Đúc Lửa Thành Tuyết - Tung Hổ Khứu Hoa

Chương 53

Trần Tuyết Du quay trở lại công ty trong một trạng thái vô cùng tốt, khí huyết dồi dào, tinh thần phấn chấn. Anh vốn dĩ đã luôn đem lại cho người khác cảm giác như vậy, giờ đây cái cảm giác ấy lại càng trở nên mạnh mẽ hơn, giống như một diện mạo có được sau khi cả thể xác lẫn tâm hồn đều đã được thư giãn một cách sâu sắc.

Thứ diện mạo này, Thời Duệ dĩ nhiên cũng nhạy bén nhận ra được. Khi anh ta đến báo cáo công việc, trông tâm trạng Trần Tuyết Du trông có vẻ như khá là tốt.

Về dự án Thập Lý trại, trên phương diện nhân sự Thời Duệ muốn thay đổi một người. Trần Tuyết Du ở mảng này trước giờ vốn luôn là người dễ nói chuyện, chỉ cần sự việc có nguyên do chính đáng, những yêu cầu hợp lý anh đều sẽ chấp thuận.

Báo cáo công việc xong xuôi, Thời Duệ kẹp tệp tài liệu định rời đi, Trần Tuyết Du bèn gọi anh ta lại: “Tan làm sớm chút rồi cùng nhau đến chùa Chính Phong một chuyến.”

Khoảng cách so với lần đi trước cũng không tính là dài, tần suất của Thời Duệ trước nay cũng không dày đến thế, anh ta không từ chối, đáp một câu được. 

Bước ra khỏi tòa nhà lớn, nhìn thấy có người vứt đầu lọc thuốc lá trong chậu cây cảnh đặt ở cửa, anh ta bèn cúi người nhặt ra, ném vào thùng rác.

Chùa Chính Phong vẫn thưa thớt bóng người như cũ. Nhưng nơi này đã có thêm chút bài trí, trên một cây cổ thụ treo đầy những tấm thẻ bài bằng giấy màu đỏ rực, bay lượn dập dềnh trong gió, thẻ bài mày để người ta viết những tâm nguyện của mình lên đó. Viết ra rồi là để trời nhìn, để đất xem, còn ai sẽ đến để ứng nghiệm thì thật khó mà nói trước được.

Trần Tuyết Du sải bước đi tới, thuận tay vơ lấy một tấm, xem thử xem người ta viết những gì trên đó.

Thời Duệ bước bước theo bên cạnh: “Không ngờ rằng Trần tổng cũng có hứng thú với cái này cơ đấy.”

Trần Tuyết Du cười: “Vậy thì tôi nên có hứng thú với cái gì đây?”

“Tôi không am hiểu lắm, nhưng tôi biết cậu không có hứng thú với những chuyện phàm trần thế tục.”

“Anh Thời Duệ đội cho tôi cái mũ cao như thế, tôi cảm thấy thật khó mà tháo xuống được đấy. Tôi cũng chỉ là một kẻ phàm phu tục tử chứ đâu phải là hòa thượng.”

Thời Duệ khẽ mỉm cười, lật xem liền một mạch mấy tấm thẻ đỏ, lên tiếng nói: “Chẳng qua cũng chỉ là cầu tài lộc, cầu tình cảm, cầu sức khỏe và bình an.”

Trần Tuyết Du nói: “Con người ta sống trên đời, chuyện đại sự chung quy cũng chỉ có mấy thứ đó mà thôi.”

