Lúc Quý Tư Hạ nói chuyện, ánh mắt cô nhìn anh vô cùng chăm chú và nghiêm túc, hoàn toàn không giống như đang trêu đùa.
Yêu cầu đột ngột của cô khiến Bạc Trọng Cẩn sững sờ mất hai giây. Anh nhìn cô, giọng nói hơi trầm xuống: "Sao tự dưng em lại muốn biết chuyện của anh ở nước ngoài?"
Quý Tư Hạ khẽ siết chặt ngón tay: "Vừa nãy đi dạo phố, em tình cờ gặp Tạ Hi."
"Tạ Hi đã nói gì với em à?"
Quý Tư Hạ gật đầu: "Vâng, cô ta đã kể cho em nghe một số chuyện của anh thời còn ở nước ngoài."
Nghe vậy, Bạc Trọng Cẩn gần như ngay lập tức nhíu mày, trong mắt lóe lên một tia cảnh giác khó lòng nhận ra: "Chuyện gì cơ?"
"Anh đang căng thẳng à?" Quý Tư Hạ cẩn thận quan sát nét mặt của anh.
Khóe môi Bạc Trọng Cẩn hơi nhếch lên: "Không có đâu, anh chỉ sợ cô ta nói bậy bạ, làm ảnh hưởng đến hình tượng đẹp trai của anh trong lòng em thôi."
Quý Tư Hạ ra chiều đăm chiêu, cố tình tỏ vẻ bí ẩn: "Cũng có chút ảnh hưởng đấy. Ở nước ngoài sao anh lại sống đến mức thê thảm như vậy nhỉ?"
Nụ cười trên môi Bạc Trọng Cẩn dần nhạt đi. Anh mím chặt môi, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn vài phần, anh nhoài người tới đặt một nụ hôn lên môi cô, động tác mang theo chút ý vị bá đạo.
Hôn xong, anh nhẹ nhàng v**t v* gò má cô, khàn giọng hỏi: "Em tin cô ta, hay là tin chồng em nào?"
"Em tin anh mà," Quý Tư Hạ đáp, "Cho nên em mới cho anh một cơ hội, tối nay hãy kể đàng hoàng xem tại sao ở nước ngoài anh lại khóc đi."
Biểu cảm của Bạc Trọng Cẩn khựng lại: "...Kể chuyện anh khóc sao?"
"Vâng, nếu không thì anh nghĩ là chuyện gì chứ?"
"..."
Bạc Trọng Cẩn lúc này mới phản ứng lại được là do bản thân đã quá căng thẳng. Giây phút hiện tại có được quá đỗi khó khăn, thành ra anh cứ như chim sợ cành cong vậy.
Tạ Hi vốn dĩ chẳng hề thân thiết với anh, làm sao biết được tường tận tình hình của anh ở nước ngoài cơ chứ, vả lại cô ta thì có thể nói được gì với Quý Tư Hạ.
Anh lên tiếng đáp ứng: "Được rồi, trước khi đi ngủ anh sẽ kể cho em nghe."
"Vâng ạ."
/
Quý Tư Hạ tò mò suốt cả một buổi tối, cuối cùng trước lúc đi ngủ cũng chờ được nghe câu chuyện do chính miệng Bạc Trọng Cẩn kể lại.
Bạc Trọng Cẩn ôm lấy cô, cằm nhẹ nhàng tì lên trán cô, trong giọng nói mang theo chút cảm thán: "Bắt anh tự mình nói ra chuyện này, thật ra mất mặt lắm đấy."
Quý Tư Hạ ngẩng đầu lườm anh một cái, bĩu môi thì thầm: "Chẳng phải anh đã vứt cái gọi là sĩ diện đi từ lâu rồi sao?"
Bạc Trọng Cẩn bật cười trầm thấp nơi cuống họng, cả lồng ngực cũng rung lên theo: "Ừm, dùng sĩ diện để đổi lấy em, anh đúng là hời to rồi."
Quý Tư Hạ hờn dỗi lườm anh thêm cái nữa, rồi nghe Bạc Trọng Cẩn chậm rãi kể lại:
"Cái ngày mà anh đồng ý chia tay với em ấy, ngay trên đường về là anh đã hối hận rồi. Lúc đó anh nghĩ đáng lẽ ra dù chết anh cũng không được đồng ý, cứ chiếm lấy thân phận bạn trai của em cả đời. Anh mặc kệ em có thích anh hay không, chỉ cần anh không đồng ý chia tay, em sẽ vĩnh viễn là bạn gái của anh."
"Sự cố lúc làm nhiệm vụ vào năm ba đại học đã khiến anh kiên định với ý định thôi học. Anh không thể muốn ở bên cạnh em là ở bên cạnh em được, lỡ như xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ngay cả việc bình an trở về bên em anh cũng chẳng làm nổi. Nếu sau này anh lại gặp chuyện không may nữa, một mình em phải làm sao đây? Đến lúc đó, mấy gã đàn ông đê tiện kia lại càng có cơ hội dòm ngó vị trí của anh rồi."
