Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chương 67: Cầu hôn

Thế nên anh muốn tham lam thêm một chút, muốn em làm chồng sắp cưới của anh.

Đeo nhẫn đôi.

Xóa WeChat.

Chưa từng nói chia tay.

Chẳng lẽ ý Lục Trạc muốn nói cái gọi là "bạn trai" kia là cậu?

Trong đầu Giang Tự bắt đầu lóe lên những mảnh ký ức vụn vỡ trong lúc say.

Nhưng vì cậu quá thường xuyên mơ thấy Lục Trạc, mà những giấc mơ ấy lại quá đỗi chân thực nên cậu nhất thời không phân biệt được đó là ký ức thực hay chỉ là mơ.

Mãi cho đến khi Lục Trạc thong dong đút cho cậu hết bát cháo, dỗ cậu uống hết thuốc kháng viêm, sau đó mới lấy điện thoại ra, dùng ngón cái của Giang Tự để mở khóa rồi đưa màn hình đến trước mặt cậu.

"Từ ngày 1 tháng 11 năm 2017 đến ngày 15 tháng 12 năm 2022, tổng cộng 1870 ngày, 1870 câu anh nhớ em, Giang Tự, khoản nợ này em không quỵt được đâu."

Từng dòng tin nhắn WeChat đập vào mắt Giang Tự cũng dần hiện rõ trong tâm trí cậu.

Hóa ra "bạn trai" Lục Trạc từ đầu đến cuối đều là cậu.

Nhưng nếu luôn là cậu thì cớ sao ngần ấy năm qua hắn chẳng hề tìm đến cậu?

Chẳng lẽ vì ông nội vẫn không đồng ý sao?

Vậy nếu ông nội vẫn mãi mãi không đồng ý, cậu làm sao có thể ở bên Lục Trạc đây?

Nghĩ đến đây, Giang Tự cúi đầu, nói: "Nhưng bây giờ chúng ta vẫn chưa thể thực sự bên nhau đúng không?"

Khi nói lời này, trong lòng cậu thầm mang theo một sự kỳ vọng không tên.

Cậu cảm thấy Lục Trạc sẽ không đồng tình với quan điểm này của mình, nếu không với tính cách của Lục Trạc, hắn sao có thể tùy tiện làm chuyện mờ ám này với cậu, còn phơi bày hết thảy nỗi nhớ nhung và chờ đợi bao năm qua cho cậu thấy.

Lục Trạc mà cậu biết là một người nếu không thể cho đi tất cả, sẽ chôn giấu mọi yêu thương và d*c v*ng sâu tận đáy lòng.

Thế nên khi Giang Tự hỏi câu này, thực chất là cậu đang đinh ninh đợi chờ một câu phủ định.

Thế rồi Lục Trạc trầm giọng đáp: "Ừm."

Ừm...

Ừm?!

Nghe thấy tiếng "Ừm" này, Giang Tự bỗng chốc ngẩng phắt đầu dậy.

Tiếng "Ừm" này là có ý gì?!

Lục Trạc định ngủ xong rồi quất ngựa truy phong không chịu trách nhiệm đấy à?!

Nhận ra sự kinh ngạc và ngơ ngác tột cùng trong thần sắc của Giang Tự, Lục Trạc kìm nén thôi thúc muốn ôm cậu vào lòng hôn cho thỏa thích, chỉ xoa xoa đầu cậu, hạ giọng nói: "Anh còn chút việc cần xử lý, đợi anh về rồi chúng ta nói tiếp nha?"

Vừa kịp dứt lời thì có điện thoại gọi đến.

Lục Trạc bắt máy, giọng điệu nghiêm túc: "Ừ, được, năm phút nữa, tôi đến ngay, xuất phát đúng giờ."

Nói rồi hắn cúp máy, lại xoa xoa đầu Giang Tự rồi đứng ngay trước mặt cậu thay từ đồ ngủ sang quần áo chính trang, một tay vắt khăn quàng cổ, tay kia đỡ lấy gáy cậu, cúi người đặt xuống môi cậu một nụ hôn dịu dàng chóng vánh.

"Ngoan ngoãn ăn cơm rồi ngủ, đợi anh về. Trần Vi ở ngay phòng bên cạnh, có việc gì cứ tìm cô ấy. Nhất định phải đợi anh về."

Sau đó, hắn đi cùng nhóm người mặc vest giày da cung kính gọi "sếp Lục" ngoài cửa, hiên ngang đi dọc hành lang, xuyên qua sân vườn, bước chân ngạo nghễ, khí thế ngời ngời rời khỏi khách sạn.

Giang Tự nhìn theo bóng dáng Lục Trạc bước lên chiếc xe sang ngoài khách sạn qua khung cửa sổ, trong thoáng chốc có cảm giác như mình vừa xuyên không vào một cuốn tiểu thuyết tổng tài bá đạo.

Còn cậu chính là con chim hoàng yến được tổng tài bao nuôi, được yêu chiều nhưng mãi không có được danh phận. Nếu nhất định phải đào ra điểm khác biệt thì chắc là cậu có thêm cái "buff" ánh trăng sáng từ nước ngoài trở về.

Nhưng dù sao nghe cũng không giống vai chính diện tử tế gì cho cam.

Vậy nên Lục Trạc đã ngủ với cậu ngay ngày đầu tiên gặp lại, sang hôm sau lại vì công việc mà bỏ đi không ngoảnh lại, chẳng những bỏ mặc cậu cô đơn trong khách sạn, thậm chí còn thản nhiên thừa nhận rằng không thể ở bên cậu.

"..."

Đúng là hạng súc sinh tồi tệ cực hạng!

Quả nhiên đàn ông có tiền là sinh hư.

Còn muốn cậu ngoan ngoãn ở khách sạn đợi hắn?

Mơ đi!

Cậu sẽ lập tức cuốn gói bỏ chạy cho Lục Trạc biết mặt, để tên tệ bạc đó nếm trải sâu sắc thế nào là cái giá của sự bốc đồng!

