Đồng Tước Tàng Kiều - Khoái Cấp Ngã Họa Bính
Chương 5
13
Cả đại sảnh bỗng chốc im phăng phắc.
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn Đinh Dật Thần.
“Anh đang nói nhảm gì vậy?”
Anh ta bật cười.
“Nhảm sao?”
“Quý Cửu Từ chẳng qua chỉ là nắm đấm trong tay em.”
“Là con rối của em thôi.”
Nói rồi, anh ta quay sang nhìn Quý Cửu Từ.
“Anh có biết tôi phát hiện ra chuyện đó như thế nào không?”
Trong đại sảnh, ai nấy đều nín thở.
Đám người vốn đang nghiêm túc xử phạt phản đồ, giờ lại giống hệt một đám quần chúng hóng chuyện.
Ai cũng dựng tai lên nghe.
Nhưng Đinh Dật Thần không trực tiếp nói ra.
Anh ta lại bắt đầu kể một câu chuyện.
“Sơ Sơ tiểu thư.”
“Em còn nhớ một ngày mưa nhiều năm trước không?”
“Ngày đó em gặp một thằng nhóc béo và một con mèo hoang.”
Tôi khẽ nhíu mày.
Đinh Dật Thần cười.
“Em nhìn thằng nhóc đó một cái.”
“Nó lập tức mất hồn mất vía.”
“Thằng nhóc đó... chính là tôi.”
Anh ta nhìn tôi chăm chú, ánh mắt vừa si mê vừa điên cuồng.
“Hôm ấy mưa rất lớn.”
“Một con mèo con bẩn thỉu đang nằm bên chân em.”
“Nó yếu đến mức kêu cũng chẳng ra hơi.”
“Tôi lấy hết can đảm kể cho em nghe.”
“Trước đây nó luôn theo mẹ đi xin ăn dọc đường.”
“Mấy ngày trước có một con mèo đực xuất hiện.”
“Mẹ nó bỏ đi theo con mèo kia.”
“Để mặc nó lại.”
“Tôi cứ nghĩ em sẽ cứu nó.”
“Nhưng em lại nói...”
Giọng Đinh Dật Thần chậm rãi vang lên.
“Ngay cả mẹ nó còn không cần nó.”
“Vì sao phải cứu?”
“Chi bằng ch/ết sớm một chút, đầu thai kiếp sau tốt hơn.”
Cả đại sảnh chìm vào im lặng.
Đinh Dật Thần lại bật cười.
“Tôi vui lắm.”
“Bởi vì tôi cũng nghĩ như vậy.”
“Bề ngoài đẹp đến mức khiến người ta mê muội.”
“Nhưng bên trong lại lạnh lùng và tàn nhẫn.”
“Chúng ta là cùng một loại người.”
“Đủ rồi!”
Quý Cửu Từ đột ngột lên tiếng, ánh mắt sắc bén như dao.
Đinh Dật Thần nhướng mày.
“Sao thế?”
“Biết cô gái anh nâng niu bảo vệ thực ra lạnh máu như vậy.”
“Anh không chấp nhận nổi à?”
Quý Cửu Từ nhìn thẳng vào anh ta.
Từng chữ đều vô cùng rõ ràng.
“Đinh Dật Thần, anh sai rồi.”
“Dù Sơ Sơ là người thế nào, cô ấy vẫn là người tôi đặt trong lòng bàn tay mà bảo vệ.”
Đinh Dật Thần cười chế giễu.
“Cho nên tôi mới nói anh ngu.”
“Cô ấy lợi dụng anh bảo vệ mình.”
“Hắc Long Bang là do chính tay cô ấy sắp đặt dựng lên.”
“Anh chỉ là một con rối mà thôi.”
Nghe đến đó.
Quý Cửu Từ khẽ quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt phức tạp.
Tôi vẫn bình thản.
Không giải thích.
Cũng không phủ nhận.
Một lúc sau.
Tôi lại nghe thấy giọng anh vang lên.
“Thì sao chứ?”
Đinh Dật Thần khựng lại.
Quý Cửu Từ bình tĩnh tiếp lời.
“Có lẽ anh không biết.”
“Con mèo con năm đó… Cuối cùng Sơ Sơ vẫn mang về nuôi.”
Lần đầu tiên.
Nét mặt Đinh Dật Thần xuất hiện vẻ ngơ ngác.
Anh ta nhìn tôi, trong mắt đầy mê mang.
“Vì sao?”
Tôi quay đầu đi.
Ai mà biết được.
Có lẽ hôm đó tôi nổi hứng.
Có lẽ vì nó quá đáng thương.
