Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 71: Anh đã nhìn thấy Trọng Cẩn trong hồ sơ phục hồi cấp độ bảo mật.

Giọng Bạc Trọng Cẩn khàn khàn, mang theo sự mê hoặc và quyến rũ, giống như một chiếc lông vũ mềm mại lướt qua vành tai cô.

Trong sự tĩnh lặng, cô thậm chí có thể nghe thấy nhịp tim đập thình thịch của chính mình, vừa vội vã vừa dồn dập, tất cả đều là vì câu nói vừa rồi của Bạc Trọng Cẩn.

Bạc Trọng Cẩn vì muốn ăn vạ, chẳng quan tâm lời gì cứ mở miệng là nói ra, bây giờ còn trực tiếp thừa nhận anh là cún con của cô rồi. Quý Tư Hạ thật sự không ngờ anh có thể nói ra một cách tự nhiên như vậy.

Trong lúc cô còn đang ngẩn ngơ, Bạc Trọng Cẩn lại ôm cô vào lòng thêm chút nữa, giấu mặt sâu hơn, Quý Tư Hạ cảm nhận được chóp mũi cao thẳng của anh đang cọ xát đầy thân mật bên hõm cổ cô.

Cơ thể Quý Tư Hạ khẽ run lên một cái khó mà nhận ra, cô giơ tay đẩy cánh tay đang ôm quanh eo mình của anh, bực bội nói: "Bạc Trọng Cẩn, anh đừng có ăn vạ nữa có được không hả?"

"Sao anh lại gọi là ăn vạ được chứ?" Bạc Trọng Cẩn lười biếng cười khẽ, lồng ngực cũng rung lên nhè nhẹ theo, "Anh thế này gọi là có nhận thức và định vị rõ ràng về bản thân mình."

"...Anh chính là đang ăn vạ, mục đích em đặt ra quy tắc này là tối nay không cho phép anh lộn xộn trên giường, không được chạm vào em."

"Quy tắc do em đặt ra, còn tuân thủ hay không lại là chuyện của anh."

Quý Tư Hạ vẫn không chịu, lại nói: "Nhưng anh đã nói là sẽ theo đuổi em mà, làm gì có ai chưa theo đuổi được người ta đã ôm đi ngủ thế này đâu?"

Cô vừa dứt lời thì nhớ ra trước đây thật sự có người từng làm như vậy. Mà người đó cũng chính là Bạc Trọng Cẩn, anh vốn luôn không thích làm việc theo lẽ thường.

Trước kia khi Bạc Trọng Cẩn vẫn đang theo đuổi cô, có lần anh phát sốt phải nhập viện, bên cạnh anh cũng không có ai khác, Quý Tư Hạ đành phải cống hiến một chút, ở lại bệnh viện chăm sóc anh. Ban đêm cô gục bên mép giường ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy vào ngày hôm sau, cô vừa mở mắt ra đã nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai góc cạnh của Bạc Trọng Cẩn. Anh vẫn đang ngủ, nhưng cánh tay lại ôm chặt lấy cô vào lòng, cứ như sợ cô sẽ rơi xuống giường vậy.

Trong phòng bệnh cũng chẳng có ai khác, chắc chắn là Bạc Trọng Cẩn nửa đêm tỉnh giấc rồi ôm cô lên giường.

Rõ ràng Bạc Trọng Cẩn cũng nhớ đến chuyện này, lập tiếp đáp lời: "Có chứ, trước đây anh cũng từng làm chuyện này rồi mà."

Quý Tư Hạ trừng mắt nhìn anh trong bóng tối: "...Toàn là do anh làm cả, thế thì có sức thuyết phục gì chứ?"

Bạc Trọng Cẩn im lặng một lát, lại hạ thấp tư thế, năn nỉ: "Chỉ ôm một lát thôi cũng không được sao ạ?"

"..." Nếu nhớ không nhầm thì tối qua lúc Bạc Trọng Cẩn nắm tay cô, miệng anh cũng nói "chỉ nắm tay thôi cũng không được sao". Mới có một ngày đã từ nắm tay biến thành ôm một cái. Bạc Trọng Cẩn là người giỏi nhất trong việc được đằng chân lân đằng đầu, ngày càng quá đáng, liên tục thăm dò giới hạn của cô.

Quý Tư Hạ nói thẳng suy nghĩ trong lòng ra: "Tối qua anh còn chỉ nắm tay, hôm nay đã biến thành ôm một cái, qua vài hôm nữa có phải anh sẽ biến thành hôn một cái luôn không?"

Cô vừa dứt lời, Bạc Trọng Cẩn chầm chậm bật cười thành tiếng: "Không đâu, Hạ Hạ."

