Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chương 76: Ghen (2)

Ghen tuông play.

Giang Tự không biết vỏ sủi cảo có dày hay không.

Nhưng giấm thì chắc chắn là Lục Trạc rất thích.

Giang Tự nghĩ tới mức độ ghen tuông của Lục Trạc, lại nghĩ tới trình độ "chó má" hiện tại của hắn: "......"

Luôn có gian thần muốn hại trẫm!

Để tránh buổi tối bị hành đến chết trên giường, Giang Tự vội vàng lên tiếng: "Không phải! Lục Trạc, anh nghe em giải thích! Thanh mai trúc mã người Hà Lan gì đó em hoàn toàn không quen, còn Alex......"

"Không sao."

"Hả?"

Chưa đợi Giang Tự giải thích xong, Lục Trạc đã chậm rãi nói: "Anh không phải kiểu người nhỏ nhen, nên em muốn mời bạn đến thì cứ mời, không sao cả."

Giọng hắn bình tĩnh dịu dàng nghe như thật sự không hề giận, mà nhìn cũng chẳng giống giả vờ.

Giang Tự không nhịn được hỏi lại: "Thật à?"

"Ừ." Lục Trạc cúi đầu gói sủi cảo, "Em được nhiều người thích như vậy, nếu anh lúc nào cũng ghen thì sau này chẳng phải chết trong hũ giấm mất sao, đúng không, darling?"

Giang Tự, người trước giờ chưa từng nghe Lục Trạc gọi mình là "darling": "......"

Không ghen mà anh ở đây nói móc cái gì hả?!

"Lục Trạc!"

"Sao vậy, darling?"

"Anh!"

Giang Tự tức đến mức muốn cắn hai cái lên miệng Lục Trạc, nhưng trước mặt bao nhiêu người thân lại ngại không dám làm, chỉ có thể cầm điện thoại, hậm hực gửi một chữ [NO!] rồi cúi đầu tiếp tục gói sủi cảo.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng.

Cậu vốn định rộng lượng tha cho Lục Trạc một lần, ai ngờ hắn như bị ma nhập, hễ mở miệng là cứ "darling" không dứt.

Cậu gói sủi cảo, Lục Trạc nói: "Không biết Alex thích ăn loại sủi cảo nào nhỉ, darling?"

Cậu lấy đồ chơi cho Giang Tiểu Trạc, Lục Trạc lại nói: "Đây là đồ chơi hồi nhỏ em chơi cùng cậu bạn thanh mai kia à, darling?"

Cậu bị sai đi lấy bình hoa, Lục Trạc vẫn nói: "Anh thấy hoa hồng hợp với ngày tuyết hơn, em thấy sao, darling?"

Cậu giúp mọi người rót rượu, Lục Trạc cũng không quên: "Darling, tửu lượng em kém, uống ít thôi."

Đến cuối cùng, ngay cả Giang Tự Lâm cũng không chịu nổi nữa, ông gào lên: "Giang Tự, quản người nhà con đi, bố ăn sủi cảo còn chưa chấm giấm mà đã chua đến rụng răng rồi đây này. Người biết thì nói bố cho cậu ta uống rượu vang, người không biết còn tưởng bố cho cậu ta uống nước nho chua đấy! Hai đứa yêu nhau kiểu này có ổn không vậy?"

Lúc này Giang Tự mới nhịn hết nổi, kéo Lục Trạc thẳng về phòng mình, đóng sầm cửa, vừa xấu hổ vừa tức giận hét lên: "Lục Trạc! Rốt cuộc anh muốn làm gì?!"

Lục Trạc nghiêng đầu: "Anh muốn ghen."

Giang Tự: "?"

Những lời thẳng thắn như thế là thứ có thể phát ra từ Lục Trạc sao?

Mà người trước mắt vẫn là gương mặt đẹp trai sắc nét ấy, nhưng đôi mắt vốn lạnh nhạt lại trở nên hơi đờ đẫn, làn da trắng lạnh cũng ửng lên một lớp đỏ nhạt nhìn như say rượu.

Giang Tự không thấy Lục Trạc uống rượu nhiều, thi thoảng có vài lần cũng chỉ là uống bia lúc ăn lẩu tán gẫu.

Ngoài ra thì chỉ có bữa tiệc gia đình vừa rồi, Lục Trạc không từ chối được sự nhiệt tình của ông lão người Pháp, đành uống mấy ly whiskey và rượu vang.