“Coi như là một sự tự an ủi về mặt tinh thần vậy, người phàm rốt cuộc vẫn cứ là người phàm, sống trên đời thì khó tránh khỏi tham, sân, si, mạn, nghi, chịu đựng muôn vàn nỗi khổ sở vì chúng, thế nên chỉ còn cách hướng về thần phật mà cầu xin sự giúp đỡ. Hồi trước khi còn đi học, tôi cảm thấy những người này thật đúng là nực cười, căn bản là làm gì có thần phật trên đời, thế nhưng bây giờ tôi lại không nhìn nhận như thế nữa. Con người ta suy cho cùng cũng thật yếu đuối và nhỏ bé, bạn cảm thấy có thì chính là có. Bạn cảm thấy những thứ này có thể an ủi được bạn, thì tức là nó thực sự có thể.”

*Theo Phật giáo, năm loại phiền não chính của con người, gọi là Ngũ độc tâm, gồm: tham (tham lam; tham ái), sân (sân hận), di (si mê), mạn (kiêu căng), nghi (nghi ngờ). Những phiền não này khiến con người chìm đắm trong khổ đau và luân hồi, cản trở sự giác ngộ.

“Sao thế? Anh Thời Duệ từ chủ nghĩa duy vật chuyển sang duy tâm rồi à?” Trần Tuyết Du mỉm cười buông tay, tấm thẻ đỏ bật ngược trở ra, suýt chút nữa thì va trúng vào mặt Thời Duệ.

“Tuổi tác lớn dần lên, trải nghiệm nhiều hơn thì cái nhìn khó tránh khỏi sẽ có sự thay đổi.” Thời Duệ nghiêm túc đăm đăm quan sát anh một hồi: “Tuyết Du!” Anh ta đột nhiên thay đổi cách xưng hô: “Thực ra tôi…”

Trần Tuyết Du nhận ra trong ánh mắt của anh ta có vài phần khác lạ, bèn cười hỏi: “Tôi làm sao?”

Thời Duệ rốt cuộc vẫn không nói ra, khẽ lắc đầu: “Không có gì.”

“Tôi chẳng qua cũng chỉ là kẻ mà tham, sân, si, mạn, nghi, tất thảy đều chiếm đủ, năm loại độc tâm đều hội tụ toàn vẹn mà thôi.” Anh hờ hững nói ra, có chút ý vị không mấy nghiêm túc. Thời Duệ chưa từng nhìn thấy khía cạnh này của anh, cảm thấy có phần xa lạ, Trần Tuyết Du ngày thường vốn dĩ vô cùng đứng đắn và chín chắn, vững vàng. Cái bộ dạng vừa rồi của anh, trông thật trẻ trung, cái sự trẻ trung khác biệt hoàn toàn so với độ tuổi sinh lý.

Tâm của Thời Duệ thì đã già cỗi, già cỗi lắm rồi. Anh ta thầm nghĩ trong bụng, Trần Tuyết Du vốn dĩ nên là một người trẻ tuổi tốt đẹp, chỉ tiếc là đã mọc sai mất một khúc xương.

“Con người ta thực ra có thể tu hành được. Tôi biết, bản thân tôi tự mình nói ra những lời này thực chất chẳng có sức thuyết phục cho lắm, thế nhưng chung quy vẫn có thể giữ lại cho mình một chút tâm nguyện tốt đẹp.”

Trần Tuyết Du cười đáp: “Tôi không muốn tu hành, tôi thích cưỡng cầu.”

“Vậy thì cậu sẽ phải nếm trải rất nhiều nỗi đau khổ vốn dĩ không đáng phải chịu đựng đấy.”

“Tôi cam lòng.”

Những lời này thốt ra, nghe sao mà ngày càng có phần tùy hứng, bướng bỉnh. Thời Duệ lại một lần nữa cảm nhận được cái sự trẻ trung đó của anh, cũng không hiểu nổi tại sao anh lại đột nhiên trở nên như vậy, đoán chừng là đã không tài nào che giấu nổi nữa rồi, đời người chung quy luôn phải bộc lộ bản thân vào một khoảnh khắc nào đó, không kìm nén được mà muốn trào dâng ra ngoài.

