Dục Vọng Giữa Mùa Hạ - Nghi Hủ

Chương 11: Cúi người trực tiếp phủ lên đôi môi mềm.

Trong lúc nói chuyện, Bạc Trọng Cẩn lại cúi thấp người, áp sát thêm đôi chút. Hơi thở của anh vừa nóng hổi vừa đậm đặc phả tới, khiến trái tim Quý Tư Hạ khẽ run lên.

Chỉ riêng việc quay lưng lại thế này thôi cô đã sắp chống đỡ không nổi, nên càng không đủ can đảm để xoay người đối mặt trực diện với anh.

Quý Tư Hạ nâng bàn tay còn lại lên, cố gắng gỡ tay Bạc Trọng Cẩn ra: "Anh buông tay ra đi."

Thế nhưng mọi nỗ lực đều trở nên vô nghĩa, sức tay của Bạc Trọng Cẩn quá lớn, cô hoàn toàn không thể nào lay chuyển được.

Bạc Trọng Cẩn cứ lẳng lặng đứng phía sau, mặc cho cô phản kháng, bàn tay anh từ từ siết chặt lại, trầm giọng hỏi: "Tôi hỏi em, em chạy cái gì?"

Bây giờ cô mà không chạy, đợi đến lúc anh làm ra chuyện gì đó mới chạy, thì còn có thể thoát đi đâu được nữa cơ chứ?

Quý Tư Hạ tự biết xét về sức lực, cô không phải là đối thủ của Bạc Trọng Cẩn. Cô vùng vẫy một lát rồi cũng từ bỏ việc giãy giụa, rũ mắt nhìn chằm chằm vào hai bàn tay đang đan vào nhau của cả hai, mím môi nói: "Tôi không chạy... anh mau buông tay ra trước đã."

"Không chạy thì em mở cửa làm gì?" Nơi yết hầu Bạc Trọng Cẩn bật ra một tiếng cười khẽ đầy ẩn ý: "Hóng gió à?"

"..."

Quý Tư Hạ bị anh nhìn thấu tâm can, dứt khoát không thèm giả vờ nữa. Cô nghiêng đầu, giọng điệu trở nên gay gắt hơn: "Vậy anh không cho tôi đi là có ý gì?"

Bạc Trọng Cẩn chăm chú nhìn góc nghiêng của người phụ nữ trước mặt. Cô tự cho rằng dáng vẻ hiện tại của mình rất cứng cỏi, nhưng thực chất đến cả hàng lông mi cũng đang run rẩy đầy bất an.

Dưới lòng bàn tay vẫn có thể cảm nhận được sự hiện diện lành lạnh của chiếc nhẫn. Bạc Trọng Cẩn lặng lẽ nhíu chặt mày, ánh mắt đột ngột chuyển hướng, tầm mắt rơi thẳng lên đôi môi của Quý Tư Hạ: "Em cảm thấy tôi có ý gì?"

Có lẽ là do đã uống rượu nên vào khoảnh khắc này, mùi rượu trên người Bạc Trọng Cẩn vô cùng nồng nặc. Cùng với động tác ép sát của anh, mùi hương ấy bá đạo chiếm trọn vẹn từng nhịp thở, bao bọc lấy cô hoàn toàn.

Nhịp thở của Quý Tư Hạ đột ngột ngưng trệ, cô nghiêng người, dùng hết sức đẩy mạnh vào lồng ngực Bạc Trọng Cẩn.

Bạc Trọng Cẩn không ngờ cô lại đột nhiên ra tay như vậy, cả người bị đẩy lùi về phía sau vài bước.

Sau khi thoát khỏi sự kìm kẹp của người đàn ông, Quý Tư Hạ rốt cuộc cũng cảm thấy không khí xung quanh không còn ngột ngạt như vừa rồi, cô hé môi th* d*c vài nhịp.

Lưng dán chặt vào tấm ván cửa, cô nghiêng đầu né tránh ánh mắt nóng rực của anh, xa cách nói: "Anh say rồi."

Vóc dáng Bạc Trọng Cẩn cao lớn, chân dài, chỉ cần bước lên một bước, khoảng cách mà cô vất vả lắm mới kéo giãn được ban nãy lại một lần nữa biến mất.

Sự chênh lệch chiều cao quá lớn khiến Quý Tư Hạ có cảm giác như đang đứng trước một bức tường thành, khiến cô chẳng thể đi đâu được.

Bạc Trọng Cẩn hừ lạnh, giọng nói mang theo luồng áp bách nặng nề: "Nếu tôi mà say, thì đã không đứng đây nói chuyện tử tế với em như thế này."

"..." Lẽ nào việc chặn đường cô sau cánh cửa chính là "nói chuyện tử tế" sao?

Vậy thì cô thực sự rất khó tưởng tượng ra cảnh anh khi "không tử tế" sẽ có dáng vẻ như thế nào.

Bạc Trọng Cẩn vô tình rũ mắt, tầm mắt rơi vào vùng cổ của Quý Tư Hạ rồi chợt khựng lại.