Vậy nên Lục Trạc say rồi?

Có lẽ vì trong lòng Giang Tự, Lục Trạc luôn quá hoàn hảo, đến mức cậu nhất thời không tin nổi chuyện tửu lượng của Lục Trạc cũng chẳng tốt lắm.

Nhưng nếu không say Lục Trạc tuyệt đối không thể nghiêng đầu nhìn cậu như lúc này rồi nói: "Anh không thích Alex."

Giang Tự: "?"

"Vì cậu ta tặng em hoa hồng."

Khi nghe Lục Trạc nói ra câu đó tim Giang Tự khẽ thắt lại.

Dù trước đây cậu từng vô tình nghe người khác nhắc tới chuyện Lục Trạc đã từng sang Paris tìm mình, nhưng giữa hai người chưa bao giờ thực sự ngồi xuống nói rõ về chuyện ấy.

Bởi Giang Tự nghĩ rằng có lẽ Lục Trạc không muốn để mình biết, cũng tưởng rằng chuyện đó đã là quá khứ rồi.

Không ngờ hóa ra trong lòng Lục Trạc lại để ý đến vậy.

Khoảnh khắc ấy Giang Tự vừa xót xa vừa hoảng loạn, cậu sợ Lục Trạc buồn, lại sợ mình giải thích không rõ, chỉ có thể vội vàng nói: "Bó hoa hồng đó không phải kiểu hoa hồng như anh nghĩ đâu! Lúc đó em từ chối rồi, chỉ nhận như một món quà tình bạn thôi! Em luôn nói với mọi người là em có bạn trai rồi, ngoài anh ra em chưa từng thích ai, cũng chưa từng chấp nhận ai hết!"

Lời giải thích vừa thẳng thắn vừa gấp gáp.

Lục Trạc gật đầu: "Anh biết, nhưng anh vẫn không thích cậu ta."

Giang Tự càng cuống hơn: "Em với cậu ấy thật sự không có gì cả!"

Lục Trạc nói: "Nhưng cậu ta gọi em là darling."

Giang Tự: "?"

Cậu rất muốn giải thích rằng đối với Alex, "darling" chỉ là câu cửa miệng, anh chàng người Pháp đó đến cả chó hoang ngoài đường cũng gọi là darling.

Nhưng Lục Trạc vốn luôn chín chắn, điềm tĩnh lại đang nhìn cậu bằng ánh mắt bướng bỉnh, trẻ con đến mức cậu gần như chưa từng thấy.

Thế là Giang Tự chẳng nỡ nói thêm lời nào, chỉ cúi đầu nghịch điện thoại, nhanh tay gõ một tin nhắn: [Tôi đính hôn rồi, đối tượng rất hay ghen, darling xin tự trọng]

Gửi cho Alex xong, cậu giơ màn hình cho Lục Trạc xem: "Thế này đã được chưa?"

Lục Trạc chớp mắt, được đằng chân lân đằng đầu: "Vẫn còn nhiều người khác thích em nữa."

Giang Tự: "??"

"Ví dụ như Bùi Thái, cậu ta còn nói sẽ đợi em."

"......"

Nghe cái tên quá đỗi xa xưa này từ miệng Lục Trạc, Giang Tự thậm chí nhất thời không nhớ nổi đó là ai.

Đến khi nhớ ra đó là nam sinh thể thao da ngăm tất trắng hồi lớp 12, cậu mới nhận ra Lục Trạc còn hay ghen hơn cả cậu tưởng.

Nhưng khi Lục Trạc chậm rãi nói: "Họ đều thích em, anh sợ mình không đủ tốt, em sẽ rời đi" thì trong lòng Giang Tự chỉ còn lại đầy ắp xót xa.

Cậu chẳng nghĩ ngợi gì, vội nắm lấy tay Lục Trạc, chụp một tấm ảnh cảnh tuyết ngoài cửa sổ rồi đăng lên vòng bạn bè: [Dẫn chồng sắp cưới về nhà ăn Tết]

Sau đó lại đưa điện thoại cho Lục Trạc: "Thế này đã được chưa?"

Lục Trạc lại chớp mắt: "Chúng ta còn chưa có avatar đôi. Lâm Quyển và Từ Nhất Đào đều có."

Giang Tự: "???"

Chuyện avatar đôi này cậu vẫn luôn nghĩ chỉ mấy cặp trẻ con mới thích, không ngờ một sếp tổng lạnh lùng cool ngầu như Lục Trạc cũng để ý đến thế?!

