Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chương 72: Quyển 5: Mãn Thiên Tinh - Sao Rợp Trời. Chương 72: Ngoại truyện

Nếu nhất định phải mặc lại đồng phục học sinh một lần, hình như cũng không phải là không được.

Chiều hôm đó, Giang Tự nắm tay Lục Trạc giống hệt như khi xưa, cứ thế lao ra khỏi trường, băng qua cả những con phố.

Họ dốc hết sức mà chạy, như thể đang cố trốn thoát khỏi quái thú sau lưng, trên mặt lại nở nụ cười rạng rỡ.

Khi chạy xuống hết con dốc, họ vừa khéo đụng phải đám Lâm Quyển và Từ Nhất Đào.

Bọn họ vừa mới đỗ xe xong, ngẩng đầu đã thấy bé cưng lười biếng và cool boy điềm tĩnh nhất lớp chạy như điên y như bị chó rượt, tức thì ngơ ngác không hiểu gì, la lên: "Ê này! Sao hai đứa lại chạy vậy?!"

Nhưng hai người họ chẳng ai thèm trả lời, vẫn cứ nắm tay nhau cười ngặt nghẽo rồi lao về phía trước.

Từ Nhất Đào và mấy người kia càng nhìn càng chả hiểu mô tê gì, nhưng vì hiếu kỳ nên cũng vội vàng đuổi theo, vừa chạy vừa hét: "Đừng chạy coi! Rốt cuộc sao mà tụi bây chạy vậy, dừng lại nói cho rõ coi!"

Thầy chỉ nhiệm giáo dục Hoàng Thư Lương phía sau đã đến tuổi trung niên bụng phệ, cuối cùng cũng lảo đảo chạy xuống dốc vừa thở hồng hộc vừa gào lên: "Đừng chạy! Đứng lại cho tôi! Tôi nhất định phải bắt được mấy đứa về quy án!"

Một nam sinh đại học rất đẹp đang tức tối giành lại cổ vịt từ tay bạn trai ngay bên cạnh vừa nghe thấy câu này đã tức khắc bỏ luôn cổ vịt, ném lại một câu: "Thầy Hoàng, để em đuổi theo giúp thầy!" rồi cũng lao theo đám đông, bạn trai cậu ta chỉ đành bất lực chạy theo sau.

Thế là con phố vào ban ngày của kỳ nghỉ đông vốn hơi hiu quạnh bỗng dưng xuất hiện một cơn lốc thanh xuân kỳ lạ mà rực rỡ --

Phía trước là một chàng trai xinh xắn mang nét lai nhẹ nắm tay một chàng trai ánh mắt chiều chuộng dung túng, cười rạng ngời chạy phía trước.

Ngay sau đó là hai nam một nữ mặc đồ công sở, vừa thở hổn hển vừa lo lắng gào lên đuổi theo.

Cuối cùng là một thiếu niên tốc độ cực nhanh, ngũ quan sắc sảo, nhìn là biết đã qua huấn luyện chuyên nghiệp nhanh chóng đuổi sát phía trước, phía sau cậu ta là một người cao lớn hơn giúp cậu ta đeo ba lô, cầm trà sữa và cổ vịt, vừa gọi bảo cậu ta chạy chậm lại vừa bất lực chạy theo.

Bảy người cứ thế rầm rộ chạy qua con dốc dài trước cổng trường, chạy qua quán nướng "Hễ Nướng Là Ngon", chạy qua con hẻm phủ bóng ngân hạnh, chạy qua khu phố cũ náo nhiệt của khu nhà tạm rồi chạy một mạch đến tiệm tạp hóa dưới chân núi.

Chạy suốt tròn một tiếng đồng hồ Giang Tự mới chịu dừng lại, ngã thẳng vào lòng Lục Trạc vùi đầu cười không ngớt.

Gương mặt quanh năm vốn luôn điềm đạm của Lục Trạc cũng vì vận động mạnh nhuốm chút hồng hào sinh động, hắn vừa vỗ nhẹ lưng Giang Tự vừa cong mắt cười theo cậu, hơi thở nóng hổi phả ra từ chóp mũi khiến cả đôi mày cũng trở nên ấm áp.