"..." Quý Tư Hạ cũng nhớ tới sự cố mà Bạc Trọng Cẩn vừa nhắc đến, lúc đó khi nhận được tin báo, cô cũng bị dọa cho sợ khiếp vía.
Bàn tay Bạc Trọng Cẩn ôm phía sau lưng cô, lén lút v**t v* hõm eo của cô, sát lại gần tai cô. Hơi nóng từ nhịp thở của anh cứ thế luồn thẳng vào tai, giọng nói mang theo sự cam chịu đầy ấm ức:
"Lúc anh bị thương nặng hôn mê bất tỉnh, em chẳng thèm đến thăm anh lấy một lần. Em đối xử với anh tàn nhẫn thật đấy, bảo không yêu là dứt tình luôn được sao, hửm?"
Điểm yếu của Quý Tư Hạ anh đều nắm rõ trong lòng bàn tay. Cô không tránh nổi bàn tay đang làm loạn khắp nơi của anh, đành chủ động ôm lấy anh, lập tức đính chính: "Thực ra em có đến bệnh viện thăm anh mà."
Động tác của Bạc Trọng Cẩn khựng lại: "Em nói gì cơ?"
"...Lúc anh hôn mê bất tỉnh, em đã đến bệnh viện thăm anh, nhưng em có nhờ ông nội Bạc đừng nói cho anh biết."
Hàng mi dài của Quý Tư Hạ rủ xuống, khẽ run rẩy theo từng nhịp nói, giống hệt như nội tâm đầy bất an của cô ngay lúc này.
Bạc Trọng Cẩn sau khi nghe rõ lời cô nói, trong lòng bỗng nhói đau, anh cụp mắt xuống: "Tại sao lại không nói cho anh biết?"
"Lúc đó em đã quyết định chia tay với anh rồi, em bắt buộc phải tỏ ra tuyệt tình một chút. Nếu không, anh sẽ cảm thấy quyết tâm chia tay của em chưa đủ, biết đâu lại ép buộc em nữa..."
Bạc Trọng Cẩn mím chặt môi, cô nói đúng phóc tâm tư của anh rồi.
Nếu thái độ lúc đó của Quý Tư Hạ mềm mỏng hơn một chút, làm anh cảm thấy vẫn còn cơ hội cứu vãn, thì chắc chắn khi ấy anh sẽ không đời nào cam tâm tình nguyện đồng ý chia tay.
"Vậy sau khi ra nước ngoài thì sao?" Quý Tư Hạ lại hỏi.
"Anh xử lý xong việc trong nước, ra nước ngoài thì vừa đi học vừa nghiên cứu việc kinh doanh. Anh muốn kiếm thật nhiều tiền, sau này sẽ đưa hết tiền cho em, để em biết rằng Bạc Trọng Cẩn dù làm bất cứ việc gì cũng đều rất xuất sắc, đều sẽ là người giỏi nhất. Anh hy vọng lần tới khi xuất hiện trước mặt em, em sẽ phải kinh ngạc vì anh."
"Sau khi ra nước ngoài, ngày nào anh cũng rất nhớ em, muốn gặp em, muốn quay lại với em. Ban ngày lúc bận rộn thì còn đỡ, nhưng cứ đến đêm khuya thanh vắng, cảm xúc lại bắt đầu trỗi dậy. Thời gian đầu anh thức trắng hết đêm này đến đêm khác, trạng thái vô cùng tồi tệ, quầng thâm mắt hiện rõ, trông chẳng khác nào một bóng ma vật vờ."
Quý Tư Hạ nắm chặt lấy cánh tay anh, vội vàng hỏi: "Rồi anh có đi khám bác sĩ không?"
Bạc Trọng Cẩn nhìn thấy rõ sự lo lắng chân thật trong mắt cô, khóe môi khẽ nhếch lên, anh dỗ dành: "Khám rồi, buổi tối uống thuốc vào là ngủ được thôi. Về sau tình hình cũng dần dần chuyển biến tốt lên, không còn nghiêm trọng như lúc ban đầu nữa."
Quý Tư Hạ nghe vậy, hàng chân mày thanh tú bất giác nhíu lại, trong lòng cảm thấy vô cùng khó chịu.
Khoảng thời gian mới chia tay đó, cô cũng sống chẳng tốt đẹp gì. Cô luôn nghĩ đến những chuyện giữa mình và Bạc Trọng Cẩn, bị mắc kẹt trong đoạn tình cảm ấy, không thể tiếp nhận người mới, cũng chưa từng nghĩ đến việc bắt đầu một mối quan hệ mới.
Cô không ngờ anh lại bị nặng đến mức như thế, lại còn thức trắng đêm không ngủ được, như vậy thì quá tổn hại đến sức khỏe rồi.
Bạc Trọng Cẩn khẽ v**t v* mái tóc cô: "Anh từng lén quay về một lần, đứng ở bên ngoài trường học của em, ẩn mình trong dòng người, không dám để em phát hiện ra. Bởi vì nếu em nhìn thấy anh lại đến tìm em, lại bám lấy em, chắc là em sẽ thấy sợ hãi lắm, rồi thầm mắng cái tên Bạc Trọng Cẩn đáng ghét này sao lại tới nữa chứ? Hửm? Có phải không?"