Nhưng giờ Lục Trạc đang say, lại còn đang ghen, Giang Tự chỉ muốn dỗ cho xong, thế là vội vàng lên mạng tìm một cặp avatar Tom & Jerry đổi cho hai người, vừa đổi vừa nói: "Dùng tạm cái này trước nhé, sau này em sẽ tự vẽ cho mình một cặp, được không?"

Giọng điệu cứ như đang dỗ trẻ con.

Nhưng Lục Trạc vẫn chưa vừa lòng: "Em từng đóng công chúa và hoàng tử với người khác, nhưng với anh thì chưa."

Giang Tự: "????"

Mấy chuyện kia còn dễ nói, chứ cái vụ đóng công chúa thì lúc đó cậu còn chưa đến ba tuổi, trẻ con mặc gì chẳng giống búp bê. Chẳng lẽ bây giờ bắt một thằng cao mét tám như cậu đi đóng công chúa?!

Dù cậu có chịu thì cũng không có váy công chúa cỡ đó!

"Lục Trạc! Anh đừng có được voi đòi......"

"Em là của anh, anh không muốn thứ người khác có mà anh không có."

Câu nói còn chưa kịp gắt xong, Lục Trạc đã chớp mắt chậm rãi nói ra câu ấy.

Tim Giang Tự lập tức run lên.

Lục Trạc đã đem hết thảy của mình cho cậu rồi, vậy thì những thứ người khác có, sao Lục Trạc lại không thể có?

Nếu như bình thường Lục Trạc mà dám đòi hỏi như vậy Giang Tự chắc chắn cắn chết hắn ngay từ câu đầu.

Nhưng rượu vào lời ra.

Lục Trạc vốn là người luôn kiềm chế, kín đáo như vậy mà lại thẳng thừng nói ra những lời này, đủ thấy trong lòng hắn còn để ý hơn cả những gì Giang Tự tưởng tượng.

Cậu không muốn để lại một khúc mắc trong lòng Lục Trạc.

Giang Tự chỉ có thể cắn răng, nhắm mắt nói liều: "Được! Công chúa thì công chúa! Em lập tức làm công chúa cho anh, được chưa!"

Nói xong, cậu mở tủ quần áo, ngồi xổm xuống lục lọi một hồi trong ngăn tủ lớn rồi rồi ôm ra một đống đồ, đi thẳng vào phòng tắm.

Lúc bước ra trên đầu cậu đã đội một tấm voan trắng.

Trông giống như đạo cụ làm từ rèm cửa trắng hồi nhỏ, nhưng lúc này đội lên đầu chàng trai mặc áo len trắng kia lại mang theo một cảm giác vừa non nớt, vừa trong trẻo, lại có chút mê hoặc khó tả.

Giang Tự có vẻ rất ngại, hai má bị hơi ấm sưởi hồng lên nhưng vẫn phải dỗ dành Lục Trạc, cậu nhón chân đội thêm một chiếc vương miện nhỏ lên đầu hắn: "Giờ thì được rồi chứ!"

Cậu ngẩng đầu, hơi kiễng chân, khoảng cách giữa môi hai người vừa vặn đến mức chỉ cần tiến thêm một chút là chạm nhau, đôi mắt, hàng mày đẹp đến mức như một cô dâu khoác váy cưới.

Rõ ràng biết đây chỉ là đạo cụ chơi đồ hàng hồi nhỏ của Giang Tự, cũng biết cậu đang dỗ mình, nhưng khoảnh khắc ấy Lục Trạc vốn chỉ định trêu chọc lại đột nhiên dâng lên một cơn ghen tuông và chiếm hữu mãnh liệt.

Giang Tự đẹp như vậy, tốt như vậy, trước đây lại từng làm "công chúa" của người khác, trong năm năm không có hắn bên cạnh còn bị những người đàn ông khác dòm ngó.

Ý nghĩ đó vừa lóe lên, Lục Trạc gần như mang theo chút trả đũa mà siết lấy cằm Giang Tự, mạnh mẽ hôn xuống.

Sự tấn công bất ngờ cùng cảm giác đau nhẹ khi bị cắn khiến Giang Tự theo bản năng muốn đẩy ra: "Lục Trạc, mọi người còn đang đợi chúng ta xuống đếm ngược đấy..."

Nhưng Lục Trạc lại đột nhiên nói khẽ: "Tự Tự, anh hối hận rồi."

