Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 44: Xong xuôi rồi thì trở mặt không nhận người.

Sự thật mà Quý Tư Hạ vẫn luôn ra sức che giấu, cứ như vậy bị Bạc Trọng Cẩn nhẹ nhàng vạch trần.

Chiếc điện thoại đang bật đèn pin úp sấp bên gối là nguồn sáng duy nhất trong căn phòng ngủ tối tăm. Ánh mắt sắc bén của người đàn ông mang theo vẻ trêu chọc và biếng nhác, trong đôi đồng tử đen láy ấy phản chiếu dáng vẻ xấu hổ đến mức không còn chỗ nào trốn của cô lúc này.

Quý Tư Hạ nằm mềm nhũn trên giường, cơ thể tuy vì căng thẳng mà luôn căng cứng, nhưng tứ chi lại bủn rủn, ngay cả đầu ngón tay đang ôm trước ngực cô cũng tê dại. Nhịp thở của cô rối loạn, gương mặt đỏ bừng nắm lấy cánh tay Bạc Trọng Cẩn, lời phản bác có chút yếu ớt và tái nhợt: "Anh đừng có nói bậy!"

Đuôi mắt Bạc Trọng Cẩn nhếch lên, thần sắc hiện rõ vẻ cợt nhả, phóng túng. Sau khi vạch trần tâm tư của cô, anh vẫn không có ý định buông tha. Anh gạt đi những thứ vướng víu, kề sát hơn, đồng thời đưa ra bằng chứng khiến cô không thể chối cãi.

"Anh nói bậy sao?"

Bạc Trọng Cẩn kéo dài âm cuối, đầu lưỡi khẽ đẩy vòm họng, không nhanh không chậm giơ tay lên cho cô tự mình nhìn kỹ: "Thế trên tay anh đây là cái gì?"

"..." Quý Tư Hạ nín thở, nhìn chằm chằm những ngón tay thon dài của Bạc Trọng Cẩn mà trố mắt cứng lưỡi.

Không thể phủ nhận, khớp xương ngón tay của Bạc Trọng Cẩn rất rõ ràng, thon dài như trúc, vô cùng đẹp mắt. Nhưng vào lúc này, trên tay anh đều là dấu vết của cô, anh còn giơ ra trước mắt cô như đang thị uy, chứng minh lời phản bác vừa rồi nực cười đến mức nào. Quý Tư Hạ hoàn toàn không còn tâm trạng để chiêm ngưỡng đôi tay ấy nữa.

"Bỏ ra." Cô hất tay Bạc Trọng Cẩn ra, ngoảnh mặt đi không thèm để ý đến anh, lồng ngực vì tức giận mà phập phồng liên tục.

Bạc Trọng Cẩn biết cô vốn dĩ da mặt mỏng, có rất nhiều chuyện anh chỉ có thể làm, nhưng tuyệt đối không được nói toạc ra trước mặt cô. Khóe môi anh nhếch lên một nửa, từ từ hạ tay xuống một lần nữa, ánh mắt tối sầm lại, không nói một lời mà bắt đầu khám phá.

Chỉ làm không nói, chính là cách tốt nhất để đối phó với Quý Tư Hạ vào những lúc như thế này.

Cơ thể Quý Tư Hạ chợt run rẩy, hàng mi dài rung rinh như cánh bướm. Cô vừa mới nổi giận xong, vậy mà Bạc Trọng Cẩn lại dám "ngang nhiên làm càn". Khác với làn da mịn màng non nớt của cô, đầu ngón tay Bạc Trọng Cẩn có một lớp chai mỏng hơi thô ráp, mỗi lần chạm vào đều dấy lên một cơn rùng mình run rẩy.