Quý Tư Hạ bĩu môi.

"Hai ngày nay em mệt rồi, tối nay nghỉ ngơi cho tử tế đi, em cứ yên tâm ngủ phần em, anh thật sự chỉ ôm thôi, sẽ không làm gì cả đâu."

Quý Tư Hạ bán tín bán nghi với lời nói của anh, Bạc Trọng Cẩn bây giờ ôm chặt như vậy, hoàn toàn chẳng có ý định lùi về chỗ ngủ của mình.

Bạc Trọng Cẩn cũng mặc kệ cô có đồng ý hay không, điều chỉnh lại tư thế, dường như đang ươm mầm cơn buồn ngủ.

Quý Tư Hạ mím môi, lắng nghe nhịp thở đều đặn của Bạc Trọng Cẩn bên cạnh, cơ thể cũng dần thả lỏng, rất nhanh cơn buồn ngủ lại bủa vây lấy cô, nhịp thở của Quý Tư Hạ cũng trở nên bình ổn, chìm vào giấc mộng.

Sau khi chắc chắn Quý Tư Hạ đã ngủ say, Bạc Trọng Cẩn chậm rãi mở mắt trong màn đêm. Anh từ từ ngẩng đầu lên, rời khỏi hõm cổ cô, mượn tia sáng ánh trăng lẻn vào phòng, anh say đắm ngắm nhìn gương mặt say ngủ điềm tĩnh của Quý Tư Hạ.

Rất lâu sau, anh ghé sát lại, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi cô. Anh không có động tác nào thừa thãi, chỉ đơn giản là hai cánh môi chạm nhau.

Đột nhiên, Quý Tư Hạ hừ hừ một tiếng, cơ thể khẽ cựa quậy, tinh thần Bạc Trọng Cẩn lập tức căng thẳng, cả người cứng đờ, tưởng rằng Quý Tư Hạ đã bị anh đánh thức. Quý Tư Hạ lại chỉ trở mình một cái, rúc vào trong lòng Bạc Trọng Cẩn, tìm một vị trí thoải mái, chủ động ôm lấy eo anh rồi ngủ tiếp.

Con người sau khi ngủ say, ký ức cơ thể vẫn y như trước kia.

Bạc Trọng Cẩn thở phào nhẹ nhốm, thuận thế ôm trọn lấy cô, để cô gối đầu lên cánh tay anh mà ngủ.

Bây giờ anh cũng có chút buồn ngủ rồi, nhưng lại chẳng nỡ chìm vào giấc ngủ như vậy, anh vẫn muốn nhân lúc này ôm Quý Tư Hạ nhiều thêm một chút, cảm nhận dáng vẻ cô ngoan ngoãn ngủ trong vòng tay anh.

Ngửi mùi sữa tắm quen thuộc trên người Quý Tư Hạ, Bạc Trọng Cẩn cảm thấy vô cùng an tâm, cổ họng anh trào dâng một trận ngứa ngáy, lại cúi đầu lướt một nụ hôn lên vầng trán trơn bóng của cô.

Anh tìm đến bàn tay đang đặt trên bụng của Quý Tư Hạ, v**t v* hai chiếc nhẫn vẫn còn ngự trị trên ngón tay cô, lặng lẽ cong khóe môi.

May mà người như anh da mặt đủ dày, cứ bám dính lấy cô lúc Quý Tư Hạ đang tức giận, không cho cô cơ hội bỏ rơi anh. May mà Quý Tư Hạ cũng mềm lòng, không hoàn toàn phớt lờ anh.

Lúc Quý Tư Hạ liên tiếp phát hiện ra hai quả bom nổ chậm mà anh chôn giấu, Bạc Trọng Cẩn đã thật sự hoảng loạn.

Khi Quý Tư Hạ quay lưng muốn rời đi, anh đuổi theo cố gắng giữ cô lại, thậm chí anh còn từng nghĩ đến việc làm giống như trước kia, nhốt Quý Tư Hạ vào trong biệt thự, không cho cô đi đâu cả, anh sẽ bịt miệng cô lại, để cô không bao giờ nói ra những lời muốn rời xa anh nữa.

Giây phút đó anh nghĩ, nếu anh không kiểm soát tốt cảm xúc, anh sẽ làm tổn thương Quý Tư Hạ.

Nếu lúc đó anh thật sự nóng máu, giống hệt như sáu năm trước, vì tình yêu cố chấp của bản thân mà bỏ mặc cảm nhận của Quý Tư Hạ, dùng thủ đoạn cứng rắn nhốt Quý Tư Hạ trong biệt thự, thì giữa anh và Quý Tư Hạ có lẽ thật sự không thể quay lại được nữa.

Anh biết rất rõ, Quý Tư Hạ cũng chắc chắn không thể nào mềm lòng với anh được nữa, lại trở nên sợ hãi anh, chán ghét anh.

Thế nên cuối cùng anh đã kìm nén được, và cũng may mà anh cạn kiệt thể lực, bệnh tình khiến cô không nỡ nhẫn tâm với anh đến thế.

***

Thể chất của Bạc Trọng Cẩn rất tốt, sau khi anh không còn tắm nước lạnh hành xác nữa thì không bị sốt đi sốt lại, chứng cảm mạo cũng rất nhanh chóng khỏi hẳn.

Sau khi trở về Kinh thành, ở trong sân bay Quý Tư Hạ chú ý tới người đàn ông mặc áo ngắn tay đi phía trước là cùng một kiểu dáng, trên người cô là chiếc áo thun màu trắng, còn trên người gã đàn ông đó lại là một chiếc màu đen.

Thoáng nhìn qua, ai cũng sẽ nghĩ đó là áo đôi.

Khóe mắt Quý Tư Hạ quét qua Bạc Trọng Cẩn bên cạnh, anh đang nghe điện thoại, có lẽ không chú ý tới người đàn ông xa lạ đang mặc chiếc áo dễ gây hiểu lầm là áo đôi với cô ở phía trước.

Cô lặng lẽ thu hồi ánh mắt, cố ý đi lùi sang bên cạnh, hy vọng Bạc Trọng Cẩn đi theo cô qua đây, sẽ không chú ý tới người đàn ông xa lạ phía trước. Cô hiểu Bạc Trọng Cẩn, nếu anh nhìn thấy, cho dù bây giờ anh vẫn đang "theo đuổi cô", thì chắc chắn cũng sẽ nói ra mấy lời chua loét.

Tuy nhiên, cô vừa chuẩn bị thu hút sự chú ý của Bạc Trọng Cẩn thì ánh mắt của Bạc Trọng Cẩn lúc đang nghe điện thoại bất chợt khựng lại, dừng đúng ngay trên người đàn ông đang mặc chiếc áo 'như áo đôi' với Quý Tư Hạ.

Đôi mắt phượng của Bạc Trọng Cẩn dần nheo lại, lại nghiêng đầu dời ánh mắt lên người cô, dường như đang cẩn thận xem xét xem hai chiếc áo có thật sự là cùng một kiểu hay không.

Ánh mắt Quý Tư Hạ có chút không tự nhiên: "Anh nhìn gì vậy hả?"

Bạc Trọng Cẩn cúp điện thoại, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa Quý Tư Hạ và bóng lưng của người đàn ông xa lạ kia, lơ đãng hỏi: "Áo ngắn tay này của em còn có kiểu áo đôi nữa à?"

"Áo đôi gì cơ chứ? Chỉ là hai màu đen trắng mà thôi." Quý Tư Hạ giải thích.

Bạc Trọng Cẩn cũng ý thức được không phải là áo đôi thật, nhưng một đen một trắng này, nếu hai người lại đứng cạnh nhau, nhìn kiểu gì cũng thấy giống hệt một cặp tình nhân.

Bạc Trọng Cẩn nhếch môi, liếc xéo bóng lưng màu đen phía trước, giọng điệu nghe đã thấy đầy sự hậm hực: "Vận may của gã đàn ông đó sao lại tốt như vậy nhỉ? Mặc bừa một cái cũng có thể thành áo đôi với em."

"...Anh đừng nói nữa."

Cô vừa ngăn cản xong, Bạc Trọng Cẩn lại bật cười mỉa mai một tiếng, đầy ẩn ý nói: "Cũng phải, bây giờ anh chỉ là người mang danh nghĩa đang theo đuổi, lấy đâu ra tư cách mà nói cái gì chứ?"

Trong lời nói ngập tràn mùi giấm chua, Quý Tư Hạ quyết định không thèm để ý đến anh nữa, đợi cơn ghen của anh tự qua đi là ổn thôi.

Sau khi lên xe, Quý Tư Hạ vốn tưởng chuyện "áo đôi" cứ thế là qua rồi, Bạc Trọng Cẩn lại phá vỡ sự im lặng, đột nhiên lên tiếng:

"Trước kia em và Mạnh Viễn Châu cũng mặc đồ đôi, bây giờ lại thêm một người đàn ông xa lạ mặc đồ đôi với em, hóa ra chỉ có anh là không xứng thôi sao?"

