Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chương 57: Mười tám

Lục Trạc, đây là sinh nhật mười tám tuổi tuyệt nhất của em.

Khi Giang Tự Lâm nói xong câu đó, Giang Tự vẫn đứng ngẩn người tại chỗ, chưa kịp phản ứng.

Bù lại vụ yêu sớm?

Là ý gì cơ?

Giang Tự Lâm ngẩng đầu nhìn con trai: "Đần luôn rồi à?"

Giang Tự thành thật gật đầu: "Dạ."

Giang Tự Lâm: "......"

Thằng nhỏ này đúng là thật thà hết thuốc chữa.

Ông thu lại ánh mắt, thong thả nói: "Nếu bố thật sự không đồng ý chuyện hai đứa ở bên nhau thì giờ con bị bố tống ra nước ngoài từ lâu rồi. Bố chỉ muốn xem thử cái gọi là yêu sớm này của con có phải là bốc đồng nhất thời không nên mới ra tay cản trở chút thôi. Nhưng nhìn tình hình hiện tại xem ra đầu óc con vẫn tỉnh táo. Chỉ mong về sau con nhớ kỹ những gì con vừa nói hôm nay."

Giang Tự vẫn còn mơ hồ: "Con đã nói gì cơ?"

Giang Tự Lâm lật tờ báo trong tay: "Chuyện hai đứa ở bên nhau vốn chẳng có gì sai. Thế nên sau này dù có gặp chuyện gì, chỉ cần không phải lỗi của hai đứa thì đừng bao giờ phủ nhận bản thân. Hai người yêu nhau là để cùng nhau trở nên tốt hơn. Nếu làm được hai điều đó, ta sẽ không can thiệp vào bất cứ chuyện gì của con nữa. Vì vậy, trừng phạt kinh tế chính thức kết thúc, tối nay muốn làm gì thì làm, nhưng sáng mai bảy giờ phải có mặt ở sân bay. Nếu không thì tự bơi về Pháp nhé."

Dưới ánh đèn vàng mờ trong khoang xe, giọng Giang Tự Lâm vẫn nhàn nhã, khí thế ung dung, cao cao tại thượng như mọi khi, trong lời nói còn pha chút kiêu ngạo cay nghiệt và châm chọc quen thuộc.

Nhưng với Giang Tự, vào khoảnh khắc đó, bố cậu bỗng trở nên thông minh, điềm đạm, đẹp trai đến rực rỡ, cứ như thể toàn thân toát ra ánh sáng của một vị thần.

Đúng vậy, ông già nhà cậu chính là người cha tuyệt vời nhất thế gian!

Giang Tự lao đến ôm chầm lấy bố, vui sướng hét lên: "Giang Tự Lâm! Bố chính là người bố tuyệt vời nhất thế giới này!"

Nói xong, cậu còn hôn chụt một cái kiểu Pháp lên má ông rồi xách cặp nhảy khỏi xe.

Còn lại mình Giang Tự Lâm trong xe, ông lau mặt, cười mắng: "Thằng nhóc con, có người yêu rồi là quên mất bố luôn."

Ban đầu Giang Tự vẫn tưởng mọi chuyện sẽ đúng như lời Cố Giác từng nói: "Trăng tròn thì khuyết, nước đầy thì tràn." Rằng cậu sẽ phải trải qua một lễ trưởng thành đầy tiếc nuối vì sự phản đối của bố.

Nhưng điều chờ đợi cậu lại là một món quà bất ngờ. Cậu có bạn bè, có người yêu, và có cả người bố tuyệt vời nhất thế giới.

Khoảnh khắc ấy, Giang Tự biết mình chính là người hạnh phúc nhất thế gian.

Cậu chạy lên sân thượng tầng hai, vừa thấy Lục Trạc liền nhào tới ôm chặt lấy hắn, cười tươi rói: "Lục Trạc! Bố em đồng ý cho chúng ta ở bên nhau rồi! Sau này sẽ không có ai chia rẽ được đôi ta nữa!"

Tiếng cười của cậu rộn ràng, giọng nói chứa tràn niềm vui thật lòng.

Lục Trạc đón lấy cậu, ôm thật chặt, cũng bật cười: "Ừ, may mà bố em đồng ý, chứ không thì anh đã chuẩn bị sẵn màn khóc lóc, ăn vạ dọa treo cổ rồi đấy."