Giọng điệu của anh mang chút hậm hực, anh liên tục đặt những nụ hôn vụn vặt lên vành tai cô. Quý Tư Hạ thấy ngứa, cứ rúc mãi vào trong lòng anh:
"Anh đừng hôn nữa, ngứa quá."
"Tạ Hi kể với em là cô ta nhìn thấy anh khóc, sao anh lại khóc vậy?"
Bạc Trọng Cẩn nhướng mày, đặt một nụ hôn lên bờ vai mịn màng của cô, ánh mắt tối sầm lại:
"Còn phải hỏi nữa sao? Nhớ em quá đấy, lúc uống say cảm xúc trào dâng nên khóc thôi, quên béng mất là mình đang ở bên ngoài."
Cái bộ dạng bật khóc lúc đó của anh còn bị mấy đứa bạn chụp lén lại, sau đó lôi ra cười nhạo mất một thời gian dài.
Quý Tư Hạ ngập ngừng nói: "...Nhưng mà em chưa từng thấy anh khóc bao giờ."
"Muốn xem anh khóc à?" Bạc Trọng Cẩn híp mắt lại, nụ cười mang theo vẻ ranh mãnh. Lòng bàn tay anh dán chặt vào eo cô, ôm ghì cô vào lòng để cảm nhận sự mềm mại của cô.
"Trước đây sao anh không phát hiện ra nhỉ, có phải em đang giấu giếm tính cách thầm kín nào đó không hả?"
Quý Tư Hạ bị anh nói trúng tim đen liền đỏ bừng hai má. Cô giơ tay chống lên hông anh, khẽ cắn môi: "Em làm gì có chứ? Em chỉ hơi tò mò thôi mà."
"Thì ra là vậy." Bạc Trọng Cẩn cố tình tỏ vẻ như bừng tỉnh ngộ, thế nhưng đôi bàn tay đã bắt đầu giở thói không đứng đắn.
Giọng Quý Tư Hạ hơi run rẩy, cô ấn tay anh lại: "Anh làm cái gì thế?"
"Không phải em muốn xem anh khóc sao?"
Quý Tư Hạ không hiểu, chuyện này thì có liên quan gì đến hành vi lưu manh hiện tại của anh chứ?
Bạc Trọng Cẩn dường như nhìn thấu sự bối rối trong lòng cô, liền lên tiếng giải thích: "Em có biết khi đàn ông đạt đến c*c kh***, hormone tăng vọt, cũng sẽ có thôi thúc muốn bật khóc không?"
Khi hiểu được thâm ý trong câu nói này của Bạc Trọng Cẩn, hàng mi của Quý Tư Hạ không nhịn được mà run lên lẩy bẩy.
Bạc Trọng Cẩn cúi người kề sát bên tai cô, thì thầm đầy ma mị: "Cũng giống như bảo bối vậy, lúc đạt đến đỉnh điểm cũng sẽ sướng đến phát khóc đấy."
Hai má Quý Tư Hạ nhuốm màu đỏ ửng, mặt nóng bừng lên, hờn dỗi cất giọng nũng nịu: "Anh bớt lừa người đi có được không?"
"Chồng lừa em làm gì chứ? Chồng có tiền là để cho em tiêu, có sức lực cũng là dồn hết lên người em, biết không hả bảo bối?"
Bạc Trọng Cẩn vùi mặt xuống, hít một hơi thật sâu. Mùi hương trên người cô thơm đến mức làm anh muốn chuếnh choáng cả đầu óc.
Quý Tư Hạ cúi đầu, chỉ có thể nhìn thấy mái tóc đen nhánh trên đỉnh đầu Bạc Trọng Cẩn. Tim cô đập rộn lên, bất giác nắm chặt lấy tấm ga trải giường bên dưới.
Bạc Trọng Cẩn l**m môi, những ngón tay thon dài bâng quơ gạt quai váy ngủ của cô xuống. Giọng anh khàn đặc đến mức khó tin, lời nói đầy ẩn ý: "Một tuần rồi đấy bảo bối à."
Đôi môi nóng rực của anh lưu luyến nơi vành cổ cô, rồi cẩn trọng đặt một nụ hôn lên mặt dây chuyền Phật bằng ngọc, sự trơn lạnh và nóng bỏng đồng loạt dán sát vào làn da của cô.
Nhịp thở của Quý Tư Hạ trở nên dồn dập, cô theo bản năng vòng tay ôm chặt lấy cổ Bạc Trọng Cẩn.
"Có được không?" Bạc Trọng Cẩn vẫn ngoan cố gặng hỏi cô, rõ ràng là anh đã bắt đầu "ăn sạch" cô rồi.
"...Tắt đèn đi." Quý Tư Hạ giống như người bị ném xuống đáy biển sâu, trong khoảnh khắc nổi chìm bềnh bồng, cô chỉ muốn tắt đi ánh đèn sáng rực trong phòng ngủ.
Đèn đuốc sáng tỏ, nhưng chẳng hề mảy may ảnh hưởng đến bầu không khí triền miên nóng rực này.
