Đồng Tước Tàng Kiều - Khoái Cấp Ngã Họa Bính

Chương 2

2

Quý Cửu Từ là ông trùm hắc đạo của thành Dung, còn tôi là con chim hoàng yến được anh nuôi dưỡng trong mắt mọi người.

Nhan sắc của tôi vốn thuộc hàng vạn người mới có một.

Thậm chí còn được đồn đại như tiên nữ hạ phàm không ai sánh bằng.

Có kẻ đàn ông nào dám nhìn tôi thêm vài lần, Quý Cửu Từ có thể móc mắt hắn ngay lập tức, nhưng không ai biết, chiếc ghế ông trùm hắc đạo mà Quý Cửu Từ đang ngồi là do chính tôi từng bước đẩy anh lên.

Ngay cả anh cũng không biết điều đó, bởi vì bộ não của anh không cần nghĩ quá nhiều, chỉ cần nghe lời là đủ.

Tôi gặp Quý Cửu Từ năm mười lăm tuổi.

Khi đó anh mười bảy.

Tôi là trẻ mồ côi, từ nhỏ sống nương tựa vào bà nội bị tật ở chân, bị bắt nạt là chuyện cơm bữa, đặc biệt khi tôi lớn dần, càng ngày càng xinh đẹp, những ánh mắt thèm muốn cũng ngày một nhiều hơn.

Trên người tôi luôn giấu một con dao gọt hoa quả sắc bén, một khi phát điên lên đến chính tôi còn thấy sợ.

Ngày ấy, Quý Cửu Từ đang làm việc ở công trường, đúng lúc bắt gặp mấy tên lưu manh muốn giở trò với tôi.

Mới mười bảy tuổi, anh đã cao tới một mét tám bảy, thân hình cường tráng, người đầy bụi đất nhìn là biết không dễ chọc, nhưng lại hiếm có một thân chính khí.

Hôm đó anh trực tiếp nhảy từ tầng hai cao hơn bốn mét xuống, cầm hai viên gạch trong tay, chỉ vài cú đã đánh đám lưu manh nằm la liệt dưới đất.

Tôi lặng lẽ giấu con dao vào tay áo, trong lòng có chút tiếc nuối.

Thật ra tôi đã nghĩ sẵn cách một chọi ba rồi.

Chỉ cần đủ tàn nhẫn.

Sau này sẽ chẳng còn ai dám động vào tôi nữa.

Nhưng nếu có người ra mặt giúp mình.

Đương nhiên tốt hơn tự tay ra tay.

Ngay lúc đó.

Tôi quyết định biến anh thành vệ sĩ của riêng mình.

Tôi bước tới ôm lấy chân anh.

Ngẩng khuôn mặt nhỏ lên đúng góc độ đẹp nhất đã luyện tập từ lâu.

Khóc đến mức như hoa lê đẫm mưa.

“Anh ơi, cảm ơn anh đã cứu em.”

“Nếu hôm nay không gặp được anh... có lẽ em đã bị hủy hoại rồi.”

Quý Cửu Từ lập tức luống cuống.

Từ ánh mắt kinh ngạc của anh, tôi biết ngay.

Đây chắc chắn là lần đầu tiên anh tiếp xúc gần với một cô gái như tôi.

Quả nhiên.

Chỉ trong chốc lát.

Đầu óc anh đã nóng lên.

Vỗ ngực hứa sẽ bảo vệ tôi cả đời.

Từ đó.

Bên cạnh tôi có thêm một nắm đấm biết đi.

Tôi dùng nhan sắc thu hút vô số kẻ có ý đồ.

Sau đó khéo léo lợi dụng bọn họ.

Từng bước từng bước.

Đẩy Quý Cửu Từ từ một công nhân khuân gạch ở công trường lên vị trí ông trùm hắc đạo.

Sau khi bà nội qua đời.

Anh càng mang tôi theo bên mình.

Nâng niu như một đóa hoa yếu ớt.

Ba năm trước.

Tôi ra nước ngoài du học.

Ngày trở về.

Quý Cửu Từ dẫn theo ba mươi vệ sĩ tới đón sân bay.

Gặp lại sau ba năm.

Anh mặc bộ vest đen thẳng tắp.

Cao lớn, mạnh mẽ.

Đôi mắt đen sâu thẳm không để lộ bất kỳ cảm xúc nào.

Quanh người tỏa ra cảm giác áp bức cực mạnh.

Tôi nhìn vào mắt anh.

Toàn thân đều run lên vì phấn khích.

Một người đàn ông mang khí chất thú săn cuồng bạo.

Chính là gu của tôi.

Thật khiến người ta hưng phấn.

Chỉ có điều...