"Ơ này, hai người còn nhớ đám này đang ở đây không hả?" Từ góc bên kia, Từ Nhất Đào vừa bấm máy bắn tuyết nhân tạo vừa châm chọc: "Rõ ràng là cùng chuẩn bị sinh nhật bất ngờ cho cậu, thế mà anh Tự chỉ nhìn người yêu thôi, chả thèm liếc bọn này lấy một cái."

Lúc này Giang Tự mới sực nhớ ra còn có người khác, mặt đỏ bừng, vội lùi lại hai bước, giả vờ bình tĩnh: "Ai nói trong mắt tôi không có các cậu! Này nhé, hôm nay ai có mặt thì có phần. Hôm nay, các cậu muốn ăn gì uống gì ở tiệm tạp hóa Lão Lục thì cứ việc lấy! Giang công tử bao hết!"

"Chỉ đợi mỗi câu này c*̉a cậu thôi đấy!" Từ Nhất Đào cười gian, lập tức đưa một hộp bút vẽ đóng gói tinh xảo ra: "Giang công tử, đây là món quà nhỏ tiểu nhân chuẩn bị cho ngài, nghe nói là loại tốt nhất, siêu đắt luôn đó. Sau này nổi tiếng rồi thì nhớ vẽ tặng tôi vài bức để tôi còn được thơm lây nhé."

Lâm Quyển bên cạnh cũng đưa ra một cuốn album: "Còn của tôi nữa nè. Tôi biết cậu chẳng thiếu đồ quý giá, vậy nên tôi tự làm một cuốn album, trong này có tất cả ảnh c*̉a cậu từ khi chuyển trường đến giờ, cả những tấm tôi lén chụp cậu với Lục Trạc nữa. Hy vọng sau này dù cậu ở đâu c*̃ng sẽ nhớ mình từng là một phần c*̉a lớp Một."

Cuốn album được làm vô cùng tinh tế, rõ ràng cô đã dốc rất nhiều tâm huyết.

Giang Tự cẩn thận nhận lấy: "Cảm ơn chị Quyển."

"Không cần cảm ơn." Lâm Quyển mỉm cười, nụ cười vừa đẹp vừa thật lòng: "Couple mà tôi ship cuối cùng cũng thành, thế là đủ rồi."

"Em cũng thế!" Tô Mạc hí hửng chen vào, "Dù giờ em đang bị phong tỏa kinh tế, ngày nào cũng phải qua nhà anh ăn chực, nhưng là fan CP số một của hai người, em tặng anh tập tranh sơn dầu cổ điển này đó, coi như tiền mừng đám cưới sau này luôn nha!"

"Ê ê, đợi chút, còn tao nữa!" Chúc Thành đang bận thổi bóng, thấy mọi người tặng quà rần rần thì cũng cuống quýt chạy tới, đưa ra một hộp giày: "Anh em chẳng có gì quý giá, chỉ có đôi giày AJ bản giới hạn này, chúc anh Tự c*̉a chúng ta sau này từng bước thăng chức, cao chạy xa bay!"

"Mày biết dùng thành ngữ không đấy!" Từ Nhất Đào lập tức đá cho cậu ta một phát, "Phải là 'từng bước thăng chức, một đường lên mây', chứ 'cao chạy xa bay' là mày đang nguyền ai thế?"

"Đúng đó, không biết nói thì im đi cho lành!" Tô Mạc lườm cậu ta một cái rồi quay sang Lục Trạc cười nói: "Giờ quà của bạn bè, người thân đều tặng xong hết rồi, c*̃ng nên đến lượt anh rể thể hiện chứ nhì?"

Câu này vừa rơi xuống Giang Tự mới chợt nhận ra trong tay Lục Trạc chẳng có gì cả.

Quà của mọi người cái nào cũng không rẻ. Chưa nói tới cuốn sách tranh sơn dầu có giá cả trăm nghìn kia thì chỉ riêng đôi giày phiên bản giới hạn cũng đã vài chục nghìn, cả bộ bút vẽ và album kia nữa, tất cả đều là đồ xịn, ít nhất c*̃ng phải vài nghìn trở lên.

Đối với bọn họ, chỉ cần xin thêm ít tiền tiêu vặt là có thể mua được, nhưng với Lục Trạc mà nói, đó có lẽ là một gánh nặng.

Giang Tự không hề mong hắn tặng gì đắt đỏ, nhưng cậu sợ Lục Trạc sẽ khó xử trước mặt mọi người nên vội chen vào: "Chuyện nhà anh mày xen vào làm gì. Trẻ con mà lắm chuyện. Mau xuống tầng dưới chọn đồ ăn vặt đi!"