Giang Tự khựng lại.

Giọng Lục Trạc khàn thấp: "Anh hối hận vì đêm Giáng Sinh năm đó thấy em nhận hoa hồng mà không đi thẳng tới tìm em, nếu lúc đó anh bước lên, anh nhất định sẽ hôn em trước mặt tất cả mọi người, nói cho họ biết em là của anh, chỉ thuộc về mình anh."

d*c v*ng chiếm hữu cuộn trào trong đáy mắt hắn như nhờ men rượu mà không thể che giấu thêm nữa.

Nghĩ đến năm đó Lục Trạc vượt ngàn dặm mà đến rồi lại lặng lẽ quay về trong cô đơn, Giang Tự không tài nào đẩy bàn tay kia ra được nữa.

Nụ hôn của Lục Trạc cứ thế rơi xuống không còn chút ngăn trở.

Đến khi hôn đến mức Giang Tự gần như có phản ứng, cậu mới hơi đẩy ra, th* d*c nói: "Lục Trạc, không thể hôn nữa, trong nhà còn có người!"

Nhưng Lục Trạc lại buông thả bản thân: "Tự Tự, anh say rồi, anh muốn."

Giang Tự cũng rất muốn, nhưng dưới phòng khách mọi người còn đang xem gala năm mới, cậu sao có thể ở trên phòng làm chuyện này với bạn trai được.

Nhưng Lục Trạc đã say rõ ràng không thèm để ý đến những điều đó, vẫn cứ dính lấy cậu không buông, giọng mềm xuống như làm nũng: "Tự Tự, cái tư thế lần trước em đã hứa, giờ thử một chút được không? Em đội voan đẹp lắm."

Giang Tự còn cố phản kháng: "Khoan đã! Lục Trạc......"

Giọng Lục Trạc rất thấp: "Nghĩ đến việc trước đây em từng đội cái này cho người khác xem, anh thấy khó chịu lắm."

Giang Tự: "......"

Chết tiệt!

Sao Lục Trạc say rượu lại biết làm nũng thế này chứ!

Nhưng ánh mắt buồn bã và ghen tuông của hắn lại không giống giả vờ, Giang Tự đành nhắm mắt, cắn răng khẽ nói: "Vậy anh nhẹ một chút."

Vừa dứt lời, nụ hôn của Lục Trạc lại ập xuống dữ dội, bàn tay hơi nóng vì men rượu siết chặt eo cậu, áo len trắng trượt xuống trong hỗn loạn, Giang Tự còn chưa kịp nói thêm câu nào đã bị ép sát vào trước cửa kính sát đất.

Khoảnh khắc ấy Giang Tự cuối cùng hiểu thế nào là "chó điên" thật sự.

Đầu ngón tay cậu siết đến trắng bệch, xấu hổ và áy náy đồng thời dâng lên, theo bản năng vẫn muốn đẩy Lục Trạc ra.

Nhưng Lục Trạc lại tiếp tục nói: "Tự Tự, đây là sinh nhật đầu tiên đúng nghĩa của anh, cũng là cái Tết đầu tiên náo nhiệt như vậy. Anh không dám tưởng tượng cuộc sống không có em, cũng không dám tưởng tượng em đối xử tốt với người khác như vậy, chỉ cần nghĩ đến việc em nhận hoa của người khác, nghĩ đến việc hắn có thể hôn em, anh đã ghen đến phát điên, Giang Tự, anh không thích cậu ta, không thích cậu ta tặng em hoa hồng, không thích cậu ta gọi em là darling. Sau này em chỉ có thể là darling của một mình anh, chỉ nhận hoa của một mình anh thôi có được không?"

Những lời cuối cùng của Lục Trạc gần như mang theo sự van nài.

Một người luôn lạnh lùng cứng rắn như hắn, nếu không phải tửu lượng kém, vài ly whiskey đã say thì có lẽ cả đời này Giang Tự sẽ không bao giờ biết hắn cũng có lúc yếu đuối, thiếu an toàn như vậy.

Đến mức tim Giang Tự không kìm được mà chua xót, co thắt lại, cậu ngẩng đầu chủ động hôn lên môi Lục Trạc, khẽ nói: "Đồ ngốc, vốn dĩ em đã là của anh rồi, cả đời này cũng chỉ là của riêng anh thôi, dù người khác có tốt đến đâu, xuất sắc thế nào, em cũng chỉ thuộc về một mình anh. Sau này anh sẽ còn có rất nhiều cái Tết náo nhiệt nữa, bởi gia đình em cũng là gia đình anh, nhưng bà có ông, bố có mẹ, cậu mợ cũng có cuộc sống riêng của họ, ai cũng sẽ có thế giới của riêng mình, còn anh chỉ có em, nên em cũng sẽ chỉ thuộc về anh."

