vai. “Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng điều này lại liên quan đến tôi.”
“Cứ như vậy, tôi cũng cảm thấy mình đã biết anh từ lâu rồi.” Kim Liên mỉm cười nhưng nụ cười ấy không che giấu được sự căng thẳng trong lòng. “Chúng ta phải tìm cách tiếp cận họ, biết được họ muốn gì.”
“Có thể chúng ta cần một người bên ngoài, ai đó có thể giúp chúng ta điều tra.” Minh Huy gợi ý, trong đầu lướt qua hình ảnh của một vài người bạn cũ trong ngành.
“Chúng ta không thể tin tưởng bất kỳ ai lúc này.” Kim Liên nhấn mạnh. “Nhưng nếu anh biết một ai đó mà không liên quan đến tổ chức này, có thể họ sẽ giúp chúng ta.”
“Để tôi gọi điện cho một người.” Minh Huy lấy điện thoại ra, gõ số của một người bạn cũ, một cựu cảnh sát có kinh nghiệm.
Giọng nói bên đầu dây bên kia vang lên. “Minh Huy, có chuyện gì không?”
“Tôi cần gặp mặt. Có thông tin quan trọng về một tổ chức tội phạm.” Minh Huy nói nhanh, không muốn mất thời gian. “Hẹn ở quán cà phê cũ, một giờ nữa.”
“Được, nhưng phải cẩn thận. Họ không tha cho ai đâu.”
Cúp điện thoại, Minh Huy quay sang Kim Liên. “Chúng ta có một cuộc hẹn.”
“Đi thôi.” Kim Liên đứng dậy, vẻ quyết tâm hiện rõ trên khuôn mặt.
Khi họ đến quán cà phê, không khí ở đây dường như khác biệt hoàn toàn so với bên ngoài. Mọi thứ đều bình lặng, nhưng Minh Huy biết rằng nguy hiểm vẫn đang rình rập. Họ chọn một góc khuất, nơi có thể quan sát mọi thứ xung quanh.
“Ngồi yên tại đây. Tôi sẽ đi gặp anh ấy.” Minh Huy nói, rồi đứng dậy tiến về phía người bạn cũ, một người đàn ông trung niên có khuôn mặt hằn dấu thời gian.
“Minh Huy!” Anh ta chào, ánh mắt tinh tường như đang xem xét từng động thái của Minh Huy. “Có chuyện gì mà cậu lại cần gặp tôi gấp vậy?”
“Tôi đang điều tra một tổ chức tội phạm. Có thông tin gì về chúng không?” Minh Huy hỏi thẳng thừng, không muốn mất thời gian.
“Nghe đồn chúng có liên quan đến một vài tên tuổi lớn trong thành phố. Nhưng cậu phải cẩn thận. Chúng rất nguy hiểm.” Người bạn cũ nói, giọng nghiêm trọng. “Tôi đã từng thấy những gì chúng có thể làm.”
“Có tên nào cụ thể không?” Minh Huy thúc giục.
“Chỉ có một cái tên mà tôi nghe thấy gần đây: Nguyễn Thị Kim Liên.” Anh ta nhấn mạnh.Minh Huy cảm thấy như có ai đó vừa tát vào mặt mình. “Cái gì? Không thể nào.”
“Cậu không nghe nhầm đâu. Cô ta có liên quan đến những vụ án gần đây. Tôi không biết chi tiết, nhưng hãy cẩn thận.”
Minh Huy trở lại chỗ Kim Liên, cảm giác rối bời. “Chúng ta cần phải đi.”
“Có chuyện gì vậy?” Kim Liên nhìn anh, sự lo lắng hiện rõ.
“Tên của cô lại xuất hiện trong cuộc điều tra.” Minh Huy nói, từng từ như một viên đá ném vào mặt hồ yên tĩnh.
“Là ai?” Kim Liên hỏi, giọng run rẩy.
“Người bạn cũ của tôi, hắn bảo rằng cô có liên quan đến tổ chức đó.” Minh Huy không thể che giấu sự thất vọng. “Tôi không biết phải tin ai bây giờ.”
“Đó chỉ là lời đồn. Tôi không liên quan đến bất kỳ tổ chức nào.” Kim Liên phản bác, nhưng Minh Huy không thể không nghi ngờ.
“Chúng ta không thể tiếp tục như thế này.” Minh Huy nói, giọng điệu quyết liệt. “Phải tìm ra sự thật.”
“Vậy chúng ta sẽ làm gì?” Kim Liên hỏi, ánh mắt kiên quyết.
“Chúng ta sẽ phải thâm nhập vào tổ chức đó. Phải tìm hiểu tận gốc rễ vấn đề.” Minh Huy nói, cảm giác hồi hộp dâng lên. “Nếu không, mọi thứ sẽ không bao giờ kết thúc.”
Kim Liên gật đầu, ánh mắt cô bừng sáng. “Tôi sẽ giúp anh. Chúng ta sẽ cùng nhau.”
“Nhưng phải thận trọng. Không thể để lộ bất kỳ dấu hiệu nào.” Minh Huy nhấn mạnh.
“Hãy để tôi lo phần đó.” Kim Liên mỉm cười, nụ cười vừa quyến rũ vừa lạnh lùng.
Họ rời khỏi quán cà phê, quyết tâm hơn bao giờ hết. Cuộc chiến chống lại tổ chức tội phạm đã bắt đầu, và Minh Huy biết rằng mọi thứ sẽ không còn dễ dàng như trước. Những bí mật trong quá khứ đang dần hiện ra, và anh sẽ phải đối mặt với chúng, không chỉ vì bản thân mà còn vì những người xung quanh.
Khi họ bước ra ngoài, một chiếc xe hơi đen bóng đỗ lại gần. Minh Huy nắm chặt tay Kim Liên, cảm nhận sự căng thẳng trong không khí. “Họ đến rồi.”
“Chúng ta phải chạy!” Kim Liên hối thúc, nhưng Minh Huy lại đứng yên.
“Chưa phải lúc.” Anh thì thầm, ánh mắt dán chặt vào chiếc xe.
Cánh cửa xe mở ra, và một người đàn ông bước xuống, khuôn mặt lạnh lùng như băng. “Chào các bạn. Đã lâu không gặp.”
Minh Huy cảm thấy một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Đây chính là người đứng sau mọi chuyện. Cuộc chiến cuối cùng đã bắt đầu, và mọi thứ đều nằm trong tay của họ. Ai sẽ thắng, ai sẽ thua? Họ sẽ phải tìm ra câu trả lời trước khi quá muộn.