Đừng Động Vào Bạn Cùng Bàn Của Tôi

Chương 35: Thích

Nhưng mà... anh Hoa, em thật sự thích cậu ấy mà...

Cậu bé búp bê mà lúc nhỏ Lục Trạc yêu thích nhất là cậu.

Người đã cứu Lục Trạc năm đó, ánh trăng sáng c*̉a hắn c*̃ng là cậu.

Người Lục Trạc thầm thương suốt một thời dài đằng đẵng vẫn luôn là cậu.

Đến giờ phút này, người duy nhất mà hắn có thể thẳng thắn thừa nhận là không giống bất kỳ ai khác... chỉ có cậu.

Trong số những lần yêu và được yêu ít ỏi của Lục Trạc, trừ đi người thân và bạn bè, người mà hắn hết lần này đến lần khác quan tâm... cũng chỉ là cậu.

Mà trong chiếc hộp kẹo kia, ngoài quyển sổ tay ra, còn có rất nhiều thứ khác.

Chẳng hạn như một bức tranh nguệch ngoạc trẻ con: một đứa bé tóc đen nắm tay một đứa bé tóc vàng, nét vẽ xiêu vẹo, màu sắc kỳ cục, áo đỏ phối quần xanh, khoảng trống trong tranh thì vẽ chi chít những trái tim. Đó là bức tranh đầu tiên cậu vẽ tặng anh trai nhỏ ấy.

Hoặc một bông hoa cẩm chướng làm bằng giấy, méo mó, loang lổ sắc màu, là sản phẩm thủ công cậu làm trong lớp mỹ thuật. Cậu nhớ lúc đó mình làm được năm bông, đem về nhà chia cho những người mình thích: bố mẹ, ông bà ngoại... và cả anh trai nhỏ kia.

Rồi có cả một chiếc răng sữa được đựng cẩn thận trong lọ thủy tinh bé xíu. Khi ấy cậu nghe đâu đó nói rằng răng sữa sẽ mang lại may mắn, thế là lúc chiếc răng đầu tiên rụng, cậu đã cất giữ kỹ càng, rồi nhe hàm răng thiếu mất một chiếc, lon ton chạy đến muốn tặng cho anh trai nhỏ ấy.

Trong hộp còn có thiệp chúc mừng, một viên sô-cô-la, một cây kẹo m*t, một chiếc xe đua đồ chơi... nhiều đến mức đếm không xuể.

Thậm chí còn có cả một bài tập làm văn.

Tiêu đề ở đầu bài viết là "Người em thích nhất" viết bằng nét chữ non nớt xiêu vẹo:

[Em có một người mà em thích nhất, là một anh trai mang khăn quàng đỏ đến cho em mỗi ngày. Người em yêu nhất là bố mẹ nhưng người em thích nhất là anh ấy. Em không nhớ tên anh vì tên anh em không biết đọc, anh bảo em cứ gọi anh là anh trai nhỏ. Anh trai nhỏ rất đẹp trai còn rất tốt với em. Anh gọi em là búp bê nhỏ chứ không phải là thằng quỷ ngoại quốc như mấy người khác, lại còn rất dịu dàng... nên em thích anh ấy nhất. Em muốn làm bạn tốt của anh ấy cả đời.]

*Nếu bạn thấy đoạn văn này lủng củng thì đó là do bạn học Giang viết lỏ chứ không phải chúng tôi.

Chữ "cả đời" ấy bị vẽ đè lên bằng rất nhiều nét đỏ, vẽ thành từng vòng tròn, giống như người nhận được bài tập làm văn này đã nhiều lần lấy ra đọc dưới ánh đèn, rồi hết lần này đến lần khác, vì hai chữ "cả đời" ấy mà âm thầm gật đầu, âm thầm hứa hẹn.

Nhưng người đã từng hứa "cả đời" ấy lại là một tên ngốc chính hiệu.