Ánh mắt anh sắc bén hơn trước rất nhiều.

Dường như đã bắt đầu biết suy nghĩ.

Suốt quá trình đón sân bay đều đề phòng tôi như đề phòng trộm.

Nhưng ngay hôm đó.

Tin tức Quý Cửu Từ nuôi một mỹ nhân chim hoàng yến vẫn lan truyền khắp nơi.

Tôi cụp mắt xuống.

Chim hoàng yến sao?

Nghe cũng không tệ.

“Tiểu thư Hàng Sơ, mời xuống xe.”

Tôi quay đầu nhìn.

Người lên tiếng là một người đàn ông mặc cùng kiểu vest với Quý Cửu Từ.

Sạch sẽ, chỉn chu đến mức không tìm được khuyết điểm.

Anh ta hơi cúi người.

Thái độ khiêm tốn và cung kính.

Góc nghiêng hoàn hảo đến lạ.

Quý Cửu Từ cười giới thiệu:

“Sơ Sơ, đây là Đinh Dật Thần.”

“Cậu ấy rất thông minh, hiện là phó thủ lĩnh của Hắc Long Bang.”

3

Ánh mắt tôi khẽ sắc lại.

Đúng lúc ấy, Đinh Dật Thần ngẩng đầu lên.

Anh ta có một gương mặt tuấn tú mang vẻ thư sinh, khí chất nhã nhặn, nhưng lại sở hữu đôi mắt hồ ly dài hẹp đầy mê hoặc.

Trong đáy mắt thấp thoáng ý cười ướt át.

Nhìn qua thì lười biếng vô hại, nhưng sâu bên trong lại ẩn giấu vô số tính toán.

Tôi cười lạnh trong lòng.

Giấu cũng khá đấy.

Nếu không phải ngửi được mùi của đồng loại, thì vẻ ngoài thuần lương này đúng là rất dễ đánh lừa người khác.

Một con hồ ly chính hiệu.

Con gấu ngốc nhà tôi làm sao đấu lại được loại người này?

Bảo sao tôi mới rời đi có ba năm, anh ta đã ngồi lên vị trí phó thủ lĩnh.

“Tiểu thư Sơ Sơ nhìn tôi như vậy là có ý gì sao?”

Tôi khẽ cười.

“Nếu không phải anh Cửu Từ nói anh là phó thủ lĩnh Hắc Long Bang, tôi còn tưởng anh là nam chính bước ra từ tiểu thuyết nào đó đấy.”

“Đẹp trai thật nha.”

Khóe mắt Đinh Dật Thần hơi ửng đỏ.

Giọng nói trầm thấp đi vài phần.

“Tiểu thư Sơ Sơ quá khen rồi.”

“So với cô, tôi chẳng bằng một phần vạn.”

Tôi chống cằm nhìn quanh.

“Tôi thấy bầu không khí trong bang thay đổi rất nhiều. Từ tác phong đến cách quản lý đều quy củ hơn trước.”

“Chắc đều là công lao của Nhị đương gia nhỉ?”

“Không dám nhận.”

Ngoài miệng nói không dám nhận.

Nhưng ánh mắt anh ta vẫn nhìn chằm chằm tôi không chớp.

Tôi lập tức dời mắt đi.

Tôi ghét kiểu ánh mắt đó.

Quý Cửu Từ bên cạnh gãi đầu, cười có chút ngượng ngùng.

“Sơ Sơ không thích à?”

“Dật Thần nói Hắc Long Bang càng ngày càng lớn, muốn quản lý tốt thì phải có quy tắc.”

Hắc Long Bang đang từng bước tẩy trắng.

Đó cũng là điều tôi mong muốn.

Tôi mỉm cười.

“Em rất thích.”

“Làm vậy rất tốt.”

Lần này tôi trở về cũng định bắt đầu chuyển hướng cho Hắc Long Bang.

Không ngờ đã có người làm trước rồi.

Đỡ cho tôi không ít việc.

Thôi được.

Tạm thời cứ giữ anh ta lại vậy.

Tôi ngẩng đầu nhìn Đinh Dật Thần thêm một lần nữa.

Khóe môi anh ta vẫn còn độ cong chưa kịp hạ xuống.

Dường như chỉ vì một câu khen của tôi mà tâm trạng cực kỳ tốt.

Nhưng...

Tôi vẫn không thích anh ta.

Hay nói chính xác hơn.

Tôi không thích người quá thông minh.

“Anh Cửu Từ, em hơi mệt rồi.”

“Vậy tôi xin phép đi trước.”

Đinh Dật Thần rất biết điều lui xuống.

“Không quấy rầy hai người ôn chuyện nữa.”

