Khí thế quanh người đàn ông vô cùng áp đảo, lời nói lạnh lẽo như lưỡi dao sắc lẹm găm thẳng xuống chân cô, chặn đứng lối đi.
Quý Tư Hạ nhìn sâu vào đôi mắt đen thẳm của Bạc Trọng Cẩn. Kể từ khi gặp lại, anh chưa từng lộ ra ánh mắt như thế trước mặt cô; một cảm giác bị áp chế mãnh liệt khiến cô không tự chủ được mà khẽ run lên.
Cô bất giác nhớ lại một lần hai người từng cãi vã trước đây.
Khi đó, Quý Tư Hạ đã cảm nhận được lòng chiếm hữu và h*m m**n kiểm soát đến cực đoan của Bạc Trọng Cẩn. Rõ ràng cô chỉ xã giao bình thường với Mạnh Viễn Châu hay các bạn nam khác, vậy mà anh hết lần này đến lần khác mất khống chế, quản thúc cô ngày một gặt gao. Ngay cả khi hai người mặn nồng, anh cũng đòi hỏi và chiếm đoạt cơ thể cô nhiều hơn.
Số lần hai người cãi vã không vui vì những chuyện đó chẳng hề ít.
Sự chiếm hữu khiến người ta nghẹt thở ấy làm ý nghĩ muốn chạy trốn khỏi anh trong lòng Quý Tư Hạ càng lúc càng rõ rệt.
Hôm đó, Quý Tư Hạ đã gửi vài tin nhắn WeChat cho Bạc Trọng Cẩn khi anh vẫn đang trong thời gian bị cấm túc tại trường.
Nội dung đại khái là hai người nên tách ra một thời gian để cả hai cùng bình tĩnh lại.
Vốn tưởng thời gian này Bạc Trọng Cẩn không thể rời khỏi trường, cô sẽ không phải lo lắng việc anh phản đối.
Thế nhưng, buổi tối sau khi tan học, cô về biệt thự thu dọn xong xuôi đồ đạc, lúc vừa mở cửa ra đã hoàn toàn bất ngờ khi nhìn thấy người đàn ông bả vai phủ đầy tuyết trắng đang đứng dưới bậc thềm.
Anh đứng lặng giữa trời tuyết với dáng người cao ngất, không biết đã đứng đó bao lâu mà các khớp xương ở bàn tay buông thõng bên người sớm đã bị cái lạnh làm cho đỏ bầm.
Anh không biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào, chỉ cụp mắt nhìn lướt qua chiếc vali bên cạnh cô. Trong đôi mắt ấy dần cuộn trào tia tàn nhẫn, toàn thân tỏa ra khí tức khiến người ta ớn lạnh sống lưng.
Hơi thở của Quý Tư Hạ nghẹn lại, cô không dám tin vào cảnh tượng trước mắt. Một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân xông thẳng lên, chạy dọc sống lưng.
Bạc Trọng Cẩn rời trường trong thời gian bị quản chế, đây là hành vi vi phạm kỷ luật cực kỳ nghiêm trọng.
Bạc Trọng Cẩn cứ thế đón lấy ánh mắt run rẩy của cô, từng bước tiến lên bậc thềm.
Quý Tư Hạ bị sự cố chấp và vẻ tàn nhẫn ngập tràn trong mắt anh làm cho hoảng sợ. Anh tiến về phía cô một bước, cô liền lùi lại một bước, cho đến khi bị anh ép lùi hẳn vào trong biệt thự.
Cánh cửa lớn nặng nề đóng sầm lại sau lưng Bạc Trọng Cẩn.
Quý Tư Hạ sợ đến mức không thốt nên lời. Lúc lùi lại, cô suýt chút nữa bị đồ vật đặt ở cửa làm vấp ngã, Bạc Trọng Cẩn nhanh tay lẹ mắt ôm lấy eo cô, siết chặt vào lòng không một kẽ hở.
Trên chiếc áo khoác đen của anh còn vương những bông tuyết, cuốn theo luồng khí lạnh phả vào mặt. Không biết là vì lạnh hay vì sợ, Quý Tư Hạ không nhịn được mà rùng mình một cái trong vòng tay anh.
