Dưới Ánh Đèn Đỏ

Chương 13: Đêm Đen

Minh Huy và Kim Liên đứng giữa không gian u ám của tòa nhà, cảm nhận được sự căng thẳng bao trùm. Ánh đèn mờ ảo từ những chiếc bóng đèn treo lơ lửng, cùng với những ánh mắt sắc lạnh từ những kẻ xung quanh, khiến không khí trở nên ngột ngạt. Họ như hai con cá lọt vào lưới, và chỉ cần một sai sót nhỏ, mọi thứ sẽ kết thúc.

“Cậu nghĩ sao về việc thử xem họ có thể chấp nhận chúng ta không?” Kim Liên thì thầm, nhưng Minh Huy có thể nghe thấy sự lo lắng trong giọng nói của cô.

“Chúng ta sẽ không để điều đó xảy ra. Hãy giữ bình tĩnh,” anh nhắc nhở, cố gắng tạo thêm sự tự tin cho cả hai.

Gã to lớn, người đã hỏi họ trước đó, bắt đầu quan sát họ một cách kỹ lưỡng. Hắn đứng dậy, tay khoanh trước ngực, biểu cảm không mấy thiện cảm. “Công việc ở đây không dành cho những kẻ yếu đuối. Nếu các người muốn tham gia, hãy chứng minh mình.”

“Chúng tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì,” Minh Huy đáp, không để lộ một chút sợ hãi. Câu nói của anh như một lời thách thức, nhưng cũng ẩn chứa sự kiên quyết.

“Thật tốt. Chúng ta có một nhiệm vụ nhỏ cho các người,” gã cười khẩy, ánh mắt lấp lánh như một con sói nhìn con mồi. “Nếu các người làm tốt, có thể chúng ta sẽ cân nhắc. Nếu không...” Hắn không cần phải nói thêm, cả hai đều hiểu rõ điều đó.

“Vậy nhiệm vụ là gì?” Kim Liên hỏi, giọng cô vẫn tự tin nhưng có phần hồi hộp.

“Đi tìm một món hàng bị đánh cắp. Một thứ không hề đơn giản, và có rất nhiều kẻ đang tìm kiếm nó. Các người sẽ phải đối mặt với những tên cướp.” Gã gật đầu về phía một tấm bản đồ treo trên tường. “Đây là vị trí mà chúng tôi nghi ngờ nó đang ở. Nếu các người thành công, chúng ta sẽ có thể bắt đầu làm ăn với nhau.”

“Nghe có vẻ thú vị,” Minh Huy cười nhẹ, nhưng trong lòng anh đã cảm nhận được sự căng thẳng đang dâng lên. Anh biết rằng đây không chỉ là một cuộc phiêu lưu đơn giản.

“Cậu có chắc không?” Kim Liên hỏi, mắt cô nhìn anh với sự lo lắng.

“Chúng ta đã đến đây rồi, không lẽ lại quay đầu?” Minh Huy đáp, lòng quyết tâm đang bùng cháy trong anh.

Họ nhận bản đồ và rời khỏi tòa nhà, lòng đầy hồi hộp. Đêm đã buông xuống, ánh đèn neon sáng chói giữa những con đường tối tăm, phản chiếu những bí mật mà thành phố này giấu kín. Minh Huy và Kim Liên cùng nhau bước ra ngoài, nhưng từng bước đi lại nặng trĩu.

Khi đến nơi, họ nhận ra rằng khu vực này không khác gì một bãi chiến trường. Những âm thanh ồn ào từ xa vọng lại, cùng với những bóng người lén lút di chuyển. Minh Huy đã chuẩn bị tinh thần cho những gì sắp xảy ra, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy hồi hộp.

“Cậu nghĩ có nên tiếp cận từ bên trái không?” Kim Liên hỏi, ánh mắt cô quét qua những bóng đen ở phía trước.

“Có lẽ. Để tránh bị phát hiện, chúng ta cần phải cẩn thận.” Minh Huy gật đầu, cảm giác như một thám tử thực thụ trong bộ phim hành động.