Miếng ngọc Phật trong vắt áp lên làn da trắng ngần, hòa quyện một cách tuyệt đẹp. Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn dừng lại trên mặt ngọc ấy rất lâu vẫn chưa dời đi.

Quý Tư Hạ không hề chú ý tới ánh nhìn của anh. Cô rời khỏi bữa tiệc cũng đã khá lâu, lúc này trong đầu chỉ một mực muốn rời đi.

Thấy Bạc Trọng Cẩn vẫn chưa có ý định buông tha, Quý Tư Hạ đưa tay chống lên ngực anh, định dùng lại chiêu cũ để đẩy anh ra xa thêm chút nữa.

Nhưng tay vừa mới nhấc lên đã bị Bạc Trọng Cẩn tóm chặt, giữ lơ lửng giữa không trung. Ánh mắt anh ngông cuồng nhìn chòng chọc vào chiếc nhẫn trên ngón tay cô, biết rõ còn cố hỏi: "Trên tay đeo cái gì đây?"

Tình cảnh hiện tại khiến Quý Tư Hạ hiểu rằng không thể đối đầu gay gắt, nhưng cô cũng chẳng cam tâm thuận theo anh. Cô vặn vẹo cổ tay, không vui nói: "Bạc Trọng Cẩn, anh làm tôi đau đấy, buông tay ra."

"Quý Tư Hạ," Bạc Trọng Cẩn nhìn cô chằm chằm không chớp mắt, sắc mặt ngày càng trở nên u ám: "Có phải em quên mất lúc trước tôi đã nói gì với em rồi không?"

Quý Tư Hạ cũng nổi giận: "Dựa vào đâu mà tôi phải luôn ghi nhớ những lời anh nói? Bạc Trọng Cẩn, chúng ta đã chia tay từ lâu rồi!"

Nghe thấy lời cô nói, Bạc Trọng Cẩn rũ mắt nhếch môi, giọng điệu không giấu nổi vẻ chế giễu, nơi đáy mắt cuồn cuộn dâng lên sự u tối.

Thảo nào lại không ngoan ngoãn như vậy, dám ở bên cạnh Mạnh Viễn Châu, hóa ra là đã sớm quên sạch sành sanh những lời anh dặn rồi.

Hai người cứ thế giằng co không ai nhường ai. Đột nhiên, trong không gian tĩnh mịch vang lên tiếng chuông điện thoại.

Quý Tư Hạ giật mình, theo bản năng lật ngửa màn hình lên, người gọi hiển thị là "Anh Viễn Châu".

Nhịp tim cô lại lỡ mất một nhịp, cô ngẩng đầu nhìn Bạc Trọng Cẩn, quả nhiên anh cũng đang nhìn chằm chằm vào điện thoại của cô.

Quý Tư Hạ siết chặt lấy chiếc điện thoại theo phản xạ tự nhiên.

Trước đây Bạc Trọng Cẩn không phải chưa từng làm trò giật phăng điện thoại đi khi cô đang nghe máy của anh Viễn Châu.

Điện thoại vẫn vang lên đầy kiên nhẫn.

Mỗi một tiếng chuông vang lên lại khiến trái tim Quý Tư Hạ thắt lại thêm một phần.

Trớ trêu thay, đúng lúc này phía sau lưng cô lại đột ngột truyền đến tiếng bước chân loáng thoáng. Tiếng chuông quá rõ ràng, Quý Tư Hạ vội vàng bấm tắt cuộc gọi.

Cuối cùng tiếng bước chân đó cũng dừng lại ngay trước cửa lối thoát hiểm.

Quý Tư Hạ nín thở, nhướng mắt nhìn Bạc Trọng Cẩn, ánh mắt ra hiệu bảo anh đừng lên tiếng.

Bất kể người ngoài cửa là ai, khi nhìn thấy một nam một nữ ở riêng trong lối thoát hiểm thế này, khó tránh khỏi nảy sinh hiểu lầm.

Bên ngoài hồi lâu không có động tĩnh gì, Quý Tư Hạ khẽ thở phào nhẹ nhõm, cơ thể đang căng cứng cũng dần thả lỏng xuống.

Thế nhưng ngay giây tiếp theo, tay nắm cửa lặng lẽ xoay tròn, cánh cửa phía sau cô bị người ta đẩy ra.

Quý Tư Hạ hoàn toàn không có sự phòng bị, trực tiếp bị đẩy nhào vào lòng Bạc Trọng Cẩn.

Bạc Trọng Cẩn đưa tay theo đà ôm trọn lấy eo cô, kéo cô vào sát lồng ngực anh. Ngay sau đó ánh mắt anh trở nên sắc lẹm, bàn tay lớn nhanh chóng ấn chặt lấy cánh cửa.

"Rầm" một tiếng, cánh cửa đóng sầm lại.

Hành động này chẳng khác nào thừa nhận rằng bên trong đang có người, hơn nữa còn là người không muốn để ai bước vào.