Ba người phía sau cuối cùng cũng thở hồng hộc chạy tới, khom lưng ôm bụng, th* d*c hồng hộc nhưng vẫn cố chấp hỏi: "Không phải chứ, Lục Trạc, Giang Tự, rốt cuộc sao tụi bây lại chạy! Chó rượt à?!"

Giang Tự chẳng còn hơi sức đầu mà trả lời, chỉ có thể nằm trong lòng Lục Trạc run cả vai.

Lục Trạc cũng tiếp tục cười, nhẹ nhàng vỗ lưng cậu.

Ba người còn lại nhìn nhau, đầu đầy dấu hỏi.

Cậu thiếu niên xinh đẹp lại đánh nhau giỏi kia cũng chống tay lên gối, thở nhẹ, không nhịn được mà hỏi đầy bực bội: "Hai người đừng chỉ cười nữa! Nói đi, chạy cái gì mà hại thầy Hoàng già thế rồi còn phải đuổi theo?"

Lục Trạc mỉm cười, đáp rất thản nhiên: "Không có gì, chỉ là yêu sớm trong lớp không cẩn thận bị thầy Hoàng bắt gặp thôi."

Thiếu niên vừa đẹp vừa đánh giỏi: "???"

Cậu nhóc tóc xoăn nâu vàng này thì còn tạm gọi là yêu sớm, chứ cái anh mặc áo khoác dài, khí chất tổng tài bá đạo này mà cũng là yêu sớm á?!

Cậu ta còn chưa kịp tiêu hóa xong thì phía sau đã vang lên một giọng nói trầm thấp mang theo ý cười: "A Diễn, đây là đàn anh Lục Trạc mà lúc trước anh kể với em. Chắc là đưa bạn trai về hoài niệm thanh xuân thì bị thầy Hoàng bắt gặp, tiện thể trêu thầy một chút thôi."

Nói xong lại quay sang Lục Trạc: "Đàn anh, lâu rồi không gặp. Đây là bạn trai em, Thịnh Diễn."

Lục Trạc gật đầu, ngữ điệu tự nhiên: "Quả thật cũng hơn nửa năm rồi. Đây là bạn trai anh, Giang Tự."

Thịnh Diễn: "?"

Giang Tự: "?"

Ba người còn lại: "?"

Lục Trạc chậm rãi giải thích: "Đây là Tần Tử Quy, thủ khoa khối tự nhiên năm ngoái của Nam Vụ, đàn em khoa Máy tính, còn kia là bạn trai cậu ấy, Thịnh Diễn, học ở Đại học Công an Nhân dân Trung Quốc. Cho nên nếu chúng ta chạy thêm một lúc nữa, e là sẽ thật sự bị bắt về quy án đấy."

Giang Tự lúc này mới kịp phản ứng: "Vậy hai bạn nhỏ này là cặp đôi yêu đương ầm ĩ mà Thẩm Dịch từng nói à?"

"Ai là bạn nhỏ?" Cậu trai tên Thịnh Diễn rõ là không thích cách gọi nghe chẳng ngầu tí nào này, sắc mặt sầm lại trông không mấy vui vẻ.

Giang Tự không chịu thua: "Anh lớn hơn em bốn tuổi!"

Thịnh Diễn không tin: "Tôi cao hơn anh!"

Giang Tự tiếp tục cứng miệng: "Anh tốt nghiệp rồi!"

Thịnh Diễn càng không phục: "Tôi còn từng tự tay bắt tội phạm đấy!"

Giang Tự nhịn hết nổi: "Anh còn có bạn trai cơ!"

Thịnh Diễn khinh khỉnh: "Ai mà chẳng có bạn trai chứ!"

Giang Tự dằn từng chữ: "Anh với bạn trai đã đính hôn rồi nhé!"

Thịnh Diễn lập tức tiếp lời: "Tôi cũng... hả?"