Giang Tự không ngờ cảnh tượng ngày thứ hai sau khi gặp lại lại thành ra thế này.

Cậu càng nghĩ càng tức, tức đến mức muốn bật dậy mặc quần áo vào bỏ của chạy lấy người.

Nhưng vừa mới cử động, cả người đã đau như bị xé ra làm hai, xương cốt rệu rã.

Mặc dù sau đó Lục Trạc đã tắm rửa, bôi thuốc, vệ sinh tỉ mỉ cho cho cậu, nhưng dù sao đây cũng là lần đầu tiên, mà cái thứ kia của Lục Trạc lại to đến mức vô lý, lúc làm lại vừa hung hăng vừa tàn bạo, đêm qua có mấy lần cậu cảm giác mình sắp bị chơi chết tới nơi rồi.

Kết quả là Giang Tự còn chưa ngồi dậy đã đau đến mức hít ngược một hơi khí lạnh, lại nằm vật xuống giường.

Đm, đau bỏ mẹ!

Lục Trạc là cái giống máy đóng cọc súc sinh gì vậy?!

Chẳng qua là cậy mình cao ráo, sức dài vai rộng, lại còn có chút nhan sắc nên mới dám làm xằng làm bậy trên người cậu!

Hôm nay cậu phải cho Lục Trạc thấy rõ thế nào là thua người không thua trận!

Giang Tự nhe răng trợn mắt nằm bò trên nệm, lấy điện thoại ra, nhanh chóng mở WeChat, thao tác cực kỳ thuần thục nhập dãy số điện thoại kia vào thanh tìm kiếm, sau đó nhấn vào ảnh đại diện hình mặt trời trắng, gửi lời mời kết bạn: [Tôi là tổ tông của cậu đây! Mau kết bạn ngay cho tôi!!!!]

Trong khoảnh khắc đó, Giang Tự dường như quên bẵng đi sự chín chắn, điềm tĩnh, ôn hòa mà cậu dày công rèn giũa bao năm, thâm tâm chỉ muốn cãi nhau với Lục Trạc cho bõ tức, giống hệt như chàng thiếu gia kiêu ngạo tuổi đôi mươi năm nào.

Nhưng cậu cũng chẳng thấy có gì không đúng, như thể cách cậu và Lục Trạc đối xử với nhau từ đầu đến cuối vốn nên là như vậy.

Còn Lục Trạc đang ngồi trên chiếc xe sang mà bên đối tác cử đến, nhìn yêu cầu kết bạn cùng cả rừng dấu chấm than kia, hắn gần như có thể tưởng tượng ra biểu cảm thẹn quá hóa giận của tiểu thiếu gia nhà mình ở khách sạn ngay lúc này.

Khóe môi Lục Trạc khẽ cong lên, hắn đồng ý lời mời kết bạn rồi sửa ghi chú: [Tiểu tổ tông]

Tiểu Tổ Tông lập tức gửi tin nhắn tới.

[Tiểu Tổ Tông]: Lục Trạc! Đồ súc sinh khốn kiếp siêu cấp vô địch thiên hạ nhà cậu.

[Tiểu Tổ Tông]: Kiếp trước cậu là chó à?! Hay là máy đóng cọc thành tinh?

[Tiểu Tổ Tông]: Mấy trăm năm rồi cậu chưa từng nếm trải vị đời hay sao! Mạng của tôi không phải là mạng à!

[Tiểu Tổ Tông]: Cậu cút ngay về đây cho thằng này!

Xem ra đêm qua đúng là đã bắt nạt người ta hơi quá tay.

Nhưng chuyện này cũng không thể hoàn toàn trách hắn được, ai bảo ai đó lại xinh đẹp như vậy, da trắng, môi xinh, chân vừa thon vừa dài, eo thì mềm mại đến thế.

Sau đó Lục Trạc trả lời có chọn lọc: [Ừm, đúng là chưa từng được nếm trải vị đời thật.]

Giang Tự: "......"

Đúng là không phản bác được.

Nhưng đều là trai tân như nhau, lý nào hôm nay Lục Trạc lại tinh thần khoan khoái, mặt mày rạng rỡ, còn cậu thì chỉ có thể nằm đây nhe răng trợn mắt?!

Giang Tự càng nghĩ càng tức.

[Tiểu Tổ Tông]: Chưa từng khai trai cũng không được chơi kiểu đó!

[Tiểu Tổ Tông]: Bây giờ lăn về đây ngay cho tôi!

[Tiểu Tổ Tông]: Nếu không tôi sẽ vứt hết quần áo của cậu vào suối nước nóng!

Lục Trạc biết người kia vốn dĩ ngoài cứng trong mềm, nụ cười trên môi càng sâu hơn.

[END.]: Ừ, được, cứ ném hết vào suối nước nóng đi.

[END.]: Sau này anh Tự của chúng ta thích anh mặc bộ nào, anh sẽ đi mua bộ đó.

[END.]: Nếu thật sự không thoải mái thì đầu giường có thuốc, nếu không biết bôi thì tối anh về bôi giúp em.

Giang Tự: "..."

Giúp cục cứt!

Cái chỗ đó là chỗ nhờ người khác bôi thuốc cho được à?! Rõ ràng Giang Tự đã quên mất tối qua chính Lục Trạc đã bôi thuốc vào chỗ đó cho cậu, chỉ nhìn hai dòng tin nhắn ngả ngớn này cậu đã xấu hổ đỏ bừng cả mặt.

Cậu nghiến răng, đầu ngón tay gõ lia lịa.

[Tiểu Tổ Tông]: Ai không thoải mái! Người dày dạn kinh nghiệm như tôi mà thèm sợ chút xíu này của cậu chắc?!

[Tiểu Tổ Tông]: Vả lại cậu nhất quyết không về đúng không?

[Tiểu Tổ Tông]: Thế thì đừng trách tôi không nể tình!