Hoặc cũng có thể...
Tôi chỉ không muốn nhìn thấy nó ch/ết.
Nhưng những điều đó chẳng còn quan trọng nữa.
Cuối cùng, Đinh Dật Thần chịu đủ năm mươi roi, hai tay bị phế bỏ.
Sau đó bị tống sang Châu Phi.
Sống ch/ết mặc số.
Từ đó về sau, Hắc Long Bang không còn ai mang tên Đinh Dật Thần nữa.
14
Quý Cửu Từ đưa tôi về phòng.
Anh ngồi xổm trước mặt tôi, kiểm tra từ trên xuống dưới.
“Có bị thương ở đâu không?”
Tôi lắc đầu.
“Vậy em nghỉ ngơi cho tốt đi.”
“Ngày mai anh đưa em ra ngoài thư giãn.”
Nói xong, anh đứng dậy định rời đi, tôi lập tức ôm lấy eo anh.
“Anh Cửu Từ, đừng đi.”
Quý Cửu Từ khẽ thở dài.
“Sơ Sơ, chúng ta không hợp đâu.”
“Anh là người của thế giới ngầm.”
“Có thể một ngày nào đó sẽ vào tù.”
“Hoặc giống lần này, ch/ết ở đâu đó mà chẳng ai biết.”
Tôi càng ôm chặt hơn.
“Em mặc kệ.”
“Nếu anh vào tù, em đợi anh.”
“Nếu anh ch/ết, em đi cùng anh.”
“Sơ Sơ...”
“Quý Cửu Từ!”
Tôi lớn tiếng hơn cả anh.
“Em ra lệnh cho anh cởi áo ra.”
Anh hơi ngẩn người nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Chiếc áo vừa được cởi xuống.
Những vết thương trên người anh lập tức hiện ra trước mắt tôi.
Có những vết sẹo tôi chưa từng thấy.
Tôi đưa tay chạm vào một vết thương mới trước ngực, giọng nói nghẹn lại.
“Vết này... là lần gặp nạn ngoài biển đúng không?”
Sau đó tôi vòng ra phía sau.
Tấm lưng rộng lớn ấy đầy những vết sẹo chồng chéo.
Nước mắt tôi bất giác rơi xuống.
Tôi vuốt nhẹ một vết sẹo dài.
“Vết này là do con trai lão đại bang Sa Bang muốn cưỡng ép em.”
“Anh đánh nhau với hắn để bảo vệ em nên mới bị thương.”
Ngón tay tôi lại dừng ở một vết sẹo khác.
“Còn vết này... là lần anh một mình đánh mười người để giành địa bàn.”
“Sau trận đó, cả khu Tây đều gọi anh là Chiến Thần Phố Tây.”
Tôi cúi đầu.
Nhẹ nhàng hôn lên một vết sẹo.
Cơ thể Quý Cửu Từ khẽ run lên.
“Trên đời này...”
“Không ai liều mạng vì em như anh cả.”
Tôi cười chua chát.
“Thật ra em chẳng tốt đẹp như anh nghĩ đâu.”
“Đinh Dật Thần nói không sai.”
“Em lợi dụng gương mặt của mình.”
“Lợi dụng sự chính trực của anh.”
“Từng bước từng bước đẩy anh lên con đường này.”
“Anh có trách em không?”
Đột nhiên, Quý Cửu Từ xoay người, tôi bị kéo thẳng vào lòng anh.
Đôi mắt đen sâu thẳm nhìn tôi không chớp.
“Không trách.”
“Tất cả đều là anh tự nguyện.”
Tôi cắn môi.
“Vậy tại sao anh cứ hết lần này đến lần khác đẩy em ra?”
Hơi thở anh dần trở nên nặng nề.
“Lãnh Hàng Sơ.”
“Em thật sự muốn ở bên anh sao?”
“Tất nhiên là muốn!”
Vừa dứt lời.
Anh cúi xuống hôn tôi.
Nụ hôn ban đầu mãnh liệt đến mức khiến tôi đau khẽ.
Nhưng rất nhanh sau đó lại trở nên dịu dàng.
Anh vừa hôn vừa thì thầm bên môi tôi.
“Sơ Sơ, em biết không?”
“Ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em...”
“Anh đã yêu em rồi.”
“Cảm ơn em đã chọn anh, cho anh trở thành con rối của em.”
“Anh cam tâm tình nguyện.”
15
Đêm đó không có trăng.
Quần áo vương vãi khắp sàn nhà.
Trong căn phòng yên tĩnh chỉ còn lại hai người ôm lấy nhau thật chặt.
Trong bóng tối, đôi mắt của Quý Cửu Từ vẫn luôn dõi theo tôi.