Quý Tư Hạ nép trong vòng tay Bạc Trọng Cẩn, cảm nhận được cằm anh đang nhẹ nhàng tựa l*n đ*nh đầu cô. Cánh tay vắt ngang eo tỏa ra nhiệt độ nóng bỏng, xuyên qua lớp vải vóc truyền đến cơ thể cô.

Nhưng lúc này cô chẳng còn tâm trí đâu để để tâm đến chuyện đó nữa, cô căng thẳng nín thở, mong người bên ngoài biết điều mà tự động rời đi.

Nào ngờ, ngoài cửa lại vang lên tiếng của Mạnh Viễn Châu: "Tư Hạ? Em có ở trong đó không?"

Cơ thể Quý Tư Hạ cứng đờ trong lòng Bạc Trọng Cẩn. Người ngoài cửa hóa ra lại là anh Viễn Châu, chắc chắn ban nãy anh ấy đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại của cô rồi.

Dường như nhìn thấu sự căng thẳng của cô, Bạc Trọng Cẩn phát ra một tiếng cười trầm đục ngắn ngủi trên đỉnh đầu cô. Đúng lúc Quý Tư Hạ ngước mắt định cảnh cáo thì anh đột ngột cúi đầu xuống mà không hề báo trước.

Quý Tư Hạ trợn trừng mắt, cứ ngỡ Bạc Trọng Cẩn định hôn mình. Bàn tay vừa mới chống lên vòng eo săn chắc của anh liền cảm nhận được môi anh sượt qua lọn tóc tơ bên sườn mặt, tiến sát đến bên tai cô.

Với chất giọng trầm lạnh pha chút vẻ phóng túng, trêu chọc, anh kề sát tai cô thì thầm cực thấp: "Anh Viễn Châu tốt của em đang gọi kìa, sao em lại không trả lời?"

"..."

Quý Tư Hạ biết rõ anh đang cố ý làm khó mình, cô không nhịn được mà dùng sức đẩy mạnh vào eo anh.

Nhưng chung quy cô vẫn đánh giá quá thấp sự chênh lệch sức mạnh giữa cô và Bạc Trọng Cẩn. Chút sức lực xô đẩy cỏn con đó đối với anh căn bản chẳng đáng nhắc tới.

Bạc Trọng Cẩn không nhanh không chậm đứng thẳng người dậy, mặc kệ cô phản kháng, lẳng lặng lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

Quý Tư Hạ ngước mắt lên lần nữa, liền phát hiện chẳng biết từ lúc nào, ánh mắt Bạc Trọng Cẩn lại rơi xuống bờ môi ướt át căng mọng của mình.

Dáng môi cô vốn đã đầy đặn như cánh hoa, tối nay lại thoa loại son bóng màu hồng dịu dàng nên trông càng giống như một nụ hoa đang e ấp, khiến người ta nảy sinh khao khát muốn hái lấy.

Quý Tư Hạ chú ý tới sự thay đổi trong ánh mắt anh, hàng mi khẽ run rẩy, cô thấp giọng cảnh cáo: "... Anh đừng có làm bậy."

Bạc Trọng Cẩn nhếch môi, từ từ nới lỏng sự kìm kẹp đối với cô.

Cánh tay siết trên eo đột ngột rút đi khiến Quý Tư Hạ nhất thời không hiểu nổi ý đồ của anh.

Vốn tưởng Bạc Trọng Cẩn nổi lòng từ bi, cô vừa định mở cửa thì cánh tay đang chống lên cửa của anh đã chắn ngang đường đi. Bàn tay còn lại khẽ bóp nhẹ sườn mặt cô, ngón tay cái như có như không quệt qua lớp son bóng lấp lánh nơi khóe môi cô.

Tầm mắt anh u ám chuyển từ đôi môi cô sang vệt màu đỏ rực trên ngón tay mình. Vài giây sau, anh biếng nhác nhướng mi nhìn cô, hé môi nói: "Trước khi đưa ra quyết định, tốt nhất em nên suy nghĩ cho kỹ những gì tôi từng cảnh cáo em trước đây."

"..."

Không đợi Quý Tư Hạ kịp phản ứng, cô đã bị Bạc Trọng Cẩn nắm lấy bả vai, đẩy vào góc khuất phía trong.

Cô chưa kịp hiểu chuyện gì thì thấy Bạc Trọng Cẩn chậm rãi đưa tay lên, chạm nhẹ vào khóe môi mình một cái, sau đó chủ động mở cánh cửa lối thoát hiểm.

Ánh đèn từ hành lang hắt vào, Mạnh Viễn Châu đang đứng ngay ngoài cửa.

Nhìn thấy người mở cửa là Bạc Trọng Cẩn, đôi lông mày của Mạnh Viễn Châu gần như lập tức nhíu lại.

Trên mặt Bạc Trọng Cẩn không hề tìm thấy mảy may vẻ chột dạ nào, khi chạm phải ánh mắt của Mạnh Viễn Châu, anh thậm chí còn thản nhiên đón nhận bằng cái nhìn sắc lẹm và lạnh lẽo.