Đính hôn?

GIang Tự vừa nói câu này, không chỉ Thịnh Diễn mà tất cả mọi người đều sững lại như chưa kịp tiêu hoá lượng thông tin khổng lồ ấy.

Chỉ có Lục Trạc khẽ cười một tiếng rồi đan mười ngón tay nắm lấy tay Giang Tự, để hai chiếc nhẫn nam áp sát vào nhau: "Ừ, đúng là đã đính hôn rồi. Anh vừa cầu hôn thành công xong."

"......Đụ!"

Cuối cùng Từ Nhất Đào cũng hoàn hồn, cười lớn rồi đấm một cú vào vai Lục Trạc: "Thằng nhóc này được đấy! Bảo sao tự dưng lại quay về Thực Ngoại, hoá ra là định chơi màn ôn lại kỷ niệm tiện thể hốt luôn anh Tự của bọn tôi chứ gì!"

Chúc Thành trợn tròn mắt: "Vãi vãi, cầu hôn thành công luôn rồi á?! Tao còn chưa kịp chuẩn bị phát biểu cho VCR cầu hôn của hai người mà!"

Lâm Quyển cũng sốt ruột: "Tôi còn chưa kịp giúp bé cưng đáng yêu của tôi trang trí hiện trường cầu hôn nữa mà! Sao đã cầu hôn thành công rồi?! Cục cưng của tôi!!!"

Thấy vẻ mặt như bắp cải nhà mình đột nhiên bị người ta ủn mất của Lâm Quyển, Từ Nhất Đào vội dỗ: "Không sao không sao, cầu hôn xong còn kết hôn nữa mà! Lúc đó chúng ta quay VCR, trang trí hiện trường, cái gì cũng có hết, không vội không vội. Giờ việc quan trọng nhất là bắt Lục Trạc mời tụi mình ăn một bữa, đúng không, sếp Lục vừa ôm được người đẹp về?"

"Đúng!" Chúc Thành cũng phản ứng lại, "Hôm nay không chém Lục Trạc một bữa ra trò thì không ai được về!"

Ngay cả Tần Tử Quy vốn luôn điềm tĩnh cũng nắm tay Thịnh Diễn, nghiêm túc nói: "Bọn em cũng muốn ké chút vía tốt của đàn anh."

Không khí đến mức này rồi không mời thì thật thất lễ.

Chỉ có điều bây giờ là cuối năm, những nhà hàng đàng hoàng có thể chứa từng ấy người đều đã kín chỗ, Lục Trạc bèn đề nghị: "Hay là đến nhà Giang Tự đi, tôi xuống bếp nấu cho mọi người một bữa."

"Nhà Giang Tự?" Từ Nhất Đào hỏi lại.

"Ừ." Lục Trạc gật đầu, "Chắc bọn tôi chắc sẽ ở nhà Giang Tự khoảng một tháng."

Bởi vì Tết Nguyên đán đã cận kề, mà công ty vừa mới dốc toàn lực hoàn thành xong một dự án lớn, cả năm qua gần như chẳng ai có nổi một cuối tuần trọn vẹn.

Thế là Lục Trạc quyết định chơi lớn cho toàn bộ nhân viên nghỉ hẳn một tháng, coi như bù lại hết số ngày nghỉ của cả năm, cũng để mọi người được về nhà đón một cái Tết nhẹ nhàng.

Ông bà ngoại của Giang Tự tuổi đã cao, sức khỏe lại không tốt nên quyết định ở lại Pháp, còn Giang Tự Lâm mấy năm nay liên tục thăng chức, làm việc thường trú tại Liên Hợp Quốc, đưa vợ bay khắp nơi, vốn không có thời gian quay về.

Vì vậy Giang Tự và Lục Trạc bỗng chốc trở thành hai đứa "không cha không mẹ", đành ở lại trong nước đón Tết.

Mà ở Bắc Kinh thì cũng chẳng có họ hàng thân thích gì.