Cậu không nhớ tên của anh trai nhỏ kia, cũng chẳng nhớ mặt người ta, thậm chí không nhớ cả chuyện mình từng cứu người ấy.

Mãi cho đến khi những ký ức đã bị phong kín trong chiếc hộp kẹo ấy một lần nữa được hé lộ, khi thấy từng dòng chữ "Giang Ái Quốc", cậu mới chợt nhớ lại rất nhiều điều trước kia mình chưa từng hiểu, hoặc đã lỡ bỏ qua.

Ví dụ như tại sao chỉ mới gặp lần đầu mà một người có tính cách như Lục Trạc lại sẵn sàng dỗ dành, chọc cười, cưng chiều cậu, lại còn khen cậu dễ thương?

Hoặc tại sao rõ ràng họ chỉ vừa mới quen biết, vậy mà Lục Trạc lại biết cậu chỉ uống sữa nóng, thích ăn trứng đánh tan trong nước mì, lại còn sẵn sàng dùng hết tiền sinh hoạt một tuần để mua phần cơm lươn đắt đỏ nhằm dỗ dành khi cậu đang hờn dỗi?

Hay như chỉ vì cậu được xin WeChat mà Lục Trạc lại thốt lên "cậu ấy có bạn trai rồi", lại còn phản ứng gay gắt như thế khi biết cậu muốn lau người giúp hắn.

Còn nữa... Vì sao chỉ là một bài《Dưới chân núi Phú Sĩ》mà Lục Trạc lại hát não nề đến vậy, đau lòng đến thế, còn nói cậu "giống hệt người mà cậu ấy từng thích", nói cậu "khác với tất cả mọi người".

Mà ánh mắt của Lục Trạc khi nhìn cậu dưới rừng đom đóm đêm ấy... vừa dịu dàng, vừa tuyệt vọng.

Vì Lục Trạc không hề nói dối: trong lòng hắn, cậu thực sự không giống bất kỳ ai khác.

Cô Thẩm cũng không hề lừa cậu, những nhu cầu tình cảm của cậu từ lâu đã được đáp ứng và phản chiếu nơi Lục Trạc.

Ngay cả cuốn "sách đáp án" cũng không lừa cậu, người mà Lục Trạc thích thật sự gần ngay trước mắt, chỉ là cậu có phúc mà không biết hưởng.

Nếu trí nhớ cậu tốt hơn một chút, nhạy bén hơn một chút, thấu cảm hơn một chút thì cậu đáng lẽ đã sớm nhận ra: người Lục Trạc có thể yêu còn ai khác ngoài cậu?

Nhưng đúng như cô Thẩm đã nói, cuộc đời cậu quá êm đềm, quá đủ đầy yêu thương, có quá nhiều người đối tốt với cậu, nên dù có nhớ rằng từng có người rất tốt với mình, rất thích mình...

...cậu cũng không thể, không bao giờ như Lục Trạc, khắc ghi trong lòng, từng giây từng phút, một khắc cũng không quên.

Vì đối với Lục Trạc, yêu thương mà hắn nhận được thực sự quá ít, ít đến mức phải xem cậu như mặt trời duy nhất trong cuộc đời mình.

Thậm chí cả ảnh đại diện WeChat của Lục Trạc cũng bắt nguồn từ một bức vẽ nguệch ngoạc của cậu hồi bé.

Chỉ là mặt trời đỏ trên nền xanh bị đổi thành mặt trời đen trên nền trắng.

Chẳng lẽ Lục Trạc chỉ vì một chút ấm áp năm xưa mà kiên trì thích cậu suốt những năm dài đằng đẵng cô đơn như vậy?

Giang Tự không biết, cũng không dám nghĩ đến.

Giống như cậu không dám tưởng tượng Lục Trạc đã bao nhiêu lần nhận ra cậu, rồi bao nhiêu lần phát hiện ra cậu không nhận ra mình, trong những khoảnh khắc ấy, lòng hắn đã thất vọng, đã đau đớn, đã chua xót, đã bất lực đến thế nào.