“Trước đây tôi không biết, chuyện trò với cậu thực ra có thể đi sâu hơn vào những vấn đề sâu sắc như vậy, điều này quả thật hiếm có. Ngày thường mọi người đều bận rộn với việc kiếm tiền và công việc, việc giao lưu về mặt tư tưởng suy nghĩ trông cứ có vẻ như sến sẩm, kỳ quặc, đặc biệt là giữa những người đàn ông với nhau, nói những chuyện này hình như lại càng quái dị hơn.”

“Anh Thời Duệ vào khoảnh khắc này là đang chân thành phải không?” Trần Tuyết Du vẫn cứ mỉm cười nhìn anh ta: “Vậy thì đúng là hiếm có thật, dù sao thì việc nói lời thật lòng với người khác luôn tiềm ẩn những rủi ro.”

“Cũng phải có một vài khoảnh khắc ngốc nghếch chứ, nếu không thì kiếp này sống cũng quá mực tẻ nhạt rồi.”

“Là vì cảm thấy ngại ở trước mặt thần Phật nên không tiện nói lời dối trá sao?”

“Trong số những người cầu thần bái phật kia, có mấy ai là thực sự ngại không dám nói chứ? Ai nấy tất thảy đều bạo dạn ra trò.” Thời Duệ mới nói được một nửa câu, Trần Tuyết Du đã đưa cho anh ta một cây bút: “Nếu không thì, anh Thời Duệ cũng viết xuống một tâm nguyện đi?”

Trần Tuyết Du cười tít mắt nói: “Nhất định phải viết cái tâm nguyện chân thực nhất đấy.”

Anh vừa nói vừa lùi lại phía sau hai bước: “Tôi không nhìn đâu, anh viết cho xong đi.”

Thời Duệ thở dài: “Vậy thì chúc cho công ty mãi mãi làm ăn thịnh vượng, phát đạt.”

“Công ty chứ có phải là rùa ba ba đâu mà đòi sống mãi không chết, chuyện đó không thể nào đâu, hãy cứ viết cho chính bản thân anh đi.”

Thời Duệ để lại tấm lưng hướng về phía Trần Tuyết Du, trong lòng dâng lên một nỗi bất an vô cớ. Anh ta không có thói quen để lưng mình hướng về phía người khác, như thể người ta có thể đâm cho bạn một dao từ phía sau bất kỳ lúc nào vậy. Bạn không thể tùy tiện để người ta đứng sau lưng mình được, cái vị trí đó quá đỗi thuận tiện để ra tay.

Anh ta tin rằng Trần Tuyết Du cũng như vậy.

“Vậy thì hy vọng tôi sẽ sống lâu trăm tuổi.”

“Đúng là một tâm nguyện mang hào khí ngất trời, thế nhưng đó không phải là thứ thực sự nằm trong tâm khảm của anh.”

Trên khóe miệng Thời Duệ vẫn treo một nụ cười: “Vậy tôi cầu một mối tình duyên vậy.”

Trần Tuyết Du ở phía sau lưng không ngừng lắc đầu: “Không, không, không, đều không phải, thứ mà anh Thời Duệ cầu xin từ trước đến nay chỉ có một chuyện duy nhất.”

Thời Duệ nắm chặt lấy tấm thẻ bài, đã đặt bút viết lên trên đó rồi: “Cậu vừa rồi cũng đã nói rồi đó thôi, đời người chẳng qua cũng chỉ quanh quẩn mấy chuyện hệ trọng đó, tôi còn có thể cầu xin cái gì khác nữa đây?”

“Đại thù được báo.”

Giọng nói của Trần Tuyết Du vang lên như một đòn giáng lặng lẽ, cõi lòng Thời Duệ bỗng chốc chao đảo mạnh, ngòi bút khựng lại mất vài giây, nhưng rồi vẫn tiếp tục viết tiếp xuống phía dưới. Đợi cho đến khi các biểu cảm trên gương mặt đã được điều chỉnh xong xuôi, anh ta mới quay đầu lại.