Thế nên hai người quyết định về Nam Vụ ở một tháng, thậm chí còn đặc biệt mang theo cả Giang Tiểu Trạc về cùng.

Chỉ là sau khi dẫn theo con trai về, căn gác nhỏ trên cửa hàng tạp hóa trở nên chật chội hẳn, cộng thêm việc vợ anh Hoa còn phải qua trông tiệm mỗi ngày, ở lại cũng bất tiện, thế nên hai người dọn dẹp một chút rồi chuyển về căn biệt thự trên núi.

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện mọi người mới vỡ lẽ.

"Được đấy! Đi thôi! Tôi cũng đang muốn xem thử biệt thự đỉnh cấp trong truyền thuyết trông như thế nào đây!"

Từ Nhất Đào lập tức hào hứng hưởng ứng.

Tần Tử Quy cũng nói: "Em có thể giúp một tay."

Ngay cả Thịnh Diễn vừa nãy còn không phục cũng lúng túng nói một câu: "Chuyện tốt thế này, đông người một chút mới vui."

Chứ không đến lúc cưới còn không có người lớn chứng kiến thì lạnh lẽo biết bao.

Tất nhiên Thịnh Diễn sẽ không nói ra, chỉ mím môi tiếp tục trưng thái độ đại ca trường học lạnh lùng ngạo nghễ.

Giang Tự chỉ thấy đám trẻ con bây giờ thật đáng yêu, sau đó cậu bật cười rồi quay sang nắm tay Lục Trạc, lắc lắc hai bàn tay đeo nhẫn nhảy chân sáo đi lên lầu.

Trong nhà không thiếu gì, chỉ thiếu mỗi người nấu.

Lục Trạc vốn đã biết nấu ăn, sau này lại biết Giang Tự kén ăn, thêm việc sống một mình nên tay nghề càng ngày càng điêu luyện, lại thêm Tần Tử Quy, người trong nhà cũng là một đại thiếu gia khó chiều.

Hai người bận rộn một hồi, vậy mà thật sự làm được một bữa cơm đủ cho bảy người ăn no căng trước khi trời tối.

Lại còn bày biện tinh xảo, món mặn món chay đủ vị, đúng chuẩn một bữa ăn vừa ngon miệng vừa đẹp mắt.

"Trời đất, hai người làm nhiều quá vậy? Bữa tất niên nhà tôi chưa chắc đã nhiều món được thế này."

Chúc Thành nhìn cả bàn đầy ắp món ăn, ngỡ ngàng tới mức gần như không tin vào mắt mình.

Từ Nhất Đào vừa phát đũa vừa chép miệng: "Đúng đấy, mấy người làm top bây giờ cạnh tranh dữ vậy luôn hả? May mà tôi là trai thẳng không chắc phải ế cả đời mất."

Lâm Quyển đang bày đồ uống lên bàn, nghe vậy lại không nhịn được sút cho cậu ta một cái: "Anh còn dám nói hả? Trong năm nay mà anh không học được như thế này thì khỏi cưới xin gì nữa!"

"Đừng mà vợ ơi! Hai bên gia đình gặp nhau hết rồi, sao lại nói không cưới nữa chứ! Anh học, anh học, anh học là được chứ gì!" Từ Nhất Đào vội vàng giành việc từ tay Lâm Quyển, giọng gấp đến mức như sắp quỳ xuống.

Lâm Quyển lười để ý đến cậu ta, chỉ ngẩng đầu về phía phòng khách nhìn Giang Tự đang hăng máu đấu game với Thịnh Diễn, hỏi: "Nhắc mới nhớ, bé cưng, cậu đã nói chuyện với gia đình chưa?"

"Hả? Nói gì cơ?"

Giang Tự luôn tự nhận mình là cao thủ game, tung hoành vô địch cả trong lẫn ngoài nước, vậy mà Thịnh Diễn lại ngang tài ngang sức, vì danh dự "mãnh nam số một Nam Vụ", lúc này cậu tập trung đến mức không hề nghe thấy bên phòng ăn đang nói gì.