"Lúc hai chúng ta còn mặn nồng, sao em không mặc áo đôi với anh?"

"Em... mặc đồ đôi với anh Viễn Châu lúc nào cơ chứ?"

Quý Tư Hạ cảm thấy chuyện này thật khó tin, sau khi phản ứng lại theo bản năng, dần dần cô cũng hiểu ra Bạc Trọng Cẩn đang nhắc đến chuyện gì. Cô thở dài một hơi, cạn lời nhìn Bạc Trọng Cẩn: "Trước kia em và anh Viễn Châu mặc đồng phục đội, sao anh cứ nhìn thấy áo giống nhau là lại bảo là đồ đôi thế hả!"

"Anh không quan tâm, đồng phục đội cũng không được."

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn lạnh lùng, nghĩ đến việc trước đây cô và Mạnh Viễn Châu mặc áo cùng kiểu là anh đã thấy khó chịu rồi.

Quý Tư Hạ không ngờ chuyện đã xa xưa như vậy mà trong lòng Bạc Trọng Cẩn vẫn còn nhớ kỹ.

Cô nhớ lại hồi đại học, Bạc Trọng Cẩn luôn cho rằng cô thích Mạnh Viễn Châu, cô chưa từng hỏi anh vì sao lại cảm thấy như vậy.

Quý Tư Hạ quay đầu nhìn người đàn ông có khuôn mặt lạnh lùng bên cạnh, nhẹ nhàng hỏi: "Tại sao trước kia anh lại nghĩ là em thích anh Viễn Châu vậy? Em đối với anh Viễn Châu chưa từng có tình cảm nam nữ."

Bạc Trọng Cẩn nghe vậy liền liếc nhìn cô một cái, l**m môi, gặng hỏi: "Em thật sự chưa từng thích cậu ta sao?"

"Chưa từng." Quý Tư Hạ lắc đầu không chút do dự.

Bạc Trọng Cẩn chạm phải ánh mắt nghiêm túc của cô, đương nhiên anh sẵn sàng tin những lời cô nói, thế nhưng những gì anh nhìn thấy trước đây thì lại là chuyện khác.

Quý Tư Hạ vẫn đang đợi câu trả lời của anh.

Bạc Trọng Cẩn đành phải bới lại khung cảnh anh từng nhìn thấy trong ký ức, chằm chằm nhìn cô: "Trước kia có một lần, anh đến nhà họ Mạnh tìm em, bà cụ Mạnh nói Mạnh Viễn Châu đang ở trên lầu dạy kèm cho em, anh đi lên thì nhìn thấy hai người ở ngoài ban công, Mạnh Viễn Châu gục trên bàn ngủ rồi, em..."

Quý Tư Hạ nín thở, lục lọi đoạn ký ức này trong đầu.

Nói đến đây, Bạc Trọng Cẩn khựng lại một chút rồi mới tiếp tục nói: "Em đang lén hôn cậu ta."

Đột nhiên bị chụp cho một tội danh, Quý Tư Hạ trợn tròn mắt, vẻ mặt lộ rõ sự khiếp sợ: "Em lén hôn anh Viễn Châu lúc nào chứ?"

"Em quên rồi sao?" Đôi mắt phượng của Bạc Trọng Cẩn tối sầm lại, miêu tả lại khung cảnh đó càng thêm sinh động và cụ thể: "Lúc đó em sợ đánh thức cậu ta, vểnh cái mông nhỏ lên, nửa thân trên rướn qua bàn học, sán lại gần Mạnh Viễn Châu, cứ muốn hôn lên mặt cậu ta, suýt chút nữa là ngã nhào lên người cậu ta rồi."

"..."

Bạc Trọng Cẩn bây giờ miêu tả cụ thể như vậy, Quý Tư Hạ dường như đã biết anh đang nói đến chuyện nào rồi. Chỉ là tình hình thực tế và những gì Bạc Trọng Cẩn tưởng tượng căn bản không hề giống nhau.

Cô lập tức thanh minh: "Lúc đó em không hề lén hôn anh Viễn Châu."

Bạc Trọng Cẩn nhìn ra được cô không nói dối, ngớ người ra một lát, khẽ nheo mắt: "Thế em đang làm gì? Ngửi tóc cậu ta à, tóc cậu ta thơm lắm sao?"

"...Là vì lúc đó anh Viễn Châu đè lên cuốn vở của em, em muốn rút cuốn vở ra, sợ đánh thức anh Viễn Châu nên em mới rón rén cẩn thận như vậy."

Vẻ mặt Bạc Trọng Cẩn cứng đờ, cuối cùng cũng từ miệng Quý Tư Hạ biết được chân tướng thực sự của sự hiểu lầm đã làm phiền anh bao nhiêu năm nay.