"…Sao anh lại về rồi?"
Khóe môi Bạc Trọng Cẩn nhếch lên, nhưng cô hoàn toàn không cảm nhận được chút ý cười nào từ anh.
Giọng điệu bình thản của anh ẩn chứa sự nguy hiểm tột độ: "Hạ Hạ, em xách vali thế này là định đi đâu đây?"
Cô biết anh đột ngột trở về chắc chắn là vì đã đọc được tin nhắn WeChat cô gửi.
Thế là cô định nói thẳng mọi chuyện với anh luôn: "Bạc Trọng Cẩn, chúng ta tách ra một thời gian đi."
"Tách ra một thời gian?" Bạc Trọng Cẩn cười khẽ một tiếng: "Em đang nói nhảm cái gì thế?"
"Tôi nghiêm túc đấy." Quý Tư Hạ ổn định lại tâm trí, cố gắng làm cho giọng nói của mình nghe cứng cỏi hơn.
"Vì chuyện lần trước nên vẫn còn giận tôi sao?" Bạc Trọng Cẩn đưa tay nhẹ nhàng gạt lọn tóc xõa bên tai cô, vén ra sau tai, rồi lại v**t v* d** tai mềm mại, chậm rãi nói: "Giận thì chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng, sao lại phải tách ra?"
"Tôi đã nói chuyện lần trước là tôi sai rồi, tôi hiểu lầm em và Mạnh Viễn Châu. Nhưng cậu ta dám tự tiện nắm tay em, chính là đáng chết."
Nói đến cuối cùng, giọng điệu của Bạc Trọng Cẩn tràn ngập sự u ám lạnh lẽo.
Chuyện anh nhắc tới là lần trước Quý Tư Hạ đang đi bộ thì suýt vấp phải đá, Mạnh Viễn Châu đã đỡ cô một chút, vừa vặn bị Bạc Trọng Cẩn tận mắt nhìn thấy, khiến cơn ghen tuông trong anh bùng nổ.
Quý Tư Hạ im lặng một lát, vươn tay gỡ bàn tay đang ôm eo mình của Bạc Trọng Cẩn ra: "…Chúng ta tách ra một thời gian để bình tĩnh lại đi."
"Bình tĩnh xong rồi sao? Có phải em định bỏ rơi tôi luôn không?" Bạc Trọng Cẩn cười lạnh, thần sắc càng thêm lãnh đạm.
Quý Tư Hạ sợ phải đối mặt với một Bạc Trọng Cẩn như thế này, cô vội vàng tìm một cái cớ: "Tôi chỉ muốn tách ra để xem bản thân có còn cảm giác với anh không thôi."
Nghe vậy, đôi mắt Bạc Trọng Cẩn khép hờ. Lời giải thích của cô không làm giảm bớt đi chút u ám nào, ngược lại càng khiến ngọn lửa trong lồng ngực anh bùng cháy dữ dội hơn.
Bạc Trọng Cẩn đăm đăm nhìn cô hồi lâu, đột nhiên cong môi: "Muốn xem có cảm giác với tôi không à? Chẳng cần phải tách ra để bình tĩnh đâu."
"Hả?"
Giây tiếp theo, Bạc Trọng Cẩn cúi người bế bổng cô lên, đi về phía phòng khách.
Anh ngồi xuống sofa, sau đó đặt cô ngồi đối diện trên đùi mình. Bạc Trọng Cẩn dứt khoát cởi áo khoác ngoài ném sang một bên.
Đến tận lúc này Quý Tư Hạ vẫn còn hơi hoang mang, cho đến khi Bạc Trọng Cẩn nắm lấy tay cô, không cho phép cự tuyệt, dẫn dắt tay cô luồn vào trong áo len của anh.
Ánh mắt cô rung động. Giây tiếp theo, lòng bàn tay cảm nhận được những khối cơ bụng rắn chắc với đường nét rõ ràng.