Quý Tư Hạ vừa thẹn vừa giận, vặn vẹo thân thể muốn trốn. Bạc Trọng Cẩn dùng một tay ấn vai cô lại, động tác ung dung thong thả nhưng lại như ghim chặt cô trên giường, khiến cô căn bản không thể cử động. Đến tận bây giờ, cô mới thực sự cảm thấy mình giống như miếng thịt nằm trên thớt chờ bị xẻ thịt, thậm chí không phải chờ, vì Bạc Trọng Cẩn đã tiến vào từ lâu rồi.

Giọng nói vốn dĩ mềm mại của Quý Tư Hạ lặng lẽ thay đổi, ngay cả bản thân cô cũng không nhận ra sự nũng nịu quyến rũ trong đó. Đôi môi hồng đào cứ lẩm bẩm không ngừng: "Bạc Trọng Cẩn, tay anh đừng...", "Không được chạm vào đó.", "Em sợ..."

Bạc Trọng Cẩn lười biếng cụp mi mắt, nghe thấy giọng nói nức nở của cô, anh không nhịn được mà bật cười: "Có gì mà phải sợ chứ?"

Ngón tay thì to được bao nhiêu? Thế mà cũng dùng đến từ "sợ". Trước đây thứ to hơn cả ngón tay cũng nếm qua không ít rồi, bây giờ mới có hai ngón tay mà đã sợ sao?

Hốc mắt Quý Tư Hạ ngày càng đỏ, nơi cánh mũi tràn ra những tiếng r*n r* vỡ vụn, giống hệt như một chú mèo con. Bạc Trọng Cẩn nheo mắt, chăm chú quan sát trạng thái của cô, cảm thấy cô đã dần thích ứng mới bắt đầu tăng thêm áp lực.

Sự am hiểu của Bạc Trọng Cẩn đối với cơ thể cô có thể nói là rõ như lòng bàn tay. Cho dù đã qua sáu năm, việc thâm nhập vào vẫn giống như về nhà bật đèn vậy, công tắc ở đâu, trong lòng anh rõ rành rành.

Quý Tư Hạ dần dần chìm đắm, biết mình không thể ngăn cản được Bạc Trọng Cẩn, bàn tay đang đặt trên cánh tay anh trượt xuống ga giường, túm chặt lấy lớp vải màu xám đến mức nhăn nhúm. Ý thức của cô trở nên mơ hồ, mọi sự chú ý đều tập trung vào tay Bạc Trọng Cẩn, cô hoàn toàn không rõ thời gian, chỉ cảm thấy sao mà dài đằng đẵng.

Bạc Trọng Cẩn vẫn luôn ở vị trí từ trên cao nhìn xuống, nhìn cô chằm chằm. Ánh mắt anh nóng rực như lông vũ, từng chút một lướt qua thân thể yêu kiều của cô. Tất cả đều nằm trong dự tính, anh khép hờ mắt, cẩn thận quan sát, không bỏ sót bất kỳ một phản ứng nhỏ nào của Quý Tư Hạ.

Ước chừng đến lúc chín muồi, khóe môi Bạc Trọng Cẩn cong lên không thành tiếng, không một lời báo trước, anh cúi người bá đạo hôn lấy môi cô, chặn đứng mọi tiếng nức nở trong miệng. Trong đầu Quý Tư Hạ trắng xóa trong chớp mắt, ánh mắt có chút mất tiêu cự, nhịp thở cũng trở nên dồn dập hơn rất nhiều.

Khi Bạc Trọng Cẩn từ từ rời khỏi môi cô, Quý Tư Hạ đối diện với đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông thì như vừa tỉnh mộng, theo bản năng đưa tay lên che mắt, khóc thút thít. Tiếng khóc của người phụ nữ vừa mềm yếu vừa vỡ vụn, giống hệt như phải chịu uất ức tày trời.