Bạc Trọng Cẩn siết lấy cổ tay trắng ngần của cô, kéo cô trở lại trong chăn, khàn giọng nói: "Không tắt, lát nữa lỡ anh có khóc thì em lại không nhìn thấy."
"..."
Tuy nhiên Bạc Trọng Cẩn mãi chẳng hề rơi một giọt nước mắt nào, anh cứ dùng cái cớ là vẫn còn thiếu một chút nữa để dụ dỗ cô tiếp tục.
Cuối cùng Bạc Trọng Cẩn không khóc, mà cô lại không thể kiềm chế nổi nữa, bị anh làm cho bật khóc. Những giọt nước mắt sinh lý tuôn ra từ khóe mi, chảy dài vào mái tóc dày của cô.
Bạc Trọng Cẩn thoáng thấy vệt nước mắt ấy, liền dùng đôi môi nóng rực của mình chặn đường hứng lấy những giọt lệ.
Quý Tư Hạ khóc nức nở đứt quãng, tiếng khóc của cô lại càng khiến Bạc Trọng Cẩn thêm hưng phấn, hoàn toàn không có dấu hiệu muốn dừng lại.
Đôi mắt sâu thẳm của anh toát lên một sự cố chấp đến mức gần như điên cuồng, tựa như những đợt sóng ngầm hung hãn có thể nuốt chửng lấy cô bất cứ lúc nào. Cô chỉ nhìn thoáng qua một cái, phản ứng của cơ thể lại càng thêm mãnh liệt.
Bạc Trọng Cẩn lại dùng tay che mắt cô như trước kia, cúi đầu hôn lên môi cô, xoa dịu trái tim đang bất an vì không nhìn thấy gì của cô. Anh dỗ dành cô hãy dùng các giác quan khác ngoài thị giác để cảm nhận anh một cách trọn vẹn nhất.
Lúc làm loại chuyện này, Bạc Trọng Cẩn luôn cảm thấy cảm xúc của mình vượt ngoài tầm kiểm soát. Cho dù buổi tối đã uống thuốc, dòng máu trong người anh vẫn sôi sục, những đường tĩnh mạch màu xanh nhạt dưới da đều nổi cộm lên.
Càng yêu Quý Tư Hạ, góc tối trong lòng anh lại càng bành trướng. Anh càng muốn giấu cô đi, giấu ở một nơi mà chỉ có mình anh biết, để không ai có cách nào cướp cô khỏi vòng tay anh, như vậy mới là an toàn nhất.
/
Sau khi nói rõ ràng với Bạc Trọng Cẩn chuyện chia tay năm xưa, mấy ngày nay ở trước mặt cô, anh ngày càng trở nên mặt dày hơn. Anh lại bắt đầu giống như hồi trước, lôi kéo cô khám phá những địa điểm mới mẻ trong nhà.
Hỏi ra thì anh bảo địa điểm mới sẽ k*ch th*ch hơn, khả năng làm anh rơi nước mắt sẽ cao hơn.
Mặc dù cô đã nói rằng bản thân không còn muốn xem anh khóc như thế nào nữa, nhưng quyết tâm của Bạc Trọng Cẩn vẫn không thể lay chuyển.
Thế nhưng lần nào Bạc Trọng Cẩn cũng không khóc, người khóc ngược lại luôn là cô.
Quý Tư Hạ hạ quyết tâm, tối nay về nhà không thể để mặc Bạc Trọng Cẩn làm bậy nữa rồi.
Sắp đến giờ tan làm, điện thoại của Quý Tư Hạ nhận được cuộc gọi từ Mạnh Viễn Châu.
Cô và anh Viễn Châu đã một thời gian khá dài không liên lạc. Cô nhìn chằm chằm vào dòng tên hiển thị trên màn hình, nhất thời cũng không đoán ra được anh Viễn Châu gọi điện cho mình là vì chuyện gì.
Sau khi bắt máy, cô chủ động lên tiếng: "Alo, anh Viễn Châu."
"Tư Hạ," từ trong ống nghe truyền ra giọng nói trầm ổn của Mạnh Viễn Châu, "Em sắp tan làm rồi phải không?"
"Vâng, sao thế ạ, anh tìm em có việc gì không?" Quý Tư Hạ khẽ miết ngón tay lên vỏ điện thoại.
"Anh đang ở quán cà phê đối diện tòa nhà văn phòng của em, bây giờ em qua đây một lát được không? Anh vừa đi lấy quà sinh nhật cho em, tiện đường rẽ qua đưa cho em," Mạnh Viễn Châu khẽ cười.
"Anh không biết ngày sinh nhật em có dự định gì không, nhưng chắc là anh không thể tham dự tiệc sinh nhật của em được, nên đành đưa quà sinh nhật cho em trước vậy."
Quý Tư Hạ không ngờ anh Viễn Châu lại đặc biệt đến đây để tặng quà sinh nhật cho cô.
Mấy năm trước anh Viễn Châu cũng đều tặng quà sinh nhật cho cô cả.
Vẫn còn một lúc nữa mới đến giờ tan làm, cô liền đáp: "Dạ vâng, bây giờ em xuống ngay đây."