Sau khi người ngoài rời đi.

Tôi lập tức làm nũng với Quý Cửu Từ.

“Anh Cửu Từ, em không muốn đi bộ.”

“Anh bế em.”

“Được.”

Quý Cửu Từ lập tức ngồi xổm xuống.

Tôi quen thuộc ngồi lên cánh tay anh.

Anh dễ dàng bế bổng tôi lên rồi đi về phía biệt thự.

Tôi tựa đầu lên vai anh.

Vô tình quay lại nhìn.

Đinh Dật Thần vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Hai bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Đôi mắt đỏ ngầu nhìn theo bóng lưng chúng tôi.

Lòng tôi chợt trầm xuống.

Giả vờ như vô tình nói:

“Anh Cửu Từ.”

“Em không thích Nhị đương gia của anh.”

Quý Cửu Từ đáp:

“Dật Thần là người tốt.”

“Ba năm nay cậu ấy cống hiến rất nhiều cho Hắc Long Bang.”

“Anh em trong bang cũng rất nể phục cậu ấy.”

Sự bất an trong lòng tôi càng lúc càng rõ rệt.

Đinh Dật Thần.

Tốt nhất là anh nên giấu cái đuôi hồ ly đó thật kỹ.

4

Tôi vốn là người không có nhiều kiên nhẫn.

Ngày đầu tiên sau khi về nước, xác nhận Quý Cửu Từ chính là gu của mình, tối hôm đó tôi liền chui thẳng vào phòng ngủ của anh.

Quý Cửu Từ vừa nằm xuống đã bị dọa cho giật mình.

Tôi lập tức quấn lấy anh.

“Anh Cửu Từ.”

“Em muốn ngủ cùng anh.”

Quý Cửu Từ theo bản năng ôm lấy eo tôi.

Bàn tay đặt trên vòng eo mềm mại lúc siết chặt, lúc lại buông lỏng.

Dường như không biết nên dùng sức thế nào.

Sợ làm tôi đau.

Anh cố gắng kiềm chế sự xao động trong lòng.

“Không được, Sơ Sơ.”

“Em lớn rồi.”

Tôi cúi đầu cắn nhẹ lên yết hầu anh.

“Lớn rồi không tốt sao?”

“Lớn rồi mới làm được chuyện của người lớn chứ.”

Hơi thở Quý Cửu Từ lập tức rối loạn.

Nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.

“Không được.”

“Anh đã hứa với bà nội em rồi.”

“Anh sẽ coi em như em gái cả đời.”

Tôi chẳng thèm để ý.

“Nhưng em đâu phải em gái anh.”

“Em là chim hoàng yến của anh mà.”

Quý Cửu Từ bị tôi quấn lấy đến mức gần như chống đỡ không nổi.

Lại không dám mạnh tay kéo tôi ra.

Cuối cùng chỉ có thể cứng người chịu trận.

Đến khi toàn thân bị tôi sờ tới sờ lui một lượt.

Anh mới đột nhiên bật dậy, lao thẳng vào nhà tắm.

Tôi bật cười.

Con gấu ngốc này thật đáng yêu.

Ai mà tin nổi chứ?

Một mỹ nhân như tôi ở cạnh ông trùm hắc đạo suốt bảy năm.

Mà anh vẫn có thể nhịn không động lòng.

Dù sao từ lâu tôi đã xem Quý Cửu Từ là của riêng mình.

Một món đồ chơi thú vị như vậy.

Tôi có rất nhiều thời gian để trêu chọc anh.

Gần một tiếng sau.

Quý Cửu Từ mới chậm chạp bước ra.

Lúc này tôi đang nằm sấp trên giường anh, lật xem album ảnh.

Đôi chân trắng nõn đung đưa trong không trung.

Anh lập tức đứng sững.

Trong mắt hiện rõ một câu “Sao em còn chưa đi?”.

Tâm tư anh quá dễ đoán.

Tôi bật cười.

“Sao lâu thế mới ra?”

Mặt Quý Cửu Từ đỏ bừng.

“Ống nước hỏng.”

“Anh sửa ống nước.”

“Ồ?”

Ánh mắt tôi lướt xuống bên dưới.

Không biết là đang sửa cái ống nước nào đây.

Người đàn ông to lớn như gấu lập tức đỏ mặt, cứng nhắc nói:

“Lãnh Hàng Sơ, đừng quậy nữa. Anh cũng là đàn ông.”

“Rồi sao?”

Anh trầm mặc vài giây.

“Em xinh đẹp, thông minh, học vấn tốt, tương lai rộng mở, không nên dính líu đến loại người như anh.”

Tôi hiểu rất rõ, anh đang tự ti, cảm thấy bản thân không xứng với tôi.

