Đứa Con Của Thời Gian

Chương 11: Cuộc Đua Với Thời Gian

Lâm Thảo đứng giữa không gian bí mật của mình, bốn bức tường xung quanh được bao phủ bởi những cuốn sách cũ, những ký ức của các "Người Bảo Hộ" đã từng sống. Cô đã quyết định không chỉ dừng lại ở việc tìm hiểu sức mạnh của bản thân mà còn muốn khai thác nó để bảo vệ những người mình yêu thương. Nhưng sức mạnh ấy không chỉ đơn thuần là khả năng điều khiển thời gian, mà còn là trách nhiệm lớn lao.

“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ hơn về nguồn gốc sức mạnh của em,” Hoàng Minh nói, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết tâm. “Nếu không, Tần Lê sẽ không ngừng lại cho đến khi đạt được mục đích của cô ta.”

Lâm Thảo gật đầu, cảm giác nỗi đau trong quá khứ trỗi dậy trong lòng. “Em muốn biết nhiều hơn về những người đã hy sinh để bảo vệ thời gian. Họ đã làm gì để giữ vững dòng chảy này?”

Hoàng Minh nhìn vào mắt cô, thấy được sự kiên định. “Chúng ta cần tìm kiếm những ký ức còn lưu lại. Có thể chúng ta sẽ khám phá ra cách để kết nối với những 'Người Bảo Hộ' đó.”

Họ bắt đầu tìm kiếm trong thư viện, từng trang sách như mở ra những câu chuyện cổ xưa, những cuộc chiến và sự hy sinh. Lâm Thảo cảm nhận được hơi thở của thời gian, như thể những linh hồn của các chiến binh đang chờ đợi được kể lại.

“Những người này không chỉ chiến đấu vì bản thân. Họ đã hy sinh vì lý tưởng lớn lao,” Lâm Thảo đọc to, ngón tay lướt nhẹ trên những dòng chữ. “Họ đã tạo ra những cánh cổng thời gian để ngăn chặn kẻ xấu.”

“Đúng vậy,” Hoàng Minh đồng tình. “Nếu chúng ta có thể tìm ra cách để làm điều đó, chúng ta có thể thay đổi cục diện.”

Lâm Thảo cảm thấy một nguồn năng lượng dâng trào trong lòng. Cô không chỉ muốn bảo vệ bản thân, mà còn muốn trở thành một phần của di sản vĩ đại đó. “Chúng ta sẽ không chỉ bảo vệ tương lai mà còn định hình nó.”

Bỗng nhiên, một tiếng động lớn vang lên, làm rung chuyển không gian. Cánh cửa thư viện mở ra, ánh sáng chói lọi tràn vào. Hoàng Minh và Lâm Thảo nhìn nhau, cảm nhận được sự căng thẳng.

“Tần Lê đã tìm thấy chúng ta,” Hoàng Minh nói, giọng nghiêm trọng.

“Chúng ta không còn thời gian,” Lâm Thảo đáp, nắm chặt tay Hoàng Minh. “Đi thôi!”

Họ lao ra khỏi thư viện, không để lại dấu vết nào. Đường phố vắng lặng, nhưng không khí đầy sự hồi hộp. Mọi thứ xung quanh như đang chờ đợi một cuộc chiến. Hoàng Minh dẫn Lâm Thảo qua những con hẻm tối tăm, hướng đến nơi họ có thể tìm kiếm thêm thông tin về Tần Lê.

“Em cảm thấy có điều gì đó không đúng,” Lâm Thảo nói, giọng cô run run. “Có lẽ cô ta đang theo dõi chúng ta.”

“Chúng ta phải cẩn thận,” Hoàng Minh đáp, ánh mắt anh luôn quan sát xung quanh. “Nếu Tần Lê có thể theo dõi em, cô ta sẽ không ngần ngại ra tay.”

“Em không thể để điều đó xảy ra,” Lâm Thảo khẳng định. “Em sẽ không để cô ta làm tổn thương những người mình yêu thương.”

Họ dừng lại trước một ngôi nhà cũ kỹ, nơi mà theo thông tin tìm được, có thể chứa đựng những ký ức về các 'Người Bảo Hộ'. Hoàng Minh đẩy cửa, một mùi ẩm mốc xộc vào mũi họ. Bên trong, những bức tường đầy bụi bặm, nhưng vẫn có những dấu vết của thời gian.“Ở đây có thể có những vật phẩm quý giá,” Hoàng Minh nói. “Hãy tìm kiếm thật kỹ.”

Lâm Thảo bắt đầu lục tìm, từng góc nhỏ đều chứa đựng những bí mật. Cô tìm thấy một chiếc hộp bằng gỗ, bên trong là một viên đá phát sáng. “Đây có thể là một phần của sức mạnh mà chúng ta đang tìm kiếm,” cô nói, ánh mắt lấp lánh.

“Để xem nó có thể giúp gì cho chúng ta,” Hoàng Minh đáp, cẩn thận cầm viên đá lên. “Có thể nó sẽ kết nối chúng ta với những ký ức của các 'Người Bảo Hộ'.”

Khi họ đang tìm hiểu viên đá, đột nhiên một tiếng động lớn vang lên từ bên ngoài. Cánh cửa bị đập mạnh, và một giọng nói quen thuộc vọng vào.

“Lâm Thảo! Hoàng Minh! Các ngươi không thể trốn thoát!” Tần Lê xuất hiện, ánh mắt đầy thù hận.

“Chúng ta không thể để cô ta vào đây!” Hoàng Minh quát. “Chúng ta phải nhanh chóng!”

Lâm Thảo cảm thấy tim mình đập mạnh, nhưng lòng quyết tâm lại trỗi dậy. “Em sẽ không để Tần Lê có cơ hội nào,” cô khẳng định. “Hãy cùng nhau!”

Họ lao ra khỏi ngôi nhà, nhưng Tần Lê đã chặn đứng đường đi của họ. “Các ngươi nghĩ rằng có thể chạy trốn mãi sao?” Cô ta cười lạnh lùng, ánh mắt sắc lạnh như dao.

“Chúng ta không chạy trốn. Chúng ta sẽ chiến đấu!” Hoàng Minh trả lời, sẵn sàng cho cuộc đối đầu.

“Vậy thì hãy xem ai là người mạnh mẽ hơn!” Tần Lê quát, giơ tay lên, ánh sáng chớp nhoáng xung quanh.

Lâm Thảo cảm nhận được sức mạnh trong mình trỗi dậy, những ký ức về các 'Người Bảo Hộ' như đang gọi tên cô. Cô nhắm mắt lại, tập trung vào viên đá trong tay, và một cánh cổng thời gian bắt đầu hình thành trước mắt.

“Đi nào!” Hoàng Minh kéo tay Lâm Thảo, cùng nhau bước qua cánh cổng. Họ biết rằng cuộc chiến này sẽ quyết định tương lai của cả thế giới.

Khi cánh cổng khép lại, tiếng hét của Tần Lê vang lên, nhưng họ đã an toàn trong không gian mới. Trước mắt họ, là một thế giới hoàn toàn khác, nơi những điều chưa từng tưởng tượng đang chờ đón. Lâm Thảo cảm thấy hồi hộp, nhưng cũng tràn đầy hy vọng.

“Chúng ta đã làm được,” Hoàng Minh nói, ánh mắt anh sáng lên. “Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu.”

“Đúng vậy,” Lâm Thảo đáp, cảm nhận sức mạnh trong mình. “Cuộc đua với thời gian mới thực sự bắt đầu.”

truyenfull,truyenfull vn