Lâm Quyển nói lại: "Tớ hỏi chuyện cậu đính hôn với Lục Trạc ấy, đã nói với nhà chưa?"

"Chưa!" Giang Tự vừa bấm tay cầm lia lịa vừa trả lời to mà chẳng suy nghĩ, "Dạo này họ bận lắm, với lại tớ với Lục Trạc chia tay bao nhiêu năm rồi, giờ tự nhiên quay lại còn đính hôn nhanh như vậy tớ cũng không biết nói sao, nên họ vẫn chưa biết gì hết!"

Cậu vừa dứt lời Lâm Quyển còn chưa kịp đáp thì Thịnh Diễn bên cạnh đã vừa bấm tay cầm vừa hỏi: "Anh với bạn trai từng chia tay à?"

Giang Tự điều khiển nhân vật trên màn hình, đáp hờ hững: "Ừ, quen nhau từ năm lớp 12, sau đó chia tay, gần đây mới quay lại."

Cậu cố nói thật nhẹ nhàng như muốn lướt qua cho xong.

Nhưng Thịnh Diễn lại quay đầu nhìn: "Chia tay năm năm, mới gặp lại một tháng đã đính hôn, vậy lúc đó sao lại chia tay?"

"Cũng không có gì, chỉ là lúc đó còn quá nhỏ, nhiều chuyện không thể giải quyết được, hơn nữa nhà cậu ấy lúc đó khó khăn, lại có người thân bệnh nặng, gia đình không đồng ý. Bọn anh cũng sợ trở thành gánh nặng cho nhau nên mới chia tay."

Giọng điệu Giang Tự nhẹ bẫng, vì cậu không nghĩ tên đại ca trường học từ nhỏ đến lớn thuận buồm xuôi gió bên cạnh sẽ hiểu được.

Không ngờ tên đại ca lại bừng tỉnh: "Thảo nào đàn anh Lục Trạc lại liều mạng cỡ đó, ngay cả ngày sinh nhật cũng làm việc, hóa ra là để đuổi kịp anh à."

"Sinh nhật?"

Lần này đến lượt Giang Tự quay đầu lại.

Thịnh Diễn tiếp tục điều khiển nhân vật: "Ừ, em nghe Tần Tử Quy kể đó. Tại trước đây em hay mắng cậu ấy suốt ngày lo học không chơi với em, tưởng cậu ấy đã là liều mạng lắm rồi, ai ngờ cậu ấy bảo trong viện có anh Lục Trạc mới là người không cần mạng. Kỳ nghỉ đông năm ngoái có một em khóa dưới thầm thích anh ấy tổ chức tiệc sinh nhật định tạo bất ngờ, cuối cùng anh ấy đến nhìn một cái rồi cảm ơn xong quay đầu về làm việc tiếp, nghe Tần Tử Quy nói trong viện chưa ai từng thấy anh Lục Trạc ăn sinh nhật."

Sinh nhật của Lục Trạc.

Lúc này Giang Tự mới chợt nhận ra, bao nhiêu năm qua cậu chưa từng tổ chức sinh nhật cho Lục Trạc.

Nửa năm hai người ở bên nhau, Lục Trạc chưa từng nhắc, những năm xa nhau cậu càng không nghĩ đến.

Mà theo lời Lục Trạc, sự ra đời của hắn vốn không được chào đón, nên có thể tưởng tượng, từ nhỏ đến lớn hắn chưa từng có một sinh nhật đúng nghĩa.

Vậy mà bao năm qua cậu cũng chưa từng nghĩ tới chuyện này.

Giang Tự tức thì chẳng còn tâm trí đâu mà ganh đua cao thấp với Thịnh Diễn nữa, vội vàng ném tay cầm xuống rút điện thoại ra, gõ lia lịa: [Anh Hoa! Giang hồ cấp cứu! Sinh nhật Lục Trạc là khi nào vậy!!!]

