Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 57: Quý Tư Hạ vĩnh viễn sẽ không biết căn bệnh của anh.

Lấy đâu ra cái chuyện không đủ sức lái xe về, nhưng sức để ngủ cùng cô thì lại có thừa chứ?

Đúng là đồ lưu manh mà.

Quý Tư Hạ trấn tĩnh lại tâm trí, nhìn anh rồi lắc đầu: "Không được đâu."

Bạc Trọng Cẩn khẽ nhướng mày: "Sao lại không được?"

"Em vẫn chưa tha thứ cho anh đâu đấy."

Bây giờ đến lượt cô làm cao, cô sẽ không dễ dàng bỏ qua cho anh đâu.

Bạc Trọng Cẩn ngắm nhìn dáng vẻ dỗi hờn của cô, cõi lòng mềm nhũn đi vì thương mến. Anh ôm lấy cô khẽ cười: "Vậy em nói cho anh nghe em đang giận chuyện gì, để anh dỗ dành em nhé?"

Dưới ánh mắt nóng bỏng của Bạc Trọng Cẩn, Quý Tư Hạ siết nhẹ ngón tay, khẽ mím môi, chậm rãi mở lời:

"Chẳng trách em hiểu lầm được, anh cứ giấu em những chuyện này, làm sao em biết được cơ chứ?"

"Em không thích anh có chuyện gì cũng giấu giếm em."

"Xin lỗi vợ nhé, giấu em là anh sai rồi." Bạc Trọng Cẩn nghe lời răm rắp, nhưng trong lời giải thích vẫn toát lên tính cách bá đạo và quyết đoán của anh:

"Anh chỉ muốn chúng ta được ở bên nhau dài lâu, bất cứ yếu tố nào có khả năng phá hoại tình cảm của chúng ta đều không được phép xuất hiện."

Đột nhiên bị gọi là vợ, tim Quý Tư Hạ khẽ rung động, cô ôm cổ anh không nói gì.

Bạc Trọng Cẩn quan sát phản ứng của cô, tiếp tục gặng hỏi: "Vẫn không thể tha thứ cho anh sao?"

Quý Tư Hạ rủ rèm mi, khẽ lắc đầu một cách rất nhẹ.

"Xem ra anh chỉ đành lấy thân báo đáp để cầu xin em tha thứ thôi." Bạc Trọng Cẩn tỏ vẻ bất đắc dĩ nói.

Quý Tư Hạ không nhịn được ngước mắt lườm anh một cái, tên này hoàn toàn là đang tự tìm cách kiếm chác cho bản thân mình, vậy mà còn nói năng đường hoàng rành rọt đến thế.

"Không được, hình phạt dành cho anh là cả tuần này không được phép hôn em..."

Cô vừa dứt lời, trên môi chợt truyền đến cảm giác mềm mại. Cô nhắm mắt lại theo bản năng, đợi đến khi Bạc Trọng Cẩn dời môi đi, cô mới nghe thấy anh khàn giọng dọa dẫm: "Em muốn anh chết đúng không?"

"...Anh không đồng ý thì thôi vậy." Quý Tư Hạ lùi một bước để tiến một bước.

Bạc Trọng Cẩn tức quá hóa cười: "Một tuần không được hôn em, em bảo anh làm sao mà nhịn nổi? Cứ nhìn thấy em là anh lại muốn hôn rồi,"

"Còn muốn chạm vào em đến mức chẳng còn khoảng cách nào nữa cơ." Bạc Trọng Cẩn cắn tai cô thì thầm.

Mặt Quý Tư Hạ đỏ bừng, cảm nhận được sự lấn lướt mãnh liệt trên người anh, cô âm thầm rụt người lùi sang một bên, vội đổi giọng: "Vậy tối nay anh không được làm phiền em ngủ."

Bạc Trọng Cẩn khẽ nhướng mày, chậm rãi gật đầu: "Được thôi."

Quý Tư Hạ không ngờ anh lại đồng ý nhanh như vậy, trong lòng vẫn còn chút khó tin.

Ngay sau đó, Bạc Trọng Cẩn liền bế cô đi tắm. Nhân lúc đợi xả nước nóng, anh đã nhanh tay c** s*ch quần áo trên người mình một cách vô cùng thuần thục.

Quý Tư Hạ xoay người định đi ra ngoài, vừa mới kéo cửa phòng tắm ra thì đã bị Bạc Trọng Cẩn nắm chặt cổ tay, kéo giật lại vào lòng anh.