Giây tiếp theo, anh cố tình giơ tay v**t v* khóe môi, thông điệp truyền ra từ đôi mắt đen láy thực sự khiến người ta phải suy nghĩ.

Mạnh Viễn Châu nheo mắt, nhìn theo động tác tay của Bạc Trọng Cẩn, anh ta chú ý tới vệt đỏ ướt át nơi khóe miệng anh.

Mạnh Viễn Châu mím môi, hình như anh ta đã từng nhìn thấy màu sắc này ở đâu đó rồi.

Bạc Trọng Cẩn không nói một lời, giữ khuôn mặt lạnh lùng lách qua người Mạnh Viễn Châu rồi bỏ đi.

Vài giây sau, Quý Tư Hạ mới chậm chạp bước từ sau cánh cửa ra ngoài.

Mạnh Viễn Châu theo bản năng nhìn về phía môi cô, ánh mắt khẽ khựng lại.

Màu son của cô giống hệt với màu son dính trên khóe miệng Bạc Trọng Cẩn ban nãy.

Bầu không khí quá mức gượng gạo, Quý Tư Hạ bóp chặt bàn tay, chần chừ không biết nên mở lời thế nào: "Em ban nãy..."

Mạnh Viễn Châu khẽ rũ mi, che giấu tia u tối thoáng qua trong đáy mắt, anh ta ngắt lời cô rồi hỏi: "Trọng Cẩn vừa rồi làm khó em à?"

"... Vâng, anh ta khá bất mãn với em." Quý Tư Hạ thành thật trả lời.

"Tâm tư của Trọng Cẩn bây giờ rất khó lường, khi không có người khác em nên tránh mặt cậu ta một chút."

Quý Tư Hạ gật đầu: "Em biết rồi ạ."

Cô cũng muốn tránh, nhưng kể từ khi Bạc Trọng Cẩn về nước, gạt bỏ chuyện công việc sang một bên thì những lần chạm trán riêng tư giữa họ vẫn cứ tăng lên ngoài tầm kiểm soát.

Thậm chí ngày càng có xu hướng chệch khỏi quỹ đạo của cô.

Trong lúc cô đang mải suy nghĩ, Mạnh Viễn Châu đã bước tới nắm lấy tay cô, trầm giọng nói: "Về thôi, chú chắc đang lo lắng rồi."

Quý Tư Hạ đè nén cảm giác khác lạ trong lòng xuống, nhẹ giọng đáp: "Vâng."

/

Cơn mưa này thực sự đã rơi rất lâu, mưa vừa to vừa nặng hạt đến mức nhiệt độ cũng giảm đi vài phần.

Lúc bước ra khỏi nhà hàng, gió cuốn theo nước mưa tạt thẳng vào người khiến Quý Tư Hạ lạnh đến mức phải ôm chặt lấy hai cánh tay.

Trước khi đi, Mạnh Viễn Châu dặn cô về đến khách sạn phải tắm nước nóng ngay.

Quý Tư Hạ về phòng định đi tắm thì sực nhớ tới cái "tin hành lang" mà Lâm Y Phàm đã nhắc tới. Cô quyết định gọi điện thoại cho Lâm Y Phàm trước.

"Y Phàm, tối nay em nói trong công ty sắp có đội ngũ mới tới, em đọc được ở nhóm nào thế?"

"Nhóm tán gẫu ạ, lúc đó em định kéo chị vào nhưng chị bảo không hứng thú nên thôi."

"Ra là vậy." Quý Tư Hạ nhìn chằm chằm vào vết nước mưa trên váy, đăm chiêu đáp lại.

Lâm Y Phàm lầm bầm: "Chắc là tin giả thôi ạ, người đó còn nói người dẫn đội là Trần Thước. Đội của anh ta thì có tài cán thực sự gì đâu, đừng làm hại công ty là may rồi."

Vốn dĩ Quý Tư Hạ không để tâm đến tin đồn này, nhưng khi nghe thấy cái tên Trần Thước, lòng cô phút chốc thắt lại.

"Trần Thước?"

"Vâng ạ."

Quý Tư Hạ không màng chuyện đã muộn, sợ bố quay về đã chuẩn bị nghỉ ngơi, cô lập tức gọi điện thoại qua.

"Alo, Tiểu Hạ sao thế con?"

Quý Tư Hạ đi thẳng vào vấn đề: "Nghe nói Trần Thước sắp dẫn đội đến Kinh thành, phụ trách hợp tác với Sumiss sao ạ?"

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi nghi hoặc hỏi: "Tin này con nghe từ đâu vậy?"

"Bố không cần quan tâm con biết tin này từ đâu, con chỉ hỏi bố, chuyện này là thật hay giả?"

Bàn tay cầm điện thoại của Quý Tư Hạ run lên không thể kiểm soát được. Cô không rõ là do nước mưa làm ướt áo khiến cô thấy lạnh, hay vì tin tức này làm cô thấy như đang rơi xuống hầm băng.