"Vậy tại sao cậu ấy lại không nói với em chứ..."

Một giọt nước mắt nữa lại lăn dài trên má Giang Tự, cậu nghẹn ngào cất tiếng hỏi anh Hoa đang vội vàng bước theo sau lưng mình:

"Năm đó em học lớp bảy, bị cảm vì dầm mưa, sốt cao nên không nhớ gì cả, không nhớ mình từng cứu cậu ấy, không nhớ mình và cậu ấy từng nói những gì, làm những gì, thế nên em không nhận ra cậu ấy. Nhưng cậu ấy vẫn nhớ hết mà. Sao lại không nói gì với em?"

Khi Giang Tự hỏi những lời này, cậu thực sự không hiểu nổi.

Không hiểu vì sao Lục Trạc không nói, không hiểu vì sao hắn lại giấu kín tất cả mọi chuyện vào lòng.

Nhưng cũng không thể trách Giang Tự.

Vì cậu đã từng thản nhiên đón nhận biết bao yêu thương, cũng từng vô tư trao đi biết bao tình cảm chân thành. Một người như vậy sao có thể hiểu được, chỉ riêng một chữ "thích" đối với người như Lục Trạc thôi đã chất chứa biết bao nỗi niềm không thể nói thành lời và bao nhiêu khó khăn chẳng thể nào giãi bày.

Anh Hoa khẽ thở dài: "Vì nó không thể nói."

Giang Tự ngẩng đầu lên.

Anh Hoa đáp: "Hai đứa còn là trẻ con, sao nó có thể vô trách nhiệm mà nói với em rằng 'tôi thích cậu' được? Không phải ai cũng có quyền thích người khác một cách vô tư như vậy đâu."

Lúc nói ra những lời đó, giọng điệu của anh Hoa bỗng dưng trở nên giống hệt như Lục Trạc.

Nhưng Giang Tự vẫn chưa hiểu.

Anh Hoa lại hỏi: "Nếu nó nói rồi thì sao?"

"Thì..."

"Thì em đã sẵn sàng để ở bên nó chưa?"

Giang Tự sững người, cậu chưa từng nghĩ đến chuyện đó.

Anh Hoa hỏi tiếp: "Cho dù em muốn ở bên nó, vậy hai đứa có đủ can đảm để đối diện với ánh mắt dò xét và sự soi mói của người đời không? Có vượt qua được rào cản từ cha mẹ không? Dù cho tất cả đều vượt qua được, hai đứa vẫn còn quá nhỏ. Em sắp đi du học, còn hoàn cảnh gia đình của Lục Trạc thì thế nào, em nghĩ hai đứa thực sự có tương lai sao?"

"Cho dù em tin các em sẽ có tương lai, nhưng em đã từng nghĩ cho Lục Trạc chưa? Chỉ để được đi cắm trại với em một lần, nó đã phải liều mạng đi đua xe kiếm tiền. Vậy nếu ở bên nhau rồi, hai đứa không đi chơi sao? Yêu xa không cần tiền vé máy bay à? Những dịp lễ Tết không cần chuẩn bị quà cáp hả? Để duy trì một mối quan hệ công bằng, nó sẽ phải bỏ ra biết bao thời gian, công sức và tiền bạc?"

"Đúng, anh biết em không để tâm, em cũng chẳng cần nó phải cho em gì. Anh cũng như em, đều tin Lục Trạc sau này sẽ thành công. Nhưng mà đó là sau này. Còn hiện tại, nó thật sự không đủ khả năng để yêu em."

"Vậy nên nó mới không dám nói. Vì nó sợ, một khi đã nói ra, nếu em không thích nó thì ngay cả làm bạn cũng không thể. Còn nếu em cũng thích nó, hai đứa ở bên nhau rồi, mà nó lại chẳng thể cho em được gì, cũng chẳng đủ sức bảo vệ mối quan hệ này thì rồi sẽ dần dần mỏi mệt trong những chuyện cơm áo gạo tiền thường nhật, đến mức tan vỡ, không thể quay lại như xưa."