"Em định đi đâu?"

Trong phòng tắm kín mít, hơi nóng đã bắt đầu lan tỏa, trên cửa kính mờ mịt một lớp sương mỏng.

Quý Tư Hạ đặt tay lên cơ bụng của anh, đáp lời với vẻ ngượng ngùng: "Anh tắm trước đi, đợi anh tắm xong rồi em tắm sau."

"Không cần phiền phức thế đâu, tắm chung đi."

Trong đầu Quý Tư Hạ lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo: "Em không muốn tắm chung với anh đâu!"

"Có phải ở nhà chưa từng tắm chung bao giờ đâu, đổi địa điểm một cái là em lại ngại à?" Bạc Trọng Cẩn vừa nói vừa trực tiếp động tay c** q**n áo giúp cô.

Quý Tư Hạ căn bản không phải là đối thủ của anh, rất nhanh đã bị Bạc Trọng Cẩn l*t s*ch sành sanh.

Dù cho có từng tắm chung rất nhiều lần, nhưng mỗi khi đến lúc này, vẻ ngoài quá đỗi quyến rũ của anh vẫn khiến cô bị choáng ngợp, mắt Quý Tư Hạ chẳng biết nên nhìn vào đâu nữa.

Bạc Trọng Cẩn đưa tay thử nhiệt độ nước, rồi bế bổng cô vào bồn.

Da thịt kề sát như vậy, cảm giác lúc được bế lên hoàn toàn khác hẳn bình thường.

Quý Tư Hạ vốn định cố nhịn cảm giác xấu hổ, ráng chịu đựng cho xong lúc tắm là xong, không ngờ số lần "vô ý" của Bạc Trọng Cẩn lại hơi nhiều, đến cuối cùng anh trực tiếp đùa giỡn quá trớn luôn.

Trong phòng tắm hơi nước mờ mịt, lúc Quý Tư Hạ tắm xong được Bạc Trọng Cẩn bế ra ngoài, dưới làn da trắng nõn ửng lên màu hồng nhạt, trông cứ như một quả đào mật chín mọng, khóe môi cô tủi thân bĩu xuống.

Bạc Trọng Cẩn vừa lật chăn lên đặt cô vào trong, Quý Tư Hạ lập tức lật người quay lưng không thèm để ý đến anh nữa.

Bạc Trọng Cẩn không mang theo quần áo để thay, chỉ quấn độc một chiếc khăn tắm. Sau khi lấy điện thoại của hai người từ trong túi xách ra, anh cũng vén chăn lên giường.

Cánh tay dài ôm lấy eo cô, kéo người cô vào lòng, ôm chặt cô từ phía sau, cúi người ghé sát vào tai cô, chất giọng ngậm ý cười:

"Vẫn còn giận à?"

"...Anh không được chạm vào em." Đầu ngón tay cô giấu dưới chăn vẫn còn đang run rẩy, cảm giác tê dại nơi đùi non tựa hồ vẫn còn lưu lại.

"Em bảo tối nay không được ngủ cùng em, anh đành phải mượn dùng nhờ một chút thôi," Hơi thở Bạc Trọng Cẩn nóng rực, nhiệt độ cơ thể áp sát vào cô rất cao, anh khàn giọng nỉ non,

"Nếu không ôm em ngủ, lửa tình thiêu đốt, e là anh sẽ không thực hiện được hình phạt mà em đưa ra mất."

"Chẳng phải anh đã hứa với em tối nay không làm chuyện đó rồi sao?"

"Thì anh có làm đâu, mấy lần đi ngang cửa nhà mà anh có vào đâu cơ chứ," Bạc Trọng Cẩn bật cười trầm đục, "Bảo bối à, em có biết đối với đàn ông mà nói, chuyện này cần ý chí lớn đến mức nào không hả?"

"Đồ lừa đảo."

"Anh lừa em chuyện gì chứ? Em bảo không làm phiền em ngủ, nhưng nãy giờ chúng ta đã ngủ đâu."

"Anh..." Lúc đó cô chỉ là ngại không dám nói thẳng ra, thành ra lại tạo sơ hở cho Bạc Trọng Cẩn lách luật, có cơ hội bóp méo ý của cô.

Cô thừa biết mà, anh tranh thủ s* s**ng lung tung thì thôi đi, đằng này còn bế cô lên hôn, bảo là tắm xong khát nước nên "ăn chút cherry". Mượn tay cô thôi chưa đủ, lại còn bế bổng cô lên để mượn chỗ khác.