Ánh mắt mãnh liệt của Bạc Trọng Cẩn khóa chặt lấy cô, không bỏ qua bất kỳ biểu cảm nào xẹt qua trên khuôn mặt cô. Giọng anh hơi khàn, gần như là mê hoặc, thì thầm bên tai: "Có phải cứng hơn lần trước không? Tôi cố ý tập vì em đấy, Hạ Hạ, có cảm giác không hả?"
"…Cảm giác tôi nói đâu phải là cái này."
Mặc dù đã chung chăn gối vô số lần, nhưng Quý Tư Hạ vẫn không kìm được mà đỏ mặt.
Cô nuốt nước bọt, muốn đứng lên nhưng lại bị Bạc Trọng Cẩn ép chặt hơn. Tay kia của anh giữ chặt eo cô, không cho cô trốn thoát.
Cơ thể người đàn ông rất nóng, nhiệt độ tỏa ra hầm hập.
Thấy cô bảo không phải, trong mắt Bạc Trọng Cẩn lộ ra vẻ thất vọng. Hàng mi dài đen nhánh như lông quạ khép hờ che khuất cảm xúc, anh lẩm bẩm: "Ngay cả cái này cũng không có cảm giác sao?"
Quý Tư Hạ vừa chuẩn bị nói chuyện nghiêm túc với anh, Bạc Trọng Cẩn bất ngờ nhấc bổng cô lên rồi đặt lại xuống sofa.
Cô vừa định chống người dậy, anh đã áp sát tới, một đầu gối đè chân cô lại, ép cô vào góc sofa.
Chiếc sofa mềm mại lún xuống. Không đợi cô mở miệng, Bạc Trọng Cẩn liền cúi xuống hôn lên môi cô. Bàn tay to lớn lạnh lẽo giữ chặt lấy má cô, không cho cô cựa quậy.
Anh nhân cơ hội tách đôi môi hé mở của cô ra, trực tiếp khuấy đảo tiến vào trong.
Cánh môi hơi lạnh ban đầu của người đàn ông qua nụ hôn nghiền ngẫm đã nhanh chóng trở nên nóng bỏng.
Quý Tư Hạ gần như bị hôn đến mức không thở nổi. Cô cố sức nghiêng đầu đi, khó khăn lắm mới hít được một ngụm không khí, nhưng môi Bạc Trọng Cẩn đã lập tức đuổi theo.
Lúc nãy khi định rời đi cô đã tắt đèn, lúc này xung quanh tối om.
Nhưng dẫu có tối đến mấy, ánh sáng d*c v*ng trong đôi mắt hẹp dài của Bạc Trọng Cẩn vẫn hiện rõ mồn một.
Trong mắt Quý Tư Hạ nhanh chóng đọng lại làn nước mờ sương, khóe mắt ửng đỏ.
"Thử cái này xem có được không? Cục cưng," Bạc Trọng Cẩn hôn đi những giọt nước mắt của cô, khóe mắt anh cũng ửng đỏ, tiếng th* d*c vô cùng gợi cảm. Anh liên tục rót những lời mê hoặc bên tai, đánh sập phòng tuyến tâm lý của cô: "Em sẽ có cảm giác mà."
Nhiệt độ trong phòng khách cứ thế tăng cao.
Bạc Trọng Cẩn quá đỗi quen thuộc với cơ thể cô. Chẳng mấy chốc, toàn thân cô đã nhũn ra, quả thực bị anh dẫn dắt đến mức nảy sinh đủ loại cảm giác tê dại.
Cuối cùng khi được bế vào phòng ngủ, Quý Tư Hạ vô lực bám lấy bả vai anh. Ánh trăng xuyên qua cửa sổ sát đất, cô thoáng nhìn thấy trên chiếc sofa da có một vũng nước lớn đang lấp lánh ướt át.
…
Cánh tay vắt ngang eo vẫn đang không ngừng siết chặt, giống như hận không thể khảm cô vào cơ thể anh. Cảm giác đau đớn khiến ý thức của Quý Tư Hạ quay về thực tại.
Cô cảm thấy eo mình sắp bị anh siết gãy đến nơi rồi.