Cô nghe thấy tiếng hít thở rất rõ ràng của bố. Từ sự im lặng đó, cô đã có đáp án cho mình.

Cô không kìm được mà sụt sịt mũi, giọng nói mang theo sự lạnh lẽo: "Chủ tịch Quý, trả lời thẳng vấn đề này với con khó thế sao?"

Đợi hồi lâu, bố cô mới chậm rãi đáp: "Là thật."

Dù đã đoán trước, nhưng khi chính tai nghe bố thừa nhận, Quý Tư Hạ vẫn cảm thấy vô cùng uất nghẹn.

Sau một lúc im lặng, cô xâu chuỗi mọi chuyện lại rồi cười mỉa mai: "Thảo nào Trần Thước đột nhiên cũng đến Kinh thành. Bố đã quyết định xong từ lâu, nếu con không hỏi thì bố định bao giờ mới nói cho con biết?"

Bố Quý biết quyết định này không công bằng đối với cô nên thái độ ôn hòa hơn, nhỏ nhẹ giải thích: "Dự án hợp tác với Sumiss lần này sau khi đàm phán thành công, khách sạn thử nghiệm cũng sẽ được chọn ở Kinh thành. Con ở đây một mình, bố không yên tâm."

"Công ty dạo này có một dự án mới, bố định giao cho con phụ trách, dễ đàm phán hơn Sumiss nhiều, cũng nhẹ nhàng hơn, không tốt sao?"

"Không tốt, một chút cũng không tốt," Quý Tư Hạ không hề do dự, dùng thái độ vô cùng kiên quyết trả lời, cô cười nhạt: "Đây chẳng phải là bố đang qua cầu rút ván sao?"

Thấy cô phản đối gay gắt, giọng bố cô cũng nghiêm túc hơn: "Tiểu Hạ, bất kể sau này ai làm dự án này thì người hưởng lợi vẫn là nhà họ Quý, là Tập đoàn, đối với con cũng không có tổn thất gì cả."

"Dựa vào đâu mà bố nghĩ con không có tổn thất? Con và các đồng nghiệp thức khuya dậy sớm, tăng ca sửa đổi phương án, từng bước đàm phán để chốt hạ sự hợp tác này, bây giờ bố lại muốn chúng con dâng không thành quả cho người khác sao?"

"Sẽ không để các con làm không công, tiền thưởng của đội con sẽ được nhân đôi."

Quý Tư Hạ cười lạnh: "Thà như vậy bố cũng phải chuyển dự án cho Trần Thước sao, có phải vì thế mà sau này Trần Thước có thể lấy việc giành được hợp tác với Sumiss làm thành tựu của anh ta không?"

Cô đâu phải kẻ ngốc mà không nhìn ra ý đồ đằng sau chuyện này.

"Dựa vào đâu mà anh ta được ngồi mát ăn bát vàng chứ?"

Bố Quý phủ nhận: "Tiểu Hạ, con hiểu lầm bố rồi."

"Con hiểu lầm gì chứ? Chẳng lẽ bố định mang sự hợp tác mà con gái mình vất vả lắm mới đàm phán được, dâng tận tay cho đứa con riêng của vợ từ đâu chui ra sao?" Quý Tư Hạ cười gằn: "Bố thiên vị anh ta như vậy là do trọng nam khinh nữ, hay vốn dĩ bố không hề yêu thương đứa con gái này?"

"Con là con gái duy nhất của bố, đương nhiên bố phải yêu thương con rồi."

"Vậy bố hãy bảo Trần Thước đừng đánh chủ ý lên dự án này nữa." Thái độ của cô vô cùng cương quyết.

Bố Quý im lặng một lát rồi nói: "Bố đưa ra quyết định này vì sự phát triển của Tập đoàn. Tiểu Hạ, chuyện này con nghe bố đi, bố sẽ không để con chịu thiệt đâu."

Quý Tư Hạ cắn môi, rũ mắt tự giễu: "Đây chính là cách yêu thương con gái của ngài Chủ tịch sao?"

Ngay lúc bố cô tưởng cô sắp thỏa hiệp thì Quý Tư Hạ lạnh lùng bày tỏ lập trường: "Bố có thể giữ vững quyết định của mình, nhưng con tuyệt đối không bao giờ chắp tay dâng thành quả khó nhọc của mình cho Trần Thước đâu."

Dứt lời, cô lập tức cúp máy.

Căn phòng chìm vào sự tĩnh lặng đáng sợ, Quý Tư Hạ ngồi bất động trên sofa, hồi lâu sau tầm mắt cô dần nhòe đi.

Ở tuổi này, cô tự thấy cô đã sớm không còn là cô bé mù lòa yếu ớt hay khóc nhè trong viện điều dưỡng năm xưa nữa.

Thế nhưng khi nói đến nước này, cô vẫn không khống chế được mà sống mũi cay xè, khóe mắt hoen đỏ. Chỉ khẽ chớp mắt, nước mắt đã rơi lã chã như những hạt mưa ngoài kia.