Bây giờ chỉ cần nhớ lại cảnh tượng đó, Quý Tư Hạ đã cảm thấy mặt mình vẫn đang nóng bừng lên.

"Anh buông em ra đi, em buồn ngủ rồi."

"Không ôm em, anh không ngủ được."

Quý Tư Hạ vốn tưởng tối nay cô sẽ được ngủ một mình, hiện tại lại biến thành nằm gọn trong vòng tay Bạc Trọng Cẩn, đúng là không thoát được đêm nào, địa điểm cũng từ lều bạt đơn sơ chuyển sang khách sạn cao cấp, môi trường sống nâng cấp lên hẳn mấy bậc.

Chợt nhớ ra lúc đi vẫn chưa kịp dặn dò Khương Duyệt, Quý Tư Hạ không biết sau khi họ rời đi, liệu có ai đến lều tìm cô không.

Quý Tư Hạ quay người lại, ngửa lòng bàn tay về phía Bạc Trọng Cẩn: "Điện thoại của em đâu rồi?"

Bạc Trọng Cẩn đưa điện thoại cho cô, Quý Tư Hạ vừa mở ra đã thấy tin nhắn:

「Quý Văn: Chị? Chị đi đâu rồi? Ngày mai có về nữa không?」

Quả nhiên, lúc Bạc Trọng Cẩn đưa cô đi, động tĩnh vẫn bị Quý Văn nghe thấy. Nghĩ đến đây, Quý Tư Hạ lại liếc mắt dỗi Bạc Trọng Cẩn một cái.

Ngày mai chắc Bạc Trọng Cẩn sẽ trực tiếp đưa cô rời đi, Quý Tư Hạ gõ nhẹ lên màn hình, đáp lại:

「Chị đang ở cùng Bạc Trọng Cẩn rồi」

「Chắc là không về nữa đâu, em giúp chị chăm sóc tốt cho Duyệt Duyệt nhé」

Quý Văn vậy mà lại trả lời ngay lập tức, cứ như thể đang ôm khư khư điện thoại vậy: 「Chị cứ yên tâm đi ạ」

Người bên cạnh là Bạc Trọng Cẩn cũng đang xem điện thoại của anh, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên màn hình.

Quý Tư Hạ liếc nhìn, là một ứng dụng cô chưa từng thấy bao giờ.

Khóe mắt Bạc Trọng Cẩn nhận ra cô đang nhìn chằm chằm không chớp mắt, khóe môi liền cong lên, anh dứt khoát ôm cô vào lòng, áp sườn mặt vào mái tóc dài của cô, cùng cô xem,

"Tò mò à?"

Quý Tư Hạ nhìn thấy thao tác anh vừa hủy bỏ cài đặt nhắc nhở cuộc gọi,

"...Đây là phần mềm mà anh tạo ra đấy à?"

"Ừ," Bạc Trọng Cẩn đưa điện thoại đến trước mặt cô, "Muốn xem không?"

Quý Tư Hạ nhận lấy điện thoại của anh. Giao diện ứng dụng này rất sạch sẽ, người liên hệ chỉ có một, ghi chú viết chữ "MISS".

"Sao anh lại đặt tên cho AI này là MISS vậy?"

Cô suýt chút nữa thì quên hỏi câu này.

"Bởi vì trong tên của em có chữ Tư," Bạc Trọng Cẩn nghiêng đầu hôn lên vầng trán trơn bóng của cô, chất giọng trầm ấm vang lên sát bên tai cô,

"Cũng bởi vì anh rất nhớ em, mỗi một ngày xa nhau anh đều rất nhớ em."

Đầu ngón tay Quý Tư Hạ khẽ động đậy. Lời bày tỏ thâm tình thẳng lừng như vậy thốt ra từ miệng Bạc Trọng Cẩn nghe có chút lạ lẫm, nhưng cô vẫn không kìm được mà khẽ cong khóe môi.

Mặc dù cô đã nhanh chóng giấu đi nụ cười, nhưng không ngờ vẫn bị Bạc Trọng Cẩn phát hiện ra.

Anh đè sát tới, âm cuối như có móc câu: "Em đang thầm vui trong lòng đúng không?"

Quý Tư Hạ làm cao ngoảnh mặt đi, không cho anh nhìn, phủ nhận: "Em đâu có."