Bạc Trọng Cẩn nhếch môi, dở khóc dở cười. Anh vươn người rút một tờ khăn giấy ướt từ tủ đầu giường, thong thả lau sạch ngón tay. Lau xong rồi, anh mới cúi người ôm lấy cô, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng. Cằm anh cọ nhẹ lên mái tóc thơm ngát, khóe môi ngậm ý cười bất đắc dĩ, dùng giọng điệu dịu dàng dỗ dành: "Sao lại khóc rồi thế này? Không thoải mái à?"

Đáp lại anh vẫn là tiếng nức nở trầm thấp. Quý Tư Hạ xem lời của anh như gió thoảng bên tai, dùng cánh tay che mặt, nhất quyết không cho anh nhìn.

Bạc Trọng Cẩn nắm lấy cổ tay thon thả của cô, động tác hơi cứng rắn mới khiến cô lộ ra đôi mắt. Quý Tư Hạ nhắm nghiền mắt, hàng mi ướt sũng vẫn còn đọng lại những giọt lệ. Bạc Trọng Cẩn đương nhiên biết rõ cô là vì xấu hổ, có điều, chắc chắn cũng có cả dư vị của sự sung sướng nữa.

Anh định lau nước mắt cho cô thì liền bị cô dùng sức hất tay ra, ghét bỏ nói: "Bẩn, đừng chạm vào mặt em."

Hốc mắt cô đỏ bừng, chóp mũi cũng giống như được nhuộm một lớp phấn hồng, trong sự thanh thuần lại thêm vài phần kiều mị. Bạc Trọng Cẩn l**m môi, bật cười nói: "Thế mà lại còn ghét bỏ chính cả bản thân mình sao?"

"..." Bên dưới chính là bên dưới, sao có thể chạm lên bên trên cơ chứ?

Quý Tư Hạ gọi: "Bạc Trọng Cẩn."

"Cũng không được," Quý Tư Hạ nói thế nào cũng không chịu cho anh chạm vào, "Anh tránh xa em ra một chút, cái đồ khốn nạn này."

Đôi mắt Bạc Trọng Cẩn khẽ híp lại, dùng một tay khác nhéo má cô: "Anh khốn nạn sao? Sướng xong liền trở mặt không nhận người đúng không?"

"Em cũng đâu có bảo anh làm như thế!"

Bạc Trọng Cẩn nhướn mày, nói đầy ẩn ý: "Nhìn em muốn nhưng lại không thỏa mãn được em, ông xã làm không được."

Trong biệt thự không có đồ bảo hộ, lúc nãy trên sô pha anh nói với cô chuyện mượn rượu làm càn chỉ là giả thôi. Nhưng anh cũng biết cô bị anh hôn như vậy sẽ rất khó chịu, nên lúc đó đã tính kỹ tối nay phải thỏa mãn cho cô.

"..."

Nghe vậy, Quý Tư Hạ hung hăng trừng mắt lườm anh một cái. Cô nằm thẳng một lúc, đợi dư âm hoàn toàn qua đi, nhịp thở cũng dần bình ổn trở lại, mới thu xếp lại cảm xúc, giãy khỏi vòng ôm của Bạc Trọng Cẩn rồi đứng dậy muốn xuống giường.

Bạc Trọng Cẩn biết cô ưa sạch sẽ nên chủ động bế cô vào phòng tắm. Đã nói là giúp cô xoa tan vết bầm, bây giờ lại diễn biến thành ra như vậy. Quả nhiên mà, mồm mép đàn ông đều là quỷ lừa gạt.

Sau khi tắm rửa sạch sẽ, lúc trở lại giường, Quý Tư Hạ không chịu cho Bạc Trọng Cẩn ôm cô nữa. Nhưng anh vẫn vòng tay ôm cô từ phía sau, cánh tay chắc khỏe như kìm sắt, giọng nói trầm ấm mang theo ý cười lọt vào tai cô: "Tức giận vậy sao? Anh hầu hạ khiến em không thoải mái à?"