[END.]: Ừm, có một việc rất rất quan trọng cần anh phải đi ngay lúc này, thế nên tạm thời không thể ở bên em được.

Có chuyện gì quan trọng hơn cả việc hắn vừa ngủ với người ta sau bao ngày xa cách chứ?!

Giang Tự tức giận định nhắn lại.

Tin nhắn phía đối diện đã lại nhảy lên.

[END.]: Nhưng Giang Tự, anh thực sự rất nhớ em, rất muốn, rất muốn được ở bên em mãi mãi, nên em có thể ở khách sạn chờ anh một chút được không, coi như anh cầu xin em.

Người như Lục Trạc, từ bao giờ đã biết nói từ "cầu xin" rồi.

Giang Tự vốn đang tức đến mức muốn băm Lục Trạc ra thành trăm mảnh, bỗng chốc lòng lại mềm nhũn, nhưng ngay sau đó lại phản ứng rằng mình không nên dễ bị lừa như vậy, thế là lập tức nghiến răng gửi tiếp.

[Tiểu Tổ Tông]: Cậu nghĩ cậu là ai!

[Tiểu Tổ Tông]: Có quyền gì mà bảo tôi đợi là tôi phải đợi?

[Tiểu Tổ Tông]: Cậu có phải bạn trai tôi đâu!

[Tiểu Tổ Tông]: Nhưng nể tình cậu thành tâm thành ý cầu xin như vậy, tôi cũng có thể miễn cưỡng đồng ý.

[Tiểu Tổ Tông]: Chỉ là có một điều kiện.

[END.]: ?

[Tiểu Tổ Tông]: Nhận tiền đi.

Tiền?

Lục Trạc còn chưa kịp phản ứng là tiền gì thì đã thấy khung chat hiện lên một bản ghi chuyển khoản.

[Tiểu Tổ Tông]: Chuyển khoản 200.00 RMB, ghi chú: Tiền bao trai.

Khoảnh khắc đó, cuối cùng Lục Trạc cũng không nhịn được mà bật cười.

Được thôi.

Tiền bao thì tiền bao.

Dù sao ông chủ Giang của hắn cũng thừa tiền, lại là người trọng sĩ diện nhất, chỉ là không ngờ trong mắt ông chủ Giang, một đêm của mình chỉ đáng giá hai trăm tệ, tính ra một hiệp chỉ có hơn sáu mươi tệ, sau này phải tìm cách tăng giá mới được.

Lục Trạc vừa nghĩ vừa mỉm cười nhấn nhận tiền, sau đó nhắn lại: [Cảm ơn ông chủ, hoan nghênh lần sau lại ghé.]

Có lẽ là vì hắn quá ít cười, hoặc có thể hiếm khi cười thoải mái, lại trần ngập dung túng yêu chiều như thế, nên nhân viên bên cạnh ngẩn ra, sau đó gọi một tiếng: "Sếp Lục."

"Ừ, sao vậy?"

Lục Trạc ngẩng đầu, mày mắt mang theo vẻ ôn hòa tự nhiên.

Người đó nói: "Không ngờ lúc sếp cười lên trông đẹp trai thế."

"Ồ, vậy sao." Lục Trạc thu hồi tầm mắt, lại cúi đầu cười khẽ một tiếng, "Nhưng sau này đừng nói thế với tôi, không thì bạn trai tôi có thể sẽ ghen đấy."

Dĩ nhiên người kia không lường được sếp nhà mình đang làm "trai bao" giá hai trăm tệ một đêm, chỉ vì nhìn Lục Trạc có biểu cảm như vậy nên mới cảm thán, không biết bạn trai của sếp nhà mình là thần thánh phương nào mà có thể thu phục được con yêu quái mặt lạnh thiên tài phản khoa học thế này, lại còn làm hắn cười hạnh phúc đến thế.

Còn vị thần thánh đã thu phục được yêu quái mặt lạnh thiên tài phản khoa học kia lúc nhìn thấy sáu chữ "hoan nghênh lần sau lại ghé" cuối cùng không nhịn nổi nữa, thốt lên một câu chửi đổng: "Lục Trạc! Cái đồ súc sinh mặt dày nhà cậu!"

Vừa chửi xong, cửa phòng chợt vang lên tiếng gõ.

Giang Tự bực dọc hỏi một câu: "Ai đó?"

Bên ngoài cửa vang lên giọng của Alex: "Jiang, là tôi đây."

Lúc này Giang Tự mới sực nhớ ra mình không đi một mình mà còn dẫn theo ba người bạn, lại nhớ đến đêm qua mình còn gây rắc rối cho Alex, Giang Tự vội vàng dùng chăn quấn chặt lấy mình rồi hét lên: "Cửa không khóa, cậu cứ vào đi!"

Cửa là do Lục Trạc cố tình để ngỏ không khóa để Giang Tự có thể tiện gọi người.

Alex nghe vậy bèn dứt khoát đẩy cánh cửa lùa kiểu Nhật ra, khi nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, anh ta lập tức nhướng mày trợn mắt, thốt lên một tiếng "Wow".

Lục Trạc vốn ưa sạch sẽ ngăn nắp, mặc dù tối qua có náo loạn đến mức nào đi chăng nữa, hắn vẫn đã thay ga giường vỏ gối mới, dọn dẹp phòng ốc cực kỳ sạch sẽ, hoàn toàn không thấy được dấu vết của cuộc chiến kịch liệt tối qua.

Nhưng cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra.

Giang Tự nhìn theo ánh mắt của Alex, bắt gặp chiếc hộp nhỏ bí ẩn loại 6 chiếc đã vơi đi một nửa đặt ở đầu giường.

Giang Tự: "......"

Mẹ nó!

Cậu lập tức thò tay ra khỏi chăn thật nhanh, chộp lấy chiếc hộp nhỏ đó rồi nhét lại vào trong chăn, lạy ông tôi ở bụi này: "Cậu không nhìn thấy gì hết!"