"Rõ ràng là em vừa mới cười." Bạc Trọng Cẩn vô cùng khẳng định.

Quý Tư Hạ hắng giọng, lảng sang chuyện khác: "Cô ấy nhắc anh uống thuốc, nhưng tối nay anh chưa uống thuốc, không sao chứ?"

Động tác hôn của Bạc Trọng Cẩn khựng lại, anh cười đáp: "Thuốc tăng cường miễn dịch thôi mà, một ngày không uống thì có sao đâu?"

"Ồ."

Quý Tư Hạ vô tình nhấn vào ảnh đại diện của MISS, phát hiện ra khi bấm vào còn có một giao diện trò chuyện nữa.

Hóa ra phần mềm này còn có thể nhắn tin với AI, Quý Tư Hạ lướt màn hình, đọc lướt qua nội dung trò chuyện giữa Bạc Trọng Cẩn và AI Quý Tư Hạ.

Có thể thấy hai tháng gần đây Bạc Trọng Cẩn rất ít dùng ứng dụng này để nhắn tin, thời gian càng lùi về trước thì lịch sử trò chuyện càng dày đặc.

Bạc Trọng Cẩn ở bên cạnh cô lên tiếng: "Em chặn anh, không muốn nói chuyện với anh, anh không liên lạc được với em nên chỉ đành trò chuyện với cô ấy thôi."

"Cách nói chuyện của cô ấy cũng hoàn toàn giống hệt em sao?"

"Sao có thể hoàn toàn giống hệt được chứ?" Trong cổ họng Bạc Trọng Cẩn tràn ra tiếng cười nhẹ,

"Bảo bối à, em là duy nhất trên thế giới này."

Quý Tư Hạ ngoảnh đầu nhìn anh: "Thế thì có chỗ nào không giống ạ?"

"Ví dụ nhé," Bạc Trọng Cẩn nhíu mày, trầm ngâm một lát rồi lấy ví dụ,

"Anh cài đặt một chương trình bảo cô ấy mỗi ngày nhắc anh uống thuốc, cô ấy sẽ không hỏi anh mỗi ngày đang uống thuốc gì,"

Đáy mắt Bạc Trọng Cẩn gợn lên ý cười: "Còn em thì chỉ cần đánh hơi thấy chút mùi thôi là sẽ tóm lấy anh gặng hỏi cho bằng được."

"Dữ liệu trò chuyện là có hạn, cách miêu tả và mệnh lệnh của anh cũng có hạn. Dù cho AI có toàn bộ dữ liệu, cô ấy cũng không thể làm được giống hệt như em, lại còn không ngừng nhắc nhở anh cái sự thật phũ phàng là anh đã bị em đá, thảm hại đến mức chỉ có thể nói chuyện với AI để vơi đi nỗi tương tư."

Bạc Trọng Cẩn lại nói mấy lời than vãn này để kể khổ với cô.

Quý Tư Hạ bĩu môi: "Còn không phải tại anh giấu giếm em à?"

Cô mím môi, thở hắt ra một hơi, nghiêm túc nhìn anh, "Anh không còn chuyện gì khác giấu em nữa đúng không?"

Đôi mắt đen nhánh của Bạc Trọng Cẩn chăm chú nhìn sâu vào mắt cô, đôi ngươi sâu thẳm hệt như một vòng xoáy khổng lồ, cuốn hút người ta chìm đắm vào trong đó.

Giọng anh mang theo chút khô khốc, nhìn cô đáp: "Không còn nữa."

Anh không sợ AI Quý Tư Hạ biết chuyện anh mắc bệnh, nhưng lại sợ Quý Tư Hạ thật biết.

Cô thông minh như thế, một chút cũng không dễ gạt, cô còn bảo cô ghét việc anh có chuyện giấu giếm cô.

Nhỡ đâu nói chuyện này ra sẽ dọa cô sợ hãi, khiến cô cảm thấy anh là một kẻ dị thường, làm cô nảy sinh ý định muốn bỏ trốn khỏi anh thì sao?

Trước mắt chính là niềm vui sướng khi mất đi rồi tìm lại được, mãi mới biết Quý Tư Hạ cũng quan tâm đến mình, lúc này anh sao dám mạo hiểm chứ?

Không sao cả, anh sẽ uống thuốc đàng hoàng, đợi bệnh của anh khỏi rồi, Quý Tư Hạ sẽ mãi mãi không bao giờ phải biết.