Lâm Thảo và Hoàng Minh bước ra từ cánh cổng thời gian, cảm giác nặng nề đè nén trong lòng. Họ đã trở về, nhưng không phải là trở về trong niềm vui, mà là trong sự chao đảo của những ký ức đau thương. Những hình ảnh về cha mẹ, những điều chưa được nói và những câu hỏi chưa có lời đáp vẫn vây quanh tâm trí Lâm Thảo.
“Em có nghe thấy không?” Hoàng Minh bỗng dừng lại, lắng nghe.
Âm thanh rì rào của những cuộc trò chuyện xa xăm vẳng lại. Lâm Thảo gật đầu, nhưng lòng cô không yên. “Có thể họ đang bàn về chúng ta,” cô thì thầm.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm,” Hoàng Minh nói, ánh mắt anh dán chặt vào một chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi có một cuốn sách mở. Anh tiến lại gần, lật từng trang sách, nhưng không có gì đáng chú ý.
“Hoàng Minh,” Lâm Thảo lên tiếng, “em cảm thấy có điều gì đó không đúng.”
“Em nói đúng,” anh đáp, nhướng mày. “Có vẻ như không gian này đang thay đổi.”
Bỗng dưng, một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, khiến Lâm Thảo rùng mình. Cô nhìn quanh, thấy những hình ảnh mờ ảo lướt qua mắt mình. “Chúng ta không nên ở lại lâu,” cô nói, lòng dâng lên nỗi lo lắng.
“Hãy cố gắng bình tĩnh,” Hoàng Minh an ủi. “Chúng ta đã vượt qua nhiều điều, không có gì có thể ngăn cản được chúng ta.”
“Nhưng em cảm thấy như có ai đó đang theo dõi,” Lâm Thảo thốt lên. Cô quay lại nhìn, nhưng chỉ thấy những bức tường cũ kỹ và những bóng đổ lờ mờ.
“Có thể là ký ức của quá khứ,” Hoàng Minh gợi ý. “Hoặc có thể là một mối đe dọa từ tương lai.”
“Em không muốn nghĩ đến điều đó,” Lâm Thảo nói, nhưng cảm giác bất an không rời bỏ cô. Họ cần phải hành động.
“Chúng ta cần phải tìm Ngọc Lan,” Hoàng Minh quyết định. “Cô ấy có thể giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những gì đang diễn ra.”
Lâm Thảo gật đầu, biết rằng bạn thân của mình sẽ có cách lý giải. Họ vội vã rời khỏi nơi đó, lòng đầy lo âu. Không khí xung quanh càng lúc càng nặng nề, như thể có một bức màn đen tối đang bao trùm.
Khi họ trở về, Ngọc Lan đang đứng bên cửa sổ, ánh mắt hướng ra ngoài. Cô quay lại, nở nụ cười tươi tắn nhưng ngay lập tức nhận thấy sự khác lạ trong ánh mắt của Lâm Thảo và Hoàng Minh.
“Các bạn đã trở về rồi!” Ngọc Lan nói, nhưng nét mặt cô nhanh chóng chuyển sang nghiêm trọng. “Có chuyện gì xảy ra?”
“Chúng ta vừa quay lại từ một cánh cổng thời gian,” Lâm Thảo giải thích, giọng nói cô lạc đi. “Có nhiều điều chưa rõ, nhưng em cảm thấy có một mối đe dọa đang hình thành.”
“Đe dọa? Làm sao em biết?” Ngọc Lan hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ.
“Cảm giác của em,” Lâm Thảo đáp, “nó không chỉ là cảm giác mà còn là một thực tại.”
Ngọc Lan gật đầu, trầm tư suy nghĩ. “Nếu có điều gì đó sắp xảy ra, chúng ta phải chuẩn bị.”
“Chúng ta cần tìm hiểu thêm về Tần Lê,” Hoàng Minh chen vào. “Có thể cô ấy đang âm thầm lên kế hoạch gì đó.”