Lời chất vấn lạnh lẽo của Bạc Trọng Cẩn khiến tim cô đập rộn lên, cứ như thể cô đã làm chuyện gì sai trái và đang định sợ tội bỏ trốn vậy.
Tầm mắt chạm nhau, trong đôi mắt trong veo của Quý Tư Hạ khó giấu được vẻ kinh ngạc.
Cô định thần lại, theo bản năng muốn thoát khỏi vòng tay anh nhưng chẳng ích gì.
Dù là bàn tay đang bị nắm chặt hay cánh tay cứng như sắt thép sau eo kia đều trực tiếp khiến cô tiến thoái lưỡng nan.
Quý Tư Hạ đành bất lực giơ tay còn lại lên chống trước ngực anh để tạo khoảng cách: "Tôi đi đâu thì có liên quan gì tới anh chứ?"
Tư thế giam cầm quá mức lộ liễu của Bạc Trọng Cẩn ở nơi đông người qua lại như sân bay đã nhanh chóng thu hút ánh nhìn của không ít hành khách.
Quý Tư Hạ nhận ra ánh mắt của những người xung quanh, vừa xấu hổ vừa gấp gáp: "Anh buông tôi ra đi."
Bạc Trọng Cẩn cười khẩy: "Tôi buông em ra để em lập tức cao chạy xa bay sao?"
"Anh đang nói cái gì vậy?" Quý Tư Hạ nhíu mày.
Bạc Trọng Cẩn nhìn chằm chằm vào mắt cô: "Bị người ta bắt nạt rồi liền định lẳng lặng rời đi thế này à?"
Vào khoảnh khắc nghe trợ lý báo Tập đoàn Quý thị đổi người phụ trách, anh lập tức nghĩ ngay đến đôi mắt đỏ hoe vì khóc của Quý Tư Hạ hồi trưa. Bạc Trọng Cẩn đoán chắc vì chuyện này mà cô chịu uất ức nên mới khóc thảm như vậy.
Quý Tư Hạ giật mình, kinh ngạc nhìn khuôn mặt lạnh như băng của anh. Cô chợt thấy bối rối vì chuyện mình khóc hồi sáng bị anh nhìn thấu: "…Ai bị bắt nạt cơ?"
Bạc Trọng Cẩn hừ lạnh một tiếng: "Không bị bắt nạt thì tối qua em khóc cái gì? Buổi trưa mắt còn đỏ hơn cả thỏ nữa."
"Không cần đôi mắt này nữa à?"
Lời lẽ của anh vẫn khó nghe như vậy. Quý Tư Hạ không muốn tỏ ra yếu đuối, cô giữ giọng điệu xa cách: "Vậy cũng không liên quan đến anh!"
"Không liên quan đến tôi? Hợp tác vẫn còn nằm trong tay em, thế mà em đã tính trực tiếp bỏ đi rồi sao?"
"Các người không nhận được tin tức à? Bây giờ người phụ trách đã đổi thành người khác rồi. Các người có chuyện gì thì cứ đi tìm anh ta mà giải quyết cho các người đi."
Lời vừa dứt, trên đỉnh đầu lập tức vang lên tiếng cười nhạo đầy ẩn ý của Bạc Trọng Cẩn.
"Sumiss là công ty trực thuộc Tập đoàn Quý thị của các người sao?"
"Các người tùy tiện quăng đại một con mèo con chó nào đó ra, thông báo cho tôi một tiếng là tôi phải chấp nhận à?"
Nghe Bạc Trọng Cẩn ví Trần Thước như chó mèo, trong lòng Quý Tư Hạ thầm đồng tình nhưng mặt không biểu lộ, cô giả vờ ngạc nhiên hỏi ngược lại: "Anh không cần Trần Thước sao?"
Trong mắt Bạc Trọng Cẩn ngập tràn vẻ lãnh khốc, anh cụp mắt nhìn cô, không nhanh không chậm nói: "Nếu có một ngày tôi muốn hủy hoại hệ thống SUM, tôi sẽ cân nhắc để anh ta phụ trách."