Họ lặng lẽ di chuyển, từng bước chân nhẹ nhàng như những chiếc bóng. Nhưng rồi, bất ngờ, một tiếng động lớn vang lên. Một nhóm người từ phía bên phải lao ra, ánh đèn chiếu sáng làm họ nhận ra rằng đã bị phát hiện.

“Chạy!” Minh Huy hét lên, và họ không cần thêm lời nào, lập tức quay đầu chạy. Những tiếng hô hoán và tiếng bước chân rầm rập phía sau khiến cả hai không dám quay lại.“Họ ở ngay sau lưng!” Kim Liên thở hổn hển, nhưng không dám dừng lại. Họ băng qua các con phố, cố gắng tìm cách thoát thân.

“Chúng ta phải tìm nơi ẩn náu!” Minh Huy la lên, nhưng trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ: không thể để họ bị bắt.

Cuối cùng, họ lao vào một con hẻm nhỏ. Minh Huy quay lại, cố gắng đánh giá tình hình. Những kẻ truy đuổi đang đến gần, và anh biết rằng thời gian không còn nhiều.

“Cậu có kế hoạch gì không?” Kim Liên hỏi, ánh mắt cô ánh lên sự hoảng loạn.

“Chúng ta sẽ phải đấu tranh. Không thể để họ bắt được chúng ta.” Minh Huy đáp, sự quyết tâm trong anh dâng cao. Họ đã đến đây, không thể lùi bước.

Khi những kẻ truy đuổi xuất hiện, Minh Huy ngay lập tức lao vào cuộc chiến. Anh tấn công một tên, sử dụng kỹ năng tự vệ mà mình đã rèn luyện, trong khi Kim Liên cũng không hề kém cạnh. Cô né tránh và phản công một cách khéo léo, chứng tỏ rằng không chỉ có Minh Huy mới là người chiến đấu.

Nhưng số lượng kẻ thù quá đông, và áp lực ngày càng lớn. Minh Huy cảm nhận được sự mệt mỏi dần len lỏi vào cơ thể. “Chúng ta phải thoát ra ngay!” anh hét lên, cố gắng giữ vững tinh thần.

“Cậu đứng lại, tôi sẽ tìm cách đánh lạc hướng bọn chúng!” Kim Liên nói, quyết tâm trong giọng nói của cô khiến Minh Huy không thể phản đối.

“Cẩn thận!” anh cảnh báo, nhưng Kim Liên đã nhanh chóng lao ra khỏi hẻm, thu hút sự chú ý của kẻ thù.

Minh Huy đứng lại, lòng nặng trĩu. Anh không thể để cô một mình. Nhưng đồng thời, anh cũng biết rằng nếu không hành động, cả hai sẽ gặp nguy hiểm lớn hơn. Anh hít một hơi thật sâu, quyết định lao ra ngoài, hướng tới nơi Kim Liên đã chạy.

Những tiếng động hỗn loạn vang lên, và trong khoảnh khắc đó, Minh Huy cảm thấy tất cả mọi thứ như đang diễn ra chậm lại. Anh thấy Kim Liên đang vật lộn với một tên cướp, ánh mắt cô tràn đầy quyết tâm nhưng cũng có chút hoảng loạn.

“Giúp tôi!” cô kêu lên, và lòng anh như thắt lại. Không còn thời gian để nghĩ ngợi, Minh Huy lao đến, quyết tâm không để cô rơi vào tay kẻ thù.

Cuộc chiến trở nên khốc liệt hơn, nhưng trong khoảnh khắc ấy, anh và Kim Liên như hòa thành một thể. Họ phối hợp ăn ý, một người tấn công, một người phòng thủ, và cuối cùng, họ đã đánh bại được bọn cướp.

Khi tất cả trở lại yên tĩnh, họ đứng thở hổn hển, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán. Kim Liên nhìn Minh Huy với ánh mắt đầy cảm kích, nhưng cũng có chút lo lắng.

“Chúng ta phải rời khỏi đây ngay bây giờ,” Minh Huy nói, không dám lơ là.

Họ nhanh chóng rời khỏi hiện trường, lòng đầy lo âu về những gì đã xảy ra. Nhưng trong sâu thẳm, Minh Huy hiểu rằng sự nguy hiểm đang ngày càng gần kề, và cuộc chiến của họ mới chỉ bắt đầu.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn