Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 69: Sumiss là bức thư tình anh viết cho cô

Theo đuổi cô lại từ đầu sao?

Bạc Trọng Cẩn đón lấy ánh mắt cô, sự nghiêm túc hiện rõ nơi đáy mắt anh lúc này thậm chí còn sâu đậm hơn cả lúc đứng dưới màn mưa xối xả ban nãy, từng câu từng chữ thốt ra đều là lời gan ruột chân thành.

Nhịp tim Quý Tư Hạ đã lặng lẽ tăng tốc từ bao giờ, cho đến tận giây phút này vẫn không ngừng đập rộn ràng.

Không gian xung quanh tĩnh mịch, ngoài khung cửa sổ mưa vẫn trút xuống rào rào, nhưng điều đó chẳng hề ảnh hưởng đến việc cô nghe rõ mồn một từng lời Bạc Trọng Cẩn nói, cùng với tâm ý tỏ tường của anh ngay lúc này.

Cô muốn rút tay về, ngặt nỗi Bạc Trọng Cẩn nắm quá chặt. Nhận ra ý đồ muốn lùi bước của cô, anh còn mạnh mẽ luồn từng ngón tay anh vào kẽ tay cô, mười ngón tay đan chặt lấy nhau không rời.

Bạc Trọng Cẩn rướn người sát lại gần, gặng hỏi để đòi bằng được một câu trả lời: "Có được không em?"

Quý Tư Hạ cố tình giả ngốc: "... Cái gì được hay không cơ?"

"Anh theo đuổi em lại từ đầu, được không? Theo đuổi đến khi nào em chịu tha thứ cho anh, hoàn toàn tự nguyện gả cho anh mới thôi."

Chất giọng Bạc Trọng Cẩn vẫn trầm thấp như mọi khi, chẳng hề e dè hay che giấu điều gì, cứ thế hỏi thẳng cô.

"Nhưng lỡ như em cứ mãi không đồng ý thì sao?" Quý Tư Hạ vặn vẹo.

Bạc Trọng Cẩn đáp lời vô cùng dứt khoát và gãy gọn: "Vậy thì anh sẽ theo đuổi mãi mãi."

Lời nói ấy khiến đôi mắt đang ngấn nước của Quý Tư Hạ khẽ gợn sóng. Cô rũ hàng mi rợp bóng, khẽ mím môi: "Nhưng mà chúng ta đã kết hôn rồi mà..."

"Lẽ nào em còn muốn ly hôn trước à?" Sắc mặt Bạc Trọng Cẩn thoáng chốc chùng xuống.

Quý Tư Hạ còn chưa kịp lên tiếng, Bạc Trọng Cẩn đã vội vàng ra sức thuyết phục: "Cục cưng à, em phải tin anh chứ, sớm muộn gì anh cũng theo đuổi được em thôi, đâu cần thiết phải ly hôn trước làm gì, đằng nào sau này chúng ta cũng sẽ lại kết hôn cơ mà."

"Sao anh lại tự tin thế nhỉ?" Quý Tư Hạ cố ý nghiêm mặt, đến tận bây giờ vẫn chưa thèm cho anh một nét mặt nhẹ nhàng.

"Bởi vì em cũng bận lòng vì anh."

Quý Tư Hạ cứng họng, tốc độ chớp mắt cũng nhanh hơn đôi chút: "... Ai bận lòng vì anh chứ?"

"Không phải sao?" Bạc Trọng Cẩn đăm đắm nhìn cô, trong đôi mắt phượng đen thẳm cuộn trào những luồng tình cảm đã bị kìm nén bấy lâu nay. "Vậy ban nãy em còn lo cho anh làm gì? Cứ mặc kệ để anh chết cóng dưới mưa đi cho rảnh nợ, như vậy sau này anh cũng đỡ làm phiền em nữa."

Quý Tư Hạ lườm anh: "Anh chết dưới mưa trước cổng chính nhà cũ họ Quý thì ra cái thể thống gì. Sáng sớm mai mà tin tức truyền ra ngoài, ai biết được đám truyền thông còn thêu dệt ra câu chuyện gì nữa."