“Lời này…”

“Anh nghe hiểu mà.”

Hai người họ yên lặng nhìn chằm chằm vào nhau, Trần Tuyết Du tiến bước lên phía trước đón lấy cây bút, viết đè lại cho anh ta. Chữ viết của Thời Duệ vô cùng chính trực, sáng sủa, dáng hình ngay thẳng. Chữ viết ngày thường của Trần Tuyết Du cũng giống như con người anh vậy, rất quy củ, vững vàng, nhưng vào khoảnh khắc này lại được viết ra một cách đầy phóng khoáng, thoả thích, lực viết xuyên thấu qua mặt giấy, tấm thẻ bài như thể sắp sửa nát bấy đến nơi.

“Cậu biết rồi sao?”

“Chỉ là tìm hiểu một chút mà thôi.”

“Biết từ bao giờ?”

“Chuyện đó có quan trọng không?”

“Nói cũng đúng.”

“Đi thôi, thắp một nén hương đi, dù sao cũng đã đến đây rồi.”

“Đây không giống như lời có thể thốt ra từ miệng của cậu.”

“Lời gì tôi cũng đều có thể nói được cả, chỉ cần tôi muốn.”

Hai người họ lầm lũi châm hương, Trần Tuyết Du giơ nén hương lên cao, khép chặt bờ mi, không rõ trong lòng đang mưu tính điều gì.

“Cậu có muốn đi vào trong cúng bái bác trai không?”

“Không cần đâu.”

Hai người họ liền cùng nhau quay trở lại trong xe, Trần Tuyết Du không vội vã rời đi, trao cho anh ta một chiếc túi đựng hồ sơ nặng trịch. Thời Duệ đầy vẻ nghi ngại đón lấy: “Đây là gì?”

“Thứ mà anh hằng mong muốn.”

“Cậu biết tôi muốn cái gì sao?”

“Dĩ nhiên rồi, những năm qua anh vẫn luôn âm thầm làm những chuyện gì, tôi đại khái đều biết rõ.”

Tim Thời Duệ đập thình thịch liên hồi: “Vậy thì ông ta chắc chắn cũng biết.”

“Có lẽ vậy, thế nhưng ông ta vô cùng tự phụ, bởi vì ông ta cảm thấy anh đã chẳng còn bố nữa, vậy thì ông ta đứng ra làm bố anh chẳng phải là được rồi sao? Cái logic này của ông ta cảm động lòng người lắm, người bình thường rất khó có thể nghĩ tới và làm được như thế. Ông ta biết rõ rằng cái gì anh cũng đều biết tuốt, vậy mà vẫn cứ dám làm, đây là một sự chiến thắng về mặt tâm lý, cũng vô cùng k*ch th*ch, cảm thấy anh căn bản chẳng thể nào lật nhào nổi dẫu chỉ là một gợn sóng nhỏ.”

“Cậu cũng không cần phải dùng đến phép khích tướng đâu.” Thời Duệ bóp nhẹ chiếc túi hồ sơ, cõi lòng dần lắng dịu trở lại: “Ông ta như vậy, chuyện cậu đang làm bây giờ cũng y hệt như thế, chẳng phải sao?”

Trần Tuyết Du nhìn anh ta thông qua chiếc gương chiếu hậu : “Đã từng chơi súng bao giờ chưa? Tôi nghĩ anh chắc là chưa đâu, người bình thường ở trong nước không mấy khi chạm tay vào được thứ đồ này. Hồi tôi còn đi du học ở nước ngoài, đã từng chạm qua súng rồi, vào khoảnh khắc bóp cò súng, khẩu súng sẽ có một lực giật lùi về phía sau, ví von lên con người mà nói thì chính là bất kỳ chuyện mà anh làm, tất thảy đều sẽ có một lực phản phệ của nghiệp chướng dội ngược trở lại. Những năm qua những chuyện anh làm đều hoàn toàn trong sạch sao? Anh của ngày hôm nay, liệu có còn là anh của thuở ban đầu nữa không?”