Bên kia trả lời rất nhanh: [Ngày cụ thể thì anh cũng không rõ, vì nhà nó chưa từng tổ chức sinh nhật cho nó, nhưng hồi ông nội còn sống thì toàn gộp vào đêm giao thừa, nói là gần ngày, tiện làm chung cho đỡ phải nấu thêm mâm.]

Vậy là từ nhỏ đến lớn, Lục Trạc chưa từng có một sinh nhật tử tế, ngay cả "kỷ niệm" cũng chỉ là phần phụ trong bữa đoàn viên.

Nghĩ tới tất cả những gì Lục Trạc đã chuẩn bị cho mình năm mười tám tuổi, tim Giang Tự bỗng nhói lên.

Trên đời sao lại có người bạn trai vô trách nhiệm như cậu chứ, cậu đúng là tệ quá, tệ quá, tệ quá rồi!

Vì thế, năm nay dù thế nào đi nữa, cậu cũng nhất định phải tổ chức cho Lục Trạc một sinh nhật thật hoành tráng!

Nhưng anh Hoa nói sinh nhật Lục Trạc gần Giao thừa... vậy chẳng lẽ sinh nhật năm nay đã qua rồi sao?

"Đệt!"

Nghĩ tới đây Giang Tự bật dậy khỏi tấm thảm, chân trần phóng vù lên cầu thang chạy thẳng lên tầng hai, lục tung đống tài liệu của Lục Trạc tìm sổ hộ khẩu rồi mở ra xem.

Ngày 20 tháng 1 năm 1998.

Mà hôm nay là ngày 19 tháng 1 năm 2023.

Nói cách khác, sinh nhật Lục Trạc là ngày mai, vừa khéo là một ngày trước đêm Giao thừa năm nay.

Vậy là cậu vẫn kịp tổ chức cho Lục Trạc một sinh nhật riêng, không bị gộp chung với Giao thừa.

Tuyệt quá.

Giang Tự thở phào, cảm giác như vừa thoát chết.

Nhưng qua 24 giờ đêm nay đã là sinh nhật Lục Trạc rồi, chỉ còn vài tiếng nữa, cậu lại chưa chuẩn bị gì cả, lấy gì để đúng nửa đêm mang đến cho Lục Trạc một bất ngờ rồi cho hắn một ngày sinh nhật trọn vẹn suốt 24 tiếng đây?!

Đều tại cái tên Lục Trạc thúi này, sinh nhật cũng chẳng chịu báo trước cho cậu!

Giang Tự vừa đau lòng vừa sốt ruột, lại chưa từng chuẩn bị sinh nhật cho ai, nhất thời cuống cuồng như kiến bò trên chảo nóng.

Đúng lúc đó dưới lầu vang lên tiếng gọi: "A Diễn, đừng chơi game nữa, rửa tay ăn cơm đi." Giang Tự bỗng lóe lên một ý.

Đúng rồi!

Tuy cậu lớn tuổi hơn Thịnh Diễn nhưng Thịnh Diễn với Tần Tử Quy là thanh mai trúc mã hơn chục năm, lại yêu nhau cả năm trời, chắc chắn có kinh nghiệm tổ chức sinh nhật cho bạn trai hơn cậu. Cậu có thể đi hỏi ý kiến cậu ấy một chút!

Nghĩ vậy Giang Tự vội chạy xuống lầu, túm lấy Thịnh Diễn vẫn còn lưu luyến không rời game trong phòng khách, hỏi: "À, A Diễn, anh hỏi cậu một chuyện được không?"

Thịnh Diễn gật đầu: "Được chứ, sao vậy?"

"Mỗi lần sinh nhật bạn trai, em chuẩn bị bất ngờ gì thì cậu ấy vui nhất?"

Dù đã hơn hai mươi Giang Tự vẫn mang nét thiếu niên rạng rỡ, khi cậu chớp mắt hỏi câu đó đôi mắt nâu vàng ánh lên toàn sự chân thành và mong đợi.

Bình thường chẳng có người tốt bụng nào có thể từ chối ánh nhìn như vậy.