Cuốn vở?

Bạc Trọng Cẩn chộp lấy từ khóa trong lời nói của cô, cau mày: "Vở gì cơ? Em sợ để Mạnh Viễn Châu nhìn thấy à?"

Đôi mắt trong veo của Quý Tư Hạ có chút thất thần, tiếp đó nhớ đến cuốn vở kia, cuốn vở có cả một trang giấy viết đầy tên của ai đó.

Cô theo bản năng cắn nhẹ môi, trả lời anh: "Cuốn vở... bên trong có bài kiểm tra em thi không tốt, em sợ mất mặt."

Bạc Trọng Cẩn khẽ cười: "Thành tích của em tốt như vậy mà em cũng có bài kiểm tra thi không tốt sao?"

Hàng chân mày thanh tú của Quý Tư Hạ khẽ nhíu lại, phản bác anh: "Đúng vậy, đâu phải lần nào em cũng phát huy tốt được đâu."

Khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ cong lên, kéo dài giọng: "Ồ..."

Quý Tư Hạ bắt được ý cười không giấu nổi nơi đuôi mắt anh: "Sao trước kia anh không hỏi em?"

"Anh hỏi em kiểu gì? Anh kéo em lại, chất vấn em tại sao lại lén hôn Mạnh Viễn Châu à? Da mặt em mỏng như vậy, biết anh nhìn thấy rồi, chắc chắn sẽ mắng anh là đồ thần kinh, lo chuyện bao đồng, sau này lại càng phải trốn tránh anh hơn."

"Hơn nữa," Bạc Trọng Cẩn chạm phải đôi mắt xinh đẹp của cô, nhếch môi tự giễu, "anh cứ tưởng em yêu thầm Mạnh Viễn Châu, anh lại đi hỏi em chuyện này, chẳng phải là tự chuốc lấy nhục nhã sao?"

Lúc đó Mạnh Viễn Châu còn luôn miệng nói với anh, cảm thấy dường như Tư Hạ thích cậu ta, hỏi anh nên làm thế nào, càng khiến anh tin tưởng không chút nghi ngờ.

"..." Nói cũng có lý.

Quý Tư Hạ hắng giọng, tổng kết lại: "Vậy bây giờ anh đã biết chưa? Em chưa từng thích anh Viễn Châu."

Cảm nhận được thái độ nghiêm túc của cô, Bạc Trọng Cẩn lại cong môi, giọng điệu tỏ vẻ lười nhác: "Thông tin đã được cập nhật."

Thực ra cho dù trước kia Quý Tư Hạ có thật sự từng thích Mạnh Viễn Châu thì cũng chẳng sao cả, dù sao bây giờ cô cũng là người của anh, là người vợ hợp pháp của anh, bọn họ mới là người sẽ gắn bó với nhau trọn đời.

Mạnh Viễn Châu cái kẻ ngay cả tư cách kẻ mạo danh cũng chẳng đáng tính này, anh căn bản không thèm để vào mắt.

Quý Tư Hạ lườm yêu anh một cái, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, con đường quen thuộc nhưng tâm trạng lại khác biệt.

Vài tháng trước, vì chuyện hợp tác với Sumiss, cô trở về Kinh thành, ngồi trên xe của Mạnh Viễn Châu nhắm mắt dưỡng thần, nghe tin tức Bạc Trọng Cẩn về nước, cô không ngờ sau đó lại có nhiều liên hệ với Bạc Trọng Cẩn như vậy, càng không nghĩ tới bây giờ hai người lại có thể bình tâm ngồi trong xe, nói về những chuyện năm xưa.

***

Quý Tư Hạ giúp bà ngoại mang theo chút đồ, muốn đưa qua cho bà cụ Mạnh.

Bạc Trọng Cẩn đã sớm nói muốn đi cùng cô, nhưng Quý Tư Hạ vẫn quyết định đi một mình, nhân tiện mang chút đồ cũ trước kia cô để lại nhà họ Mạnh về.

Bà cụ Mạnh bây giờ đã xuất viện, trở về nhà cũ của nhà họ Mạnh. May mà hôm nay Mạnh Viễn Châu không có nhà, Quý Tư Hạ cũng đỡ phải suy nghĩ xem làm thế nào để đối mặt với anh ta.

Bà cụ Mạnh nhìn thấy bà ngoại mang cho bà nhiều đồ như vậy, cười đến mức không khép được miệng, nhưng bên cạnh niềm vui, bà cụ Mạnh lại cảm thấy tiếc nuối. Vốn dĩ hai nhà có mối quan hệ không chút khúc mắc nào, kết quả là anh ta lại gây ra cái chuyện nhân lúc Quý Tư Hạ ngủ say, muốn lén hôn cô.