"…" Không cần một từ chửi thề nào, Trần Thước đã bị anh hạ bệ xuống tận đáy.
Lời nói của Bạc Trọng Cẩn chẳng khác nào một viên thuốc an thần cho cô.
Quý Tư Hạ lén lút siết chặt góc áo, khóe miệng khẽ nhếch lên một chút rồi nhanh chóng nén lại, không biết anh có nhìn thấy không.
Bầu không khí căng thẳng giữa hai người dường như đã dịu đi đôi chút nhờ có chung sự chán ghét dành cho Trần Thước.
Tầm mắt Bạc Trọng Cẩn di chuyển theo động tác của người trong ngực, vô tình rơi vào chiếc điện thoại cô đang cầm.
Trên đó rành rành là giao diện WeChat đang trò chuyện với đồng nghiệp.
Anh lập tức nghĩ đến chuyện mình bị cô cho vào danh sách đen, chân mày nhíu chặt, giọng điệu cay nghiệt mang theo tiếng cười khẩy: "WeChat của tôi sợ ánh sáng à? Sao lúc nào em cũng phải nhốt nó vào danh sách đen thế?"
Lúc chặn anh thì Quý Tư Hạ thấy vô cùng sảng khoái, chỉ không ngờ sự chất vấn lại đến nhanh như vậy.
Cô cắn môi phản bác: "Vậy anh kết bạn WeChat công việc của tôi đi."
"WeChat công việc?" Bạc Trọng Cẩn cười nhạt: "Trong đó chắc không chỉ có mình tôi đâu nhỉ."
Quý Tư Hạ lắc đầu: "…Không phải đâu."
Trong đó còn có vài khách hàng phiền phức và đồng nghiệp nữa.
Loa phát thanh lại vang lên thông báo nhắc nhở lên máy bay.
Quý Tư Hạ sực tỉnh, suýt chút nữa lại bị anh dẫn dắt đi lệch hướng. Cô đi đâu là việc của cô, thế mà anh lại dám giam cầm không cho cô đi.
Nghĩ đến đây, Quý Tư Hạ nghiêm mặt ra lệnh: "Bạc Trọng Cẩn, anh mau buông ra đi, tôi phải lên máy bay rồi."
Bạc Trọng Cẩn không những không buông mà còn siết chặt hơn, mặt không cảm xúc nói: "Đưa WeChat và số điện thoại của tôi ra khỏi danh sách đen ngay."
"…"
Ánh mắt nóng rực của anh khóa chặt trên khuôn mặt cô, mang theo tư thế nếu cô không mở chặn thì đừng hòng rời đi.
Quý Tư Hạ hết cách, đành phải ngay trước mặt anh mà bỏ chặn cả số điện thoại lẫn WeChat.
"Có thể để tôi đi được chưa?"
Bạc Trọng Cẩn liếc cô một cái, buông lời đe dọa nhàn nhạt: "Còn có lần sau thì sẽ không đơn giản thế này đâu."
"…"
Bạc Trọng Cẩn mím chặt môi, giữ đúng lời hứa từ từ nới lỏng cánh tay, trầm giọng hỏi: "Về Cảng Thành làm gì?"
"Tôi nhớ bà ngoại nên về thăm thôi."
Mắt anh khẽ híp lại đầy vẻ soi xét: "Thật sự chỉ là về thăm bà thôi sao?"
Quý Tư Hạ nghẹn lời: "Nếu không thì sao chứ?"
Giây tiếp theo, khóe môi Bạc Trọng Cẩn chậm rãi nhếch lên, anh thong thả nói: "Cứ tưởng em ở ngoài chịu uất ức nên quay về tìm người giúp đỡ chứ."
"…"
Được giải thoát, Quý Tư Hạ không kịp tranh luận nhiều, cô vội vàng tìm cửa lên máy bay. Vừa định bước đi, cổ tay lại bị anh nắm lấy.
Cô ngoái lại, va vào đôi mắt đen kịt thâm trầm của anh.
"Quý Tư Hạ," Bạc Trọng Cẩn nhìn chằm chằm cô, nhấn mạnh từng chữ: "Em thật sự biết nên đi đâu để tìm người giúp sao?"