Mạnh Viễn Châu nói: "Ừ, anh đợi em."
Trong quán cà phê, Quý Tư Hạ vừa đẩy cửa bước vào đã nhìn thấy Mạnh Viễn Châu ngồi cạnh cửa kính. Người đàn ông diện một bộ âu phục màu xám, thoạt nhìn vô cùng tháo vát và chững chạc.
Cô bước tới, mỉm cười nhạt: "Anh Viễn Châu."
"Em đến rồi à," trên khuôn mặt Mạnh Viễn Châu vẫn là nụ cười khiêm tốn ôn hòa như thường lệ, "Một thời gian không gặp, xem ra dạo này Trọng Cẩn chăm sóc em tốt đấy, trông mặt em có da có thịt hơn rồi."
Quý Tư Hạ đưa tay sờ lên má. Nghĩ đến khoảng thời gian này quả thật ngày nào Bạc Trọng Cẩn cũng làm đồ ăn ngon cho cô, cô chẳng bỏ sót bữa nào, cân nặng cũng tăng lên mất một ký rồi.
Cô cụp mắt mỉm cười, đáp lời: "Dạo này em ăn uống cũng được lắm ạ."
Sau lần chia tay ở cửa hàng tiện lợi dạo trước, trong lòng cô thực ra vẫn còn chút oán trách Mạnh Viễn Châu, nên bây giờ đứng trước mặt anh ta, cô cũng tỏ ra dè dặt, không được tự nhiên cho lắm.
Mạnh Viễn Châu đưa cho cô một chiếc hộp được đóng gói tinh xảo: "Quà sinh nhật anh chuẩn bị cho em đấy, xem thử có thích không. Chúc em sinh nhật vui vẻ trước nhé."
Anh Viễn Châu đã đích thân mang quà đến tận nơi thế này, cô cũng chẳng có lý do gì để từ chối không nhận.
Quý Tư Hạ dưới ánh mắt ra hiệu của anh ta bèn mở chiếc hộp ra. Bên trong là một sợi dây chuyền đá quý đang nằm ngay ngắn, viên đá lấp lánh dưới ánh đèn của quán cà phê, trông vô cùng rực rỡ và chói lóa.
Cô mím môi, ngước mắt nhìn Mạnh Viễn Châu ngồi đối diện, chủ động nói lời cảm ơn: "Em cảm ơn anh Viễn Châu ạ."
"Với anh mà em còn phải nói lời cảm ơn sao?" Mạnh Viễn Châu cụp mắt cười khẽ, chậm rãi lắc đầu, dáng vẻ mang theo chút bất đắc dĩ, "Dạo này em và Trọng Cẩn sao rồi?"
"Em và anh ấy đều rất tốt ạ." Quý Tư Hạ gật đầu.
Nghe vậy, Mạnh Viễn Châu khép hờ mí mắt, che giấu đi cảm xúc dưới đáy mắt, gật gật đầu: "Vậy thì tốt rồi. Bữa tiệc tối hôm nọ anh có gặp Tạ Hi, không biết cô ta có..."
Mạnh Viễn Châu chưa nói hết câu, Quý Tư Hạ đã ngắt lời anh ta, chủ động giải thích: "Anh Viễn Châu, mấy hôm trước em và Bạc Trọng Cẩn đã nói chuyện với nhau, em mới biết chuyện anh ấy và Tạ Hi sắp đính hôn năm đó thực ra chỉ là do em hiểu lầm anh ấy thôi."
"Em cũng có tình cờ gặp Tạ Hi một lần, cô ta đã kể cho em nghe một số chuyện của Bạc Trọng Cẩn ở nước ngoài. Bạc Trọng Cẩn chưa từng nghĩ đến chuyện liên hôn với nhà họ Tạ, giữa anh ấy và Tạ Hi cũng chẳng có chuyện gì cả."
Biểu cảm của Mạnh Viễn Châu cứng đờ, dường như có chút không ngờ tới, anh ta trầm giọng nói: "Vậy sao? Thì ra chỉ là một sự hiểu lầm."
"Nói rõ ràng được với nhau thì tốt rồi, cứ ôm sự hiểu lầm lẫn nhau, tóm lại trong lòng cũng chẳng dễ chịu gì."
Quý Tư Hạ gật đầu: "Vâng ạ."
Quý Tư Hạ mở điện thoại lên xem giờ, sắp đến giờ Bạc Trọng Cẩn tới tòa nhà công ty đón cô tan làm rồi. Mặc dù cô chỉ gặp anh Viễn Châu một lát để lấy quà sinh nhật, nhưng cô biết nếu Bạc Trọng Cẩn mà nhìn thấy thì chắc chắn anh sẽ ghen bóng ghen gió, dẫu cho ngoài miệng không nói gì thì tối về nhà anh cũng sẽ lại bắt cô bù đắp cho bằng sạch.
Quý Tư Hạ nghĩ kỹ từ ngữ, nói với Mạnh Viễn Châu: "Anh Viễn Châu, Bạc Trọng Cẩn sắp đến đón em tan làm rồi, em xin phép đi trước nhé."