"Cho nên Giang Tự à, cái thứ tình yêu ngông cuồng và không cần lo nghĩ mà em tưởng tượng chỉ tồn tại với những người như em thôi, những người có thể có bất cứ điều gì mình muốn. Nhưng Lục Trạc không giống em, nó phải gánh vác quá nhiều, cũng muốn trao đi quá nhiều."

"Vậy em nói xem, làm sao nó có thể nói với em được?"

Ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn cuối cùng đã lặn hẳn xuống đường chân trời, nuốt chửng tia sáng mong manh còn sót lại.

Trong bóng tối, giọng nói c*̉a anh Hoa điềm đạm và lạnh lẽo, giống hệt Lục Trạc.

Mỗi lời anh nói ra, là một nhát cắt đau nhói trong lòng Giang Tự.

Đến cuối cùng, cậu hoàn toàn ngồi sụp xuống đất, hai tay siết chặt lấy vạt áo trước ngực, cắn chặt môi không dám buông, nước mắt từng giọt nặng trĩu rơi xuống, vỡ tan từng giọt.

Cậu không dám mở miệng nói thêm gì.

Vì cậu biết, chỉ cần thốt ra một chữ nữa thôi, cậu sẽ òa khóc đến mức không thể gượng dậy nổi.

Không phải cậu khóc cho bản thân, mà là cậu không thể tưởng tượng nổi Lục Trạc đã phải kiên định đến mức nào, mới có thể sau khi hiểu hết mọi lẽ ấy, vẫn lựa chọn kiên trì thích cậu.

Trong đó có biết bao nhiêu chua xót, bao nhiêu bất lực, bao nhiêu tuyệt vọng, và cả những điều chẳng thể giãi bày cùng ai, Giang Tự không tài nào tưởng tượng nổi.

Vậy mà chính cậu, người được Lục Trạc yêu thương đến thế, lại từng tự cho rằng tình cảm của mình mới là đơn phương, mới là vô vọng.

Nhưng người thật sự đơn phương đến vô vọng lại là Lục Trạc

Lục Trạc nhỏ bé, bất an, rụt rè, lúc nào cũng lo được lo mất.

Hắn vừa mong ngóng, vừa run rẩy, vừa khao khát, vừa hoang mang, đêm nào cũng trằn trọc suy nghĩ, khát khao có được người kia nhưng rồi lại không ngừng phủ nhận chính mình, cảm thấy một người như mình thì làm sao dám mơ tưởng đến điều ấy.

Cuối cùng hắn tự nhốt mình trong một căn phòng an toàn, không nói, không hỏi, không tranh giành, chỉ lặng lẽ đợi một tia sáng vô tình lọt qua khe cửa, dù chỉ là một chút ánh nắng cũng đủ rồi.

Những lời cô Thẩm từng nói, hóa ra đều là sự thật.

Vậy nên, Lục Trạc của cậu, một Lục Trạc tốt đẹp đến nhường ấy, rốt cuộc vì sao lại phải gánh chịu những điều này?

Chỉ bởi vì hai người bọn họ đều là con trai, nhưng lại sinh ra trong hai thế giới khác nhau thôi sao?

Nhưng thế thì sao chứ?

"Em thích cậu ấy mà..."

Giang Tự cuối cùng không kìm được nữa, một giọt nước mắt "tách" một tiếng rơi xuống đất, vỡ vụn, phản chiếu ánh đèn đường gỉ sét len qua khe cửa căn gác mái, như chút hy vọng mong manh gần như hèn mọn lửng lơ trong vực sâu tăm tối.

Giọng cậu nghẹn lại, cố nén từng tiếng nấc, nức nở nói: "Nhưng mà... anh Hoa, em thật sự thích cậu ấy mà..."