Mặt Quý Tư Hạ vẫn còn nóng bừng, vừa nghe thấy lời của Bạc Trọng Cẩn, cô giống như chú mèo con bị giẫm trúng đuôi, đe dọa: "Anh mà nói thêm một câu nữa, em sẽ không cho anh ôm em ngủ đâu."

Bạc Trọng Cẩn ở phía sau cười đến mức lồng ngực rung nhẹ, anh siết chặt vòng tay, cố ý trêu chọc cô: "Vậy anh cho phép em ôm anh ngủ."

Quả nhiên Quý Tư Hạ nổi cáu: "Bạc Trọng Cẩn!"

"Trêu em thôi, ngủ đi."

"..."

/

Hôm sau, lúc Quý Tư Hạ ăn mặc chỉnh tề chuẩn bị xuống lầu, tình cờ nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn đứng ở góc rẽ cầu thang. Cô biết tủ điện âm tường của biệt thự nằm ngay ở đó.

Còn chưa kịp lên tiếng hỏi anh đang làm gì, Quý Tư Hạ đã nhìn thấy Bạc Trọng Cẩn mở hộp điện, gạt tất cả các cầu dao lên. Đôi mắt Quý Tư Hạ trợn tròn, lúc này mới biết chuyện mất điện đêm qua hoàn toàn chính là do Bạc Trọng Cẩn làm! Đợi hai người tắm xong, anh liền dập hết cầu dao điện để thuận tiện cho việc làm chuyện xấu vào ban đêm.

Quý Tư Hạ cứ thế đứng trên cầu thang, đợi Bạc Trọng Cẩn bật xong toàn bộ cầu dao đi lên mới phát hiện ra sự hiện diện của cô. Nhìn thấy chân mày cô loáng thoáng vẻ giận dữ, anh biết mình đã bị bắt quả tang rồi.

"Sao anh lại xấu xa thế chứ!" Quý Tư Hạ mắng anh.

Tuy nhiên, Bạc Trọng Cẩn chẳng hề hoảng hốt. Anh từ từ nhếch môi, đón lấy ánh mắt của cô rồi bước lên lầu, mạnh mẽ ôm lấy eo cô kéo vào lòng, cúi đầu xuống hung hăng hôn hai cái lên môi cô: "Cũng đâu phải ngày đầu tiên em biết anh xấu xa."

"..."

Quý Tư Hạ cảm thấy tối qua bản thân mình vẫn còn quá ngây thơ, thế mà lại đi tin lời quỷ quyệt của Bạc Trọng Cẩn rồi ngoan ngoãn cùng anh đi ngủ sớm. Một đêm ngoài chuyện đó ra, cái gì khác cũng không làm được. Cô giơ tay lên ngăn giữa hai người, nhưng cánh tay vắt ngang sau eo cô lại không ngừng siết chặt, chống đối lại sự kháng cự của cô.

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn u ám, mặc kệ ánh mắt hờn dỗi của cô, anh ngang ngược ôm chặt lấy cô, rành rọt từng chữ nói: "Quý Tư Hạ, điểm tốt hay điểm xấu của em, anh đều có thể chấp nhận. Công bằng mà nói, điểm tốt hay điểm xấu của anh, em không chấp nhận cũng phải chấp nhận."

Quý Tư Hạ thầm oán trong bụng, rõ ràng là điều khoản độc đoán, vậy mà anh vẫn có thể đường hoàng nói là công bằng.

/

Về đến Kinh thành, Quý Tư Hạ theo thói quen đến chỗ bác sĩ Phó để kiểm tra mắt. Hơn nữa dạo gần đây cô nhận thêm hai dự án, khối lượng công việc cũng theo đó mà tăng lên, mắt cô thường xuyên cảm thấy hơi khô rát.

Bác sĩ Phó lại dùng thiết bị lần trước cho cô, việc này thực sự rất hiệu quả trong việc giảm bớt mệt mỏi cho mắt. Bác sĩ Phó mở lời hỏi: "Tình cảm với đứa cháu Trọng Cẩn dạo này thế nào rồi cháu?"