“Đúng,” Ngọc Lan đồng ý. “Có thể cô ấy đã chuẩn bị sẵn một cái bẫy cho chúng ta.”“Chúng ta không thể để điều đó xảy ra,” Lâm Thảo nói, ánh mắt cô kiên định. “Em sẽ không để Tần Lê có cơ hội nữa.”
“Vậy chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Hoàng Minh khẳng định. “Chúng ta sẽ tìm hiểu về những thông tin mà chúng ta có.”
Họ bắt tay vào việc thu thập thông tin, tìm kiếm trong các cuốn sách cổ, những bản đồ và tài liệu liên quan đến Tần Lê. Thời gian trôi đi, nhưng áp lực trong lòng họ càng lúc càng nặng nề.
“Nhìn này,” Ngọc Lan bỗng kêu lên, chỉ vào một trang sách. “Có một thông tin về một địa điểm bí mật, nơi Tần Lê có thể đang hoạt động.”
“Địa điểm nào?” Lâm Thảo hỏi, tiến lại gần.
“Một khu rừng cổ xưa, nơi được cho là có sức mạnh thời gian,” Ngọc Lan giải thích. “Có thể chúng ta sẽ tìm thấy manh mối về cô ta ở đó.”
“Chúng ta phải đi ngay,” Hoàng Minh nói. “Đừng để thời gian trôi qua.”
Lâm Thảo cảm thấy lòng mình sôi sục. Cô không chỉ muốn tìm hiểu về Tần Lê mà còn muốn chấm dứt mọi thứ. Họ nhanh chóng chuẩn bị, nhưng trong lòng cô vẫn có một nỗi lo lắng không thể gạt bỏ.
“Em có chắc chắn không?” Hoàng Minh hỏi khi họ đứng trước cửa. “Điều này có thể rất nguy hiểm.”
“Em không thể đứng im,” Lâm Thảo đáp, kiên quyết. “Em cần phải làm điều này.”
Họ bước ra ngoài, không khí lạnh lẽo vây quanh. Mỗi bước đi như dồn nén thêm cảm giác hồi hộp. Địa điểm mà Ngọc Lan chỉ định không xa, nhưng mỗi phút giây trôi qua lại như kéo dài thêm nỗi lo âu.
Khi họ đến gần khu rừng, ánh sáng dần nhạt đi, những bóng cây đổ dài trên mặt đất. “Có vẻ như chúng ta không phải là những người duy nhất ở đây,” Hoàng Minh thì thầm, ánh mắt cảnh giác.
Lâm Thảo cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo phả vào gáy. “Em cảm thấy có ai đó,” cô nói, giọng run rẩy.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Hoàng Minh khẳng định, nắm chặt tay cô.
Họ tiếp tục tiến vào rừng, không khí càng lúc càng nặng nề. Mọi thứ dường như đều im lặng, chỉ có tiếng bước chân của họ vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Đột nhiên, một tiếng động vang lên phía sau khiến cả hai dừng lại. Một bóng đen lướt qua, nhanh như cắt. “Ai đó!” Lâm Thảo kêu lên, nỗi sợ hãi dâng trào.
“Giữ bình tĩnh,” Hoàng Minh nói, nhưng ánh mắt anh không giấu được sự lo lắng. “Chúng ta cần phải đối mặt.”
“Có thể là Tần Lê,” Lâm Thảo đoán, nhưng chưa kịp nói hết câu, một tiếng cười lạnh lẽo vang lên giữa rừng. Giọng nói đó quen thuộc, như một cơn ác mộng quay trở lại.
“Chào mừng các ngươi đến với nơi ta đã chờ đợi,” Tần Lê xuất hiện từ bóng tối, nụ cười tàn nhẫn trên môi. “Ta đã biết các ngươi sẽ đến.”
Lâm Thảo cảm thấy như tim mình ngừng đập. Tương lai của họ đang treo lơ lửng trước mắt, và nỗi sợ hãi bao trùm lấy cô như một tấm màn đen tối. Họ đã đến gần, nhưng liệu có thể thoát khỏi cái bẫy mà Tần Lê đã giăng ra?