Nói xong bèn đẩy Tô Mạc xuống lầu.

Tô Mạc vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, mặt đầy vẻ khó hiểu: "Ơ, em chỉ muốn xem thử quà thôi mà, sao lại thành tám chuyện rồi?"

Lâm Quyển là người đầu tiên phản ứng lại: "Trời ơi, mai hai người bay sang Pháp rồi, chẳng lẽ không nên để anh em với anh rể em có chút không gian riêng sao?"

"À! Phải ha!"

Tô Mạc như được khai sáng, vội kéo theo Từ Nhất Đào và Chúc Thành còn đang mải thổi bóng chạy rầm rập xuống lầu.

Cầu thang nhỏ hẹp lập tức trở nên ồn ào náo động, tiếng cười nói huyên náo vang lên rồi dần xa.

Sân thượng lại trở về với sự tĩnh lặng quen thuộc.

Rốt cuộc cũng tạm thời tống tiễn được mấy "tổ tông" kia đi, giờ cậu đã có thể yên tâm nói chuyện với Lục Trạc.

Giang Tự thở dài một hơi, xoay người lại rồi sững sờ tại chỗ.

Ngay khoảnh khắc cậu quay đầu, một sợi dây chuyền từ ánh đèn rực rỡ trước mắt nhẹ nhàng đong đưa rơi xuống, chính là mặt dây nhỏ hình hộp kẹo mà cậu từng nhìn thấy trong tủ kính ở quán ăn sáng, món đồ mà cậu rất thích nhưng chưa từng mua được. Vậy mà nay nó lại xuất hiện ngay trước mặt cậu, buộc trên một sợi dây bạc mảnh.

Vậy là Lục Trạc đã mua nó cho cậu ư?

Nhưng mà cậu ấy lấy đâu ra tiền?

Trước khi Giang Tự kịp nghĩ ra đáp án, Lục Trạc đã nhẹ giọng hỏi: "Không thích à?"

"Không phải!" Giang Tự vội vàng lắc đầu, "Em thích lắm, rất thích luôn, chỉ là..."

"Chỉ là không ngờ anh sẽ lén mua tặng em?"

Lục Trạc cười, giọng dịu dàng.

Giang Tự ngượng ngùng cúi đầu: "Ừm..."

Bởi vì cậu biết, món quá này có vẻ hơi vượt quá khả năng chi trả của Lục Trạc.

Nhưng nghĩ vậy lại thấy mình chẳng khác nào đang phụ tấm lòng c*̉a người ta.

Lục Trạc như nhìn thấu tâm tư cậu, hắn cúi đầu, cẩn thận quấn sợi dây bạc quanh cổ tay Giang Tự, giọng trầm thấp pha chút ý cười: "Em xem thường bạn trai mình quá đấy."

"Không... em đâu có..."

Giang Tự vừa định biện hộ, Lục Trạc đã ngẩng lên hỏi tiếp: "Có muốn xem quà sinh nhật thật sự của em không?"

"?" Giang Tự hỏi lại, "Không phải là cái dây chuyền này à?"

Lục Trạc đứng thẳng người, không trả lời ngay: "Dùng một món quà mua được dễ dàng thế này làm quà trưởng thành cho bạn trai mình, em không thấy quá qua loa à?"

"Ơ?"

Giang Tự ngẩn ngơ, chớp mắt, cảm thấy thế cũng được mà?

Lục Trạc không nhịn được bật cười.

Bạn trai của hắn, sao vừa dễ dỗ vừa dễ lừa thế.

Hắn nói: "Em nhìn ra sau đi."

Giang Tự ôm đống quà trong tay quay lại, mới phát hiện trên bàn phía sau không biết từ lúc nào đã đặt một chiếc lọ kẹo khổng lồ. Nó gần như y hệt chiếc lọ cậu từng tặng Lục Trạc hồi nhỏ, chỉ khác là kích thước to gấp mấy lần, cao gần nửa mét. Trên thân lọ là những hình vẽ nguệch ngoạc mà Giang Tự từng vẽ về hai người họ thuở bé.

"Cái này là..."

Giang Tự nghiêng đầu nhìn về phía Lục Trạc.

Lục Trạc nói: "Học từ chú thợ hàn ở gần đây, không biết em có thích không."

Lục Trạc cố nói bằng giọng điềm nhiên nhất, Giang Tự lúc này mới nhận ra bàn tay hắn đầy những vết xước nhỏ li ti.