Bà cụ Mạnh biết Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn đều là những đứa trẻ hiểu chuyện, tuy ngoài miệng đều nói không ảnh hưởng đến tình cảm với người lớn, nhưng trong lòng con người tóm lại vẫn sẽ thấy gượng gạo, muốn gần gũi như trước kia thì trong lòng bắt buộc phải âm thầm nhẫn nhịn một phần tủi thân.

Trong lòng bà cụ Mạnh suy nghĩ như vậy, chỉ càng cảm thấy có lỗi với hai đứa trẻ Quý Tư Hạ và Bạc Trọng Cẩn hơn, bà nắm lấy tay Quý Tư Hạ, trong giọng nói mang theo sự áy náy: "Tiểu Hạ à, trong lòng bà thật sự cảm thấy rất có lỗi."

Quý Tư Hạ chớp chớp mắt, nắm chặt lại tay bà cụ Mạnh, mỉm cười nhạt đáp lời: "Bà cụ Mạnh ơi, sao bà lại nói vậy ạ? Bà không cần phải cảm thấy có lỗi đâu."

"Haizz, Tiểu Châu làm ra chuyện đó, cháu vẫn còn đến thăm bà, đứa trẻ như cháu trong lòng ắt hẳn đã phải nén lại bao nhiêu tủi thân," giữa hàng lông mày của bà cụ Mạnh nhuốm vẻ xót xa, "Bà và bà ngoại cháu quen biết nhau bao nhiêu năm nay, cháu lại ở nhà họ Mạnh bao nhiêu năm như vậy, bà đã sớm coi cháu như cháu gái ruột rồi, chuyện này bà đứng ở giữa quả thật cũng khó xử, nhưng bà hy vọng cháu đừng làm ấm ức bản thân mình."

"Bà cụ Mạnh, cháu đến thăm bà, sao có thể là làm ấm ức bản thân được chứ ạ? Bà mãi mãi là người bề trên mà cháu kính trọng."

Bà cụ Mạnh nghe cô nói như vậy, trong lòng vô cùng cảm động.

Trước khi Quý Tư Hạ muốn rời khỏi nhà họ Mạnh, nghĩ đến vài món đồ cũ trong phòng mình, lần này đến đây cô cũng muốn nhân tiện mang đi luôn.

"Bà cụ Mạnh ơi, sau này chắc cháu sẽ không ở nhờ tại nhà cũ nữa đâu ạ, một số đồ vật cũ trước kia trong phòng cháu, cháu muốn lên dọn dẹp rồi mang đi."

Bà cụ Mạnh gật đầu: "Được thôi, cái nào có ích với cháu, cháu cứ mang đi hết đi."

Thực ra thứ mà Quý Tư Hạ muốn mang đi nhất chính là chiếc áo khoác phi công trong tủ quần áo, đó là áo của Bạc Trọng Cẩn.

Đi đến cạnh giá sách, Quý Tư Hạ nhớ lại chuyện hiểu lầm mà Bạc Trọng Cẩn đã nói trên xe mấy hôm trước. Cuốn vở đó, Quý Tư Hạ suy nghĩ một chút, lúc trước đã bị cô giấu đi rồi.

Giấu ở đâu rồi nhỉ?

Ánh mắt cô lướt qua từng quyển sách trên giá, dừng lại ở một tác phẩm văn học nổi tiếng của Anh, cô rút cuốn sách đó ra, tháo lớp bìa bọc ngoài của sách, bên trong chính là cuốn vở màu xám đó.

Cô tùy ý lật giở, những trang giấy lướt nhanh qua trước mắt cô, khi dừng lại ở một trang nào đó, đồng tử Quý Tư Hạ khẽ co rút, cô nhìn thấy cái tên phủ kín cả một trang giấy... Bạc Trọng Cẩn.

Hôm đó lúc cô đang ghi chép, bất giác nhớ đến Bạc Trọng Cẩn, liền vô thức viết tên anh rất nhiều lần. Cho đến khi cô bừng tỉnh lại, mới phát hiện ra trên trang giấy này gần như toàn là tên của Bạc Trọng Cẩn.

Lúc đó trong vở đúng là có kẹp một bài kiểm tra, nhưng cô không phải vì bài kiểm tra, mà là vì trang giấy này, mới mạo hiểm nguy cơ đánh thức anh ta để rút cuốn vở này về.