Ánh mắt anh hàm chứa thâm ý khiến Quý Tư Hạ sửng sốt. Cô dường như đã hiểu ra điều gì, lại dường như vẫn còn mơ hồ.
/
Bà ngoại biết cô sắp về nên đã cất công cử tài xế đến sân bay đón.
Khi cô đến nhà cũ họ Quý vào đêm khuya, bà ngoại vẫn chưa ngủ mà ngồi trong phòng khách đợi cô.
Căn nhà này chỉ có mình bà ở, bình thường gia đình nhà cậu cũng hay ghé qua thăm nom.
Bà ngoại đã gần tám mươi, mấy năm trước sức khỏe suy yếu, coi như đã dạo quanh cửa tử một vòng khiến Quý Tư Hạ không ít lần lo lắng. May mà hai năm gần đây bà hồi phục tốt, tinh thần minh mẫn nên cô mới yên tâm.
Vừa nhìn thấy cô, bà ngoại liền nở nụ cười hiền từ, vẫy tay gọi: "Tiểu Hạ về rồi đấy à cháu."
"Bà ngoại." Quý Tư Hạ tìm lại được cảm giác thân thuộc đã mất bấy lâu, cô bước tới ngồi xuống cạnh bà.
Bà ngoại nắm lấy tay cô ngắm nghía hồi lâu, xót xa bảo cô đi xa một chuyến mà gầy đi nhiều quá.
"Sao hôm nay đột nhiên lại muốn về nhà thế cháu?"
Quý Tư Hạ: "Dạo này công việc không bận lắm nên cháu muốn về ở bên cạnh bà ạ."
"Ra là vậy," Bà cụ nhìn cô đăm đăm rồi chậm rãi gật đầu: "Thế định ở lại bao lâu?"
Quý Tư h* th*n mật khoác tay bà, mùi thảo dược thoang thoảng trên người bà khiến lòng cô bình yên đến lạ: "Dạ, cháu ở lại tầm một tuần để chơi với bà ạ."
"Được rồi." Bà ngoại cười, giơ tay vuốt tóc cô.
Quý Tư Hạ không nhắc đến chuyện dự án thay người, cô kể cho bà nghe tình hình công việc ở Kinh Thành dạo này.
Bà ngoại nhớ tới chuyện tháng sau cô sắp đính hôn, dù đã hỏi qua điện thoại nhưng giờ gặp mặt, bà vẫn không nhịn được mà hỏi lại:
"Trước đây bà chưa từng nghe cháu nói là thích Viễn Châu, sao đột nhiên lại sắp đính hôn? Tiểu Hạ, cháu đã suy nghĩ kỹ chưa?"
"Bà ngoại ơi, thật ra… chuyện cháu và anh Viễn Châu ở bên nhau để tháng sau đính hôn là giả đấy ạ."
Bà ngoại đầy vẻ ngạc nhiên: "Là giả sao?"
"Vâng, thực ra là vì anh Viễn Châu muốn thoát khỏi sự đeo bám của mấy ông lão trong hội đồng quản trị. Tình cờ anh ấy biết bố cháu cứ luôn sắp xếp xem mắt ép cháu lấy chồng, nên mới nghĩ ra cách này ạ."
Bà ngoại sửng sốt vài giây rồi hỏi: "Cháu không thích đứa trẻ Viễn Châu đó sao?"
"Cháu không thích anh ấy theo kiểu nam nữ đâu ạ, cháu vẫn luôn coi anh ấy như anh trai thôi."
Trong lòng cô, Mạnh Viễn Châu là một người anh trai rất tốt, cô luôn tin tưởng và kính trọng anh ta, nhưng tuyệt đối không có tình cảm yêu đương.
Bà ngoại hỏi tiếp: "Vậy còn bà nội Mạnh thì sao? Bà cụ có biết không?"
"Không biết đâu ạ, anh Viễn Châu định đợi đến tháng sau mới thưa chuyện với bà nội anh ấy."