Bất luận cô có nói cứng thế nào, trong lòng Bạc Trọng Cẩn đều hiểu rõ mồn một. Anh biết thừa Quý Tư Hạ chắc chắn có thích anh, cho dù tình cảm cô dành cho anh không nhiều bằng anh dành cho cô, dẫu chỉ là một chút xíu thôi cũng đủ khiến anh mãn nguyện rồi.

Nhìn bộ dạng Quý Tư Hạ dẫu đã bị nhìn thấu mà vẫn làm bộ làm tịch phản bác một cách trang nghiêm, khóe môi Bạc Trọng Cẩn bất giác cong lên. Nhưng ngay khi cô vừa ngẩng đầu nhìn sang, anh liền lập tức giấu nhẹm nụ cười, khẽ nhíu mày, mở lời đầy hụt hẫng: "Được rồi, coi như anh tự mình đa tình vậy."

Quý Tư Hạ lặng thinh.

Bạc Trọng Cẩn lại tiếp tục gặng hỏi: "Vậy là em đồng ý với anh rồi phải không?"

Quý Tư Hạ ngoảnh mặt đi, đáp nhàn nhạt: "Tùy anh vậy."

"Được." Hàng chân mày nhíu chặt của Bạc Trọng Cẩn cuối cùng cũng giãn ra, anh đường hoàng nở n cười đầu tiên trong tối nay trước mặt cô.

Quý Tư Hạ không còn nhiều thời gian để nghỉ ngơi nữa, cô bèn lên tiếng đuổi khách: "Phòng dành cho khách chưa được dọn dẹp đâu, anh sang phòng Quý Văn ngủ tạm đi. Dù sao tối nay chắc nó cũng thức thâu đêm chơi game thôi, anh cứ ngủ trên giường nó ấy."

Trên mặt Bạc Trọng Cẩn viết rõ sự kháng cự, anh lập tức chối từ: "Hạ Hạ, anh không thể ngủ trong phòng em, ở cùng em sao?"

Quý Tư Hạ trợn mắt nhìn anh: "Đương nhiên là không được rồi."

"Anh không làm gì khác đâu, cơ thể anh bây giờ cũng có làm ăn được gì nữa đâu," Bạc Trọng Cẩn cười khổ, anh nỉ non, "Chính em cũng bảo tối nay Quý Văn chơi game cơ mà, nó kiểu gì cũng bật mic nói chuyện, lại còn tiếng gõ bàn phím nữa, anh ngủ trong phòng nó thì sao mà chợp mắt nổi?"

Quý Tư Hạ lại thấy Bạc Trọng Cẩn nói nghe cũng có lý.

Thấy thái độ của cô dao động, Bạc Trọng Cẩn liền khẽ khàng ngoắc lấy ngón tay út của cô: "Chỉ khi ở cạnh em, anh mới được nghỉ ngơi tử tế thôi."

"Nhưng anh bảo là sẽ theo đuổi em lại từ đầu, anh còn chưa cưa đổ em, sao có thể ngủ cùng em được chứ?"

Bạc Trọng Cẩn thở dài không thành tiếng, lời do chính miệng anh thốt ra, đành phải thỏa hiệp: "Được rồi, anh đi đây."

Vừa dứt lời, Bạc Trọng Cẩn đã đưa tay che môi ho húng hắng vài tiếng, xoay người cất bước về phía cửa. Quý Tư Hạ dõi theo bóng lưng hụt hẫng của anh từ phía sau, rốt cuộc lúc anh vừa định vặn tay nắm cửa, cô vẫn không kìm được mà mềm lòng, gọi vói theo:

"Khoan đã!"

Bạc Trọng Cẩn lập tức dừng bước.

"... Anh vẫn nên ở lại đi, ngủ thôi."

Quý Tư Hạ nói xong bèn tự mình leo lên giường, mặc kệ Bạc Trọng Cẩn. Chẳng mấy chốc, cô cảm nhận được nệm bên cạnh hơi lún xuống. Sau khi lên giường, Bạc Trọng Cẩn liền với tay tắt đèn, căn phòng ngủ lập tức chìm vào bóng tối mịt mù.

Bàn tay đặt bên hông của Quý Tư Hạ chợt bị Bạc Trọng Cẩn nắm lấy, bao trọn trong lòng bàn tay anh. Cô vùng vằng muốn rút tay về nhưng bất thành: "... Anh... anh làm gì thế?"

Giọng nói của Bạc Trọng Cẩn vang lên ngay sát bên cạnh cô: "Chỉ nắm tay một lát cũng không được à?"

Quý Tư Hạ bảo: "Hôm nay em phải dậy sớm, anh cứ nắm tay em thế này, lúc em dậy sẽ đánh thức anh đấy."

Ngờ đâu Bạc Trọng Cẩn nghe xong lại càng siết chặt tay hơn: "Vậy thì vừa khéo, vốn dĩ anh cũng định đi cùng em mà."

Quý Tư Hạ có vẻ hơi bất ngờ, nghiêng đầu nhìn sang anh.

"Sao anh có thể để em đi một mình được chứ? Em đang nghĩ gì thế."

Nhịp tim thật vất vả mới bình tĩnh lại được của Quý Tư Hạ, giờ lại vì một câu nói này mà đập thình thịch vượt khỏi tầm kiểm soát.

/

Đại hội cổ đông diễn ra sớm hơn dự kiến. Phía cậu cô cùng số cổ đông tham gia hội nghị đã đáp ứng đủ điều kiện trên một nửa quyền biểu quyết, còn những người bỏ phiếu trắng kia...

Lúc nhìn thấy Hạ Minh Tuấn tại đại hội cổ đông, khuôn mặt ông ta trông tiều tụy và già đi trông thấy so với lần trước, hẳn là dạo này ông ta sống chẳng dễ dàng gì.

Hạ Minh Tuấn nhìn thấy cô, chủ động bước tới trước mặt cô, nét mặt trông vô cùng khó chịu: "Tiểu Hạ, cô nhất định phải làm đến mức này sao?"

Trên môi Quý Tư Hạ thấp thoáng nụ cười nhạt nhòa, nhưng ý cười chẳng hề vương nơi đáy mắt, cô biết rõ còn cố tình hỏi: "Tôi làm sao cơ?"

Thấy thái độ của cô kiên quyết như vậy, Hạ Minh Tuấn rũ bỏ sạch sành sanh dáng vẻ người cha hiền từ thường ngày: "Quý Tư Hạ, cô đúng là cô con gái rượu của tôi, tôi đã đánh giá thấp dã tâm của cô rồi. Không ngờ vì lợi ích mà cô dám đưa ra đề án bãi nhiệm chức vụ Chủ tịch của chính bố đẻ mình. Trong mắt cô còn có người bố này không vậy?"

Khuôn mặt Hạ Minh Tuấn lộ rõ vẻ dữ tợn, từng lời nói đều cố tình bôi nhọ ý đồ tổ chức đại hội cổ đông bất thường này của cô.

Quý Tư Hạ cười giễu cợt, cô ung dung đáp trả: "Ông là bố tôi, vậy sau khi mẹ qua đời, ông đã làm được bao nhiêu việc mà một người bố tốt nên làm? Ban đầu ông cũng chỉ là một kẻ ở rể, nếu không nhờ mẹ tôi đem lòng yêu thương, nâng đỡ rồi dọn sẵn đường cho ông phát triển, thì ông lấy đâu ra tư cách và cơ hội để ngồi vào vị trí ngày hôm nay chứ?"

"Quý Tư Hạ!"

Hạ Minh Tuấn kiêng kị nhất là bị người ta gọi là kẻ ở rể, lại còn bị chính con gái ruột chỉ thẳng vào mặt. Ông ta lập tức lớn tiếng quát tháo nhằm ngắt lời Quý Tư Hạ.

Đôi mắt Quý Tư Hạ ánh lên vẻ lạnh lẽo: "Ông được hưởng trọn mọi phúc lợi và vô vàn lợi lộc nhờ việc làm rể nhà hào môn họ Quý, người ta nói một câu cũng không được sao?"

Hạ Minh Tuấn bị cô chọc cho tức đến mức mặt đỏ tía tai, ông ta không thèm tranh cãi với cô nữa.

Sau khi đại hội cổ đông bắt đầu, Quý Tư Hạ hướng về phía các cổ đông đang có mặt:

"Kính thưa các vị cổ đông, hôm nay tôi triệu tập đại hội cổ đông bất thường này hoàn toàn không phải vì tư tâm hay lợi ích cá nhân như lời Chủ tịch Hạ Minh Tuấn vừa nói, mà là xuất phát từ sự cân nhắc cho sự phát triển tương lai của tập đoàn, cũng như lợi ích của tất cả các vị đang ngồi tại đây. Tập đoàn Quý thị là do ông bà ngoại tôi sáng lập từ những năm đầu, mẹ tôi, cậu tôi, cùng với tất cả các vị có mặt ở đây đều đã cống hiến rất nhiều cho tập đoàn.

Trong thời gian Hạ Minh Tuấn giữ chức Chủ tịch tập đoàn, ông ta đã phạm phải những sai lầm nghiêm trọng trong việc đưa ra quyết định, dẫn đến lợi ích của tập đoàn bị tổn hại nặng nề. Trước đây, khi con trai riêng của Chủ tịch còn làm việc trong tập đoàn, anh ta đã cậy vào thân phận đặc biệt của mình mà lạm quyền để mưu lợi cá nhân, thậm chí còn biển thủ quỹ của tập đoàn, ký kết hàng loạt dự án thất bại, làm cho các khoản đầu tư của tập đoàn đổ sông đổ biển. Danh tiếng bao năm qua của tập đoàn cũng vì thế mà bị ảnh hưởng nghiêm trọng.

Những tài liệu mà các vị đang cầm trên tay lúc này đều do chính tôi tổng hợp lại, đó chính là bằng chứng cho thấy sự sai lầm trong các quyết định của Chủ tịch Hạ Minh Tuấn đã gây ra tổn thất to lớn cho tập đoàn. Mỗi một khoản thiệt hại đều được ghi chép vô cùng rõ ràng, các vị cổ đông có thể tự mình xem xét. Tôi cho rằng Chủ tịch Hạ Minh Tuấn đã không còn đủ năng lực để tiếp tục đảm nhận chức vụ này nữa, tôi hy vọng các vị có thể ủng hộ đề án bãi nhiệm của tôi."

Hạ Minh Tuấn bị phán xét ngay giữa chốn đông người, sắc mặt ông ta đã tái mét. Ông ta biết rõ đề án bãi nhiệm ngày hôm nay chắc chắn sẽ được thông qua, bởi vì số cổ phần trong tay Quý Tư Hạ cộng thêm của người cậu, bao gồm cả cổ phần của những tâm phúc năm xưa theo hầu hai ông bà nhà họ Quý, thì cho dù những kẻ mà ông ta đã lôi kéo được có bỏ phiếu phản đối đi chăng nữa, số phiếu tán thành cũng đã vượt mức quá bán.

Hạ Minh Tuấn hừ lạnh một tiếng, vẫn ngoan cố nói: "Chỉ là sai lầm trong quyết định mà thôi, tôi đâu phải lần nào cũng sai, cô có dám đảm bảo rằng mỗi quyết định của mình đều sẽ thành công không hả? Trong nhiệm kỳ của mình, tôi cũng đã mang lại vô số lợi nhuận cho tập đoàn, năng lực của tôi các vị cổ đông đều thấy rõ. Hy vọng các vị có thể tin tưởng tôi thêm một lần nữa, sau này tôi nhất định sẽ không để lợi ích tập đoàn bị tổn hại, đảm bảo mọi người mỗi năm đều nhận được nhiều cổ tức hơn."

Quý Tư Hạ nhìn ông ta vẫn đang giãy giụa trong tuyệt vọng, cô cười mỉa mai: "Năng lực ư? Trên đời này thứ không thiếu nhất chính là người có năng lực đấy. Có tài mà không có đức, đức không xứng với vị trí đang ngồi thì ông nên tự động rút lui đi là vừa."

Hạ Minh Tuấn lại bị nghẹn họng trước những lời nói của cô. Ông ta theo bản năng nhớ đến hình ảnh Bạc Trọng Cẩn mà ông ta vừa nhìn thấy bên ngoài lúc nãy, bèn bật cười vài tiếng đầy ẩn ý:

"Quý Tư Hạ, cô tưởng cô đàm phán thành công vụ hợp tác với công ty công nghệ Sumiss là bây giờ lông cánh đã cứng cáp, có đủ tư cách để lớn tiếng với tôi rồi sao?"