“Sơ Sơ.”
“Em chắc là sẽ không hối hận chứ?”
Tên ngốc này.
Đến lúc này vẫn còn hỏi.
Tôi vòng tay qua cổ anh.
“Không hối hận.”
“Không hối hận.”
“Anh còn muốn em nói bao nhiêu lần nữa?”
Anh bật cười khẽ, sau đó ôm tôi vào lòng.
Giọng nói vừa bất đắc dĩ vừa dịu dàng.
“Anh chỉ sợ làm em tổn thương thôi.”
“Em không sợ...”
Lời còn chưa nói hết đã bị anh ôm chặt hơn.
Bên tai vang lên tiếng thì thầm khàn khàn.
“Sơ Sơ.”
“Anh yêu em.”
Về sau.
Mỗi lần nhớ lại khoảnh khắc mình hùng hồn tuyên bố "không hối hận".
Tôi đều muốn quay lại bóp ch/ết chính mình.
Tôi đã đánh giá thấp Quý Cửu Từ, cũng đánh giá quá cao bản thân.
Từ ngày đó trở đi, anh như mở ra một thế giới hoàn toàn mới.
Mà tôi thì...
Luôn phải ngủ đến tận trưa hôm sau mới tỉnh dậy.
Mỗi sáng thức dậy.
Tôi đều cảm thấy toàn thân rã rời.
Chỉ muốn nằm lì trên giường.
Cuối cùng tôi quyết định tìm cớ trốn đi vài ngày để nghỉ ngơi.
Nhưng vừa bước ra cửa đã bị Quý Cửu Từ kéo thẳng lên xe.
“Sơ Sơ.”
“Anh đưa em đến một nơi.”
Tôi giật mình.
Còn tưởng anh phát hiện ý định bỏ trốn của mình.
“Đi đâu vậy?”
Anh chỉ cười.
Không trả lời.
Mãi đến khi ngồi lên máy bay riêng.
Tôi mới nhận ra có gì đó không đúng.
“Chúng ta ra nước ngoài sao?”
Quý Cửu Từ cúi xuống hôn nhẹ lên môi tôi.
“Ừ.”
“Sơ Sơ.”
“Anh đã giao Hắc Long Bang cho A Cường.”
“Sau này anh chỉ muốn sống cùng em.”
Tôi lập tức vui mừng.
“Vậy sao giờ anh mới nói?”
Anh nhìn tôi đầy ẩn ý.
“Vì anh sợ, sợ em biết rồi sẽ chạy mất.”
Tim tôi khẽ giật thót.
Có cảm giác như mình vừa bị nhìn thấu.
Tôi vội đánh nhẹ vào ngực anh.
Anh bật cười.
Sau đó kéo tấm che cửa sổ lên.
“Sơ Sơ nhìn đi.”
“Chúng ta sắp đến rồi.”
Tôi cúi xuống nhìn.
Bên dưới là một hòn đảo xanh mướt giữa biển, ở trung tâm hòn đảo có một tòa kiến trúc màu trắng khổng lồ.
Nhìn từ trên cao, nó giống hệt một chiếc lồng chim.
Tôi chớp mắt.
Đột nhiên có dự cảm chẳng lành.
“Anh Cửu Từ...”
“Sao em thấy nơi đó giống một cái lồng thế?”
“Anh xây từ bao giờ?”
“Ba năm trước.”
“Lúc em đi du học.”
Tôi ch/ết lặng vài giây.
Sau đó hỏi bằng giọng khó tin.
“Nếu em không chủ động theo đuổi anh...”
“Có phải anh định nhốt em ở đây không?”
Quý Cửu Từ im lặng một lúc.
Rồi rất thành thật gật đầu.
“Ừ.”
“Nhưng anh không nỡ ép buộc em.”
“May mà em cũng thích anh.”
Tôi nghẹn họng.
Hóa ra người ngốc nhất từ đầu đến cuối...
Là tôi.
Tên này đâu có đơn giản, rõ ràng là sói đội lốt gấu.
Quý Cửu Từ ôm tôi vào lòng, đặt một nụ hôn l*n đ*nh đầu tôi.
“Sơ Sơ, em thích không?”
Tôi cạn lời.
“Quý Cửu Từ, làm vậy trông em rất ngốc đấy.”
“Chẳng phải em muốn làm chim hoàng yến của anh sao?”
Anh bật cười, hai cánh tay siết chặt lấy tôi, giọng nói trầm thấp vang bên tai.
“Vậy thì...”
“Chào mừng em đến với Đồng Tước Đảo.”
Kết thúc truyện.