"Ây da, uổng công trước kia bà còn thấy Viễn Châu trưởng thành hiểu chuyện. Trong chuyện này, các cháu đều thiếu suy nghĩ quá."
"Nhà họ Quý và nhà họ Mạnh đều là gia đình có danh tiếng, bất luận tương lai cháu kết hôn với ai thì cũng là tin tức chấn động. Tháng sau các cháu tính làm thế nào?"
Quý Tư Hạ nói: "Tháng sau, anh Viễn Châu bảo cháu hãy nói với bên ngoài là anh ấy không phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của cháu ạ."
"Lý do này chẳng phải là tát vào mặt nhà họ Mạnh sao?" Bà ngoại cau mày thở dài: "Thôi bỏ đi, nếu đứa trẻ Viễn Châu đó đã tự mình nói vậy thì cháu cứ làm theo thế nhé."
Quý Tư Hạ gật đầu: "Cháu chỉ bí mật nói cho mình bà biết thôi, bà đừng kể ra ngoài nhé."
"Yên tâm đi bà không nói đâu. Hai đứa cháu thật là..." Bà ngoại lắc đầu.
Quý Tư Hạ không muốn bàn thêm chuyện này nên chuyển chủ đề: "Bà ơi, lúc nãy về cháu thấy căn nhà bên cạnh tối om. Trước kia bác Lâm vẫn hay bật đèn sân mà?"
"Bác ấy chuyển sang Mỹ ở với con trai rồi, giờ bên đó không có người ở đâu."
Quý Tư Hạ nghe xong liền trầm ngâm: "Hóa ra là vậy."
Bà ngoại vuốt tóc cô: "Cũng không còn sớm nữa, cháu lên lầu nghỉ ngơi đi. Phòng bà đã sai người dọn dẹp xong cho cháu rồi."
"Vâng, để cháu đỡ bà đi nghỉ trước."
Trước khi ngủ, Quý Tư Hạ thấy trên WeChat, Bạc Trọng Cẩn lại gửi tin nhắn mới.
「Đến nơi chưa?」
「Những lời tôi nói, em nhớ cho kỹ.」
「Không có lần sau đâu.」
Cô cắn môi, quyết định phớt lờ rồi cài chế độ không làm phiền. Dù sao giờ cô không trả lời thì anh cũng chẳng làm gì được cô.
/
Hôm sau.
Quý Tư Hạ cố ý dậy sớm đi dạo một vòng cùng bà ngoại.
Khu biệt thự nơi căn nhà cũ tọa lạc có môi trường rất tốt, cây xanh bao phủ, không khí trong lành, rất hợp cho người già an dưỡng.
Trên đường về, bà ngoại nhắc: "Hôm nay cậu cháu qua đây ăn cơm, nghe nói Quý Văn cũng về rồi. Nó lại gây họa ở ngoài khiến cậu mợ cháu tức giận lắm."
Quý Tư Hạ im lặng một lát: "Cậu mợ đã biết rồi ạ?"
"Cháu cũng biết chuyện nó gây họa sao?"
"Dạ, Quý Văn lái xe tông vào đuôi một chiếc Lamborghini rồi còn đánh người ta. Lúc ở đồn cảnh sát, em ấy đã gọi bảo cháu qua đó." (Đối phương lại còn là gã người yêu cũ khó chiều của cô nữa).
"Ây dà cái thằng nhóc này," Bà ngoại nhíu mày: "Thảo nào cậu cháu lại nổi trận lôi đình như thế."
"Thế cậu xử lý đến đâu rồi ạ?" Quý Tư Hạ hỏi.
"Cậu cháu bảo vụ này khá hóc búa, vẫn chưa xong. Nếu chỉ là đền tiền thì đơn giản, đằng này lại dính dáng đến chuyện làm ăn của cậu nữa."
Nghe vậy, Quý Tư Hạ hơi ngẩn người. Bạc Trọng Cẩn thực sự không dễ dàng tha cho Quý Văn, ngay cả cậu cô cũng bị ảnh hưởng theo.
Cô mở WeChat xem, từ sau tin nhắn tối qua cô không trả lời, anh cũng không gửi thêm gì nữa.
