Dưới Ánh Đèn Đỏ
Chương 1: Ánh Đèn Đỏ
Ánh đèn neon chói lóa lung linh nhưng lại che giấu những bí mật tăm tối, đó là thành phố Ánh Đèn Đỏ. Những con phố nhộn nhịp với tiếng cười nói, tiếng nhạc vang vọng từ các quán bar, nhưng giữa những ánh sáng rực rỡ ấy, có những góc khuất mà không ai muốn đặt chân đến. Minh Huy, thám tử tư nổi tiếng, là người dám bước vào những nơi đó, nơi mà sự thật thường bị chôn vùi dưới lớp bụi thời gian.
Hôm nay, anh nhận được một cuộc gọi bất ngờ. Giọng nói bên kia đầu dây khẽ khàng, như thể đang e ngại bị ai đó nghe thấy: “Có một vụ án, một người vô gia cư chết trong hẻm tối. Chúng tôi nghĩ đây không phải là một cái chết bình thường.”
“Có thông tin gì thêm không?” Minh Huy hỏi, tay cầm chiếc bút, sẵn sàng ghi chép.
“Chỉ là... người ta thấy anh ta nằm đó, không ai dám lại gần. Hẻm này ít người qua lại, và... có vẻ như có dấu hiệu của một vụ án mạng.”
“Địa chỉ cụ thể?” Anh hỏi, lòng đã bắt đầu rạo rực.
Sau khi ghi chép, Minh Huy rời khỏi văn phòng, hướng về khu hẻm tối mà người gọi đã nhắc đến. Đường phố dần vắng vẻ, ánh đèn đường yếu ớt không đủ để xua tan cái lạnh của đêm. Những bước chân của anh vang vọng, hòa vào không gian tĩnh lặng, tạo nên một âm thanh lạ lẫm.
Khi đến nơi, cảnh tượng trước mắt làm anh khựng lại. Xung quanh là những mảnh vụn của cuộc sống, những tấm bìa carton, những chiếc túi ni lông vứt bừa bãi. Một người đàn ông, khoảng năm mươi, nằm bất động bên cạnh một thùng rác. Làn da ông nhăn nheo, ánh mắt không còn sức sống. Minh Huy cúi xuống kiểm tra, cảm nhận được hơi lạnh tỏa ra từ cơ thể. Anh không cần phải là bác sĩ pháp y để biết rằng cái chết này không phải do tự nhiên.
“Có gì không?” Một giọng nói quen thuộc cất lên. Minh Huy ngẩng đầu, thấy một đồng nghiệp cũ, Thanh, vừa bước vào.
“Đứng yên! Không ai được lại gần!” Thanh quát, nhưng rồi nhận ra đó là Minh Huy, anh ta hạ giọng, “Sao cậu lại ở đây?”
“Tôi nhận được thông tin về cái chết của người này,” Minh Huy nói, ánh mắt dõi theo những chi tiết nhỏ xung quanh.
“Người này không có nhà, không có ai quan tâm. Chúng ta chỉ có thể ghi nhận lại vụ việc này thôi,” Thanh nói với vẻ chán nản.
“Cậu không thấy điều gì lạ sao?” Minh Huy hỏi, “Tại sao một người vô gia cư lại chết ở đây, trong khi những khu vực khác an toàn hơn?”
“Đúng là có điều gì đó không ổn,” Thanh thừa nhận, “Nhưng chúng ta không thể làm gì hơn.”
“Chưa chắc.” Minh Huy nhếch môi, “Tôi sẽ tìm hiểu thêm.”
Những thông tin thu thập được từ cái chết này chỉ là những manh mối ban đầu. Minh Huy không thể ngồi yên khi biết rằng có điều gì đó ẩn giấu trong bóng tối. Anh quyết định sẽ không chỉ dừng lại ở vụ án này, mà sẽ tìm kiếm những kẻ đứng sau, những kẻ mà xã hội đã quên lãng.Về đến văn phòng, Minh Huy lập tức bắt tay vào việc. Anh mở laptop, tìm kiếm thông tin về những vụ án tương tự trong khu vực này. Những cái chết của những người vô gia cư như một cái bóng lướt qua đời sống hối hả của thành phố, không ai để ý, không ai quan tâm.
Khi đang mải mê với các thông tin, một tin nhắn đến từ số lạ làm anh chú ý. “Tôi biết cậu đang điều tra về cái chết của người vô gia cư. Hãy gặp tôi ở nhà hàng trên đường Nguyễn Huệ, 10 giờ tối.”
Minh Huy không biết người gửi là ai, nhưng linh cảm của anh cho thấy đây có thể là manh mối quan trọng. Anh quyết định sẽ đến gặp người này, không thể để cơ hội trôi qua.
Đến nhà hàng, không khí sang trọng và nhộn nhịp hoàn toàn khác biệt với hẻm tối vừa rồi. Anh bước vào, ánh đèn vàng ấm áp, âm thanh của ly cốc va chạm hòa quyện cùng tiếng cười nói. Minh Huy tìm một góc khuất, nơi anh có thể quan sát mà không bị phát hiện.
Người mà anh chờ đợi xuất hiện sau vài phút. Đó là một phụ nữ, ăn mặc thời thượng, dáng vẻ tự tin. Minh Huy không thể không chú ý đến đôi mắt sắc sảo của cô, như thể đang đánh giá anh từ trên xuống dưới. “Cậu là Lê Minh Huy?” Cô hỏi, giọng nói nhẹ nhàng nhưng có sức nặng.
“Đúng vậy,” anh đáp, không ngần ngại. “Cô là người đã nhắn tin cho tôi?”
“Nguyễn Thị Kim Liên,” cô tự giới thiệu, nụ cười thoáng hiện trên môi. “Tôi có thông tin mà cậu cần.”
“Liên quan đến vụ án của người vô gia cư?” Minh Huy hỏi, trong lòng đã bắt đầu nhen nhóm những nghi ngờ.
“Đúng vậy. Nhưng trước khi nói, tôi muốn biết cậu có thực sự muốn tìm ra sự thật hay không.” Ánh mắt cô chạm vào anh như muốn thăm dò.
“Chắc chắn rồi.” Minh Huy không ngần ngại đáp, “Tôi không phải kiểu người bỏ cuộc dễ dàng.”
“Vậy thì tốt. Có những điều mà cậu chưa biết về những cái chết này. Chúng không đơn giản như vẻ bề ngoài.”
Câu nói của Kim Liên khiến anh cảm thấy hồi hộp. Cô tiếp tục: “Có một mạng lưới mà cậu cần phải tìm hiểu. Những người như người vô gia cư không phải chỉ chết vì lý do ngẫu nhiên.”
Minh Huy gật đầu, sự tò mò trong anh đang dâng cao. “Cô có thông tin cụ thể nào không?”
“Đến đây, tôi sẽ giúp cậu, nhưng cậu phải đảm bảo rằng mình sẽ giữ kín mọi thứ.” Kim Liên nói, ánh mắt cô nghiêm túc.
Cuộc trò chuyện diễn ra trong không khí căng thẳng. Minh Huy biết rằng mình vừa bước vào một cuộc chơi nguy hiểm, nhưng điều đó không làm anh chùn bước. Trong thành phố này, nơi ánh đèn đỏ che giấu những bí mật tăm tối, anh quyết tâm tìm ra sự thật, bất chấp những rủi ro có thể xảy ra.