Dưới Ánh Đèn Đỏ

Chương 10: Sự Thật Đắng Cay

Minh Huy và Kim Liên dừng lại trong một góc khuất của con hẻm, nơi ánh đèn đỏ từ những quán bar gần đó không thể chiếu sáng đến. Hơi thở của họ vẫn còn nặng nề sau cuộc đối đầu căng thẳng. Minh Huy nhìn Kim Liên, đôi mắt cô vẫn sáng, nhưng có điều gì đó trong đó khiến anh cảm thấy lo lắng.

“Cậu không sao chứ?” Anh hỏi, cố gắng làm dịu đi bầu không khí căng thẳng.

“Không sao,” Kim Liên đáp, nhưng giọng nói của cô không hoàn toàn thuyết phục. “Chúng ta vừa thoát khỏi một kẻ điên cuồng.”

“Chưa hết đâu,” Minh Huy nói, “hắn không phải là kẻ duy nhất. Cần phải tìm ra nguồn cơn của những vụ án này.”

Kim Liên im lặng, như thể đang suy nghĩ về điều gì đó. Cuối cùng, cô lên tiếng, “Có một điều tôi chưa nói với cậu. Một phần trong những vụ án này... có liên quan đến tôi.”

Minh Huy hơi ngạc nhiên. “Ý cậu là sao?”

“Trước đây, tôi từng là nạn nhân,” cô thở dài, đôi tay siết chặt lại. “Tôi đã trải qua những điều mà không ai nên trải qua.”

“Cậu muốn nói đến...?” Minh Huy không dám hỏi thẳng, nhưng sự tò mò trong anh không thể kìm chế.

“Cách đây vài năm, tôi bị bắt cóc bởi một băng nhóm tội phạm. Họ đã... làm những điều khủng khiếp với tôi. Tôi không chỉ mất đi sự an toàn, mà còn cả niềm tin vào con người.” Kim Liên nhìn ra phía xa, như thể đang cố gắng tìm lại những ký ức đau thương.

“Cậu không phải là người duy nhất bị tổn thương,” Minh Huy nói, giọng anh nhẹ nhàng hơn. “Nhiều người trong thành phố này cũng đã phải chịu đựng. Nhưng cậu đã đứng lên và chiến đấu. Đó là điều quan trọng.”

Kim Liên quay lại nhìn anh, ánh mắt của cô như đang tìm kiếm sự đồng cảm. “Đúng. Tôi đã chiến đấu. Nhưng có những lúc tôi cảm thấy mình không thể tiếp tục. Những ký ức đó vẫn ám ảnh tôi. Tôi không muốn ai khác phải trải qua điều tương tự.”

“Cậu đang làm điều đúng đắn. Đó là lý do tại sao tôi muốn giúp cậu.” Minh Huy nhẹ nhàng nắm lấy tay cô, lòng dũng cảm trong anh trỗi dậy. “Chúng ta sẽ tìm ra sự thật. Chúng ta sẽ không để những kẻ đó tiếp tục hoành hành.”

Kim Liên gật đầu, đôi mắt cô ánh lên một tia quyết tâm. “Tôi muốn lật tẩy những kẻ đứng sau tất cả. Không chỉ vì tôi, mà còn vì những người khác.”

“Vậy thì hãy bắt đầu từ đây. Chúng ta cần thu thập thông tin và tìm manh mối.” Minh Huy quay lại, tính toán hướng đi tiếp theo. “Cậu có biết ai có thể giúp chúng ta không?”

“Một người bạn cũ của tôi. Anh ta có quan hệ với một số người trong giới tội phạm. Chúng ta có thể gặp anh ta,” Kim Liên đề xuất.

“Nghe có vẻ là một kế hoạch tốt.” Minh Huy gật đầu. “Nhưng cậu cần phải chuẩn bị tâm lý. Có thể chúng ta sẽ phải đối mặt với những điều không dễ chịu.”

“Tôi đã sẵn sàng,” Kim Liên nói, giọng cô kiên quyết. “Tôi không thể sống trong bóng tối mãi.”Họ bắt đầu di chuyển, tiến về phía quán cà phê mà Kim Liên đã chỉ ra. Không khí trở nên căng thẳng khi họ bước vào. Quán cà phê nhỏ, ấm cúng nhưng lại có vẻ yên tĩnh quá mức. Minh Huy cảm thấy có điều gì đó không ổn. Anh quét mắt quanh quán, tìm kiếm bất kỳ dấu hiệu nào của nguy hiểm.

“Chúng ta sẽ gặp ai?” Minh Huy hỏi khi cả hai ngồi xuống bàn.

“Một người tên là Tuấn. Anh ta là một tay chơi lớn trong giới tội phạm, nhưng cũng có phần nhân đạo. Chúng ta có thể thuyết phục anh ta giúp đỡ,” Kim Liên đáp.

“Hy vọng anh ta không quá khó tính,” Minh Huy nhíu mày. “Chúng ta không có thời gian để lãng phí.”

Đúng lúc đó, một người đàn ông bước vào quán, dáng người cao lớn, với đôi mắt sắc như dao. Minh Huy cảm thấy một cảm giác lo lắng dâng lên trong lòng. “Có vẻ như anh ta đến rồi.”

Kim Liên quay lại, nhìn về phía người đàn ông đó. “Đúng là Tuấn. Tôi sẽ nói chuyện với anh ta.”

Minh Huy không rời mắt khỏi Tuấn khi Kim Liên đứng dậy. Anh cảm thấy như có một mối nguy hiểm đang rình rập. Khi Kim Liên tiếp cận Tuấn, Minh Huy theo dõi chặt chẽ từng cử động của họ. Cuộc trò chuyện diễn ra trong chốc lát, và Minh Huy có thể thấy sự căng thẳng trong ánh mắt của Kim Liên.

Khi cô quay lại, gương mặt cô không còn vẻ tự tin như trước. “Anh ta không muốn giúp đỡ. Anh ta nói rằng quá nguy hiểm.”

“Quá nguy hiểm? Đối với chúng ta hay đối với anh ta?” Minh Huy không hài lòng. “Chúng ta cần phải thuyết phục anh ta.”

“Cậu không hiểu. Tuấn rất sợ hãi những kẻ đứng sau băng nhóm này. Họ có sức mạnh lớn hơn chúng ta tưởng,” Kim Liên nói, giọng cô có chút lo lắng.

“Tôi không chấp nhận từ bỏ,” Minh Huy kiên quyết. “Chúng ta cần một kế hoạch khác.”

“Nhưng làm sao chúng ta có thể?” Kim Liên hỏi, ánh mắt đầy lo âu.

“Tôi sẽ tìm cách tiếp cận anh ta. Có thể có thứ mà anh ta cần, và chúng ta có thể sử dụng nó để thuyết phục,” Minh Huy nói, sự quyết tâm trong anh không thể lay chuyển.

“Cậu nghĩ vậy có khả thi không?” Kim Liên nghi ngờ.

“Có. Tôi sẽ tìm hiểu thêm về anh ta. Chúng ta sẽ không bỏ cuộc,” Minh Huy mỉm cười, đôi mắt ánh lên sự tự tin.

Họ rời quán cà phê, lòng đầy quyết tâm. Dù con đường phía trước đầy chông gai, nhưng họ biết rằng chỉ cần đứng bên nhau, họ sẽ vượt qua mọi thử thách. Sự thật sẽ được phơi bày, và ánh đèn đỏ không thể che giấu mãi những bí mật tăm tối của thành phố này.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn