Xem náo nhiệt đã đủ, ta xoay người rời khỏi.
Đinh quản sự đứng sững tại chỗ, dường như không ngờ ta lại nghe lời khuyên đến vậy.
Khi rời đi, ta còn nghe giọng hắn phía sau bỗng cao lên mấy phần:
“Đánh cho ta.”
Dù đã đi xa, vẫn có thể nghe thấy tiếng Dung Yên gào thét.
“Dung Ngư. Muội định trơ mắt nhìn tỷ tỷ ruột của mình bị người ta đ.á.n.h tàn phế sao? Đồ vô lương tâm, ăn cháo đá…”
Tỷ còn chưa nói hết câu đã bị người ta nhét giẻ bịt miệng.
Chỉ còn loáng thoáng truyền đến những tiếng nức nở đau đớn.
9
Lễ vật mừng thọ Quý phi đã bị hủy mất.
Ninh lão gia biết chuyện, chỉ có chút bất đắc dĩ. Xưa nay ông đối đãi với hạ nhân trong phủ khá khoan hòa, sau khi cân nhắc một phen, có lẽ cũng nghĩ đến ta và Dung Yên dù sao vẫn là tỷ muội ruột, nên cuối cùng chỉ phạt tỷ ba tháng nguyệt ngân.
Sau khi băng bó vết thương, Dung Yên nhân lúc đêm xuống, khập khiễng đến Thu Lâm Uyển tìm ta.
Khi ấy, Chu Quả đang thu dọn hòm sách.
Ninh lão gia đã mời phu t.ử đến phủ dạy học, còn nói bản thân ông cũng sẽ dành thời gian giảng bài cho ta, đồng thời lệnh cho Ninh công t.ử hiện đang giữ chức Thiếu khanh Hồng Lư Tự cùng đến nghe giảng.
Nguyên do là Quý phi nương nương từng cười nói, văn võ bá quan khắp triều đều là nam nhân bằng đất nặn, chẳng thấy nổi chút sắc màu thanh lệ nào.
Quý phi hồ nháo, song đương kim bệ hạ lại bằng lòng chiều theo, mở một số chức vị trong Lục bộ cho nữ quan đảm nhiệm.
Đến mùa xuân năm sau, quan viên từ lục phẩm trở lên đều có một suất tiến cử nữ t.ử tham gia kỳ sách thí đặc biệt.
Nay ta đã là nữ nhi của Ninh Đại học sĩ.
Ông gọi ta đến thư phòng, ân cần dạy bảo rằng tiến cử người hiền không cần tránh người thân. Đã có cơ hội như vậy, ta đương nhiên phải cố gắng tiến lên.
Nhưng nếu đến năm sau, ngay cả cửa ải của ông ta cũng không vượt qua được, vậy thì chuyện này đành thôi.
Dung Yên trông thấy Chu Quả đang thu dọn sách vở, liền vênh mặt sai bảo nàng ra ngoài.
Chu Quả quay sang nhìn ta.
Ta khẽ gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, trong phòng chỉ còn lại ta và Dung Yên.
Dung Yên ngồi xuống, tự mình lên tiếng trách móc:
“Hôm nay chỉ cần muội trừng phạt tên quản sự kia trước mặt mọi người, từ nay sẽ không còn ai dám ức h.i.ế.p ta nữa.”
Ta nhìn tỷ từ trên xuống dưới một lượt.
Thấy bộ dạng lúc này của tỷ, suýt nữa ta đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ta cố nén ý cười, gượng giữ vẻ mặt nghiêm túc, dùng chính giọng điệu của tỷ ở kiếp trước để đáp lại:
“Đinh quản sự cũng là vì muốn tốt cho tỷ.”
“Tỷ mất chẳng qua chỉ là ba tháng nguyệt ngân, còn Đinh quản sự vì không chăm sóc tốt danh hoa, lại phải gánh chịu cơn thịnh nộ như sấm sét của phụ thân kia mà.”
Dung Yên trợn tròn mắt, phẫn nộ nói:
“Muội cũng nhìn thấy rồi đấy. Ta bị một tên hạ nhân làm nhục đến mức ấy, chẳng còn chút thể diện nào. Ta là tỷ tỷ ruột của muội, chuyện này truyền ra ngoài, bảo ta còn mặt mũi nào làm người?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta vô tội chớp mắt.
“Nhưng chẳng phải lúc trước chính tỷ tỷ đã cầu xin được vào phủ Ninh làm hạ nhân sao?”
Dung Yên thất thanh:
“Dung Ngư, từ bao giờ muội lại biến thành thế này?”
Ta im lặng một lát, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
“Hôm nay nghe nói tỷ tỷ chịu phạt, muội cũng vội vàng chạy đến. Nhưng tỷ cũng nhìn thấy rồi đấy, ăn nhờ ở đậu vốn đã phải dè dặt từng bước, huống hồ chậu lan kia lại vô cùng quý giá, Đinh quản sự nói năng có lý có chứng, muội cũng thật sự không biết làm sao.”
Dung Yên nhìn ta chằm chằm.
Gương mặt tỷ lúc đỏ lúc trắng, giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn tức tối bỏ đi.
10
Kiếp trước, dưới sự sắp xếp của Dung Yên, ta vào hoa phòng phủ Ninh làm việc.
Có nguyệt ngân để lĩnh, lại có cơm ăn, ta vẫn luôn cho rằng đây là tiền đồ tốt đẹp tỷ đã dốc lòng mưu tính cho mình.
Bởi vậy, ta làm việc vô cùng chăm chỉ, cũng khiêm tốn học hỏi mọi người cách chăm bón hoa cỏ.
Mãi đến khi Dung Yên đến hoa phòng thăm ta, mọi chuyện mới hoàn toàn thay đổi.
Rùa
Các nha hoàn trong hoa phòng vì muốn lấy lòng tỷ, hết lời tâng bốc.
“Cùng là tỷ muội, quả nhiên khác biệt một trời một vực.”
“Đại tiểu thư xinh đẹp đoan trang, nào giống Dung Ngư kia, vừa nhìn đã biết là một kẻ ngốc nghếch.”
Ta cùng đám nha hoàn quỳ dưới đất.
Dung Yên thản nhiên hưởng thụ những lời nịnh nọt ấy, trên mặt lại chẳng hề để lộ chút cảm xúc nào.
Sau đó, tỷ bảo tất cả nha hoàn lui xuống, nói muốn cùng ta trò chuyện vài lời riêng tư, song lại mãi không cho ta đứng dậy.
Ta quỳ đến hai đầu gối đau nhức.
Đinh quản sự đứng bên cạnh, trong mắt đầy vẻ hả hê trước tai họa của người khác.
Dung Yên nhấp trà, liếc nhìn Đinh quản sự rồi thản nhiên nói:
“Những lời như vậy, sau này đừng để bọn họ nói nữa.”
Đinh quản sự liên tục vâng dạ.
Dung Yên chỉ để lại một câu ấy rồi rời đi.
Ban đầu, Đinh quản sự của hoa phòng còn thấp thỏm lo sợ, chỉ e đắc tội với vị đại tiểu thư nhà họ Ninh mới vào phủ, nên từng dặn bọn họ không được ức h.i.ế.p ta.
Ta cũng cho rằng Dung Yên đến đây là vì lo ta chịu bắt nạt trong hoa phòng.
Thế nhưng đến tối, nha hoàn thân cận của Dung Yên là Thúy Nhi lại mang bạc đến thưởng cho bọn họ.
Mỗi nha hoàn hôm ấy từng lên tiếng ca ngợi Dung Yên đều được ban thưởng.
Ngay cả Đinh quản sự cũng nhận được lợi ích.
Từ đó về sau, bọn họ âm thầm suy đoán tâm tư chủ t.ử, càng thêm được nước lấn tới, không ngừng chèn ép, giày vò ta, giao hết những việc khổ cực nặng nhọc nhất cho ta làm.
Tỷ tỷ, mùi vị ấy, tỷ cũng nên tự mình nếm thử một lần đi.
Đinh quản sự đứng sững tại chỗ, dường như không ngờ ta lại nghe lời khuyên đến vậy.
Khi rời đi, ta còn nghe giọng hắn phía sau bỗng cao lên mấy phần:
“Đánh cho ta.”
Dù đã đi xa, vẫn có thể nghe thấy tiếng Dung Yên gào thét.
“Dung Ngư. Muội định trơ mắt nhìn tỷ tỷ ruột của mình bị người ta đ.á.n.h tàn phế sao? Đồ vô lương tâm, ăn cháo đá…”
Tỷ còn chưa nói hết câu đã bị người ta nhét giẻ bịt miệng.
Chỉ còn loáng thoáng truyền đến những tiếng nức nở đau đớn.
9
Lễ vật mừng thọ Quý phi đã bị hủy mất.
Ninh lão gia biết chuyện, chỉ có chút bất đắc dĩ. Xưa nay ông đối đãi với hạ nhân trong phủ khá khoan hòa, sau khi cân nhắc một phen, có lẽ cũng nghĩ đến ta và Dung Yên dù sao vẫn là tỷ muội ruột, nên cuối cùng chỉ phạt tỷ ba tháng nguyệt ngân.
Sau khi băng bó vết thương, Dung Yên nhân lúc đêm xuống, khập khiễng đến Thu Lâm Uyển tìm ta.
Khi ấy, Chu Quả đang thu dọn hòm sách.
Ninh lão gia đã mời phu t.ử đến phủ dạy học, còn nói bản thân ông cũng sẽ dành thời gian giảng bài cho ta, đồng thời lệnh cho Ninh công t.ử hiện đang giữ chức Thiếu khanh Hồng Lư Tự cùng đến nghe giảng.
Nguyên do là Quý phi nương nương từng cười nói, văn võ bá quan khắp triều đều là nam nhân bằng đất nặn, chẳng thấy nổi chút sắc màu thanh lệ nào.
Quý phi hồ nháo, song đương kim bệ hạ lại bằng lòng chiều theo, mở một số chức vị trong Lục bộ cho nữ quan đảm nhiệm.
Đến mùa xuân năm sau, quan viên từ lục phẩm trở lên đều có một suất tiến cử nữ t.ử tham gia kỳ sách thí đặc biệt.
Nay ta đã là nữ nhi của Ninh Đại học sĩ.
Ông gọi ta đến thư phòng, ân cần dạy bảo rằng tiến cử người hiền không cần tránh người thân. Đã có cơ hội như vậy, ta đương nhiên phải cố gắng tiến lên.
Nhưng nếu đến năm sau, ngay cả cửa ải của ông ta cũng không vượt qua được, vậy thì chuyện này đành thôi.
Dung Yên trông thấy Chu Quả đang thu dọn sách vở, liền vênh mặt sai bảo nàng ra ngoài.
Chu Quả quay sang nhìn ta.
Ta khẽ gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, trong phòng chỉ còn lại ta và Dung Yên.
Dung Yên ngồi xuống, tự mình lên tiếng trách móc:
“Hôm nay chỉ cần muội trừng phạt tên quản sự kia trước mặt mọi người, từ nay sẽ không còn ai dám ức h.i.ế.p ta nữa.”
Ta nhìn tỷ từ trên xuống dưới một lượt.
Thấy bộ dạng lúc này của tỷ, suýt nữa ta đã không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Ta cố nén ý cười, gượng giữ vẻ mặt nghiêm túc, dùng chính giọng điệu của tỷ ở kiếp trước để đáp lại:
“Đinh quản sự cũng là vì muốn tốt cho tỷ.”
“Tỷ mất chẳng qua chỉ là ba tháng nguyệt ngân, còn Đinh quản sự vì không chăm sóc tốt danh hoa, lại phải gánh chịu cơn thịnh nộ như sấm sét của phụ thân kia mà.”
Dung Yên trợn tròn mắt, phẫn nộ nói:
“Muội cũng nhìn thấy rồi đấy. Ta bị một tên hạ nhân làm nhục đến mức ấy, chẳng còn chút thể diện nào. Ta là tỷ tỷ ruột của muội, chuyện này truyền ra ngoài, bảo ta còn mặt mũi nào làm người?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta vô tội chớp mắt.
“Nhưng chẳng phải lúc trước chính tỷ tỷ đã cầu xin được vào phủ Ninh làm hạ nhân sao?”
Dung Yên thất thanh:
“Dung Ngư, từ bao giờ muội lại biến thành thế này?”
Ta im lặng một lát, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ.
“Hôm nay nghe nói tỷ tỷ chịu phạt, muội cũng vội vàng chạy đến. Nhưng tỷ cũng nhìn thấy rồi đấy, ăn nhờ ở đậu vốn đã phải dè dặt từng bước, huống hồ chậu lan kia lại vô cùng quý giá, Đinh quản sự nói năng có lý có chứng, muội cũng thật sự không biết làm sao.”
Dung Yên nhìn ta chằm chằm.
Gương mặt tỷ lúc đỏ lúc trắng, giằng co hồi lâu, cuối cùng vẫn tức tối bỏ đi.
10
Kiếp trước, dưới sự sắp xếp của Dung Yên, ta vào hoa phòng phủ Ninh làm việc.
Có nguyệt ngân để lĩnh, lại có cơm ăn, ta vẫn luôn cho rằng đây là tiền đồ tốt đẹp tỷ đã dốc lòng mưu tính cho mình.
Bởi vậy, ta làm việc vô cùng chăm chỉ, cũng khiêm tốn học hỏi mọi người cách chăm bón hoa cỏ.
Mãi đến khi Dung Yên đến hoa phòng thăm ta, mọi chuyện mới hoàn toàn thay đổi.
Rùa
Các nha hoàn trong hoa phòng vì muốn lấy lòng tỷ, hết lời tâng bốc.
“Cùng là tỷ muội, quả nhiên khác biệt một trời một vực.”
“Đại tiểu thư xinh đẹp đoan trang, nào giống Dung Ngư kia, vừa nhìn đã biết là một kẻ ngốc nghếch.”
Ta cùng đám nha hoàn quỳ dưới đất.
Dung Yên thản nhiên hưởng thụ những lời nịnh nọt ấy, trên mặt lại chẳng hề để lộ chút cảm xúc nào.
Sau đó, tỷ bảo tất cả nha hoàn lui xuống, nói muốn cùng ta trò chuyện vài lời riêng tư, song lại mãi không cho ta đứng dậy.
Ta quỳ đến hai đầu gối đau nhức.
Đinh quản sự đứng bên cạnh, trong mắt đầy vẻ hả hê trước tai họa của người khác.
Dung Yên nhấp trà, liếc nhìn Đinh quản sự rồi thản nhiên nói:
“Những lời như vậy, sau này đừng để bọn họ nói nữa.”
Đinh quản sự liên tục vâng dạ.
Dung Yên chỉ để lại một câu ấy rồi rời đi.
Ban đầu, Đinh quản sự của hoa phòng còn thấp thỏm lo sợ, chỉ e đắc tội với vị đại tiểu thư nhà họ Ninh mới vào phủ, nên từng dặn bọn họ không được ức h.i.ế.p ta.
Ta cũng cho rằng Dung Yên đến đây là vì lo ta chịu bắt nạt trong hoa phòng.
Thế nhưng đến tối, nha hoàn thân cận của Dung Yên là Thúy Nhi lại mang bạc đến thưởng cho bọn họ.
Mỗi nha hoàn hôm ấy từng lên tiếng ca ngợi Dung Yên đều được ban thưởng.
Ngay cả Đinh quản sự cũng nhận được lợi ích.
Từ đó về sau, bọn họ âm thầm suy đoán tâm tư chủ t.ử, càng thêm được nước lấn tới, không ngừng chèn ép, giày vò ta, giao hết những việc khổ cực nặng nhọc nhất cho ta làm.
Tỷ tỷ, mùi vị ấy, tỷ cũng nên tự mình nếm thử một lần đi.