Alex nhún vai: "Fine. Người phương Đông các cậu kín đáo, tôi hiểu mà. Có điều, vị Lu kia chính là người bạn trai mà cậu nói sao?"

Giang Tự á khẩu.

Vì thái độ mập mờ của Lục Trạc, cậu nhất thời không biết phải trả lời ra sao.

Nhưng sự ngập ngừng của cậu lại khiến Alex hoàn toàn hiểu lầm: "Đúng là anh ta rồi, rất đẹp trai, cũng cực kỳ quan tâm cậu, hai người rất xứng đôi. Chỉ là..."

Giang Tự: "?"

"Chỉ là tối qua lúc chúng tôi mở tiệc, lỡ tay làm đổ rượu ra sofa rồi nên giờ không ngủ sofa được nữa. Hay là chúng tôi trả hết tiền phòng cho cậu rồi cậu dọn sang ở cùng với bạn trai cậu luôn được không?"

Alex dùng đôi mắt xanh biếc trong veo nhìn Giang Tự, gương mặt tràn trề sự ngây thơ, chân thành và hối lỗi.

Giang Tự: "...???"

Cậu phải tiếp tục ở chung phòng với cái tên súc sinh Lục Trạc đó hả?!

Thế thì cái mạng này của cậu còn giữ được không hả!

"Khoan đã, Alex..."

"Xin cậu đấy Jiang, không thì ba thằng đàn ông bọn tôi thật sự, thật sự không còn chỗ nào để ở đâu. Tôi xin cậu, xin cậu mà, đi nha?"

Vẻ mặt của Alex không thể khép nép và khẩn thiết hơn, cộng thêm vốn tiếng Trung chẳng mấy chuẩn xác, làm Giang Tự thấy nếu từ chối thì sẽ trở thành đồ máu lạnh.

Giang Tự vốn sợ nhất mấy chiêu này, bèn vội nói: "Alex à, không phải tôi không đồng ý, mà là..."

Mắt Alex sáng rực lên: "Vậy là cậu đồng ý rồi hả?"

Giang Tự: "??"

"Tuyệt quá! Jiang, tôi biết mà, cậu là thiên thần tốt bụng nhất trên đời này, chúc cậu và bạn trai hạnh phúc!"

Nói xong, Alex hớn hở chạy biến ra khỏi phòng, chuẩn bị chia sẻ tin vui này với mấy người còn lại, chỉ để lại một mình Giang Tự còn chưa kịp giải thích rằng mình và Lục Trạc hiện tại không phải quan hệ người yêu: "???"

Alex đang muốn dồn cậu vào chỗ chết hả?!

Cậu còn chưa kịp hoàn hồn sau cú sốc tuyệt vọng đó thì ở cửa phòng đã có một cái đầu buộc tóc đuôi ngựa cao rón rén thò vào, khẽ khàng hỏi: "Cái đó, chào cậu, tôi là Trần Vi, tôi có thể vào được không?"

Giang Tự nhận ra đây chính là trợ lý của Lục Trạc, một cô gái rất thông minh và dễ mến.

Cậu vội vàng chỉnh lại chăn, nói: "Mời vào."

Lúc Trần Vi đi vào có xách theo hai túi lớn đồ ăn vặt, đặt lên chiếc bàn thấp trước mặt Giang Tự rồi ngồi xếp bằng xuống, cười nói: "Sếp nói đây đều là những món trước đây cậu thích ăn nhất. Sáng nay cậu ấy đã ghé qua siêu thị của người Hoa mua hết về, định tạo bất ngờ cho cậu nên để chỗ tôi trước. Cậu xem có món nào muốn ăn không."

Giang Tự hơi ngẩn ra.

Những món đồ ăn vặt đặt trên bàn đúng thật là những thứ ngày xưa cậu thích, thậm chí còn chính xác đến từng nhãn hiệu và hương vị. Ở nơi đất khách quê người mà gom đủ được ngần này thứ chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Huống hồ tối qua rõ ràng Lục Trạc đã cùng cậu "vận động" vất vả như thế, sao sáng sớm còn có thời gian đi mua những thứ này.

Trần Vi nhìn biểu cảm của cậu, đoán chừng được cậu đang nghĩ gì, vừa mở túi đồ ăn vừa cười bảo: "Đây cũng là lần đầu tiên tôi thấy sếp nhà mình lái xe đi xa như vậy chỉ để mua đồ ăn vặt đấy. Mấy năm nay tôi hầu như chưa thấy cậu ấy đụng vào mấy thứ này bao giờ, nên chắc chắn cậu ấy phải thích cậu nhiều lắm."

Khi câu nói cuối cùng nhẹ nhàng buông xuống, Giang Tự sững lại một chút rồi lập tức phản ứng, vành tai đỏ bừng: "Không phải! Cô hiểu lầm rồi, tôi với cậu ta chỉ là bạn học cũ thôi! Không phải kiểu như cô nghĩ đâu..."

"Tôi biết cậu là bạn trai của cậu ấy lâu rồi."

Trần Vi khẽ cười ngắt lời.

Giang Tự: "."

Trần Vi vừa lấy từng gói đồ ăn vặt ra vừa kể: "Thật ra ngay từ cái nhìn đầu tiên tôi đã nhận ra cậu rồi, vì chiếc nhẫn trên tay cậu và cái trên dây chuyền của sếp nhìn qua là biết một cặp. Lúc đó chúng tôi đều không hiểu tại sao cậu ấy lại trân trọng cái nhẫn bạc đó đến vậy. Có lần văn phòng sửa sang, cậu ấy tháo nhẫn ra rồi bị người khác vô tình cầm nhầm đi mất.

Sếp đã quần quật tìm kiếm suốt một ngày một đêm không thèm chợp mắt. Đến khi tìm lại được thì cứ như tìm thấy báu vật vô giá vậy. Cũng từ lúc đó chúng tôi mới biết sếp có một người mình rất mực yêu thương, chỉ là không biết là ai, cũng chẳng ai dám hỏi."