Ngay khi Hạ Minh Tuấn nhắc đến công ty công nghệ Sumiss, bàn tay Quý Tư Hạ đang đặt trên mặt bàn bất giác nắm chặt lại.

"Cô quen biết người sáng lập công ty công nghệ Sumiss, quan hệ nam nữ giữa hai người không hề tầm thường, nên ban đầu cậu ta mới giao cơ hội hợp tác này cho cô. Cô dùng loại phương thức dơ bẩn này để bàn bạc làm ăn, thì chỉ đành trách người làm cha như tôi đã không dạy dỗ cô đàng hoàng mà thôi."

Quý Tư Hạ thẫn thờ nhìn ông ta. Dẫu đã sớm thấu tỏ bộ mặt thật của ông ta từ lâu, nhưng ngay tại giây phút này, trái tim cô dường như lại chết thêm lần nữa. Trước khi diễn ra hội nghị, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng Hạ Minh Tuấn có thể vì muốn lôi kéo phiếu bầu mà buông lời độc địa chĩa về phía cô. Thế nhưng khi chính tai nghe thấy ông ta nói ra những lời tàn nhẫn ấy, sống mũi cô vẫn không nhịn được mà cay xè, cô cảm thấy thật sự quá nực cười.

Quý Tư Hạ cắn chặt môi dưới, cô chợt nhếch mép, nhìn ông ta bằng ánh mắt đầy giễu cợt: "Ông thốt ra những lời này, chính bản thân ông không cảm thấy quá đỗi hoang đường hay sao?"

"Công việc của chúng tôi toàn bộ đều được lưu lại đàng hoàng, sự nỗ lực của cả đội ngũ chỉ vì một câu bịa đặt nhẹ bẫng của ông mà bị xóa sạch không còn dấu vết. Bây giờ ông không nghĩ ra được lý do chính đáng nào nữa, nên bắt đầu chuyển sang đổi trắng thay đen, ăn không nói có rồi phải không?"

Hạ Minh Tuấn quả thực là chỉ lâm thời nghĩ ra những lời này. Trần Thước từng nói qua mấy chuyện này trước mặt ông ta, thực ra bất luận là lúc trước hay bây giờ, trong thâm tâm ông ta vốn dĩ cũng chẳng tin lấy một chữ, ông ta biết rõ Quý Tư Hạ làm sao có thể làm ra mấy loại chuyện như vậy. Thế nhưng trong tình thế nước sôi lửa bỏng này, ông ta bắt đầu ăn nói xằng bậy, cố ý muốn làm khó Quý Tư Hạ một phen trước khi bị hạ bệ. Mặc kệ chuyện đó có thật hay không, miệng lưỡi người đời lúc nào chẳng đáng sợ nhất.

Hạ Minh Tuấn lạnh giọng: "Cô và Bạc Trọng Cẩn bây giờ cũng đã kết hôn với nhau rồi, mấy cái chuyện cá nhân tày đình giữa hai người thì chỉ có hai người tự biết với nhau thôi!"

Giọng Hạ Minh Tuấn vừa dứt, cánh cửa phòng họp liền vang lên tiếng gõ. Sau hai tiếng cộc cộc, cánh cửa mở ra, bóng dáng Bạc Trọng Cẩn xuất hiện ngay cửa phòng họp.

Vì muốn đi cùng cô đến tập đoàn, hôm nay Bạc Trọng Cẩn diện một bộ âu phục giày da chỉnh tề, nét sắc bén nơi hàng chân mày tựa như một lưỡi dao vô hình, trên người không hề thấy mảy may một tia bệnh tật ốm yếu nào.

Bắt gặp ánh mắt lạnh thấu xương của Bạc Trọng Cẩn đang phóng về phía ông ta, Hạ Minh Tuấn chau mày lại, trong lòng chợt dâng lên cảm giác ớn lạnh, ông ta lập tức muốn đuổi anh ra ngoài: "Chúng tôi đang tổ chức đại hội cổ đông, cậu dựa vào cái gì mà dám xông vào đây hả?"

Bước chân của người đàn ông vô cùng điềm tĩnh. Đón lấy ánh mắt giận dữ của Hạ Minh Tuấn, anh từng bước tiến vào, mọi cử chỉ đều toát ra áp lực bức người.