Hóa ra không phải ảo giác, kể từ khi mẹ qua đời, tình thương bố dành cho cô cứ hao hụt dần theo năm tháng.

Cô nghĩ mãi không thông, tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

Quý Tư Hạ cắn chặt môi, ngồi trên sofa khóc lặng lẽ rất lâu.

/

Đêm đó Quý Tư Hạ ngủ một giấc mệt mỏi và mê man.

Chắc là do dầm mưa rồi lại ngồi trên sofa quá lâu mà không tắm nước nóng ngay, nên lúc ngủ cô thấy toàn thân phát lạnh.

Lúc sáng thức dậy, cổ họng đau rát dữ dội như lửa đốt, đầu óc quay cuồng choáng váng.

Cô biết mình đã bị sốt rồi.

Không ngờ dạo này sức đề kháng lại kém thế, chỉ dầm chút mưa đã có thể sốt được.

Cô lê lết cơ thể đau nhức nhối bò dậy, tự đun cho mình ấm nước nóng.

Lúc nước sôi, điện thoại trong phòng ngủ reo liên hồi, cô đoán lại là bố gọi tới.

Tối qua sau khi cô cúp máy, bố đã chủ động gọi thêm mấy cuộc nhưng đều bị cô làm ngơ.

Nếu Trần Thước đã muốn giành lấy dự án, vậy thì cứ bắt đầu lại từ con số không đi, bản kế hoạch cô tuyệt đối sẽ không giao ra.

Cô không chỉ bận tâm đến dự án, mà sâu thẳm trong lòng thực sự vô cùng không cam chịu và phẫn uất.

Quý Tư Hạ không phải quả hồng mềm để người ta n*n b*p, họ ức h**p người quá đáng như vậy, cô cũng tuyệt đối sẽ không ngậm đắng nuốt cay.

Trong phòng không có thuốc hạ sốt, cô cũng chẳng còn sức lực mà chờ giao đồ ăn tới, chậm chạp uống xong ly nước nóng lớn rồi lại quay về giường ngủ tiếp.

Chỉ là sốt thôi mà, trùm chăn toát mồ hôi là khỏi.

/

Quý Tư Hạ ngủ mê mệt, cảm giác như đang lún sâu vào một cơn ác mộng không thể thoát ra được.

Đã lâu lắm rồi, cô lại mơ thấy Tông Cảm.

Giọng nói anh ta vẫn trong trẻo như ngày nào. Cô đã hai mươi lăm tuổi, nhưng Tông Cảm vẫn mãi là cậu thiếu niên mười ba, mười bốn tuổi năm ấy.

Mơ hồ nghe thấy tiếng gõ cửa, đầu đau như búa bổ, cô không còn chút sức lực nào để dậy mở cửa.

Tiếng gõ dồn dập không dứt, cô loáng thoáng nghe thấy cả giọng nói của Bạc Trọng Cẩn.

Cô chẳng phân biệt nổi là do ảo giác khi sốt hay Bạc Trọng Cẩn thực sự đang ở ngoài.

Thế nhưng anh lúc này sao có thể tìm cô được cơ chứ?

Người ngoài cửa vẫn kiên trì, dường như nếu cô không mở cửa thì anh sẽ quyết không bỏ cuộc.

Quý Tư Hạ gồng mình chống đỡ đôi tay mềm nhũn, từ từ nhích người xuống giường, lảo đảo đi về phía cửa.

"Quý Tư Hạ! Quý Tư Hạ!"

Bạc Trọng Cẩn vừa đập cửa vừa cất tiếng gọi tên cô. Giọng nói trầm thấp đầy nội lực xuyên qua cánh cửa, truyền rõ mồn một vào tai cô.

Đầu óc Quý Tư Hạ ong lên, cô nhìn chằm chằm cánh cửa phòng đóng kín đầy vẻ khó tin.

Khi anh gọi tên cô lần nữa, cô liền mở cửa ra.

Bên ngoài, vóc dáng cao lớn của Bạc Trọng Cẩn hắt xuống một cái bóng thật dài. Trông anh có vẻ phong trần mệt mỏi, như thể vừa gấp gáp chạy từ đâu đến.

Cô đột nhiên mở cửa khiến bàn tay đang định gõ của anh khựng lại giữa không trung.

Nhìn thấy cô vẫn bình an xuất hiện ở cửa, Bạc Trọng Cẩn lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Thế nhưng khi nhìn kỹ lại, anh phát hiện khóe mắt cô đang đỏ hoe, đôi mắt cũng sưng húp.

Rõ ràng là tối qua đã khóc rất thê thảm thì mới ra nông nỗi này.

Ánh mắt anh sắc lại, câu hỏi "Tại sao không nghe điện thoại" vừa trực trào nơi đầu môi lập tức bị nuốt ngược vào trong.

Bạc Trọng Cẩn chỉ cảm thấy lúc này trong lòng như có ngọn lửa nôn nóng đang bùng cháy, anh đưa tay đẩy cửa rộng hơn rồi sải bước vào phòng.