Mạnh Viễn Châu khẽ gật đầu, giọng điệu có chút thất vọng: "Được rồi, thì ra là Trọng Cẩn đến đón em tan làm à. Vốn dĩ anh ta còn định tiện đường đưa em về nhà đấy."
Quý Tư Hạ rũ mắt mỉm cười, hàng mi cong vút, dáng vẻ trông vô cùng dịu dàng.
Cô vừa định cầm lấy hộp quà đứng lên, bỗng nghe thấy từ phía sau lưng Mạnh Viễn Châu vang lên giọng nói lạnh lẽo của Bạc Trọng Cẩn:
"Việc không thuộc về cậu thì cậu đừng có cố ôm rơm rặm bụng, được không hả?"
Trái tim Quý Tư Hạ chợt thắt lại. Cô ngước mắt nhìn ra sau lưng Mạnh Viễn Châu, Bạc Trọng Cẩn đang đứng thẳng tắp ở đó, chiếc cà vạt anh đeo vẫn là chiếc cô mua cho anh. Đôi mắt sâu thẳm của anh đang nhìn chằm chằm vào bàn của cô và anh Viễn Châu, không biết anh đã đến từ lúc nào.
Một luồng cảm giác chột dạ bò dọc sống lưng cô, cô nắm chặt lấy hộp quà trong tay.
Mạnh Viễn Châu cũng không ngờ Bạc Trọng Cẩn lại đột nhiên xuất hiện, nụ cười trên mặt anh ta cứng đờ. Anh ta từ từ quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt sắc lạnh của Bạc Trọng Cẩn một cách trực diện.
Môi Quý Tư Hạ mấp máy. Cô nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn mặt lạnh tanh, đã cất bước đi thẳng về phía cô.
Hương vị thanh khiết quen thuộc của người đàn ông xộc vào chóp mũi. Bờ vai cô được Bạc Trọng Cẩn tự nhiên ôm lấy, tư thế vô cùng thân mật.
Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn lạnh lẽo, anh liếc xéo Mạnh Viễn Châu, dùng giọng điệu đầy mỉa mai nói: "Vợ tôi đương nhiên là do tôi đón, không phiền cậu phải bận tâm."
Mạnh Viễn Châu vội giải thích: "Trọng Cẩn, cậu đừng hiểu lầm, tôi chỉ tiện đường đến đưa cho Tư Hạ món quà sinh nhật thôi."
"Lại là tiện đường à?" Bạc Trọng Cẩn không chút nể nang vạch trần, ánh mắt như bị phủ thêm một lớp sương giá.
"Đến chỗ làm của cô ấy cậu cũng tiện đường, đưa cô ấy về nhà cậu cũng tiện đường, rốt cuộc thì buổi tối cậu sống ở đâu vậy? Định làm thỏ khôn có ba hang chắc?"
"..." Mạnh Viễn Châu nghẹn họng, nụ cười trên mặt tắt lịm, anh ta chỉ biết cười gượng một tiếng ngắn ngủi để bản thân không quá khó xử.
Quý Tư Hạ giơ tay vỗ nhẹ một cái lên lưng Bạc Trọng Cẩn, cảnh cáo anh đừng nói quá đáng nữa. Cô nhanh chóng kéo tay Bạc Trọng Cẩn, quay sang nói với Mạnh Viễn Châu: "Anh Viễn Châu, bọn em đi trước đây ạ."
"Được."
Sắc mặt Bạc Trọng Cẩn u ám, nhưng vẫn giữ thể diện cho Quý Tư Hạ. Anh rất nghe lời cô, cùng cô rời khỏi quán.
Trở lại trên xe, đường nét quai hàm của Bạc Trọng Cẩn siết chặt căng cứng, vẻ không vui lộ rõ ra mặt. Anh chằm chằm nhìn cô, lạnh lùng hỏi:
"Tại sao lại giấu anh đi gặp Mạnh Viễn Châu?"
Quý Tư Hạ cài dây an toàn, kiên nhẫn giải thích: "Em không có ý giấu anh đâu, là lúc sắp tan làm, anh Viễn Châu gọi điện bảo em xuống lấy quà. Em nghĩ lấy quà nhanh thôi, rồi xuống dưới đợi anh đến đón luôn."
"Ai mà biết hôm nay anh lại đến sớm như thế, lại còn nhìn thấy nữa chứ."
Bạc Trọng Cẩn lấy đầu lưỡi đẩy đẩy hàm răng, anh tức đến bật cười: "Lại còn trách anh đến sớm à? Hai người ngồi ngay cái bàn cạnh cửa sổ, tấm kính to đùng như thế, anh mù hay sao? Anh có thể không nhìn thấy chắc?"
"..." Quý Tư Hạ bặm môi.
Dù vậy, sau khi nghe cô giải thích xong, sắc mặt Bạc Trọng Cẩn vẫn hòa hoãn hơn một chút. Anh cụp mắt xuống, liếc nhìn món quà sinh nhật Mạnh Viễn Châu tặng cho cô.
Anh giả vờ như tùy ý mở miệng hỏi: "Quà gì thế?"