Thời Duệ nói: “Xem ra khi cậu không muốn tôi được trong sạch thì tôi chỉ có thể trở nên vẩn đục mà thôi.”

“Anh hiểu được là tốt rồi.”

“Cậu đang đe dọa tôi sao?”

Trần Tuyết Du nở một nụ cười: “Tôi chỉ là không thích người khác chỉ tay năm ngón trước mặt mình, lo chuyện bao đồng. Những gì anh muốn làm, tôi hoàn toàn có thể thành toàn cho anh, hy vọng anh cũng sẽ tôn trọng tôi một chút, dù sao thì oan có đầu nợ có chủ. Tôi biết anh Thời Duệ những năm qua đã phải nhẫn nhịn rất vất vả, ai mà chẳng thế cơ chứ?”

“Cậu không sợ có một ngày chính bản thân mình cũng phải trả một cái giá tương xứng cho những việc mình đã từng làm sao?”

“Anh Thời Duệ hình như vẫn cứ cảm thấy bản thân mình rất trong sạch thì phải, tôi chẳng phải đã nói rồi sao? Tôi thích cưỡng cầu, tự chuốc khổ vào thân. Đây là chuyện riêng của tôi, tôi không thích người khác can thiệp vào chuyện riêng của mình.”

“Cậu muốn lợi dụng tôi? Cậu nghĩ là tôi không nhìn ra ư?”

Bầu không khí giương cung bạt kiếm nồng nặc đầy căng thẳng ấy lại mang một cảm giác thanh mát.

Trong ánh mắt của Trần Tuyết Du chứa đựng một nụ cười đầy vẻ đường hoàng, quang minh chính đại: “Đúng vậy, tôi chính là đang lợi dụng anh đấy, anh nhìn ra được, chỉ cần không phải kẻ ngốc thì ai nấy đều có thể nhìn ra được, tôi cũng biết rõ, anh dứt khoát sẽ không từ chối tôi.”

Thời Duệ im lặng, một người một khi đã sử dụng đến dương mưu thì bạn hoàn toàn chẳng có cách nào để xoay chuyển cả, bạn đã đầu tư vào đó toàn bộ tuổi thanh xuân, trí tuệ của mình, đã dốc hết thảy mọi tâm sức, bên cạnh bạn chẳng có lấy một bóng người nào, chỉ có duy nhất một mình bản thân bạn mà thôi, con đường này cũng đã đi quá lâu rồi, người bình thường, phỏng chừng đữ quên mất lối về thuở ban đầu từ lâu.

“Tuyết Du.” Thời Duệ gọi tên anh nghe có vẻ như thân thiết, nhưng thực chất lại vô cùng lạnh lùng: “Cậu có biết hay không, cậu thực ra cũng rất giống ông ta, cậu không tự phụ sao? Cậu không tàn nhẫn hiểm độc sao?”

“Không hiểm độc thì không phải là trượng phu, anh Thời Duệ, anh đang dạy tôi cách làm người đấy à? Con người ta không thể cứ sống theo đúng đạo lý thông thường mãi được, anh chắc chắn phải hiểu rõ điều đó chứ.”

Thời Duệ lặng lẽ nhìn anh, anh sở hữu một vẻ ngoài bảnh bao, một bộ óc thông minh, trong cuộc sống lại có gu thẩm mỹ tốt, những thói quen tốt, những điểm tốt của anh có quá nhiều, tổng hòa lại thì đáng lẽ phải là một người tốt chứ nhỉ?