Nhìn chằm chằm vào đuôi mắt đỏ au của cô, anh cau mày, yết hầu chuyển động, giọng nói dịu dàng hiếm thấy: "Khóc cái gì chứ?"

Quý Tư Hạ lùi lại một bước, nghiêng đầu né tránh: "Ai khóc cơ?"

Cô đã không muốn thừa nhận, anh cũng đã rõ mười mươi nên chẳng buồn gặng hỏi thêm làm gì.

Bạc Trọng Cẩn chuyển sang vấn đề khác: "Tại sao không nghe điện thoại của tôi?"

"Điện thoại?" Hàng chân mày thanh tú của cô khẽ nhíu lại: "Trước khi ngủ tôi đã để điện thoại sang chế độ im lặng rồi."

Bạc Trọng Cẩn mím môi thành một đường thẳng, đôi mắt không dời đi một tấc đăm đăm nhìn vào khuôn mặt cô.

Quý Tư Hạ phát sốt khiến toàn thân chẳng còn chút sức lực nào, dáng vẻ vô cùng uể oải. Ban đầu anh tưởng cô buồn vì khóc, nhưng khi đứng gần, anh cảm nhận được hơi nóng rực tản ra từ người cô, khuôn mặt cũng đỏ ửng bất thường.

Anh nhíu chặt mày, đưa tay áp lên trán cô. Nhiệt độ nóng hổi khiến anh giật mình, dường như cũng đốt cháy cả tâm can anh.

"Em sốt rồi sao?" Giọng anh lộ rõ vẻ sốt sắng hơn vài phần.

"Không sao đâu, ngủ một giấc toát mồ hôi là khỏi thôi." Cô gạt tay anh ra, nói năng thều thào. Lúc này cô chỉ muốn nhanh chóng quay lại giường nằm tiếp.

"Mặt sốt đến đỏ bừng thế này mà còn bảo không sao."

Thấy anh dùng thái độ hung hăng như vậy với mình, bao nhiêu uất ức dồn nén bấy lâu bỗng chốc bùng nổ. Hốc mắt cô đỏ hoe, không kìm được mà quát lên: "Có liên quan gì đến anh không, Bạc Trọng Cẩn? Nếu không phải chuyện công việc thì đừng có quấy rầy cuộc sống của tôi nữa."

Giây tiếp theo, nhớ lại chuyện bố nói muốn điều cô về Cảng Thành, cô lại đổi giọng lạnh nhạt: "Chuyện công việc anh cũng đừng tìm tôi nữa, sau này chúng ta sẽ không còn bất kỳ quan hệ nào nữa đâu."

Những lời này lọt vào tai khiến Bạc Trọng Cẩn sa sầm mặt mày. Anh túm chặt cổ tay cô, kéo cô nhào vào lòng anh, bực dọc truy vấn: "Cái gì mà không còn quan hệ? Em nói rõ cho tôi."

Cả ngày chưa ăn gì, chỉ đứng đây nói vài câu với anh đã rút cạn chút sức lực cuối cùng trên người cô rồi.

Bạc Trọng Cẩn kéo mạnh một cái như vậy, cô lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng, cơ thể mềm nhũn rồi ngất xỉu ngay trong vòng tay anh.

"Quý Tư Hạ! Hạ Hạ!"

Anh bị cô dọa cho hồn xiêu phách lạc, sắc mặt tái mặt vì lo sợ. Anh đỡ lấy eo cô để cô tựa hẳn vào người anh.

Lúc này cô vẫn chỉ mặc một bộ váy ngủ mỏng manh. Anh bế bổng cô lên đặt tạm xuống sofa, anh tự mình chạy vội tìm áo choàng tắm bọc kín cô lại rồi bế phốc người chạy thẳng ra ngoài.

/

Bạc Trọng Cẩn rất hiếm khi phải đưa người đi cấp cứu, số lần đếm chưa quá đầu ngón tay, thế mà Quý Tư Hạ đã chiếm của anh mất hai lần rồi.

Lấy xong thuốc men, anh vội vàng quay lại phòng bệnh. Bên cạnh cô không có ai túc trực, anh chẳng thể yên tâm nổi một giây.

Trong phòng bệnh.

Quý Tư Hạ vẫn nằm trên giường chưa tỉnh lại. Đang được truyền dịch nên sắc mặt cô đã không còn đỏ gay gắt như lúc mới vào nữa.

Bác sĩ bảo cô bị sốt cộng thêm hạ đường huyết dẫn đến cơ thể suy nhược không trụ nổi. Nghe xong, Bạc Trọng Cẩn cứ hậm hực tức giận một hồi lâu.

Cứ mãi không biết trân trọng cơ thể cô như thế.

Anh cũng chẳng biết tối qua cô gặp chuyện gì mà khóc đến đỏ cả mắt như mắt thỏ thế kia.

Có phải là tên khốn Mạnh Viễn Châu kia đã ức h**p cô rồi không?