Lúc đi ngang qua căn nhà bên cạnh, bà ngoại phát hiện cửa sân đang mở, bà ngạc nhiên: "Ủa? Con trai ông Lâm đưa ông ấy về nước rồi à?"
Quý Tư Hạ ngước nhìn theo hướng tay bà, cánh cửa vốn đóng chặt đêm qua giờ không chỉ mở toang mà bên trong còn đậu một chiếc xe.
"Bác Lâm về rồi ạ?"
"Chắc thế, bà cứ ngỡ ông ấy sang Mỹ dưỡng lão không về nữa chứ."
Quý Tư Hạ dìu bà: "Vậy mình có vào xem thử không bà?"
Bà ngoại lắc đầu: "Về nhà trước đã, lát nữa cậu mợ cháu tới giờ."
Sau khi về nhà, Quý Tư Hạ dọn dẹp lại đống đồ cũ của mình, xếp gọn vào một chiếc thùng giấy.
Cô tình cờ lướt qua, phát hiện có không ít phong thư đề tên mình. Đó là thư gửi cho cô nhưng đã bị ai đó bóc ra, vứt lộn xộn trong đống giấy vụn.
Chưa kịp xem kỹ thì bà ngoại đã cầm một cuốn sách bước ra: "Tiểu Hạ, cháu mang quyển sách này qua trả cho bác Lâm giúp bà. Trước bác ấy cho mượn, đây là bản duy nhất nên bác ấy quý lắm."
"Vâng ạ."
Quý Tư Hạ nhận lấy cuốn sách, nhìn những vết ố thời gian trên trang giấy, có vẻ nó đã được lật xem rất nhiều lần.
/
Cửa sân nhà bên cạnh mở toang nhưng không thấy bóng người.
Bác Lâm lãng tai nên Quý Tư Hạ đứng cửa gọi mấy tiếng không ai thưa, cô đành đánh bạo đi vào.
Cô nhớ bác Lâm thường ngồi nghỉ ở sân sau, nhưng khi ra đó tìm thì chỉ thấy một khung cảnh vắng lặng, không thấy bóng dáng bác đâu.
Quý Tư Hạ nhìn vào trong nhà, vải che bụi trên đồ đạc vẫn chưa được gỡ ra. Cô đứng ngoài gọi vài tiếng nữa vẫn không có lời đáp.
Chủ nhà không có nhà, cô đương nhiên không tiện nán lại lâu.
Quý Tư Hạ ôm sách quay người định bước xuống bậc thềm thì chợt khựng lại khi nhìn thấy người đàn ông đang đứng phía dưới.
Họ vừa mới gặp nhau ngày hôm qua.
Người đàn ông khẽ mở đôi môi mỏng, ánh mắt lãnh đạm liếc nhìn cô: "Em đang tìm tôi à?"
Bạc Trọng Cẩn hai tay đút túi, cứ thế đứng giữa sân. Dáng người cao lớn, khí thế lạnh lùng, anh đưa mắt nhìn cuốn sách cô đang ôm trong lòng.
Người xuất hiện không phải bác Lâm như cô tưởng, mà là một người lẽ ra không thể nào có mặt ở đây.
Quý Tư Hạ nhìn anh, lúc này anh đứng thấp hơn cô nhưng vẫn toát ra áp lực vô hình. Cô kinh ngạc đến mức gần như không thốt nên lời: "Bạc Trọng Cẩn..."
Anh không mảy may để ý đến sự sững sờ của cô, chậm bước lên bậc thềm. Khoảng cách chiều cao giữa hai người dần được thu hẹp.
Bạc Trọng Cẩn hệt như đêm tuyết năm đó, từng bước ép cô lùi vào trong nhà.
Đôi mắt sâu thẳm khóa chặt lấy cô, sắc mặt thản nhiên nhưng lời nói lại mang theo sự nguy hiểm tột độ: "Tôi không am hiểu luật pháp ở Cảng Thành cho lắm. Không biết ở đây, việc không trả lời tin nhắn WeChat thì sẽ bị kết án mấy năm tù nhỉ?"