Trần Vi kể lại một cách nhẹ nhàng, mỉm cười như đang kể một mẩu chuyện thú vị bình thường về cấp trên, nhưng Giang Tự hoàn toàn có thể hình dung ra sau những lời kể ngắn ngủi ấy là bao nhiêu đêm ngày trân trọng và nhớ nhung của Lục Trạc.

"Còn ảnh của cậu, tôi cũng đã thấy rồi." Trần Vi đặt mấy hộp bánh ngọt mềm mại đến trước mặt Giang Tự, "Những người khác chủ yếu phụ trách mảng nghiên cứu phát triển nên chắc không biết, nhưng tôi lo liệu các sự vụ thường nhật, thỉnh thoảng có giúp dọn dẹp văn phòng. Hầu như lần nào sếp thức trắng đêm rồi gục xuống bàn ngủ bù, tôi đều thấy bên cạnh cậu ấy đặt một cuốn album, bên trong toàn là ảnh của cậu. Lúc đó tôi còn nghĩ sao lại có người là con trai mà xinh đẹp đến thế, chắc chắn là ảnh đã qua chỉnh sửa rồi, cho đến tận hôm qua gặp cậu, tôi mới thấy cậu ngoài đời còn đẹp hơn trong ảnh nhiều. Chả trách sếp nhà bọn tôi sờ cuốn album đó đến mức nhẵn thín cả ra rồi."

Trần Vi nói đoạn, trong lời nói mang theo ý trêu chọc.

Vành tai Giang Tự đỏ rực, cậu siết chặt tấm chăn, cúi đầu lí nhí: "Cũng... cũng không đẹp đến mức đó đâu."

"Đẹp chứ, đẹp lắm luôn, đẹp đến mức sếp tôi hễ cứ mệt là lại ôm ảnh ngắm nghía cả ngày. Tôi quen cậu ấy lâu như vậy, ngoài các dòng code ra, mắt cậu ấy cũng chỉ chịu dừng lại trên người cậu. Với lại tôi còn từng thấy tranh của cậu."

Khi Trần Vi thốt ra câu này, Giang Tự ngạc nhiên ngẩng đầu lên.

Trần Vi lấy điện thoại ra, bấm vài cái rồi đưa đến trước mặt Giang Tự: "Nè, là mấy bức này đây. Sếp cũng ngắm suốt ngày đêm. Hồi dự án đầu tiên bán đi có được chút tiền dư dả, cậu ấy đã hỏi chúng tôi xem ai có mối quan hệ bên phòng triển lãm không, cậu ấy muốn mua lại mấy bức tranh này bằng bất cứ giá nào. Lúc đó tôi còn nghĩ sếp mình trông chẳng có vẻ gì là người có óc thẩm mỹ nghệ thuật, sao tự dưng lại muốn làm nhà sưu tầm thế này. Cho đến khi tôi đi tra cứu thông tin tác giả của mấy bức tranh đó mới vỡ lẽ, đây đâu phải là mua tranh, đây là mua lại nỗi niềm mong nhớ mà. Cậu nói xem sếp bọn tôi có thích cậu không?"

Trần Vi nhìn Giang Tự, mỉm cười chân thành.

Lòng Giang Tự bồi hồi, rũ mắt xuống: "Nhưng bây giờ tôi thật sự không phải bạn trai cậu ấy, gia đình cậu ấy vốn không đồng ý cho chúng tôi ở bên nhau."

"Ông nội cậu ấy đã mất vào mùa đông năm ba đại học rồi."

Câu nói thản nhiên của Trần Vi khiến Giang Tự hoảng hốt ngẩng mặt.

Trần Vi ngẫm lại: "Chắc là khoảng tháng 12 năm đó, cậu ấy vừa kéo các anh chị khóa trên cùng làm dự án, bao nhiêu tiền học bổng với tiền đi làm thêm hai năm đó đều đổ hết vào đó. Cả người cậu ấy căng như một sợi dây sắp đứt, làm việc không quản ngày đêm, cứ như không cần ngủ vậy. Lúc đó chúng tôi đều nghĩ cậu ấy là thằng điên, nhưng ngay lúc dự án vào giai đoạn nước rút nhất, cậu ấy lại bỗng dưng biến mất hơn một tuần lễ. Khi cậu ấy quay lại chúng tôi mới biết là ông nội cậu ấy qua đời, cậu ấy về lo xong hậu sự bảy ngày đầu. Nhưng có một điều rất lạ, lúc đó tôi nhặt được vé máy bay của cậu ấy, cậu ấy không bay về từ Nam Vụ, mà là từ Paris."

Đốt ngón tay Giang Tự siết chặt lấy tấm chăn, trắng bệch.

Trần Vi tiếp tục kể: "Mà sau khi từ Paris trở về, cậu ấy cứ như biến thành một người khác vậy. Dù trước đó vẫn ít nói, lạnh lùng và làm việc như điên nhưng vẫn cảm nhận được sâu thẳm trong cậu ấy có một góc mềm mại, có niềm mong đợi, còn có thể mở lòng. Thế nhưng lần trở về đó, suốt cả một tháng trời cậu ấy gần như không ngủ, không nói chuyện với bất kỳ ai, mỗi phút mỗi giây đều làm việc, giống như chỉ cần dừng lại một giây thôi là cả con người cậu ấy sẽ sụp đổ và phát điên ngay. Cả người không còn một kẽ hở nào mềm mại nữa, giống như một tảng băng lạnh lẽo cứng nhắc, chỉ mặc cho dòng đời xô đẩy về phía trước mà chẳng màng đến điểm dừng. Lúc đó chúng tôi đều nghĩ cậu ấy điên thật rồi, điên đến mức chẳng thiết tha gì mạng sống nữa."

Đến tận bây giờ Trần Vi nghĩ lại Lục Trạc của thời điểm đó vẫn còn thấy sợ hãi.