Mà Thịnh Diễn lại còn là tiểu bá vương miệng cứng lòng mềm nổi danh trong lời Tần Tử Quy.

Vì thế Giang Tự chưa từng nghĩ Thịnh Diễn sẽ từ chối câu hỏi này.

Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Thịnh Diễn đang chăm chú chơi game bỗng khựng lại, khớp ngón tay cầm tay cầm cứng đờ, rồi một vệt đỏ kỳ lạ nhanh chóng lan từ cổ trắng nõn của thiếu niên lên tận vành tai, đỏ đến mức như muốn rướm máu.

Ngay sau đó Thịnh Diễn hoảng hốt bật dậy ném phăng tay cầm: "Em chưa từng chuẩn bị sinh nhật bất ngờ cho thằng chó ấy đâu!"

Nói xong lại vội vàng chuồn thẳng vào nhà vệ sinh, mở vòi nước, mặt đỏ bừng bừng ra sức rửa tay, môi còn bị cắn đến trắng bệch.

Giang Tự: "?"

Câu hỏi vừa rồi của cậu quá đáng đến vậy à?

Giang Tự xưa nay hiếm khi bị từ chối, bèn đứng ngây ra tại chỗ trước phản ứng quá khích của Thịnh Diễn.

Chỉ còn lại Tần Tử Quy vốn định tới gọi Thịnh Diễn đi ăn đang vừa thong thả dọn đống chiến trường trên thảm vừa chậm rãi nói: "Em thường nghe đàn anh Lục Trạc nhắc về anh, tính cách hai người cũng khá hợp nhau, thế nên em nghĩ chắc anh ấy sẽ rất nhớ những ngày hai người từng cùng mặc đồng phục đấy."

Giang Tự: "??"

Đồng phục?

Ý là sao vậy?

Nhưng Tần Tử Quy rõ ràng không hề có ý định giải thích, chỉ mỉm cười nhàn nhạt đầy ẩn ý rồi cầm khăn giấy bước về phía Thịnh Diễn vừa rửa tay xong.

Thịnh Diễn vừa để mặc hắn lau tay cho mình vừa đỏ bừng mặt, tức tối mắng hắn là đồ súc sinh, thằng lưu manh!

Cảnh tượng quen thuộc ấy khiến Giang Tự lần nữa quay đầu nhìn Lục Trạc đang xắn tay áo đồ ở nhà bận rộn bên bếp.

Rồi khi nhớ lại từng lần trong ký ức mình cũng đỏ mặt tức tối mắng Lục Trạc như thế, còn Lục Trạc chỉ cúi đầu cười kiểu chó con, Giang Tự chợt bừng tỉnh, hình như đã hiểu vì sao Thịnh Diễn lại phản ứng dữ dội như vậy, cũng hiểu cái gọi là "đồng phục học sinh" kia rốt cuộc ám chỉ điều gì.

Vậy nên ......

Đám top trên đời này đúng là chẳng là người tốt!!!

Giang Tự vừa ngộ ra tất cả thì tức tối đứng phắt dậy, chuẩn bị xông tới đánh Lục Trạc một trận.

Nhưng vừa mới bước lại gần, Chúc Thành nãy giờ vẫn lật album ảnh bên cạnh bỗng hét lên: "Đệt! Lục thần, mau xem này! Ở đây còn có ảnh hai người hồi hội thao nữa! Hồi đó anh Tự non ghê luôn, mặc cái đồng phục xấu thế mà vẫn đáng yêu vãi!"

Lục Trạc nhìn bức ảnh, khẽ cười: "Ừm, đáng yêu thật."

Trong ánh mắt tràn đầy nhớ nhung và hoài niệm.

Khoảnh khắc ấy Giang Tự đứng sững tại chỗ, nắm chặt ngón tay, khẽ mím môi, đột nhiên cảm thấy nếu nhất định phải mặc lại đồng phục học sinh một lần, hình như cũng không phải là không được.

-----------------------------------------

[Lời tác giả]

Chó giúp chó, hợp tình hợp lý.