Quý Tư Hạ sững sờ, trả lời: "...Cũng ổn ạ."

"Cũng ổn?" Bác sĩ Phó ra vẻ trầm ngâm rồi đưa ra kết luận, "Xem ra đứa cháu trai này của chú vẫn chưa hoàn toàn chiếm được trái tim cháu rồi."

Quý Tư Hạ khẽ cong khóe môi, không lên tiếng.

Bác sĩ Phó: "Lát nữa Trọng Cẩn đến đón cháu về nhà à?"

"Dạ đúng ạ." Vừa nãy cô cũng đã gửi tin nhắn cho Bạc Trọng Cẩn rồi. Tối qua anh chọc cô tức giận, hôm nay cô càng phải bắt anh phục vụ mình thật tốt.

Quý Tư Hạ nhìn ngó xung quanh, lơ đãng nhìn thấy trên mặt bàn của bác sĩ Phó có một cuốn sổ bệnh án ghi tên Bạc Trọng Cẩn. Hàng mi cô khẽ nhíu lại, cảm thấy kỳ lạ khi liên tưởng đến lúc Bạc Trọng Cẩn vừa mới về nước, hai người bọn họ cũng từng gặp nhau trong phòng khám của bác sĩ Phó. Lần đó anh cũng đến tìm bác sĩ Phó, nhưng cô không biết là vì chuyện gì.

Quý Tư Hạ không kìm được sự tò mờ, chủ động dò hỏi: "Bác sĩ Phó, kia là sổ bệnh án của Bạc Trọng Cẩn sao ạ?"

"Ừm, đúng thế." Bác sĩ Phó nhìn theo hướng ngón tay cô chỉ, chậm rãi gật đầu.

"...Cơ thể anh ấy có vấn đề gì sao chú?" Quý Tư Hạ khẽ thắt ruột, bất an truy vấn.

Bác sĩ Phó nghe ra được sự lo lắng của cô liền giải thích: "Đừng lo, cơ thể không có vấn đề gì, chỉ là... thỉnh thoảng tái phát chút bệnh cũ thôi, chữa được."

Quý Tư Hạ vô cùng tin tưởng bác sĩ Phó, trong lòng thở phào nhẹ nhõm: "Thì ra là thế ạ."

Bác sĩ Phó thu hết phản ứng của cô vào trong mắt, không kìm được khẽ cười, giả vờ vô tình hỏi cô: "Tư Hạ, cháu nghĩ thế nào về những người mắc bệnh tâm lý?"

Đề tài chuyển quá nhanh khiến Quý Tư Hạ hơi giật mình: "Mắc bệnh tâm lý ạ?"

"Ừm." Bác sĩ Phó gật đầu.

Quý Tư Hạ nhớ lại những ngày tháng mà bản thân mình cũng gần như trầm cảm: "Cháu cảm thấy những người có bệnh tâm lý, bất kể là bệnh gì, bản thân họ đều rất đau khổ. Chắc hẳn không ai muốn mình như vậy đâu ạ."

"Đúng vậy, quả thực rất đau khổ. Vậy cháu nghĩ người có vấn đề về tâm lý có thể hoàn toàn chữa khỏi được không?"

Quý Tư Hạ cân nhắc thận trọng: "Chắc phải tùy xem đó là vấn đề tâm lý nào chứ ạ."

"Là loại di truyền từ trong dòng họ, ăn sâu bén rễ."

Quý Tư Hạ nghiêm túc suy nghĩ vài giây, ngữ khí không mấy chắc chắn: "Loại mang yếu tố di truyền thế này, e là rất khó chữa khỏi hoàn toàn nhỉ."