"May mà sau đó cuối cùng cơ thể cậu ấy không chịu nổi nữa, ngất xỉu rồi được đưa vào bệnh viện. Có một thầy họ Thẩm đến thăm, hôm đó họ đã nói với nhau rất nhiều chuyện, chúng tôi không biết họ nói gì, chỉ biết từ sau hôm đó Lục Trạc mới coi như gượng dậy bình thường trở lại. Tuy vẫn làm việc như điên, nhưng ít nhất cũng còn biết giữ mạng. Chỉ có điều cậu ấy ngày càng hay nhìn ảnh cậu mà thẫn thờ, mỗi lần nhìn đều mang vẻ mặt rất buồn, không phải nỗi buồn kiểu sinh ly tử biệt, mà là kiểu... nói sao nhỉ... giống như nhìn gấm vóc rực rỡ bị thiêu thành tro vậy. Cho đến khi cậu ấy đi che ô cho cậu hôm qua, lúc đó tôi thật sự đã quan sát cậu ấy rất lâu, tôi cứ ngỡ cậu ấy sắp khóc đến nơi."

Nói đoạn, Trần Vi khẽ mỉm cười.

"Với lại, thực ra là chúng tôi có khách hàng ở rất nhiều quốc gia, bên ra giá cao nhất cũng không phải công ty Nhật Bản này, nhưng cậu ấy cứ nhất quyết chọn công ty này để đàm phán. Lúc đầu tôi còn không hiểu tại sao, cho đến khi tôi vừa lướt xem mạng xã hội của cậu, thấy một tuần trước cậu nói rằng muốn đi ngắm núi Phú Sĩ."

Cô đã cố gắng nói bằng giọng điệu nhẹ nhàng thản nhiên nhất, nhưng trái tim Giang Tự lại quặn thắt từng cơn.

Hóa ra cuộc hội ngộ hôm qua, tuy là tình cờ, nhưng cũng không hoàn toàn là tình cờ.

Cậu muốn đi xem ngọn núi Phú Sĩ trong bài hát mà năm đó Lục Trạc từng hát cho cậu nghe, vậy nên Lục Trạc đã đi cùng cậu.

Và nếu cậu nhớ không nhầm, mùa đông năm ba đại học đó, vào dịp Giáng Sinh tháng 12 năm ấy, chẳng biết Alex lên cơn gì mà tặng cậu một bó hoa hồng để tỏ tình, cậu đã từ chối Alex nhưng vẫn nể tình bạn bè nên đã nhận lấy bó "hoa tình bạn" đó.

Ngày hôm ấy cậu đã uống một ly cocktail, tuyết trên đại lộ Champs-Élysées rơi dày đặc, ánh đèn đường vàng nhàn nhạt lay đưa, ông già Noel đi phát quà lạnh đến mức tay chân tê dại, không nói nổi một câu tròn vành rõ chữ.

Cậu đã cứ ngỡ mình nhìn thấy Lục Trạc, chạy như điên ra đường để tìm hắn nhưng tìm mãi chẳng thấy đâu.

Cậu cứ tưởng là vì mình quá nhớ Lục Trạc nên mới nảy sinh ảo giác.

Hóa ra Lục Trạc thật sự đã đến.

Sau khi mất đi người thân duy nhất trên đời, Lục Trạc đã dốc hết tiền tích góp để mua một tấm vé máy bay sang bên kia đại dương, để nhìn mặt trời của mình một cái, rốt cuộc chỉ nhìn thấy giữa trời tuyết rơi trắng xóa, mặt trời của hắn đang nhận lấy hoa từ người khác.

Thế nên Lục Trạc mới không bao giờ đến tìm cậu nữa.

Bởi vì cậu đã từng nói cậu không muốn trở thành kiểu người như nhân vật chính trong "Thành phố thủy tinh", chỉ cần cậu còn yêu Lục Trạc thì cậu sẽ vĩnh viễn không ở bên người khác, mà nếu như cậu đã ở bên người khác, nghĩa là cậu đã không còn yêu Lục Trạc nữa.

Chỉ vì nghe người ta nói một câu "hình như Lục Trạc có bạn trai rồi" mà lòng cậu đã đau như cắt, nghẹn không thở nổi.

Vậy thì Lục Trạc khi ấy, tận mắt nhìn thấy cảnh tượng đó, rốt cuộc đã mang tâm trạng thế nào.

Gấm vóc thiêu thành tro, chẳng qua là tất cả những gì tốt đẹp nhất đã một đi không trở lại.

Khi đó Lục Trạc đã cô đơn bao nhiêu, bất lực chừng nào, tuyệt vọng và đau lòng biết bao.

Nhưng dù cô đơn, bất lực và đau lòng như thế, Lục Trạc vẫn đang thực hiện lời hứa của mình, vẫn tiếp tục đợi cậu.

Muốn mua lại tranh của cậu, muốn liều mạng nỗ lực làm việc kiếm tiền để sóng vai bên cậu, muốn được cùng cậu đứng dưới tuyết rơi ngắm nhìn núi Phú Sĩ.

Giữa lúc cậu đang luống cuống trốn tránh gió tuyết, Lục Trạc đã mang tâm trạng thế nào để cố gắng kìm nén sự bình tĩnh mà đứng sau lưng cậu, che chắn gió tuyết cho cậu, rồi hỏi cậu sao lại quên đeo găng tay, không sợ vết nứt nẻ trên tay không khỏi sao.

Tựa như sáu năm trước lúc cậu vừa trở về Nam Vụ, lúc đó Lục Trạc đã mang tâm trạng thế nào để cố gắng kìm nén sự bình tĩnh mà bung chiếc ô kia ra che chở cho cậu.

Trời quang sau mưa mà cậu hằng mong đợi, tất cả đều là Lục Trạc vì cậu mà dốc cả lòng mình xua đi mây mù khuất lối.