Quý Tư Hạ cũng không ngờ Bạc Trọng Cẩn lại tiến vào trực tiếp như vậy. Đối mặt với sự làm khó của Hạ Minh Tuấn, vẻ mặt cô lại càng thêm lạnh lẽo. Cô vừa đứng dậy định mở miệng lên tiếng bênh vực Bạc Trọng Cẩn, thì anh đã điềm nhiên đặt một tệp tài liệu lên trên bàn họp, cất giọng trầm mặc:

"Đây là tài liệu chứng minh tôi đang nắm giữ cổ phần của Tập đoàn Quý thị, bây giờ tôi đã có tư cách để bước vào chưa?"

Sau khi xác nhận tài liệu chứng minh kia hoàn toàn không có sai sót, trên mặt Hạ Minh Tuấn tràn ngập vẻ ngỡàng: "Cậu thu mua cổ phần từ lúc nào? Tại sao tôi lại hoàn toàn không hay biết gì cả?"

Quý Tư Hạ cũng không hề biết đến chuyện này, nhưng cô đã kiềm chế lại sự kinh ngạc trong lòng, không biểu lộ ra ngoài, cô chỉ lẳng lặng chú ý nhìn Bạc Trọng Cẩn.

Khóe môi Bạc Trọng Cẩn khẽ cong lên mang theo vẻ ngạo mạn, anh liếc nhìn Hạ Minh Tuấn: "Ông Hạ này, tìm đến các nhà đầu tư nhỏ lẻ hoặc các cổ đông nhỏ để thu mua một ít cổ phần, tích tiểu thành đại, có gì khó khăn đâu cơ chứ."

Khi hướng ánh mắt về phía Quý Tư Hạ, trong đôi mắt Bạc Trọng Cẩn lại để lộ sự dịu dàng âu yếm, anh chậm rãi lên tiếng: "Huống hồ Tập đoàn Quý thị là sản nghiệp nhà vợ tôi, đương nhiên tôi phải thu mua trước một số cổ phần để làm tốt công tác chuẩn bị rồi, phòng khi sau này cô ấy cần đến tôi, tôi sẽ ủng hộ cô ấy vô điều kiện."

Hạ Minh Tuấn cho rằng Bạc Trọng Cẩn đến đây là để giúp Quý Tư Hạ bỏ phiếu tán thành, ông ta lại nói: "Việc đăng ký hội nghị đã kết thúc rồi, cậu không có tư cách để biểu quyết đâu."

Bạc Trọng Cẩn nhếch môi cười lạnh, trong tiếng cười khó lòng che giấu sự châm biếm sâu cay: "Tư cách biểu quyết sao? Vốn dĩ tôi cũng không phải đến đây để tham gia biểu quyết mà."

"Dẫu sao thì, trước khi đại hội này được tổ chức, kết cục vốn dĩ cũng đã được định đoạt xong xuôi rồi. Việc tôi có biểu quyết hay không cũng không thể nào thay đổi được sự thật là ông sắp bị bãi nhiệm đâu."

"…"

Câu nói này đánh trúng vào nỗi đau nhức nhối nhất của Hạ Minh Tuấn, bàn tay ông ta đặt trên mặt bàn đã nắm chặt thành nắm đấm từ lúc nào không hay.

Trong ánh mắt Bạc Trọng Cẩn tựa như bị bao phủ bởi một tầng băng giá lạnh lẽo: "Sở dĩ tôi đột nhiên bước vào đây, về công, tôi là người nắm giữ cổ phần hợp pháp của tập đoàn, cho dù có đến trễ thì vẫn có tư cách dự thính hội nghị. Về tư, ông vì sự ích kỷ của bản thân mà dám công khai bôi nhọ danh dự của vợ tôi ngay giữa cuộc họp ban nãy, làm một người chồng như tôi đương nhiên không thể nào khoanh tay đứng nhìn mà mặc kệ được."

Bàn tay buông thõng bên hông của Quý Tư Hạ đang từ từ ấm lại. Đột nhiên, Bạc Trọng Cẩn mò mẫm tìm được bàn tay cô ở dưới gầm bàn, anh không nặng không nhẹ mà x** n*n lấy, dường như muốn truyền chút hơi ấm sang cho cô, làm đáy lòng Quý Tư Hạ bất chợt rung động.