Ánh mắt ấy quá mức chăm chú, Trần Tuyết Du như thể nhìn thấu được những gì anh ta đang nghĩ trong đầu, bèn mỉm cười nói: “Anh Thời Duệ đem lòng yêu tôi rồi sao?” Ngữ điệu của anh vừa mang vẻ ám muội lại vừa giữ lễ độ, vậy mà có thể buông ra một lời trêu đùa như vậy trong một bầu không khí như thế này, Thời Duệ siết chặt nắm đấm, chiếc túi hồ sơ nhăn nhúm cả lại.

“Anh nhất định đang nghĩ rằng, tôi cũng y hệt như ông già nhà tôi chứ gì, đừng có suy đoán về tôi nữa, ai nấy đều có những thứ phơi bày được ra ngoài ánh sáng và những thứ phải giấu nhẹm dưới gầm bàn cả thôi, anh cũng vậy, hãy tự thành thật với chính bản thân mình trước rồi hãy tới phán xét người khác.”

Anh quay mặt đi, liếc mắt nhìn chiếc túi hồ sơ một cái, đưa tay chỉ, có lòng tốt nhắc nhở Thời Duệ: “Cẩn thận một chút, đồ đạc ở trong đó không dễ mà có được đâu, đừng dùng sức mạnh quá mà bóp hỏng mất.”

“Sao thế, còn cần tôi phải nói câu cảm ơn nữa à?”

“Anh có muốn nói thì cũng chẳng phải là điều thừa thãi.”

Trần Tuyết Du khởi động xe, đưa anh ta về nhà. Thời Duệ sống trong một căn hộ chung cư rất nhỏ, không gian chật hẹp, bức bối, con người ta một khi ở trong một không gian như vậy sẽ không ngừng hướng nội mà cầu xin, tâm lý chằng chịt, dày đặc những suy tư. Anh từng đến đó một lần, Thời Duệ sống khổ hạnh chẳng khác nào một vị khổ hành tăng, đồ đạc bài trí trong nhà vô cùng giản dị, tuềnh toàng, thế nhưng anh ta cũng từng có phụ nữ bên mình.

Phụ nữ, phụ nữ, trên thế gian này nếu như thiếu vắng đi bóng dáng của những người phụ nữ thì quả thực là quá đỗi đơn điệu, có rực rỡ muôn màu muôn vẻ đến mấy thì cũng chỉ là những bông hoa giả bằng nhựa mà thôi.

Khi Trần Tuyết Du về đến nhà, Lệnh Nhiễm đang nằm bò ra trên giường đọc sách, cô phủ phục ở nơi đó, những đường nét trên cơ thể nhấp nhô uốn lượn đầy mềm mại, uyển chuyển, giống như một bức họa tuyệt mỹ. Bức họa thì là vật chết, còn cô thì lại vô cùng tươi tắn, sống động, chỉ riêng một khung cảnh như vậy thôi đã đủ để khiến anh cảm thấy vô cùng động lòng, vô cùng tốt đẹp, giá mà có thể đóng băng lưu giữ lại khoảnh khắc vĩnh hằng này thì tốt biết bao.

Như thể cảm nhận được điều gì đó, Lệnh Nhiễm đột nhiên ngẩng đầu lên, nở một nụ cười với anh.

Trần Tuyết Du cũng mỉm cười, anh quỳ gối xuống, xoay bả vai cô lại, Lệnh Nhiễm bèn quăng cuốn sách sang một bên, nhào vào lồng ngực anh, anh không thể không đứng dậy, đưa tay đỡ lấy phần hông của cô.

Cùng cô dây dưa môi lưỡi một lát, nụ hôn nóng bỏng, ẩm ướt lại triền miên dài lâu khiến cho cô phát ra những tiếng r*n r* khe khẽ, sắp sửa mềm nhũn cả người ra rồi, anh mới cất giọng khản đặc hỏi: “Đang xem gì thế?”