Thì ra dạo này Lục Trạc bận rộn, mệt mỏi như thế chỉ để làm tặng cậu chiếc hộp kẹo khổng lồ này sao?

Cậu còn chưa kịp mở miệng, Lục Trạc đã hỏi tiếp: "Muốn xem bên trong có gì không?"

"Có!"

Giang Tự cúi đầu, mở nắp lọ rồi khựng lại lần nữa.

Bên trong là đầy ắp những viên kẹo đủ màu.

Có kẹo gói giấy bạc, có loại bọc nhựa trong; có vị trái cây, có vị sữa; có cả kẹo nhập khẩu mới lạ và những loại kẹo nội địa tuổi thơ mà lâu lắm rồi cậu chẳng thấy.

Cậu không biết trong đó có bao nhiêu viên, chỉ biết khi múc lên từng nắm, cậu cảm nhận rõ rằng không có viên nào giống viên nào.

Có thể nó chẳng phải món quà xa xỉ, nhưng những công sức và tâm ý đằng sau đó Giang Tự không sao tưởng tượng nổi.

Chẳng lẽ Lục Trạc làm tất cả những điều này chỉ vì cậu từng nói mình là đứa trẻ sinh vào lễ Halloween nên từ nhỏ đã mê kẹo sao?

Giang Tự ngẩng đầu nhìn Lục Trạc: "Em..."

"Tổng cộng là 1.700 viên, mỗi viên đều không giống nhau." Lục Trạc nói, hắn đứng dưới ánh đèn ấm vàng nơi ban công, đôi mắt nhìn Giang Tự ánh lên vẻ dịu dàng, "Từ ngày em tròn mười tám đến khi chúng ta tốt nghiệp đại học là bốn năm tám tháng, khoảng 1.700 ngày."

Giang Tự khẽ ngẩn người.

Lục Trạc tiếp tục: "Trong 1.700 ngày đó, có lẽ anh không thể luôn ở bên em, nhưng em từng nói rồi mà, anh nhất định sẽ trở nên giỏi giang, kiếm được nhiều tiền, trở thành người xuất sắc. Nên từ hôm nay, mỗi ngày em ăn một viên, đến khi ăn hết kẹo cũng là lúc anh có đủ năng lực để quay về bên em, để ở cạnh em, bảo vệ em, cho em cuộc sống mà em muốn. Giang Tự, em có sẵn lòng tin vào lời hứa này không?"

Lục Trạc nhìn cậu, ánh mắt dịu mà sáng, lời nói nhẹ nhàng nhưng vững chắc.

Ngón tay Giang Tự siết chặt lấy chiếc hộp kẹo.

Lục Trạc vén nhẹ tóc mái cậu, khẽ nói: "A Tự, anh hy vọng mỗi ngày sau này của em đều thật đặc biệt, đều rực rỡ, nhưng nhất định phải ngọt ngào. Bởi em thích vị ngọt. Nên những gì em muốn, anh đều sẽ cho em. Em có bằng lòng tin vào lời hứa này của anh không?"

Đây là lần thứ hai Lục Trạc hỏi như vậy.

Đôi mắt hắn vốn lạnh lẽo như đêm đông phủ tuyết, nhưng giờ đây chỉ còn lại sự trầm tĩnh và dịu dàng không tên. Trông thì bình thản, không một gợn sóng, nhưng sâu trong đó lại ẩn giấu một quyết tâm đủ để bao phủ cả thế gian.

"Giang Tự, anh yêu em. Dù sau này em có ở bên anh hay không, dù giữa chúng ta có cách nhau bao nhiêu múi giờ, dù thời gian hay không gian có đáng sợ đến đâu, anh vẫn sẽ luôn yêu em. Anh sẽ mãi theo sau em, như đóa hồng Jericho tìm về nguồn nước. Vậy nên em có thể đợi anh không? Đợi anh một nghìn bảy trăm ngày, anh nhất định sẽ bước đến bên em."

Khi Lục Trạc nói ra những lời ấy, hắn đã nghĩ sẵn hết thảy cho tương lai.

Nếu Giang Tự trở về nước, hắn sẽ ở lại cùng cậu. Còn nếu cậu không thể về thì hắn sẽ bay sang Pháp để tìm.

Bởi khi ấy, ở tuổi mười tám, hắn chẳng có gì cả, tay trắng, nghèo túng, ngoài tình yêu và quyết tâm, hắn chẳng thể cho cậu điều gì khác.

Giang Tự nghe đến đây, khóe mắt đã ươn ướt.