Mặc dù đã qua nhiều năm, nét chữ trên trang giấy có chút phai mờ, nhưng vẫn có thể nhận ra rõ ràng ba chữ Bạc Trọng Cẩn. Quý Tư Hạ vươn ngón tay khẽ v**t v* lên đó, ánh mắt càng thêm dịu dàng, khóe miệng cũng không kìm được mà khẽ cong lên.

***

Lúc Quý Tư Hạ tạm biệt bà cụ Mạnh, bước ra khỏi nhà họ Mạnh, không ngờ lại tình cờ gặp được Mạnh Viễn Châu đang về nhà.

Mạnh Viễn Châu cũng nhìn thấy cô, ngẩn ra một lát rồi tiếp tục bước về phía cửa.

Quý Tư Hạ căn bản không muốn chào hỏi Mạnh Viễn Châu, cụp hàng mi xuống, giả vờ như không nhìn thấy, nhưng khi đi ngang qua người anh ta, anh ta vẫn nghiêng người, lên tiếng gọi cô lại: "Tư Hạ, đợi đã."

Quý Tư Hạ dừng bước, khẽ thở hắt ra một hơi, vẫn quay lưng lại với Mạnh Viễn Châu.

Mạnh Viễn Châu nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, giọng trầm xuống: "Xin lỗi em, lần trước ở bãi đỗ xe anh đã nói những lời khiến em và Trọng Cẩn không vui."

Quý Tư Hạ đoán được anh ta muốn nói những lời này, giọng điệu cô xa cách: "Những lời này sau này anh không cần phải nói nữa đâu."

"Được, anh sẽ không nhắc lại chuyện đó nữa."

Ánh mắt Mạnh Viễn Châu nhìn xuống, dừng lại ở chiếc áo khoác phi công màu đen vắt trên cánh tay cô, chuyển chủ đề: "Lúc đi học em đã thích Trọng Cẩn rồi nhỉ."

Bóng dáng Quý Tư Hạ khựng lại, chậm rãi quay người nhìn Mạnh Viễn Châu, có một loại cảm giác mờ mịt và căng thẳng như bị người ta nhìn thấu.

Mạnh Viễn Châu cười khẽ: "Em không cần phải căng thẳng, anh chưa từng nói với ai khác cả, anh chỉ muốn xin lỗi em và Trọng Cẩn mà thôi."

Hàng mi Quý Tư Hạ khẽ run, có chút khó tin: "...Sao anh lại biết được?"

Cô không quan tâm đến lời xin lỗi của Mạnh Viễn Châu, chỉ quan tâm tại sao Mạnh Viễn Châu lại nhìn ra được.

Mạnh Viễn Châu giơ tay đẩy gọng kính, trong mắt xẹt qua vẻ cô đơn, cười khổ: "Lúc đi học em dung túng cho Trọng Cẩn như vậy, anh rất khó mà không nhìn ra được chứ?"

"Theo anh thấy, em thích Trọng Cẩn rất rõ ràng, rõ ràng em ở nhờ nhà anh, đáng lẽ ra anh và em mới thân thiết hơn, nhưng em và Trọng Cẩn lại luôn gần gũi hơn, có lẽ chuyện này cũng có lý do vì hai người là bạn cùng lứa, nhưng em là một cô gái luôn có ranh giới rõ ràng như vậy, lại vô cùng bao dung đối với những hành vi đi quá giới hạn của Bạc Trọng Cẩn."

Quý Tư Hạ bị nói trúng tim đen, siết chặt bàn tay đang buông thõng bên hông.

"Trọng Cẩn rất phóng túng, rất nhiều lúc muốn làm gì thì làm, chẳng cố kỵ điều gì, nhưng nếu ngay từ đầu em đã tỏ ra rất bài xích, kháng cự cậu ấy, thì Trọng Cẩn sẽ không dám bám lấy em như vậy đâu, là sự dung túng của em đối với cậu ấy, đã trao cho Trọng Cẩn dũng khí và cơ hội."

"Người trong cuộc thì hồ đồ, người ngoài cuộc thì tỉnh táo, anh còn từng vì việc rất dễ dàng nhìn ra em thích Trọng Cẩn, mà lo lắng tình cảm anh dành cho em, liệu có phải cũng sẽ rất dễ dàng bị em phát hiện ra hay không?"

Mạnh Viễn Châu lắc đầu, giọng điệu đầy tiếc nuối: "Nhưng em luôn coi anh như anh trai, sự quan tâm dành cho anh cũng chẳng nhiều, em căn bản không hề phát hiện ra anh thích em."