Giang Tự rũ hàng mi, che đi làn nước rưng rưng nơi đáy mắt, nói: "Nhưng lúc nãy tôi còn mới nhắn tin mắng cậu ấy, có phải tôi tệ lắm không?"

Chóp mũi cậu ửng đỏ, khẽ khàng hỏi vô cùng tủi thân.

Trần Vi không nhịn được mà bật cười trước sự đáng yêu của cậu, vội dỗ dành: "Không tệ, không tệ chút nào, cái loại đàn ông thối tha ngay ngày đầu gặp lại bạn trai đã bỏ mặc người ta một mình ở khách sạn thì đáng ăn mắng lắm. Chỉ có điều, nể tình cậu ấy vẫn luôn yêu cậu như thế, cậu có thể chờ cậu ấy một chút được không, biết đâu cậu ấy sẽ cho cậu một câu trả lời nào đó?"

Nhưng Lục Trạc sẽ cho cậu câu trả lời gì đây.

Lúc cậu hỏi Lục Trạc liệu có phải hiện giờ họ vẫn chưa thể thực sự bên nhau không, Lục Trạc đã đáp "Ừm" mà.

Lục Trạc còn có thể cho cậu câu trả lời gì nữa đây.

Nhưng Lục Trạc đã chờ cậu suốt năm năm rồi, vậy thì cậu chờ Lục Trạc thêm một ngày cũng chẳng thiệt gì.

Nghĩ vậy, Giang Tự mím môi, gật đầu nói: "Ừ."

Thế nhưng lần này lại hệt như cái ngày cậu rời khỏi Nam Vụ năm ấy.

Cậu chờ từ ban trưa đến xế chiều, rồi từ xế chiều đến lúc trời sập tối, lại từ tối mịt đến rạng sáng. Đợi đến lúc hai mí mắt đã đánh nhau loạn xạ, cơn buồn ngủ ập đến triền miên mà vẫn chẳng thấy bóng dáng Lục Trạc trở về, thậm chí đến một tin nhắn cũng không có.

Mãi cho đến khi ánh nắng ban mai ngày mới bắt đầu le lói, Lục Trạc vẫn chưa quay về, Giang Tự không thể trụ vững được nữa, gục đầu xuống mặt bàn mà thiếp đi.

Nào ngờ vừa mới chợp mắt, cả người cậu đã bị lay mạnh.

"Jiang! Tỉnh dậy đi! Jiang! Trời sập rồi! Cậu mau dậy đi!"

Giang Tự giật mình bừng tỉnh khỏi giấc, đầu óc vẫn còn choáng váng, đôi mắt ngái ngủ vừa hé mở đã thấy gương mặt điển trai hốt hoảng của Alex. Anh ta hớt hải kêu lên: "Jiang! Mau tỉnh lại đi! Lu gặp chuyện rồi! He needs your help!"

Lu gặp chuyện?

Lu là ai?

Ban đầu Giang Tự còn lơ mơ chưa hiểu gì, nhưng rồi chợt nghĩ, với cái cách gọi tên người Trung Quốc của Alex thì "Lu" chẳng lẽ là Lục Trạc sao?

Lục Trạc.

Khoan đã, Lục Trạc?!

Trong thoáng chốc, Giang Tự giật nảy mình, tức thì tỉnh táo hẳn: "Anh nói Lục Trạc gặp chuyện là sao?!"

Alex vội vàng gật đầu: "Đúng vậy! Hình như Lục Trạc gặp rắc rối gì đó, bây giờ đang bị giữ lại bên ngoài không về được, khách sạn vừa nhận được thông báo, bảo cậu phải đi đón anh ấy!"

"Ở đâu, mau đưa tôi đi ngay!"

Lúc này Giang Tự cũng chẳng còn tâm trí đâu mà hỏi rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại bị giữ lại, hay tại sao lại cần cậu đi đón, cậu chỉ biết rằng cậu nhất định không được để Lục Trạc có chuyện!

Chỉ cần Lục Trạc bình an vô sự, bảo cậu làm gì cũng được.

Giang Tự chẳng còn thấy buồn ngủ, chẳng còn thấy đau nhức, cũng chẳng còn bận tâm đến bất cứ điều gì khác.

Cậu chỉ biết dùng tốc độ nhanh nhất chạy vọt về phòng, quơ đại chiếc áo khoác lông vũ màu trắng dài đến mắt cá chân quấn lên người, nhanh chóng vơ hết tiền mặt, thẻ ngân hàng, căn cước, hộ chiếu nhét vào ba lô rồi cùng Alex chạy thục mạng ra khỏi khách sạn.

Chiếc xe đã được chuẩn bị sẵn,lao vun vút trong ánh bình minh nhạt nhòa của mùa đông trên đảo Honshu, trời vừa tảng sáng, đỉnh núi Phú Sĩ phía xa xa lùi lại nhanh chóng ngoài cửa sổ xe.

Giang Tự vẫn thấy chưa đủ nhanh, cậu hết lần này đến lần khác thúc giục Alex đang ngồi ở ghế lái: Nhanh lên, nhanh lên, nhanh hơn chút nữa đi.

Alex nỗ lực trấn an cảm xúc của cậu,nhưng Giang Tự vẫn lo lắng đến mức sắp phát khóc.

Mãi đến khi Alex đạp phanh xe, cuối cùng cũng thở phào một hơi mà nói: "Đến nơi rồi."

Lúc này Giang Tự một tay xách ba lô, tay kia đẩy cửa xe, vội vã bước xuống.

Rồi cậu bỗng khựng lại.

Bởi vì nơi cậu xuống xe không phải đâu khác mà chính là điểm ngắm cảnh đẹp nhất dưới chân núi Phú Sĩ.

Trận tuyết rơi liền tù tì suốt cả mùa đông trên đảo Honshu chẳng biết đã ngưng từ lúc nào.