Bởi điều cậu muốn, Lục Trạc luôn sẽ cố hết sức để mang đến cho cậu.

Từ chuyến du ngoạn mùa thu đến lời tỏ tình, rồi tấm huy chương MVP, cả chiếc dây chuyền cậu chỉ liếc qua một lần và cả những ngày gần đây, khi giữa niềm vui và đủ đầy, cậu vẫn giấu đi những nỗi bất an.

Cậu sợ lắm. Sợ gia đình phản đối. Sợ mười hai ngàn cây số là khoảng cách quá xa. Sợ bảy tiếng chênh lệch múi giờ sẽ mài mòn tình cảm. Sợ bốn năm dài đằng đẵng là quá lâu. Và sợ nhất là hiện thực cuộc sống sẽ khiến Lục Trạc dần mỏi mệt.

Cậu tưởng rằng nỗi sợ ấy chỉ là bí mật của riêng mình, nào ngờ Lục Trạc đã nhìn thấu tất cả.

Vì thế, hắn mới trao cho cậu lời hứa ấy.

1.700 viên kẹo, mỗi ngày một viên, đến khi ăn đến viên cuối c*̀ng, Lục Trạc sẽ trở về bên cậu.

Giọt nước mắt "tách" một tiếng rơi khỏi mắt Giang Tự.

Nhưng ngay sau đó cậu lại thấy mình thật mất mặt, vội lau nước mắt, ngẩng đầu lên, cố tỏ ra không hài lòng: "1700 viên! Anh định làm em sâu răng hả?"

Lục Trạc khẽ nhướng mày, chẳng buồn phủ nhận: "Với thói quen mỗi ngày sau khi đánh răng xong vẫn lén ăn đồ ngọt của ai đó thì đúng là rất có khả năng đấy."

Giang Tự: "?"

Lục Trạc bật cười: "Vậy có cần bác sĩ Lục kiểm tra giúp không?"

Giang Tự: "??"

Còn chưa kịp hiểu chuyện gì, cằm cậu đã bị Lục Trạc nâng lên, khẽ hôn lên môi.

Tiếng chuông mười hai giờ vang lên, báo hiệu Halloween đến. Tiếng reo hò náo nhiệt của đám thanh niên vọng lại từ xa, pháo hoa nở rộ rực rỡ, sáng đến mức chẳng giống một khu nhà ổ chuột chút nào.

Chỉ có nụ hôn của Lục Trạc vẫn nhẹ nhàng, dịu dàng như mọi khi.

Đến khi tách ra, hắn mới khẽ nói: "Giang Tự, chúc em sinh nhật mười tám tuổi vui vẻ. Từ nay về sau, mỗi năm anh sẽ lại yêu em nhiều hơn một chút."

Dưới sân, bọn Từ Nhất Đào còn đang cãi nhau ầm ĩ vì cây nến mãi chẳng chịu cháy. Gió cuối thu lùa qua tán cây làm lá rơi xào xạc, tiếng pháo hoa nổ vang rền cả đêm.

Nhưng giữa tất cả, Giang Tự vẫn nghe thấy rõ ràng câu nói trầm thấp kia.

Khi đó, cậu nghĩ đó chỉ là lời thốt ra trong cơn xúc động.

Nhưng mãi sau này cậu mới hiểu, đó là lời thề nghiêm túc kiên định nhất, xuất phát từ tuổi mười tám bất lực nhưng đầy chân thành của Lục Trạc.

Suốt 1700 ngày sau đó, Giang Tự vẫn thường tự hỏi: Liệu mối tình rực rỡ và cuồng nhiệt năm ấy có phải là sự bồng bột dại khờ của tuổi trẻ hay không?

Nhưng cậu không biết, cũng không muốn biết.

Cậu chỉ biết rằng trong tuổi mười tám của mình, cậu đã có những người bạn tuyệt vời nhất, người thầy tận tâm nhất và yêu một chàng trai tốt nhất.

Dưới ánh đèn rực rỡ, giữa lời chúc của bạn bè, họ ôm nhau, hôn nhau, yêu nhau, đó là điều đẹp đẽ và dũng cảm nhất trong quãng thanh xuân của họ.

Cậu yêu Lục Trạc, c*̃ng tin vào mọi lời hứa của hắn.

Thế nên, cậu kiễng chân, khẽ hôn lên môi hắn, trịnh trọng nói lại: "Lục Trạc, đây là sinh nhật mười tám tuổi tuyệt nhất của em."