Bạc Trọng Cẩn ngồi bên giường bệnh suy nghĩ mông lung, lặng lẽ nhìn chằm chằm người phụ nữ chưa tỉnh giấc.

Khuôn mặt mộc không phấn son nhưng đôi mắt, bờ mi vẫn giữ nguyên nét thanh thuần, xinh đẹp đến nao lòng. Lần đầu tiên anh nhìn thấy cô năm xưa, đã thấy cô giống hệt như một nàng tiên vậy.

Mấy năm nay anh như bị trúng ngải, hết nhớ nhung đến mức mất ngủ lại đến lúc ngủ lúc nào cũng mơ thấy cô. Quý Tư Hạ bước vào giấc mơ của anh giống như đi vào chốn không người, thế nhưng lần nào cũng tan biến mất ngay lúc anh định chạm vào, khiến anh chẳng bao giờ có được giấc ngủ ngon.

Không biết cô đang mơ thấy gì mà đôi mày liễu nhíu lại đầy bất an, khiến anh cũng vô thức nhíu mày theo.

Làn da cô trắng ngần như sứ, đuôi mắt ửng hồng vẫn còn lưu lại vệt nước mắt mờ nhạt. Anh nghi ngờ tối qua cô đã vừa khóc vừa ngủ thiếp đi.

Sự phiền muộn kìm nén dưới đáy lòng cuộn trào, anh không chịu nổi việc nhìn thấy cô khóc.

Bạc Trọng Cẩn khẽ đứng dậy, kề sát vào cô, vươn tay dịu dàng v**t v* đôi mày, cho đến khi chúng một lần nữa giãn ra.

Vừa định ngồi xuống, ánh mắt anh lại dừng trên đôi môi cô. Thực ra tối hôm qua ở lối thoát hiểm, anh đã rất muốn hôn cô.

Thế nhưng anh cũng lường trước được phản ứng của cô, chắc chắn sẽ giáng cho anh một cái tát lật mặt.

Anh không muốn tự biến mình thành kẻ đê tiện hèn mọn như vậy.

Anh vẫn nhớ môi cô rất mềm mại, dáng môi căng mọng, chạm vào vô cùng thoải mái.

Ánh mắt Bạc Trọng Cẩn tối sầm lại, yết hầu trượt lên xuống, tay chống xuống cạnh gối đầu, cúi thấp người ép sát.

Khi chỉ còn cách cánh môi một chút, anh dừng lại mọi động tác.

Dáng vẻ khi ngủ của cô vô cùng bình yên. Anh dùng ánh mắt nóng bỏng phác họa hình dáng đôi môi hồng nhuận, đáy mắt ánh lên sự khao khát chực chờ bùng nổ.

Lén hôn trộm lúc cô đang ngủ, theo tính khí của cô, một khi biết được chắc chắn sẽ quậy tung lên với anh.

Nhưng cũng chẳng sao, dù sao sớm muộn gì anh cũng sẽ hôn cô một cách đàng hoàng ngay trước mặt cô mà thôi.

Quyết định xong, anh nheo đôi mắt lại, nhịp thở cũng gấp gáp hơn vài phần, tiếp tục đè thấp cơ thể xuống.

Đột ngột, cánh cửa phòng bệnh bị người ta mở tung ra.

Ngay sau đó là một chất giọng vô cùng thanh lãnh: "Trọng Cẩn."

Cơ thể Bạc Trọng Cẩn cứng đờ, không cần nhìn cũng biết người vừa vào là Mạnh Viễn Châu.

Mạnh Viễn Châu không hề lớn tiếng ngăn cản hành động chẳng mấy quang minh chính đại này của anh, mà chỉ hạ thấp giọng buông lời cảnh cáo cực kỳ súc tích.

Bị quấy rầy ngay lúc bầu không khí đang tốt đẹp, anh không vui, đáy mắt cuồn cuộn dâng lên vẻ u ám bạo lệ.

Quý Tư Hạ nằm phía dưới vẫn đang ngủ say, không hề bị giọng nói của Mạnh Viễn Châu làm tỉnh giấc.

Anh khẽ chống người tạo ra một khoảng cách, nhích xa môi cô một chút nhưng vẫn duy trì tư thế áp đảo.

Anh nghiêng đầu, nhìn Mạnh Viễn Châu đầy u ám. Hai người đối đầu không tiếng động, trên mặt anh không hề tìm thấy nửa điểm xấu hổ nào.

Ngay vào thời khắc Mạnh Viễn Châu tưởng rằng sau khi anh ta lên tiếng ngăn cản, Bạc Trọng Cẩn sẽ biết điều mà rút lui.

Bạc Trọng Cẩn khẽ nhướng mày, khóe miệng từ từ nhếch lên một đường cong khinh miệt, ánh mắt lộ rõ vẻ khiêu khích.

Lần này, không hề có chút do dự nào, anh trực tiếp cúi đầu xuống, mang theo vẻ nâng niu thành kính, khẽ khàng in môi anh lên đôi môi mềm mại của Quý Tư Hạ.