Quý Tư Hạ mở chiếc hộp ra cho anh xem: " Một sợi dây chuyền đá quý."
Bạc Trọng Cẩn đáp "Ừm" một tiếng với chất giọng nhạt nhẽo, cố đè nén xúc động muốn ném quách nó đi trong lòng.
Đây là quà sinh nhật tặng cho Quý Tư Hạ, cho dù người tặng có là Mạnh Viễn Châu đi chăng nữa, anh cũng nên tôn trọng lời chúc mừng này.
Không ném ra ngoài xe thì ném ra băng ghế sau vậy.
Quý Tư Hạ thừa biết quả nhiên là anh lại ghen rồi. Cô lấy ngón tay chọc chọc vào cánh tay anh: "Anh ghen đấy à?"
Bạc Trọng Cẩn liếc cô một cái: "Biểu hiện của anh không rõ ràng lắm sao? Mà em còn phải hỏi?"
Quý Tư Hạ chủ động nắm lấy tay anh khẽ đung đưa, dỗ dành: "Anh đừng ghen nữa mà, em và anh Viễn Châu thật sự không có gì đâu..."
Bạc Trọng Cẩn chạm phải đôi mắt màu hổ phách trong veo của cô, bèn nắm ngược lại tay cô, mười ngón tay đan chặt vào nhau.
Anh kéo tay cô lại gần, cúi đầu hôn lên mu bàn tay cô, ánh mắt vẫn còn hằn lên vẻ bực bội, giọng điệu tức tối: "Ở bên cạnh anh, không được phép nhắc đến cái tên Mạnh Viễn Châu đáng ghét đó nữa."
"Ồ." Vậy đành phải đổi lúc khác nói lại chuyện của cô và anh Viễn Châu thôi.
/
Đường về nhà tối nay có vẻ không giống với ngày thường cho lắm.
Quý Tư Hạ không khỏi tò mò, cô quay đầu nhìn Bạc Trọng Cẩn: "Sao hôm nay đi về nhà anh lại đi đường vòng thế?"
Đáy mắt Bạc Trọng Cẩn cuộn trào vài tia cảm xúc đen tối, nhưng đã bị anh đè ép xuống. Khóe môi anh cong lên thành một nụ cười: "Sao nào? Sợ anh bắt cóc em đến chỗ em không biết, rồi nhốt em lại sao?"
"..."
Chẳng mấy chốc, Quý Tư Hạ đã nhìn thấy một khách sạn quen thuộc trên đường.
Nghĩ đến lần trước tới đây, là cùng với anh Viễn Châu tham gia hôn lễ của em họ anh ta.
Lần tới đây đó, cô vẫn còn ôm suy nghĩ muốn vạch rõ ranh giới với Bạc Trọng Cẩn, bắt Bạc Trọng Cẩn không được phép dây dưa với cô nữa.
Thế nhưng cô còn phối hợp mượn góc độ của anh Viễn Châu để giả vờ hôn nhau, cố tình khiến Bạc Trọng Cẩn nản lòng.
Nhưng mà không những không có tác dụng, ngược lại còn chọc giận Bạc Trọng Cẩn hoàn toàn. Ngày hôm sau anh đã ép cô phải đi đăng ký kết hôn với anh.
Không ngờ đi lại con đường này một lần nữa, cô đã kết hôn với Bạc Trọng Cẩn, lại còn tháo gỡ được hiểu lầm lúc chia tay năm xưa.
Đột nhiên, Bạc Trọng Cẩn không có báo trước mà giảm tốc độ, chầm chậm tấp xe vào lề đường.
Quý Tư Hạ không hiểu, quay sang nhìn anh, hỏi: "Anh dừng xe làm gì thế?"
"Xuống xe một lát, có chút việc." Bạc Trọng Cẩn tấp xe vào lề đường, vừa thong thả tháo dây an toàn, vừa trả lời câu hỏi của cô.
Quý Tư Hạ khẽ nhíu mày, vẫn chưa hiểu chuyện gì, tưởng rằng chỉ có mình Bạc Trọng Cẩn muốn xuống xe nên cô cứ ngồi yên trên xe không nhúc nhích.
Bạc Trọng Cẩn sau khi xuống xe liền đi vòng thẳng sang phía cô, mở cửa xe bên cô ra, tháo dây an toàn giúp cô rồi dắt cô từ trên xe xuống.
Sau khi xuống xe, cái nóng nực của đêm hè lập tức bủa vây lấy cô. Bạc Trọng Cẩn nắm tay cô đi về phía ngã tư phía trước.
"Anh định dẫn em đi đâu vậy?"
"Đến nơi em sẽ biết thôi."
Bạc Trọng Cẩn nắm tay cô cẩn thận băng qua đường, đi đến ngã tư phía bên kia.
Trái tim Quý Tư Hạ khẽ run lên. Nhìn theo hướng đi của Bạc Trọng Cẩn, trong lòng cô dường như dần nhận ra anh muốn làm gì rồi.