"Ừm, chú cũng thấy vậy," Thần sắc bác sĩ Phó có chút nghiêm trọng, nói tiếp, "Có những lúc tưởng chừng như đã ổn định, triệu chứng cũng biến mất. Nhưng loại ẩn náu, chờ trực bùng phát thế này mới càng đáng sợ hơn, chỉ cần xuất hiện một k*ch th*ch đủ lớn, tình hình sẽ chỉ nghiêm trọng hơn bất kỳ lần nào trước đây."

"..." Quý Tư Hạ nghe mà hơi ngẩn người ra, cảm giác như bác sĩ Phó đang coi cô thành đối tượng để trút bầu tâm sự vậy.

"Thôi được rồi, cháu mau về nghỉ ngơi đi, chú ý giữ gìn đôi mắt, đừng để mệt mỏi quá."

"Dạ vâng, cháu cảm ơn bác sĩ Phó, tạm biệt chú ạ."

Sau khi rời khỏi phòng khám, Quý Tư Hạ thong thả đi về phía bãi đỗ xe của bệnh viện. Vừa rồi Bạc Trọng Cẩn gửi tin nhắn nói đã đến bãi đỗ xe rồi, bảo cô xuống. Vừa dùng thiết bị khi nãy xong nên đôi mắt Quý Tư Hạ bây giờ vẫn còn hơi hoa mắt, nhìn mọi thứ đều không được rõ ràng cho lắm.

Cô không nhìn thấy xe của Bạc Trọng Cẩn, thế là đeo tai nghe bluetooth lên gọi điện cho anh. Điện thoại vẫn chưa kết nối, Quý Tư Hạ chợt nhìn thấy phía trước có một người đàn ông đang đứng áp điện thoại bên tai. Dáng người cao ráo, mặc một bộ âu phục màu đen, khí chất lạnh lùng, trông rất giống với bộ đồ mà Bạc Trọng Cẩn mặc sáng nay.

Hóa ra Bạc Trọng Cẩn ở đằng kia.

Cô rảo bước nhanh về phía người đàn ông đó. Khi đi đến bên cạnh người nọ, điện thoại vẫn chưa kết nối, Quý Tư Hạ loáng thoáng cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm, nhưng tay nhanh hơn não, đã nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên hông của người đàn ông.

"Em ở đây mà, sao anh không nghe điện thoại của em chứ?"

Giọng cô mang theo chút oán trách nhưng vẫn rất nũng nịu. Tuy nhiên, khi người đàn ông nọ xoay người lại theo động tác nắm tay của cô, gương mặt đập vào mắt lại không phải là Bạc Trọng Cẩn như dự đoán, mà là một người cô hoàn toàn không hề quen biết.

Sống lưng Quý Tư Hạ cứng đờ, một dự cảm chẳng lành chạy dọc lên sống lưng. Giây tiếp theo, điện thoại rốt cuộc cũng kết nối, trong tai nghe truyền ra giọng nói trầm lạnh của Bạc Trọng Cẩn: "Em nắm tay người đàn ông khác vui vẻ quá nhỉ."

Quý Tư Hạ hoảng hốt đến mức nín thở.

Cùng lúc đó, bàn tay cô đột nhiên bị một lực mạnh từ phía sau tóm lấy, mạnh mẽ kéo cô rời khỏi người đàn ông xa lạ kia. Quý Tư Hạ bị ép phải xoay người, đụng thẳng vào lồng ngực người ở phía sau.

Cô kinh ngạc ngước đầu, đối diện với ánh mắt u ám của Bạc Trọng Cẩn, đây mới đúng là gương mặt mà cô chờ đợi. Trong đôi mắt phượng hẹp dài của Bạc Trọng Cẩn cuộn trào ý ghen tuông, mí mắt mỏng hơi cụp xuống ghim chặt ánh mắt trên khuôn mặt cô, anh lạnh lùng hừ một tiếng: "Ngay cả chồng mình mà cũng nhận nhầm được, em khá lắm Quý Tư Hạ."