"Trước kia anh cố tình làm nhiễu loạn tư duy của Trọng Cẩn, anh nói với cậu ấy rằng hình như em thích anh, cậu ấy nghe xong ngoài mặt thì bình thản, nhưng trong lòng thực chất rất tức giận. Lúc hai người cãi nhau, anh cố ý mượn những chuyện em không có cách nào từ chối để được gần gũi với em, chính là muốn châm ngòi ly gián tình cảm của em và Trọng Cẩn."

Từ góc nhìn của Quý Tư Hạ, đương nhiên cô không biết những chuyện giữa anh ta và Bạc Trọng Cẩn. Hóa ra việc Bạc Trọng Cẩn hiểu lầm cô thích anh ta, bên trong còn có sự cố ý dẫn dắt của chính anh ta.

"Ông cụ Bạc từng nói, Trọng Cẩn nhìn bề ngoài thì tính cách mạnh mẽ, thực ra cậu ấy rất thiếu cảm giác an toàn, thế nên chỉ cần anh thường xuyên xuất hiện bên cạnh em, làm ra những hành vi hơi thân mật một chút, Trọng Cẩn biết anh thích em, mặc kệ em có thay lòng hay không, thì đều đủ để chọc giận cậu ấy, khiến Trọng Cẩn mất kiểm soát cảm xúc."

"Anh biết bây giờ em đã thất vọng về anh rồi, anh thừa nhận trước kia anh đã ngấm ngầm làm những chuyện có lỗi với em và Trọng Cẩn, khiến em và Trọng Cẩn bỏ lỡ nhau nhiều năm như vậy, thật sự xin lỗi em, Tư Hạ. Thực ra anh cũng từng nghĩ muốn chúc hai người hạnh phúc, nhưng anh vẫn chẳng thể đè nén được sự đố kỵ đó."

"Tư Hạ, trước kia ở sảnh khách sạn anh từng hỏi em, nếu có một ngày anh làm chuyện khiến em không vui, em có tha thứ cho anh không, lúc đó em nói em chắc là sẽ tha thứ cho anh. Bây giờ em còn có thể tha thứ cho anh được nữa không?"

Cổ họng Quý Tư Hạ từng cơn nghẹn thắt, những chuyện mà anh ta thú nhận này đã khiến cô và Bạc Trọng Cẩn nảy sinh vô số hiểu lầm, cô căn bản không có cách nào tha thứ cho anh ta.

Mạnh Viễn Châu trong sự im lặng của cô đã hiểu được câu trả lời, anh ta nhếch khóe miệng, chân thành thỉnh cầu: "Nếu em nguyện ý, xin hãy giúp anh chuyển lời xin lỗi đến Trọng Cẩn, là do những việc anh làm, đã khiến tình anh em bạn bè trước đây giữa anh và cậu ấy nảy sinh rạn nứt."

Cô cụp mắt che đi cảm xúc nơi đáy mắt, từ chối yêu cầu của Mạnh Viễn Châu: "Chuyện này không quan trọng nữa, em cũng không muốn nhắc đến anh trước mặt Bạc Trọng Cẩn, anh ấy sẽ không vui."

Mạnh Viễn Châu khẽ nhếch khóe miệng, gượng cười: "Được, không sao. Sau này em đến nhà cũ thăm bà, anh sẽ không có ở nhà đâu, em không cần phải lo lắng."

"Vâng." Quý Tư Hạ đáp lời lấy lệ, xoay người rảo bước nhanh về phía xe của mình.

Ngay khi tay cô vừa đặt lên tay nắm cửa xe, Mạnh Viễn Châu ở phía sau lại lên tiếng gọi cô lại một lần nữa: "Tư Hạ, còn một chuyện nữa, anh nghĩ là em sẽ muốn biết."

Lần này, Quý Tư Hạ không hề nể mặt anh ta mà dừng lại, cô chỉ muốn về nhà.

Giọng nói trầm thấp lạnh lẽo của Mạnh Viễn Châu vẫn từ phía sau truyền đến:

"Dạo trước công ty con trực thuộc tập đoàn, có nhận một công việc nâng cấp hệ thống hồ sơ bệnh nhân của viện dưỡng lão, chính là viện dưỡng lão Kinh Di nơi em đã ở từ lúc mất thị lực cho đến khi hồi phục thị lực đó."

Quý Tư Hạ nghe đến đây mới chợt dừng mọi động tác lại, trong lòng không khỏi thắt lại, quay đầu nhìn anh ta từ xa, trong mắt chứa đầy sự khó hiểu.

Mạnh Viễn Châu gằn từng chữ một: "Anh đã nhìn thấy hồ sơ của Trọng Cẩn, trong tệp hồ sơ hồi phục cấp độ bảo mật cao nhất."