“Vậy anh nghĩ em nên ở bên người thế nào?”

Quý Cửu Từ khẽ mở miệng, sắc mặt bỗng trở nên khó coi, một lúc lâu sau mới đáp:

“Anh không biết, nhưng nếu em thích kiểu nào, anh đều có thể tìm cho em.”

Tôi bật cười khinh khỉnh.

“Được thôi, em thích nam sinh đại học, đẹp trai một chút.”

Tim Quý Cửu Từ lập tức nghẹn lại.

Nhưng nghĩ kỹ thì con gái ở tuổi này thích mấy cậu sinh viên đẹp trai cũng rất bình thường.

Anh gật đầu.

“Ngày mai anh bảo người tìm vài người cho em chọn.”

Tôi đưa ngón tay lên lắc lắc trước mặt anh.

“Nhưng em có năm yêu cầu.”

“Hả?”

Tôi nhướng mày, cười đầy ẩn ý.

“Là nam.”

“Là sinh viên đại học.”

“Đẹp trai.”

“Cao lớn.”

“Và...”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Phải tên là Quý Cửu Từ.”

5

Tối hôm đó, tôi bị Quý Cửu Từ quấn trong chăn rồi bế thẳng về phòng mình.

Nhưng tôi vẫn chưa chịu từ bỏ.

Lúc nào cũng muốn dính lấy anh.

Một hôm, anh đang họp với mấy tâm phúc trong văn phòng.

Tôi gõ cửa rồi đẩy vào.

Người mở cửa thấy là tôi thì lập tức thở phào.

“Tiểu thư Sơ Sơ.”

Tôi nhướng mày nhìn mấy người bên trong.

Bọn họ lập tức lộ ra nụ cười đầy ẩn ý rồi chuồn sạch.

Chưa đầy mấy giây, văn phòng chỉ còn lại tôi và Quý Cửu Từ.

Quý Cửu Từ còn chưa kịp giữ người lại.

Anh bất lực xoa trán.

“Sơ Sơ, sao em lại tới đây?”

Tôi bật cười.

Đám anh em trong bang vừa kính vừa chiều tôi.

Lại thấy tôi theo đuổi Quý Cửu Từ rõ ràng như thế.

Ai nấy đều nóng lòng hơn cả tôi.

Tôi chậm rãi bước tới gần.

“Sao nào?”

“Bây giờ em không được đến đây nữa à?”

“Không phải.”

Quý Cửu Từ ho khan một tiếng.

“Anh đang tính mở cho em một công ty đàng hoàng.”

“Có công việc để làm thì em sẽ...”

“Thì sẽ không quấn lấy anh nữa sao?”

Tôi cướp lời anh.

“Quý Cửu Từ.”

“Anh là khúc gỗ à?”

“Không nhìn ra em thích anh sao?”

Anh ngơ ngác ngẩng đầu.

“Thích anh?”

“Nhưng... tại sao?”

Tôi kiễng chân lên.

Dù vậy cũng chỉ vừa chạm đến vai anh.

“Anh Cửu Từ.”

“Anh rất tốt.”

“Trên đời này không có ai tốt hơn anh nữa.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.

“Hay là... anh không thích em?”

“Thích.”

Anh trả lời gần như ngay lập tức.

Tôi biết rõ anh đang nghĩ gì.

Làm sao anh có thể không thích tôi được?

Chỉ là thân phận của anh khiến anh luôn cho rằng mình không xứng.

Ông trùm hắc đạo.

Người sống trong máu và dao.

Có thể ch/ết bất cứ lúc nào.

Anh không muốn kéo tôi xuống cùng.

Nhưng sự thật là...

Nếu không có tôi.

Quý Cửu Từ sẽ không bước lên con đường này.

Người không xứng...

Là tôi mới phải.

Tôi cúi mắt.

Giọng nói mềm mại đến đáng thương.

“Anh Cửu Từ...”

“Đừng đẩy em ra nữa được không?”

Ánh mắt Quý Cửu Từ cuối cùng cũng dao động.

Bàn tay lớn vươn ra.

Kéo tôi vào lòng.

Tôi nghe thấy rõ ràng tiếng tim anh đập mạnh như trống trận.

Tôi khẽ ngẩng đầu.

“Hôn em.”

Quý Cửu Từ cúi người xuống.

Khoảng cách giữa hai đôi môi ngày càng gần.

Ngay khi sắp chạm vào nhau...

Rầm rầm rầm!

Tiếng đập cửa dồn dập vang lên.

Giọng nói gấp gáp của Đinh Dật Thần truyền từ bên ngoài vào.

“Lão đại!”

“Có chuyện rồi!”