Ánh mắt anh từ đầu đến cuối vẫn luôn dán chặt vào gương mặt cô, mặt cô đỏ bừng lên, giống như người say rượu, lại có chút yếu đuối, mong manh. Vào những lúc cô đ*ng t*nh luôn tỏ ra vô cùng yếu đuối, khiến cho anh nảy sinh h*m m**n được ngược đãi cô sâu sắc hơn, được yêu chiều cô sâu đậm hơn, anh vậy mà lại chìm đắm trong một thứ cảm giác đầy mâu thuẫn như thế.

Anh đúng là đã phải tổn hao tâm trí đủ đường rồi.

Thế nhưng không hề có một chút dấu hiệu nào của sự mệt mỏi, ngược lại, cảm xúc của anh dâng trào vô cùng mạnh mẽ, song anh lại không thích bộc lộ ra quá nhiều.

Lệnh Nhiễm chạm tay vào cánh tay anh, như thể những mạnh máu ở đó cũng đang đập một cách đầy nghị lực, khẽ nảy lên dưới lòng bàn tay cô. Cô thổi một hơi khí vào mặt anh, thổi đến mức khiến anh phải nheo mắt lại rồi cô lại thổi thêm một cái nữa, Trần Tuyết Du tựa như thực sự cảm thấy ngứa ngáy, cô bèn thổi liền một mạch thêm một hơi dài, Trần Tuyết Du đè lấy cô ngã nhào xuống giường.

Người bị cuốn sách cấn vào, Trần Tuyết Du rút nó ra, định bụng vứt sang một bên, ánh nhìn nơi khóe mắt vô tình liếc thấy, bèn khựng lại nhìn qua vài cái, đó là cuốn Oedipus làm Vua, cõi lòng anh khẽ xao động.

“Mua từ bao giờ thế?”

“Có một lần sau khi học vẽ xong, em đi dạo quanh hiệu sách Tân Hoa một lát rồi thuận tay mua về thôi.” Cô đột nhiên cảm thấy mái tóc của Trần Tuyết Du sao mà lại đen kịt và dày dặn đến thế, không kìm được lòng mà đưa tay lên v**t v*, những ngón tay luồn lách cào loạn xạ ở bên trong.

“Anh đã từng đọc chưa?”

“Đọc rồi, một câu chuyện bi kịch vô cùng nổi tiếng.”

“Em không thích đọc tiểu thuyết cho lắm, nhưng em lại khá thích câu chuyện này.”

“Tại sao?”

“Bởi vì sự thất bại.”

Trần Tuyết Du cầm lấy cuốn sách, Lệnh Nhiễm đột nhiên ôm chầm lấy anh từ sau lừng, hai tay quấn quýt lấy cổ anh: “Anh là Vua Oedipus sao?”

Câu hỏi này này của cô khi cất lên khiến tim anh đập loạn nhịp liên hồi một phen, cũng may là tiếng chuông điện thoại vang lên, là của Lệnh Nhiễm, trên màn hình hiện lên một chuỗi dãy số lạ lẫm.

Lệnh Nhiễm quét mắt nhìn qua một cái, tim cô cũng nảy lên thình thịch, cô còn chưa đi tìm lão Dương, vậy mà lão Dương đã chủ động liên lạc với cô trước rồi. Có một khoảnh khắc cô bỗng nảy sinh sự kháng cự, bài xích, không rõ là vì nguyên do gì, cô cảm thấy chuyện này đã cắt ngang bầu không khí, có một cảm giác như thể bị xúc phạm, cô đột nhiên cúp điện thoại, cũng không tiếp tục cái chủ đề vừa rồi nữa, chỉ dang tay ôm lấy gương mặt của Trần Tuyết Du, lại cùng anh hôn môi quấn quýt. Cô luôn có thể dễ dàng kéo anh chìm đắm vào trong một thế giới cảm giác chỉ thuộc về riêng hai người bọn họ, hoàn toàn đoạn tuyệt, tách biệt hẳn ra khỏi những người khác.

truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive

truyenfull,truyenfull vn