Quả nhiên, Bạc Trọng Cẩn nắm tay cô đi đến dưới cột đèn đường kia—
Trước kia chính dưới cột đèn đường mờ ảo này, cô và anh Viễn Châu đã mượn góc độ để Bạc Trọng Cẩn đang ngồi trong xe bên kia đường nhìn thấy.
Bạc Trọng Cẩn quả thực đã nhìn thấy, lúc lái xe rời đi còn cố tình bấm còi dọa cô.
"Anh..."
Trong lòng cô chợt căng thẳng, lời còn chưa kịp nói hết, Bạc Trọng Cẩn đã xoay người lại. Đôi mày của anh sắc lạnh sâu thẳm, anh nắm chặt lấy cổ tay cô, kéo cô vào lòng, cúi đầu hôn lấy cô bằng một lực không thể kháng cự.
Trái tim Quý Tư Hạ hẫng một nhịp, hàng mi khẽ run lên.
Cả hai người đều không nhắm mắt, cứ đăm đăm nhìn vào mắt của đối phương.
Mặc dù đang là giờ cao điểm tan tầm, nhưng lượng xe cộ lưu thông trên con đường này không nhiều lắm. Bạc Trọng Cẩn phớt lờ hết thảy mọi thứ quanh mình, trong mắt trong tim anh giờ đây chỉ có duy nhất mình cô.
Tim Quý Tư Hạ đập nhanh đến mức không thể kiểm soát. Không chịu nổi ánh mắt quá đỗi cuồng nhiệt của Bạc Trọng Cẩn, cô vẫn run rẩy nhắm mắt lại.
Môi chạm môi, chiếc lưỡi nóng bỏng của Bạc Trọng Cẩn cạy mở khớp hàm hơi khép hờ của cô, đầu lưỡi anh cuốn lấy lưỡi cô, hôn say đắm, dùng nhiều kỹ thuật hơn hẳn lúc bình thường.
Cảm giác tê dại trên môi tựa như một luồng điện xẹt qua, lan truyền ra khắp toàn thân.
Bàn tay đang buông thõng bên hông của Quý Tư Hạ không nhịn được đưa lên, nắm chặt lấy vạt áo sơ mi của Bạc Trọng Cẩn, ngoan ngoãn rúc vào lòng anh.
Mọi âm thanh xung quanh dường như đều trôi dạt ra xa, hoàn toàn cách biệt khỏi thế giới của họ.
Rất lâu sau, Bạc Trọng Cẩn cuối cùng cũng dời môi đi, nhịp thở của anh cũng rối loạn. Anh khẽ cọ cọ lên môi cô, khàn giọng hỏi câu hỏi đã luẩn quẩn trong lòng anh rất lâu:
"Hạ Hạ, anh và cái gã tu hú chiếm tổ kia, ai hôn giỏi hơn?"
Bạc Trọng Cẩn lại m*t nhẹ lên môi cô một cái, giọng khàn khàn: "Hửm? Nghĩ cho kỹ rồi hãy trả lời nhé."
Hôm nay khi nhìn thấy Mạnh Viễn Châu và cô ngồi trong quán cà phê, nỗi ghen tuông bị đè nén dưới đáy lòng anh lại một lần nữa trào dâng.
Quý Tư Hạ từ từ mở mắt, tim đập thình thịch như đánh trống. Nghe thấy câu hỏi này, cô không nhịn được mà thấy buồn cười. Cô nhìn anh, l**m l**m đôi môi ướt át, hơi thở vẫn chưa kịp bình ổn, chỉ đáp: "Anh."
"Nói cho đầy đủ vào."
Bạc Trọng Cẩn không hài lòng. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh nhìn chằm chằm vào cô, đầu ngón tay khẽ lau đi vết son trên khóe môi cô bị anh hôn lem ra ngoài, dẫn dắt cô.
Đôi môi Quý Tư Hạ đỏ mọng như quả anh đào, đành phải rành rọt từng chữ, nói trọn vẹn: "Anh hôn giỏi hơn."
Đuôi mắt Bạc Trọng Cẩn nhếch lên, chỉ một câu nói của cô đã dỗ dành được anh vui vẻ trở lại.
Không ngờ ngay giây tiếp theo, Quý Tư Hạ lại nhón chân chủ động hôn lên môi anh, học theo bộ dạng ban nãy của anh, dán sát vào đôi môi nóng bỏng của anh thầm thì:
"Bạc Trọng Cẩn, chưa từng có ai thay thế được vị trí của anh cả."
Thân hình Bạc Trọng Cẩn hơi khựng lại, nhất thời có chút không phản ứng kịp: "Ý em là sao?"
Quý Tư Hạ đứng vững lại, chân có chút mềm nhũn. Bạc Trọng Cẩn nhanh tay lẹ mắt, vòng tay ôm chặt lấy eo cô, cơ thể hai người dán sát vào nhau.
Gió đêm mùa hè mơn man lướt qua khoảng không giữa hai người.
Quý Tư Hạ ngẩng đầu lên, ở khoảng cách gần trong gang tấc, cô nhìn chằm chằm vào anh, ánh mắt vô cùng nghiêm túc: "Bạc Trọng Cẩn, em chưa từng ở bên anh Viễn Châu."