Cậu nói vô cùng chân thành, kiên định, chiếc khăn voan trắng tinh buông xuống phía sau làm gương mặt ửng đỏ cũng trở nên trong trẻo như được phủ một lớp ánh sáng thiêng liêng.

Lục Trạc lại hôn xuống.

Hai chân Giang Tự vô thức siết chặt lấy eo Lục Trạc, hai tay bám lấy vai hắn, mọi sự kháng cự đều biến thành chủ động đáp lại, chiếc khăn voan khẽ lay động dưới ánh đèn.

Cho đến khi tiếng thông báo điện thoại vang lên.

Giang Tự mơ màng mở mắt, quay đầu nhìn sang, thấy điện thoại của Lục Trạc trên thảm vừa hiện lên một tin nhắn.

[Trần Vi]: Ôi trời ơi sếp Lục của tôi ơi, sao Tết anh không ở trong nước vậy! Không có anh uống một hơi hết cả chai whiskey, phòng kinh doanh bọn em chẳng ký nổi hợp đồng nào! Mau về cứu chúng em với!

Sếp Lục.

Tửu lượng ngút trời.

Một hơi hết cả chai whisky.

"......" Lúc này Giang Tự mới hoàn hồn, nhưng tên đã lên dây không thể không bắn, ngay khoảnh khắc đó cậu không nhịn được gào lên: "Lục Trạc! Anh dám lừa em!"

Nhưng ngay giây sau đã bị Lục Trạc khẽ cười một tiếng rồi chặn miệng bằng một nụ hôn: "Không lừa em, anh thật sự ghen lắm."

"Không phải! Anh ghen cái gì chứ! Em với Alex...... ưm......"

"Anh không muốn nghe em nhắc đến tên của cậu ta."

"Ngày mai em còn đi ăn với Alex...... a! Em sai rồi! Lục Trạc! Em nói là em sai rồi! Đồ khốn! Đồ súc sinh! Em sai rồi, thật sự sai rồi! Anh Lục Trạc, em sai rồi! Em không nhắc Alex nữa...... f*ck! Em không nhắc ai khác nữa! Em nói là em sai rồi! Lục Trạc..."

Đêm hôm đó, Giang Tự nói "em sai rồi" cả vạn lần, cuối cùng vẫn chỉ có thể run chân miễn cưỡng xuống lầu kịp giờ đếm ngược năm mới.

Còn Lục Trạc vác cả đống vết cắn nằm trong căn lều trên gác mái, chỉ có Giang Tiểu Trạc mặc đồ mới ở bên.

Rồi phát hiện vị "chủ nhà" của mình không biết từ lúc nào đã đăng thêm một bài viết lên vòng bạn bè.

Trong đó là một bức vẽ đơn giản.

Một nửa là chú chó Maltese nhỏ đội khăn voan, ngẩng đầu đầy kiêu ngạo, một nửa là con sói trưởng thành đội vương miện, đang cúi đầu l**m lông cho chú chó nhỏ, ở giữa còn có một chú Maltese bé xíu đang chạy vòng quanh một chai giấm Sơn Tây.

Caption: [Nhà tôi nuôi một con sói hoang chính gốc Sơn Tây, thấy ai cũng cắn, người lạ miễn lại gần!]

Bên dưới bình luận:

[Từ Nhất Đào]: Vậy Lục Trạc là chó

[Anh Hoa]: Vậy Lục Trạc là chó

[Lâm Quyển]: Vậy Lục Trạc là chó

[Chúc Thành]: Vậy Lục Trạc là chó

Lục Trạc trả lời: [Ừ, tôi là chó.]

Còn là loại chó có ý thức lãnh thổ cực mạnh.

"Vậy giờ chúng ta làm sao lừa bố con lên gác xép nhỉ?" Lục Trạc xoa đầu Giang Tiểu Trạc, "Hay là con tè lên giường bố con đi?"

Giang Tiểu Trạc: "?"

------------------------------------------

[Lời tác giả]

Giang Tiểu Trạc: Con có thể không phải người, nhưng bố chắc chắn là chó.