Gương mặt Bạc Trọng Cẩn bỗng trở nên vô cùng nghiêm nghị, anh quay sang nói với tất cả mọi người có mặt trong phòng họp:

"Tôi và Tư Hạ bén duyên với nhau từ thuở nhỏ. Lúc Tư Hạ còn đang đi học ở Kinh thành, tôi đã mang lòng ái mộ cô ấy, tôi đã cất công theo đuổi một thời gian rất dài mới nhận được cái gật đầu của cô ấy. Về sau, chỉ vì những hành động sai trái của tôi mà chúng tôi đã phải xa cách nhau suốt sáu năm trời đằng dẵng."

"Trong sáu năm qua, tôi đã một tay sáng lập nên công ty công nghệ Sumiss ở Mỹ. Cảm hứng để tôi đặt tên cho công ty bắt nguồn từ chính nỗi nhớ nhung khôn xiết của tôi dành cho Tư Hạ, thực chất đó cũng chính là một lá thư tình đầy ẩn ý mà tôi viết riêng cho cô ấy. Kể từ lúc tôi bắt đầu nhen nhóm ý tưởng về công ty này cho đến nay, tất cả những việc tôi làm thảy đều là vì cô ấy, bao gồm cả hệ thống quản lý mới trong lần hợp tác này giữa Tập đoàn Quý thị và công ty Sumiss. Sở dĩ tôi giao toàn quyền ủy quyền độc quyền lại cho Tư Hạ, không chỉ bởi vì tôi tuyệt đối tin tưởng vào năng lực của cô ấy, mà quan trọng hơn cả là vì, hệ thống này vốn dĩ đã được tôi nghiên cứu và phát triển để dành riêng cho cô ấy."

"Kể từ khi hợp tác đến nay, luôn là Tư Hạ đứng ra dẫn dắt đội ngũ, điều phối các bên. Hệ thống mới đã được ứng dụng vô cùng thành công tại các chuỗi khách sạn, đạt được hiệu quả khiến cho tất cả các bên đều phải gật gù hài lòng. Khoản lợi nhuận mà nó mang lại cũng vừa vặn bù đắp lại được những tổn thất do ông Hạ đã chắp cánh cho cái ác lộng hành lúc trước. Sự xuất sắc của cô ấy luôn khiến tôi phải đem lòng khâm phục và ngưỡng mộ."

Cuối cùng, Bạc Trọng Cẩn thẳng thắn thừa nhận, giọng điệu anh trầm mặc nhưng lại chan chứa sự dịu dàng: "Sự hợp tác giữa công ty công nghệ Sumiss và Tập đoàn Quý thị không hề tồn tại bất kỳ sự trao đổi lợi ích nào cả, mà từ đầu đến cuối đều là điều chính bản thân tôi hằng mong ước."

Một đoạn nội dung dài dằng dặc như vậy được Bạc Trọng Cẩn nói một hơi cạn sạch, rành mạch rõ ràng lại mang tính thuyết phục cực cao. Thậm chí ngôn ngữ anh sử dụng còn là tiếng Quảng Đông, các vị cổ đông ngồi đó sau khi nghe xong đều gật gù liên tục.

Quý Tư Hạ đang đứng ở vị trí gần Bạc Trọng Cẩn nhất nên những lời này cô nghe rõ ràng hơn ai hết. Bạc Trọng Cẩn nói tiếng Quảng Đông không được lưu loát cho lắm, không biết là anh đã lén lút luyện tập từ khi nào nữa.

Khó mắt cô nhòe đi, cô lặng lẽ rủ rèm mi xuống, trong đôi mắt lóng lánh ánh lệ chực trào. Khác hẳn với cảm giác ghê tởm trước những lời lẽ của Hạ Minh Tuấn ban nãy, giờ đây cô thực sự đã bị những lời của Bạc Trọng Cẩn làm cho cảm động đến mức muốn bật khóc. Từng câu từng chữ của Bạc Trọng Cẩn cứ thế đi thẳng vào n** m*m m** nhất tận sâu thẳm trái tim cô.

Giờ phút này, Quý Tư Hạ cảm giác nơi lồng ngực tựa hồ như đang dâng lên những cơn sóng to gió lớn, nương theo nhịp đập nơi con tim cô mà cuộn trào mãnh liệt.