Tuyết trắng lặng lẽ đọng lại trên những cánh đồng, những cành cây trĩu nặng sương giá trắng xóa, lớp tuyết xưa cũ trên đỉnh núi lặng thinh phủ phục như thể mang trong mình sự vĩnh hằng của đất trời, ánh ban mai mới ló rạng tỏa xuống những vệt nắng màu cam vàng nhàn nhạt.

Mọi thứ đều tĩnh lặng và đẹp đẽ đến nao lòng.

Còn Lục Trạc - người mà theo lời Alex là đang "gặp chuyện" kia - lúc này đang ung dung đứng dưới chân núi. Hắn diện một bộ âu phục sẫm màu khoác ngoài chiếc măng tô đen, tuyết rơi suốt đêm trên tóc vẫn chưa tan hết được ánh nắng ban mai dịu dàng hôn lên.

Đôi lông mày cương nghị và ánh mắt sâu thẳm ấy, đứng trước ngọn núi Phú Sĩ cổ kính bỗng chốc như được phủ lên một lớp thành kính thâm tình.

Hắn bước đến trước mặt Giang Tự, giúp cậu chỉnh lại lọn tóc mái rối bời, trầm giọng nói: "Hôm qua đàm phán cả ngày, dự án của bọn anh thành công rồi, giá rất hời, đối tác cũng đã chuyển tiền đặt cọc ngay lập tức. Anh bảo kế toán tăng ca một chút để chuyển phần tiền thưởng của mỗi người trong đội vào tài khoản trước, thủ tục hơi rắc rối nên kéo dài đến tận bây giờ. Nhưng may mà anh là người sáng lập nên phần chia cũng không ít, vừa hay đủ để trả nốt khoản nợ cuối cùng cho ba em. Trong tay anh vẫn còn dư lại hơn một trăm ngàn tệ, anh vốn định đi mua một chiếc nhẫn kim cương, nhưng giờ này chưa có cửa hàng nào mở cửa cả, vả lại anh nghĩ nhẫn kim cương tầm đó cũng không xứng với em, nên anh nghĩ có lẽ không cần nhẫn kim cương cũng có thể cầu hôn, vì anh thực sự không muốn đợi thêm một ngày nào nữa, dù sao sau này tất cả những gì của anh cũng đều là của em."

Hắn nói một lèo rất nhiều chuyện.

Giang Tự lại ngây người tại chỗ, dường như chưa kịp tiêu hóa được một chữ nào.

Lục Trạc lại cúi đầu, mở lòng bàn tay Giang Tự ra, đặt từng thứ một lên đó: "Đây là thẻ ngân hàng của anh, bên trong là toàn bộ tiền tiết kiệm hiện có, mật khẩu là sinh nhật em. Đây là thẻ bảo hiểm xã hội, mỗi tháng đều đóng đầy đủ các loại bảo hiểm và quỹ nhà ở. Đây là chìa khóa nhà anh, tuy là nhà thuê nhưng sau này chắc chắn anh sẽ mua căn nhà mà em thích. Đây là con dấu pháp nhân của anh, nếu ngày nào đó em không vui, cứ việc làm anh phá sản cũng được. Còn đây là sổ hộ khẩu và hộ chiếu của anh, mặc dù chúng ta không thể đăng ký kết hôn hợp pháp ở trong nước, nhưng anh nguyện để em trở thành người giám hộ hợp pháp của anh. Còn có sổ đỏ của tiệm tạp hóa và căn gác xép nhà anh nữa, lần này đi vội quá anh không mang theo, đợi về anh sẽ bù lại hết cho em."

Đống đồ đạc lỉnh kỉnh chất đầy trong tay Giang Tự ấy tuy không quá nặng nhưng lại mang sức nặng ngàn cân.

Giang Tự không hiểu ý Lục Trạc là gì, hay nói đúng hơn là cậu không dám hiểu Lục Trạc có ý gì.

Cậu ngước mắt nhìn Lục Trạc, như muốn tìm kiếm điều gì đó từ đôi mắt thâm trầm sâu thẳm ấy.

Thứ cậu thấy được chỉ có sự kiên định và chân tình không gì lay chuyển nổi.

Lục Trạc nhìn vào mắt cậu, nói: "Giang Tự, đây là tất cả gia tài hiện tại của anh, tuy có lẽ cũng chẳng khác gì bàn tay trắng là bao, nhưng đầu óc anh cũng tạm được, chịu khó được, liều mạng được, sau này chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền, tiền kiếm được đều giao cho em quản hết, với lại anh ăn cũng không nhiều, dễ nuôi lắm. Vậy nên, bây giờ anh cuối cùng cũng đã trả hết nợ nần, có thể bình đẳng yêu em rồi, em có đồng ý nhận lời cầu hôn của anh không?"

"Giang Tự, em đã làm bạn trai anh quá nhiều năm rồi, lâu đến mức cả đời này anh không thể yêu thêm người thứ hai, cũng lâu đến mức anh không thể nào xa rời em được nữa. Thế nên anh muốn tham lam thêm một chút, muốn em làm chồng sắp cưới của anh, nha em?"

Ánh mặt trời mùa đông từ từ nhô lên từ đỉnh núi tuyết, nắng ấm hòa cùng sắc tuyết rạng rỡ rơi xuống.

Ánh mắt hàng mày Lục Trạc dịu dàng mà kiên định đến thế, giống như trong một buổi sáng bình thường nhất, thốt ra một câu "anh yêu em" bình dị nhất.

Giang Tự bỗng thấy khóe mắt cay cay.

Cuối cùng cậu cũng hiểu tại sao mọi người đều nói Lục Trạc là kẻ điên cuồng si và bình tĩnh đến đáng sợ.

Bởi vì ẩn dưới lớp tuyết trắng vĩnh hằng xưa cũ của núi Phú Sĩ lại là dòng nham thạch cuồn cuộn ngàn năm có thể thiêu rụi vạn vật.

Tình yêu của Lục Trạc, từ trước đến nay luôn là một canh bạc tất tay lộng lẫy nhất thế gian.